[ Danh sách các ma pháp đã nhận được ]
✦ Ma pháp Chiến đấu
★☆☆☆☆☆ Mana Arrow
★☆☆☆☆☆ Shockwave
★☆☆☆☆☆ Ice Spear
★☆☆☆☆☆ Fire Arrow
★☆☆☆☆☆ Full Power Manifestation
★★☆☆☆☆ Fireball
★★☆☆☆☆ Shadow Binding
★★☆☆☆☆ Large-Scale Shield
✦ Ma pháp Biến hình
★☆☆☆☆☆ Light Creation
★☆☆☆☆☆ Attribute Imbuement
★★☆☆☆☆ Earth Wall
★★☆☆☆☆ Crystallization
✦ Ma pháp Ảo thuật
★☆☆☆☆☆ Acoustic Isolation
★☆☆☆☆☆ Illusion – Small Animal
★★☆☆☆☆ Hallucination
★★☆☆☆☆ Confusion
✦ Ma pháp Triệu hồi
★☆☆☆☆☆ Summon – Guide Fairy
✦ Ma pháp Dò xét
★☆☆☆☆☆ Sense of Direction
★★☆☆☆☆ Clairvoyance
★★☆☆☆☆ Magic Detection
★★☆☆☆☆ Life Detection
*****
Những dấu ấn của giáo viên trên con đường tìm kiếm sự huyền bí của ma pháp là không thể xoá nhoà.
Dereck đã học các ma pháp chiến đấu cơ bản từ lão già ăn mày ở khu ổ chuột và cậu đã học những ma pháp ảo thuật phù hợp với mình ở chỗ nữ pháp sư quý tộc sa sút Katia.
Dù sau đó Dereck tiếp tục tự mình khai phá ma pháp, phần lớn thành tựu của cậu vẫn tập trung vào việc nâng cao ma pháp chiến đấu và ảo thuật.
Cậu cũng có chăm chỉ rèn luyện các ma pháp thuộc hệ thống biến hình, dò xét và triệu hồi. Thế nhưng, dù nỗ lực đến đâu, vẫn có những lúc cậu cảm thấy như đụng phải một bức tường vô hình.
“Ta có cảm giác cậu đã nắm bắt được cốt lõi của ma pháp dò xét.”
Cậu đã vùi mình trong bóng tối của hang động này bao lâu rồi? Kể từ lúc Denise rời đi, cậu đã không thể trả lời những câu về thời gian. Nhưng một ngày nọ, Drest Wolfetail, người hiếm khi lên tiếng trước, đã nhận xét về năng lực ma pháp của Dereck.
“…Nhưng con vẫn thấy có chút bế tắc.”
“Phần còn lại là thứ cậu cần phải tự mình lĩnh hội.”
Nghe vậy, Dereck không khỏi có chút thất vọng.
Cơ hội được trực tiếp học hỏi từ một ma pháp sư dò xét sáu sao không phải lúc nào cũng có. Nếu đã có dịp, cậu muốn mình được tiếp thu càng nhiều càng tốt.
Dẫu vậy, cậu hiểu rằng trong con đường nghiên cứu ma pháp, bên cạnh một người thầy giỏi, sự chiêm nghiệm và tự làm chủ của bản thân cũng quan trọng không kém.
“Nếu chỉ cần ngồi trong một góc hang là có thể khám phá mọi chân lý của ma pháp, thì mọi đại pháp sư trên thế giới này đều sẽ là những ẩn sĩ chẳng bao giờ rời khỏi phòng.”
“Nhưng con nghe nói phần lớn các đại ma pháp sư đều thực sự sống như vậy.”
“…Dù sao thì, ta nghĩ mình đã làm hết những gì có thể.”
Rồi mắt khỏi vị sư phụ đột nhiên xuất hiện từ hư không, Dereck giơ bàn tay lên trước mặt, siết lại rồi mở ra vài lần. Cậu nhắm chặt mắt, một lần nữa cảm nhận dòng chảy của ma lực.
Bằng cách quan sát cách Drest Wolfetail thi triển ma pháp và cố gắng mô phỏng theo, cậu đã tiến thêm một bước trong việc làm chủ nguồn năng lượng khổng lồ bên trong mình.
Thu gom ma lực lơ lửng trước mắt vào lồng ngực, rồi như thở ra, cậu giải phóng nó trở lại thế giới.
