Đại sảnh Văn hóa Globeltein
Đại sảnh tráng lệ này, được đặt tên để vinh danh Ngài Globeltein Edelstein, người sáng lập thành phố này, là nơi giới thượng lưu bàn luận về mỹ học (aesthetics), tổ chức đấu giá tác phẩm nghệ thuật, và thỉnh thoảng diễn ra những buổi hòa nhạc quy mô nhỏ.
Là nơi tụ hội của những nhân vật có ảnh hưởng thuộc mọi tầng lớp xã hội, đây được xem là một trong những địa điểm được quản lý nghiêm ngặt nhất trong khu quý tộc. Những buổi tranh luận mỹ học của Hội trà Hoa Hồng cũng được tổ chức tại đây.
Sau khi buổi triển lãm thường lệ kết thúc, các tiểu thư tụ họp để trau dồi giáo dưỡng lần lượt rời đi. Mỗi người đều là nhân vật quan trọng tại lãnh địa của mình, nhưng dù là giữa một bầu trời đầy sao, vẫn luôn có những vì sao tỏa sáng rực rỡ hơn cả.
“Trong buổi tụ họp tiếp theo, hình như sẽ có một trận đấu pháp thuật. Gần đây tin đồn về việc kỹ năng ma pháp của tiểu thư Ellen có tiến bộ rất lớn đang lan truyền khắp nơi, khiến tôi cũng mong chờ về trận tái đấu của chúng ta đấy.”
Aiselin được các nữ hầu bảo vệ ở giữa, nở nụ cười duyên dáng bước đi giữa đám người ủng hộ. Những tiểu thư quý tộc cấp thấp từ các vùng biên giới không ngừng xum xoe tâng bốc, mong giành được dù chỉ một chút chú ý của cô.
Aiselin đáp lại họ bằng nụ cười lịch thiệp, nhưng trong thâm tâm, có lẽ cô ta chẳng xem đó là những mối quan hệ đáng lưu tâm. Ellen nhìn thấy rất rõ điều ấy.
Ellen vuốt lại mái tóc đỏ rực của mình, đưa cho nữ hầu cây bút lông xa hoa, một túi hương thơm, cùng cặp ống nhòm xem kịch mang dáng vẻ cổ xưa.
Sau khi nữ hầu cẩn thận chỉnh trang lại váy áo cho cô, Ellen bước theo Aiselin dọc theo hành lang.
Khi hai người đi cạnh nhau, các quý tộc cấp thấp xung quanh đều im lặng. Họ sợ làm gián đoạn cuộc trò chuyện và phá vỡ lễ nghi.
“Tiểu thư Aiselin quá khiêm tốn rồi. Trong quý này, cô chưa từng thua một trận đấu pháp thuật nào trong Hội trà. Quả thật xứng đáng với danh xưng đóa hoa của gia tộc Duplain.”
“Ôi, tiểu thư Ellen, lời khen của cô làm tôi thấy ngượng ngùng quá.”
Dù về mặt lý trí, Ellen thừa nhận Aiselin, nhưng trong lòng cô vẫn không tránh khỏi một cảm giác ghen tị và đố kỵ khó gọi tên.
Một người càng hoàn mỹ, không tì vết, thì lại càng dễ khiến người khác nảy sinh oán giận vô cớ, đó là cảm xúc phổ biến bắt nguồn từ mặc cảm tự ti.
Thế nhưng hôm nay, Ellen lại vui vẻ hơn thường lệ.
Có gì phải giấu chứ? Chuyện về Dereck cũng đã khơi dậy sự tò mò của Aiselin, vậy thì không cần phải giữ bí mật làm gì.
“Gần đây tôi quyết định mời một pháp sư hướng dẫn mới. Sư phụ Felmiar có phản đối, nhưng tôi vẫn kiên quyết vì người đó có thành tích rất tốt. Dù tôi không thể phớt lờ ý kiến của các nhân sĩ trong khu quý tộc, nhưng là chủ một của một dinh thự, ít nhất tôi cũng có quyền quyết định để ai dạy ma pháp cho mình.”
“À, vậy sao? Tiểu thư Ellen thật kiên quyết. Hẳn là cô rất tin tưởng vị gia sư này.”
“Thực ra, nói đúng hơn tôi rất tin tưởng vào mắt nhìn người của cô, tiểu thư Aiselin.”
“Vậy có nghĩa là sao?”
Khi Aiselin hỏi bằng giọng ngây thơ, Ellen mỉm cười đáp lại.