Cậu cảm thấy một phần cơ thể mình đang bốc cháy, trong khi phần khác lại đông cứng. Nóng và lạnh hòa vào nhau, va chạm rồi chuyển hóa thành ma lực.
Gần đây trong mê cung, cậu cũng từng cảm nhận cảm giác tương tự.
Sự lệch pha kỳ lạ như thể ma lực không vận hành hoàn toàn theo ý muốn của cậu ấy ban đầu khiến cậu có chút hoảng hốt, nhưng thực ra đó chỉ là cuộc giằng co đặc trưng của một pháp sư đang bước sang giai đoạn tiếp theo, chưa thể dễ dàng khống chế nguồn sức mạnh khổng lồ.
Trước kia, khi nỗ lực làm chủ những ma pháp cấp cao mà mình thu hoạch được, cậu cũng nhiều lần trải qua cảm giác đó.
Là những ngày tháng liên tục vươn ra ngoài giới hạn hiện tại, hướng đến một cảnh giới vẫn chưa thuộc về mình.
Hết lần này đến lần khác, cậu trấn áp sự hỗn loạn của ma lực đang chống lại mình.
Giống như thuần hóa một con ngựa hoang, cậu nghiến răng áp đặt ý chí của mình lên con dã thú khó thuần phục, buộc nó di chuyển theo ý muốn của mình. Cuối cùng, tất cả ma lực trong người cậu đều dồn vào một điểm duy nhất nơi đầu ngón tay.
“…”
Như thể bị một lực vô hình dẫn dắt, Dereck đặt tay lên nền đá lạnh lẽo và giải phóng ma pháp theo tiếng gọi của trái tim.
—Vùm!
Với quyết tâm và thành ý lớn lao, cậu hiện thực hóa ma lực của mình—nhưng xung quanh dường như chẳng có gì thay đổi.
“…”
Một khoảnh khắc trống rỗng bất chợt ập đến.
—Ầm ầm! Ầm ầm!
—Rầm!
Một chấn động lớn lan khắp hang động.
Lực chấn không đủ để rung chuyển toàn bộ hang động, nhưng nó đã lật tung một vùng đất trống rộng lớn.
Những rung động ngày càng dữ dội. Vài nhũ đá gãy rơi, tường đá bắt đầu nứt toác.
—Ầm! Ầm! Rầm!
Trước khi Dereck kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Drest đã nhanh chóng thi triển một kết giới phòng hộ.
Dùng niệm lực kéo theo Dereck đi cùng mình, ông lập tức lao người về phía cửa hang.
—Vút! Ầm! Rầm!
Tại lối vào hang Raspah,
Dereck ngồi lặng lẽ nhìn cửa hang đã sụp đổ.
Đầu ngón tay cậu run rẩy vì ma lực đã bị rút cạn khỏi cơ thể. Drest, đứng phía sau lưng với hai tay chắp sau lưng, bật cười khô khốc. Dereck đã sắp đến tuổi tổ chức lễ trưởng thành, và ma pháp cậu vừa thi triển đã phá hủy hoàn toàn lối vào hang Raspah.
“Đứng dậy… Đứng dậy…”
Mồ hôi đầm đìa, Dereck cố trấn định đôi tay run rẩy và cuối cùng cũng đứng vững.
Cậu vừa định hỏi chuyện gì vừa xảy ra thì cảm nhận được một thông báo.
[Đã lĩnh hội ma pháp]
Tectonic Disturbance (Chấn Động Địa Tầng) – Ma pháp chiến đấu 3 sao
Dereck nuốt khan.
Để tìm một pháp sư có thể thi triển được ma pháp ba sao ở độ tuổi này, e rằng người ta phải tìm trong sử ký hoặc tiểu sử của những nhân vật vĩ đại.
Như thường lệ, vị pháp sư già với làn da nhăn nheo đặt tay lên vai Dereck từ phía sau.
“Ta đã nói rồi. Hiện tại, ta không còn gì để dạy cậu nữa.”
*****
Những vì sao hiện rõ ràng trên bầu trời đêm.
Người ta nói rằng Adelbert, người đầu tiên đặt nền móng cho hệ thống phân cấp ma pháp, đã nảy ra ý tưởng ấy khi ngước nhìn những vì sao lấp lánh đang phủ kín bầu trời.
Dereck ngồi bên đống lửa trước lối vào hang động đã bị phá hủy, cùng với Drest, tựa mình vào màn đêm tĩnh lặng.
Cậu nhìn lòng bàn tay mình với vẻ bối rối.
Chính tay cậu vừa thay đổi cảnh quan xung quanh.
Ma pháp ba sao. Trong giới quý tộc, những pháp sư sở hữu ma pháp ba sao được gọi là “pháp sư cao cấp”, được ghi nhận như những người đã làm chủ một lĩnh vực cụ thể của ma pháp.
Khi tin tức lan ra rằng một thường dân đã đạt tới cấp ba sao, ngay cả giới quý tộc cũng phải kính nể trước những giọt máu, mồ hôi và nước mắt mà người đó đã đổ vào đó. Không ngoa khi nói rằng, phần lớn các pháp sư ba sao xuất thân thường dân đều đã hiến dâng cả đời mình cho ma pháp.
Thế nhưng, chưa từng có một pháp sư ba sao nào trẻ tuổi như Dereck. Và thật khó mà nói liệu cậu có nên vui mừng vì thành tựu đó hay không. Bằng chứng sống động nhất đang ngồi đối diện cậu qua ánh lửa—một pháp sư già nua mang tên Drest.
“Ta đã nói điều này rồi, nhưng với một pháp sư thường dân, chỉ có tài năng thôi thì không thể giúp cho hắn ta sống sót.”
“…”
Dù lời nói không mang cảm xúc, nhưng sức nặng của năm tháng vẫn trĩu trong giọng Drest.
Ông đã sống cả đời như một pháp sư thường dân, đánh đổi quá nhiều chỉ để tồn tại—và để vượt qua ranh giới giữa thưowngd dân quý tộc.
“Muốn được tôn trọng, muốn không ai có thể làm tổn thương mình, cậu phải trở nên phi thường. Phải vươn lên đến một độ cao mà họ không thể với tới. Dù sao, con người vốn có bản năng kéo những ai còn nằm trong tầm tay của mình xuống.”
“Vậy… con phải lên cao đến mức nào mới đủ?”
Trước một pháp sư có thể làm chủ được ma pháp ba sao trước lễ trưởng thành, hầu hết pháp sư khác đều sẽ chỉ có thể cúi đầu xuống.
Thế nhưng Drest chỉ khép mắt lại.
Trong một cuộc chiến chống lại cả thế giới, chỉ có hai kết cục dành cho học trò của ông. Hoặc là dành chiến thắng và áp đảo tất cả, hoặc là thất bại hoàn toàn, tan xương nát thịt.
Drest nhìn Dereck bằng ánh mắt phủ mờ bởi thời gian, trong đó như thể phản phất một thế kỷ oai hùng của vị pháp sư sáu sao.
Dù không nói, nhưng ông đang gửi gắm một phần quá khứ của mình vào sự tồn tại đang lớn dần lên trước mặt.
“Hãy tự mình phán đoán điều đó.”
Nói xong, Drest đứng dậy từ thân thể gầy yếu của mình.
“Thầy đi đâu vậy?”
“Ta chỉ ra ngoài hít thở chút không khí thôi.”
“…”
Nói rồi, Drest khẽ vung vạt áo choàng.
Khu rừng bao quanh hang động chìm trong bóng tối đêm sâu. Với một số người, bóng tối ấy có thể giống như một khoảng không vô tận.
Drest, nay đã già và bước vào buổi hoàng hôn của đời mình, không tỏa ra khí thế lẫy lừng như những đại pháp sư nổi danh khắp thế gian khác.
Dù là một trong những người vĩ đại nhất, ông trông hoàn toàn bình thường. Đôi vai nhỏ bé, tứ chi mảnh như cành cây khô, khoác chiếc áo choàng sờn cũ, nhai những món ăn giản dị của thường dân.
Ông sống giản đơn—và rồi cũng sẽ chết giản đơn.
Dereck biết cái kết của Drest sẽ không kịch tính như danh tiếng của ông. Sau một cuộc đời sóng gió, ông sẽ lang thang cho đến khi cảm nhận được cái chết cận kề, rồi quay về một ngôi làng yên tĩnh ở vùng ngoại ô của lãnh địa Bá tước Jebelon.
Ở cánh đồng giờ đã xa xôi và tĩnh lặng ấy, ông sẽ thong thả bước vào một căn nhà, ngồi xuống chiếc ghế cũ mòn, chống cằm bằng một tay.
Rồi lặng lẽ khép mắt lại, và không bao giờ mở ra nữa. Ông đã sống như vậy, và cũng sẽ ra đi như vậy.