“Gia sự mới của tôi là người lính đánh thuê tên Dereck mà cô nhắc đến lần trước. Tôi vô tình gặp anh ta khi anh ta đang thực hiện một nhiệm vụ của đoàn lính đánh thuê Veldern ở khu quán rượu, nên tôi đã nói chuyện với anh ta và mời về đây.”
“Dereck sao?! Anh ấy hẳn rất bận rộn với công việc lính đánh thuê nhỉ!”
Nghe đến cái tên đó, gương mặt Aiselin bừng sáng.
Ngay cả sau khi Dereck rời khỏi dinh thự Duplain, Aiselin vẫn thường xuyên nhắc đến anh trong những buổi trà cùng Diella.
Em gái cô từng nói rằng Dereck hẳn chỉ đang bận rộn với công việc lính đánh thuê, nên không cần lo lắng nếu anh không xuất hiện. Điều đó quả thật đúng, Dereck là kiểu người chỉ quan tâm đến ma pháp và tiền bạc.
“Ừ, đúng vậy. Anh ta luôn tham gia thực chiến bất cứ khi nào có cơ hội, lấy danh nghĩa rèn luyện, đồng thời nghiên cứu ma pháp.”
“Vì cô cũng đã nói chuyện với anh ấy, hẳn cô cũng biết anh ta là một người trầm ổn và đáng tin cậy. Cô đã tìm được một người hướng dẫn tốt rồi. Chúc mừng cô, tiểu thư Ellen.”
‘…Không phải là như thế này…’
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Aiselin, trong lòng Ellen dâng lên một chút khó chịu.
Chẳng phải cô đã chiêu mộ được vị pháp sư lang bạt mà ngay cả Aiselin cũng không thể giữ lại được trong dinh thự của mình sao?
Cô đã mong đợi sự bất mãn hay ghen ghét, nhưng thứ cô nhận được chỉ là những lời chúc phúc chân thành từ Aiselin.
Thực ra, Aiselin phần nào cũng hiểu. Một người sinh ra với đôi cánh rộng lớn như Dereck không phải kẻ có thể bị nhốt trong lồng. Dù có thế nào đi nữa, công việc chỉ dẫn cho Ellen chỉ là một chỗ dừng chân tạm thời trong hành trình của Dereck.
Dẫu vậy, nếu một người có thiên phú về ma pháp như Ellen được Dereck chỉ dạy, Aiselin cũng không thể hoàn toàn thờ ơ.
Gần đây, những đối thủ xứng tầm trong việc quyết đấu ma pháp ngày càng hiếm. Ngay cả Aiselin cũng cảm thấy bản thân đang dần mất đi sự nhạy bén.
Sự tiến bộ của một đối thủ đủ mạnh như Ellen sẽ giúp cô mài giũa kỹ năng rất nhiều. Cho nên tất nhiên, Aiselin muốn ủng hộ Ellen.
Nhưng một ký ức chợt lóe lên trong đầu cô.
[Diella, chị đang nghĩ đến việc nhờ Dereck đánh giá ma pháp của mình vào một ngày nào đó… em thấy sao?]
[…Chị Aiselin. Thật sự không cần đâu. Trình độ ma pháp của chị đã rất cao rồi.]
[Dù vậy, chị vẫn nghĩ được một chuyên gia xem qua sẽ giúp tiến bộ hơn nữa. Chị định sai người đến đoàn lính đánh thuê hỏi thử. Dereck dường như ít khi đến khu quý tộc…]
[Không được đâu, chị. Hoàn toàn không cần thiết… Một người đã ở vị trí như chị thì đâu cần sự dạy dỗ của Dereck.]
Gương mặt nhỏ của Diella khi đó trông vô cùng nghiêm túc khi ngăn cản cô. Aiselin chỉ nghĩ cô em gái đáng yêu đang ghen vì chị mình “cướp” mất gia sư Dereck.
Nhưng sau một hồi giải thích, cô mới biết lý do thực sự vì sao Diella muốn ngăn cản mình.
Phương pháp huấn luyện tàn khốc của Dereck đôi khi bao gồm những thứ hoàn toàn không thể tưởng tượng đối với các quý nữ.
Cậu ta sẽ lôi họ vào rừng, ép họ tiêu hao cạn kiệt ma lực, hoặc đột ngột bắt họ chạy bộ, nhấn mạnh tầm quan trọng của thể lực… đủ loại phương pháp kỳ quái khiến những đóa hoa mong manh của giới quý tộc khó lòng chịu đựng.