“Đêm nay không khí vẫn còn lạnh lắm, thưa thầy. Xin người hãy ở gần lửa thêm một chút.”
Dereck nói thế.
Drest khựng lại trong giây lát, rồi như thường lệ, trả lời mà không biểu lộ cảm xúc.
“Không sao.”
“…”
“Cẩn thận Cohela.”
Ném lại lời cảnh báo đầy ẩn ý ấy vào không trung, ông lặng lẽ tan vào màn đêm.
Drest sẽ không quay trở lại nữa.
Dereck biết điều đó.
Ngồi ở nơi ông lão vừa rời đi, Dereck một mình dùng que gỗ khều đống lửa. Tiếng lách tách vang lên dữ dội hơn.
Dòng chảy của cuộc sống cứ thế trôi mãi, và cuối cùng, như mọi khi, cậu lại chỉ còn có một mình.
Lão ăn mày đã vậy. Katia cũng vậy. Drest cũng vậy… tất cả đều giống nhau. Những người từng ôm lấy cậu như chiếc nôi, rồi một ngày nào đó cũng sẽ rời đi.
Khi nhận ra điều đó, cậu bắt đầu hiểu rằng chia ly cũng là một phần tự nhiên của cuộc sống.
Đó là một trong vô vàn chân lý của đời người.
*****
Sau một khoảng thời gian dài, Dereck cuối cùng cũng trở về nơi ở của mình gần khu thương mại Ebelstein.
Cậu tắm rửa sạch sẽ, giặt toàn bộ quần áo và trang bị lính đánh thuê.
Như con dao đã hoen gỉ được mài sắc lại, cậu cũng đã được tra thêm dầu.
Căn phòng phủ bụi được dọn dẹp gọn gàng, toàn bộ thức ăn hỏng bị vứt bỏ. Chăn mền được giặt sạch. Những cây nến thơm được đặt rải rác trong phòng.
Cánh cửa cũ kỹ được sửa lại, đồ nội thất mục nát bị bỏ đi và thay bằng những món mới.
Cậu cẩn thận cắt tỉa gọn mái tóc đã mọc quá dài và cạo râu sạch sẽ.
Cuốn sách ma pháp Katia để lại được đẩy sâu vào ngăn kéo. Cậu đã không còn cần đến nó nữa.
Ăn mặc chỉnh tề, cậu rà soát lại chồng thư chất cao. Thư từ các đoàn lính đánh thuê, từ ba đại gia tộc, từ tổng bộ Ebelstein, từ những chủ thuê muốn trực tiếp mời Dereck làm việc.
Rất nhiều người tìm đến cậu, nhưng cậu không hề hồi đáp bất kỳ ai.
Sau khi sắp xếp xong những điều cơ bản, cậu bước ra thềm nhà tràn ngập ánh nắng. Mùi hương bánh mì thơm nức mũi phát ra từ tiệm bánh bên kia đường vẫn như xưa.
Ebelstein vẫn là thành phố có ngàn gương mặt.
Đó là nhà của Dereck.
*****
“Chúng ta đã nhận được tin từ Dereck, thưa Công tước. Anh ta yêu cầu được diện kiến Công tước Beltus. Tôi nên xử lý yêu cầu này như thế nào?”
Clerven, tổng quản gia của gia tộc Beltus, không khỏi cảm thấy khó hiểu khi báo cáo chuyện này. Một thường dân làm sao có thể yêu cầu gặp một vị công tước của Đế quốc?
Tuy nhiên, Dereck là một giáo viên ma pháp thành công. Những giáo viên danh tiếng đôi khi cũng có tiếng nói, ngay cả trong giới quý tộc.
Thực tế, Dereck đã gửi vài bức thư đến gia tộc Beltus, trao đổi về nhiều điều kiện khác nhau.
“Cậu ta đã hoàn tất việc tu luyện ma pháp rồi sao? Có vẻ đúng là như vậy.”
Việc Dereck khiến Đại Công tước Duplain, người từng tự tin tuyên bố anh chắc chắn sẽ gia nhập Duplain, mất mặt đã khiến Công tước Beltus vô cùng hài lòng.
Dĩ nhiên, ông lộ rõ vẻ thỏa mãn khi biết Dereck đã chọn gia tộc Beltus thay vì Duplain hay Belmiard.
“Denise sẽ được huấn luyện ma pháp, mà thời gian gần đây sự tăng trưởng ma lực của con bé có phần chững lại—đây là cơ hội tốt. Nếu cậu ta thực sự có năng lực như lời đồn, hẳn cậu ta sẽ mang lại kết quả đáng kể, phải không?”
“Đúng vậy. Tin đồn rằng cậu ta đã đạt được thành tựu xuất sắc khi làm việc với gia tộc Duplain và Belmierd đã được xác thực.”
“Chính xác. Vì Denise là người đã thuyết phục được cậu ta, và cậu ta sẽ dạy con bé, ta sẽ để Denise tự mình gặp mặt cậu ta. Lãnh địa còn quá nhiều việc cấp bách, hãy giao chuyện này cho Denise xử lý.”
Nói rồi, Công tước Beltus bắt đầu viết thư gửi đến Ebelstein, ngòi bút lướt nhanh trên trang giấy.
Thấy vẻ hài lòng gần như tràn ra khỏi gương mặt ông, vị tổng quản gia cũng cảm thấy không cần phải lo lắng thêm nữa.
*****
“Vị giáo viên ma pháp của người hôm nay sẽ đến dinh thự.”
“Eek…!”
Như thường lệ, Denise trốn trong một góc, khẽ nuốt khan.
Sau khi trở về nhà, cô lặng lẽ ở yên trong phòng, từ từ gỡ rối những suy nghĩ hỗn loạn của mình. Cô không thể hiểu nổi tâm lý của một giáo viên ma pháp đã từ chối Aiselin và Ellen và khăng khăng muốn dạy cho cô.
Sau khi cân nhắc đủ loại giả thuyết và khả năng, cô thậm chí bắt đầu tự hỏi liệu đây có phải là một hình thức trừng phạt hay không.
Rốt cuộc, cô từng cố thao túng tình thế, giả vờ nhiệt tình với ma pháp mà bản thân lại chẳng hề hứng thú. Với một số pháp sư, đó là sự xúc phạm. Có lẽ vị gia sư kia đang làm điều gì đó để trả đũa cô.
Một thường dân dám ôm lòng oán giận với tiểu thư của gia tộc Beltus sao? Nhưng anh ta không phải một thường dân tầm thường. Anh ta là một giáo viên ma pháp được ba đại gia tộc lớn nhất phía Tây Đế quốc săn đón.
Nhận ra vị thế của mình lúc này kỳ lạ đến mức nào, Denise nghĩ thầm:
‘Nếu mình, người được vị giáo viên huyền thoại từng cải tạo tiểu thư Diella, nhận được sự công nhận từ Ellen, và đã từ chối Aiselin nhận làm học trò mà lại không đạt được thành quả nào…’
Dù chỉ là một lính đánh thuê xuất thân từ khu ổ chuột, anh ta vẫn là người đã gây dựng được danh tiếng từ trước.
Nếu cô không có tiến bộ, người ta sẽ trách ai đây? Rất có thể, mọi mũi nhọn sẽ hướng về cô, người được một gia sư giỏi giang như vậy dạy dỗ mà vẫn dậm chân tại chỗ.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào một nghịch cảnh không có lối thoát như thế này.
“Bella… ta chỉ muốn nằm xuống và chẳng làm gì cả… Chúng ta không thể tìm một cái cớ nào đó để tùy tiện sa thải anh ta sao…?”
“Tiểu thư, người hiểu rõ hơn ai hết… dù người có không muốn cố gắng… Đại Công tước cũng sẽ không chấp nhận chuyện đó…”
Sau khi vốc nước tạt lên mặt vài lần, Denise cuối cùng cũng đứng dậy. Cứ nằm đó cũng không giải quyết được gì.
*****
“Chào buổi sáng. Đã lâu không gặp cô, tiểu thư Denise.”
Tại dinh thự thuộc quyền sở hữu của gia tộc Beltus trong khu quý tộc của Ebelstain, được gia nhân dẫn đường, Dereck bước dọc hành lang dẫn tới phòng của Denise.
Cậu tiến lại gần, cởi áo choàng và chào Denise bằng nghi lễ của thân sĩ. Phong thái của cậu vẫn hệt như lúc họ gặp nhau lần đầu trong Hang Raspah.
Nhưng Denise chỉ có thể đứng đó, mở to mắt kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên cô gặp Dereck một cách chính thức. Dĩ nhiên, cô từng thấy cậu từ khán đài sân huấn luyện chiến đấu, nhưng ấn tượng thoáng qua khi ấy đã sớm phai nhạt.