Ngay từ đầu, xuất thân của Dereck đã quyết định rằng cách dạy học của cậu không phải là cách mà các gia sư ma pháp hay sử dụng. Những quý nữ được bảo bọc từ nhỏ sẽ rất khó để chấp nhận điều đó.
“…”
Nhưng việc này có thể trách ai được vì? Dereck, với tư cách gia sư, giống như một vị thuốc đắng, là một điều ước có thể ban cho người ta mọi thứ mà họ mong muốn, nhưng lại đi cùng với một cái giá phải trả.
Nếu cô ấy đã biết trước, có lẽ Ellen còn có thể chuẩn bị tinh thần được. Nhưng nếu Ellen không tìm hiểu về phương pháp giảng dạy khắc nghiệt của tên lính đánh thuê ấy mà đã chọn thuê cậu ta, thì cô ấy tuyệt đối sẽ ăn rất nhiều quả đắng.
Khi những suy nghĩ ấy lướt qua, nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt Aiselin.
Chống cằm lên tay, cô nhìn về phía Ellen với ánh mắt bất an. Nhưng Ellen, đang chìm trong đố kỵ và oán giận, lại cong môi nở nụ cười mỉa mai.
‘Thì ra là như vậy sao. Gia sư Dereck đối với cô lại quan trọng đến thế sao.’
Đáng tiếc, Ellen đã hiểu lầm biểu cảm lo lắng của Aiselin.
Cô cho rằng đó là sự bất mãn vì bị “cướp” mất Dereck. Cô không thể ngờ rằng khuôn mặt Aiselin sẽ để lộ một biểu cảm như vậy… Một niềm thỏa mãn khó hiểu dâng lên trong lòng Ellen.
“Có chút không phải phép những có điều này tôi cần nói…”
“Ôi, nhìn thời gian kìa. Tôi có buổi học đầu tiên vào hôm nay, nên tôi phải về dinh thự rồi. Gặp lại, tiểu thư Aiselin.”
Nói xong, Ellen chỉnh lại tóc, bật cười duyên dáng và rời đi với dáng vẻ đầy tự tin.
Aiselin, vẫn còn lo lắng, chỉ có thể đứng nhìn bóng dáng cô khuất xa.
Các quý tộc xung quanh cũng nhìn hai người với ánh mắt khó hiểu.
Dù một pháp sư hướng dẫn có giỏi giang đến đâu, họ vẫn khó tin rằng Aiselin, người luôn cao quý và vững vàng, lại có thể bị vượt mặt dễ dàng chỉ vì một người thầy mới.
‘Biết Ellen dễ ghen tị rồi, nhưng mình không ngờ cô ta lại đặt hết hy vọng vào một tên lính đánh thuê đường phố, kẻ thậm chí còn không thắng nổi các trận đấu tập…’
Denise của gia đình Công tước Beltus thở dài từ xa.
Thật vô vọng.
Dù không ai nói ra, nhưng những người có mặt đều mang suy nghĩ tương tự.
*****
“Đúng vậy. Trong một khoảng thời gian tới, tôi sẽ tập trung vào ủy thác đó.”
“Con gái thứ hai của gia tộc Belmiard… Dereck, cậu đang bơi trong một vùng nước rất sâu đấy.”
“Về mặt kỹ thuật, tôi không cần phải tới dinh thự của Hầu tước. Công việc này có thể giải quyết ngay trong Ebelstein, và cũng khá hợp với tôi.”
Quán rượu Giọt Lệ của Veldern hôm ấy vẫn náo nhiệt như thường lệ.
Trong khi Dereck ngồi ở một chiếc bàn khuất, vừa thưởng thức ly rượu táo ngọt mát thì Jayden cười lớn tiến lại. Dereck thả lỏng tư thế, kể cho ông ta nghe về nhiệm vụ mới nhất của mình, đồng thời nói rõ ý định sẽ từ chối nhận thêm công việc trong một thời gian.
Với Jayden thì có chút đáng tiếc, nhưng xét đến loại nhiệm vụ mà Dereck thường nhận, ông cũng chẳng thể phàn nàn nhiều. Điều khiến ông lo lắng hơn cả là việc Dereck tự ép mình quá mức.
“Nếu đã tiếp nhận một ủy thác, tôi sẽ không thực hiện nó một cách wua loa.”
“Cậu thật sự có lòng tin có thể khiến Tiểu thư Ellen đánh bại Tiểu thư Aiselin à? Qua những gì cậu nói, Tiểu thư Ellen quả thật rất có thiên phú, nhưng đừng quên là Tiểu thư Aiselin từ trước đến giờ vẫn chưa thất bại lần nào.”