Trong tâm trí Denise, Dereck là một ẩn sĩ, ẩn mình trong hang động heo hút chẳng ai lui tới, gương mặt hốc hác, tóc tai rối bời, hoàn toàn chìm đắm trong ma pháp.
Để mà giờ đây, khi cậu ăn mặc chỉnh tề, lịch sự chào hỏi, cô thậm chí suýt nữa không nhận ra người đàn ông trước mặt mình là ai.
“Dereck…? Thật sự là anh sao…?”
“Vâng. Tôi cảm kích sự giúp đỡ của cô tại Hang Raspah. Những vật tư cô cung cấp rất hữu ích.”
“Ta không ngờ… anh lại là người chú trọng lễ nghi như vậy…?”
“Hả?”
“…”
Dù thân phận Dereck có đặc biệt đến đâu, cậu cũng không thể hành xử giống như khi ở Hang Raspah không người trong lãnh địa của một gia tộc quý tộc được.
Dĩ nhiên đó là điều hiển nhiên, nhưng Denise vẫn không kịp thích nghi với sự thay đổi ấy, đầu óc cô như khựng lại trong chốc lát.
‘Giờ không phải lúc để ngơ ngác. Mình vẫn còn rất nhiều điều muốn nói.’
Anh ta từng vùi mình trong góc hang để tu luyện, vậy nên ma lực của anh ta hẳn đã tăng trưởng.
Denise khẽ tụ ma lực, lặng lẽ triển khai ma pháp dò xét nơi khóe mắt. Cô định đo lường xem phạm vi ảnh hưởng của ma lực Dereck có thể lan rộng đến đâu.
“…”
Thế nhưng, bằng đôi mắt của mình, Denise không thể nhìn thấy ma lực của Dereck. Hoặc là ma lực của anh quá nhạt để cảm nhận, hoặc anh đã học được cách che giấu nó khỏi ma pháp dò xét.
Trường hợp thứ nhất tương đương với nói nhảm, vậy thì chỉ còn lại trường hợp thứ hai. Hiện tại, ma lực của anh chỉ có thể bị nhìn thấu bởi người ở cảnh giới cao hơn.
Rõ ràng, anh ta đang nhìn thấy một chân trời rộng lớn hơn cô.
Nuốt khan, Denise lên tiếng.
“Đi đường xa vất vả rồi. Ta nghe nói anh đến đây để dạy ta ma pháp?”
“Đúng vậy.”
Dereck lau tay vài lần rồi nở một nụ cười nhạt.
“Còn tôi nghe nói tiểu thư khá thất vọng với ma pháp?”
“…”
“Thành thật mà nói, chẳng phải kết luận đó được đưa ra quá vội vàng sao? Phán xét ma pháp là tốt hay xấu khi chưa từng thực sự chạm đến lĩnh vực của nó—đó là một sự xúc phạm đối với ma pháp. Dù sao, tôi cũng đã quyết định sẽ dâng hiến cả cuộc đời mình cho nó.”
“Có lẽ ta đã không suy nghĩ chính chắn. Ta xin lỗi. Anh hài lòng chưa?”
“Xin đừng hiểu lầm. Đúng là tôi rất trân trọng lời xin lỗi ấy, nhưng điều mà tôi đang muốn nói không phải vậy. Chẳng phải thật đáng tiếc sao? Khi sống với sự thất vọng và oán trách dành cho một điều kỳ diệu như vậy? Như thế thì không ổn chút nào.”
Denise đối diện với ánh mắt của Dereck. Trong đôi mắt sâu thẳm, cuốn hút ấy, có một nguồn năng lượng kỳ lạ đang chảy.
Đó là sự nghiêm túc vô tận, dù cho phía sau hình như phảng phất một tia điên cuồng.
‘Eek…’
Denise chợt nhận ra.
Cô đã chạm vào một người không nên chạm tới.
Trước khi đắc tội với một ai đó, trước hết người ta cần phải chắc chắn rằng mình có thể gánh chịu được cơn thịnh nộ của họ. Đó là lẽ thường, nhưng khoảng cách giữa thường dân và quý tộc đôi khi khiến người ta quên mất điều ấy.
Đáng tiếc thay, chuyện đã xảy ra rồi thì không thể thay đổi được nữa. Thế giới này vốn luôn vận hành như vậy.
2 Bình luận