“Đúng vậy, tất nhiên là con đường đó sẽ không dễ dàng gì. Vậy nên tôi đã chuẩn bị sẵn hai phương án trong đầu.”
Dereck khoanh tay trước ngực, trông có vẻ do dự.
“Một là đạt tới cấp hai. Khi đó Ellen sẽ có sự tăng tiến lớn về khả năng chiến đấu, và việc thắng Aiselin sẽ không còn là giấc mơ viển vông nữa.”
“Nghe thôi đã thấy mơ hồ rồi.”
“Ừ. Vì thế tôi mới nghĩ tới phương án thứ hai… Nhưng để làm được, tôi có thể sẽ cần sự giúp đỡ của ông. Đó là lý do tôi nói trước với ông. Trong nhiệm vụ lần này, tôi hy vọng ông sẽ tham dự cùng tôi.”
“Sự giúp đỡ của tôi?”
Jayden là một lính đánh thuê kỳ cựu, từng nổi danh trong Trận chiến Bình Minh—trận đại chiến chống lại bầy quái vật ở phương Bắc.
Dù giờ đây sống yên ổn hơn, kỹ năng của anh ta vẫn không thể bị coi thường, điều mà ngay cả Dereck cũng thừa nhận.
“Và để tránh sai sót và đảm bảo sự an toàn, tôi cũng muốn Pheline sẽ cùng tham gia.”
“Tôi á?”
Pheline, đang nhấp rượu bên cạnh, nheo mắt nhìn Dereck với ánh nhìn lờ đờ, thiếu tập trung.
Xem cách mà cô để bản thân say xỉn giữa ban ngày, có vẻ như hôm nay cô chẳng có mấy hứng thú với công việc.
“Dereck. Tôi đã bảo anh rồi, cứ dây vào mấy đứa con nhà quý tộc thì sớm muộn anh cũng sẽ hối hận…”
“Tại sao cô ấy lại uống rượu vào giờ này?”
“Cô ta vừa đánh bài với mấy vị khách ban trưa và đã thua sạch thù lao nhiệm vụ lần trước.”
“…”
Dereck nheo mắt nhìn Pheline với khuôn mặt đỏ bừng, vừa xoa má vừa rên rỉ.
“Ai mà ngờ đúng lúc đó hắn lại ra con át chứ…”
Nhìn thấy cô vẫn chưa bỏ được thói quen lén chạy tới sòng bạc và ném tiền qua cửa sổ, Dereck thở dài, vỗ nhẹ lên vai cô.
“Dù sao thì tôi cũng sẽ đảm bảo một phần thù lao hậu hĩnh cho cô, nên hãy giúp tôi nhé.”
“Hừ, thay vì quỳ gối nhận tiền để hầu hạ đám quý tộc, tôi thà… tôi thà…”
“Tôi đã ra giá hai mươi đồng vàng Aidel cho nhiệm vụ này, và họ đồng ý ngay lập tức. Nhiều hơn năm đồng so với lần làm việc cùng gia tộc Duplain… Cách tiêu tiền của quý tộc đúng là khác hẳn.”
“…Hai mươi đồng vàng sao? Được thôi… nể mặt những cục cưng lấp lánh…”
Không nói hết câu, Pheline gục đầu xuống bàn quầy rượu với một tiếng thịch đầy bất lực. Trông như đã hoàn toàn buông xuôi.
Jayden đặt một ly nước lạnh trước mặt cô, rồi nói:
“Được rồi. Nói kế hoạch của cậu đi.”
“…”
Chăm chú lắng nghe Dereck trình bày suy nghĩ của mình, Jayden không khỏi há hốc miệng kinh ngạc.
*****
‘Quả nhiên, với xuất thân quý tộc thì tốc độ tiếp thu của cô ấy không phải là thứ một lính đánh thuê có thể tưởng tượng được.’
Buổi chiều hôm đó, khi Dereck tới dinh thự của Ellen, cậu lập tức bắt đầu buổi huấn luyện mà không vòng vo.
Khác với các buổi dạy của Felmiar, luôn coi trọng nghi thức, dài dòng phân tích lịch sử ma pháp, bài giảng của Dereck cắt bỏ toàn bộ lý thuyết thừa thãi.
Cậu đã nói rõ từ trước.
Cậu không dạy lễ nghi quý tộc hay lịch sử ma pháp. Thứ anh dạy chỉ là kiến thức về thực chiến.
Và đó chính là điều Ellen mong muốn. Cô cần nhanh chóng nắm được phương tiện để vượt qua Aiselin, không màu mè, không hoa mỹ.
Kiến thức nền tảng rất quan trọng, nhưng thứ cô cần lúc này là kỹ năng thực tế để thỏa mãn tinh thần cạnh tranh đang bùng cháy.
Vì thế, tại khu huấn luyện ngoài trời riêng bên cạnh dinh thự, Dereck lại bắt đầu tụ tập ma lực.
“Trước tiên, chúng ta sẽ luyện tập chiến đấu giống lần trước. Lặp lại mười lần, phân tích căn bản, rồi tôi sẽ lên danh sách những kỹ năng trọng yếu cần thiết huấn luyện. Sau đó, chúng ta sẽ lần lượt kiểm tra các pháp thuật một sao để xem nền tảng của cô có vững không.”
“Ý anh là… bây giờ chúng ta sẽ đấu mười trận liền à?”
“Chỉ là luyện tập thôi. Không cần phải phân ra thắng thua. Trước hết, tôi muốn xem kỹ năng thực chiến của cô đã tiến bộ đến mức nào.”
Thế là Ellen và Dereck tiến hành mười lượt đấu tập liên tiếp.
Sau đó, họ cùng rà soát lại phương pháp hiện thực hóa ma lực vừa thảo luận, rồi dành thời gian tụng niệm và ôn lại các pháp thuật một sao. Khi họ nhận ra thì mặt trời đã bắt đầu ngả về tây.
Ellen, mồ hôi đầm đìa, ngã phịch xuống một góc sân huấn luyện.
Bài giảng của Dereck hoàn toàn khác Felmiar. Nếu Felmiar dành hơn nửa thời gian cho lý thuyết, thì Dereck bắt cô chiến đấu, tấn công, và lặp đi lặp lại việc thi triển ma pháp không ngừng.
Giữa chừng, lượng ma lực của Ellen chạm đáy, và đến cuối cùng, cô phải nghiến răng vắt kiệt chút sức lực còn sót lại để tung ra pháp thuật cuối.
Khi cô miễn cưỡng tạo ra được một thanh Ice Spear, đầu óc quay cuồng đến mức suýt ngất. Tuy nhiên, tất cả những gì Dereck làm chỉ là đứng chắp tay sau lưng và nghiêm túc khích lệ.
“Cô làm rất tốt, tiểu thư Ellen!”
“Hộc… hộc…”
“Chúng ta sẽ thử hiện thực hóa Ice Spear thêm một lần nữa. Lần này, hãy thử kết hợp nó với một ma pháp pháp hệ ảo thuật.”
“Nhưng anh nói cái vừa rồi là lần cuối rồi mà…!”
“Lần này mới thật sự là lần cuối. Chỉ thêm lần này nữa thôi.”
“A… hộc…!”
Ngồi bệt xuống đất trong khu huấn luyện trong một tư thế không hề thục nữ, Ellen thở dốc, nhưng vẫn cắn răng thi triển ma pháp.
Trong trạng thái cạn kiệt, cô lại tạo ra Ice Spear một lần nữa, rồi nhìn Dereck đầy kiêu hãnh, như muốn nói: Thấy chưa? Ta đã làm được rồi.
“Hộc… hộc… Ta… ta làm được…”
“Giờ thì, một lần cuối cùng nào, chúng ta dùng Magic Arrow. Nghỉ ngơi mười lăm giây, rồi… một… hai…”
“Anh vừa nói lần trước là lần cuối mà!”
Màn đối đáp quen thuộc đó cứ thế tiếp tục cho đến mặt trời dần lặn, Ellen, đã quên sạch lễ nghi, người đẫm mồ hôi, gục hẳn xuống sân.
Các nữ hầu của dinh thự đứng xa xa nhìn mà nuốt khan.
Họ cảm thấy day dứt. Thật khó chịu khi thấy tiểu thư của mình nằm bệt xuống đất, mồ hôi nhễ nhại. Họ muốn lao tới, chải lại tóc cho cô, xịt nước hoa, mang quần áo sạch đến.
Nhưng Dereck lắc đầu. Đây là khu huấn luyện riêng của Ellen, không ai khác được phép vào.
Thế là, buổi huấn luyện ma pháp đầu tiên mà Dereck dành cho Ellen, thứ đã đẩy Ellen tới giới hạn, cuối cùng cũng kết thúc sau khi đã kéo dài thêm vô số lần.
“Hức… hộc… hộc…”
Không rõ là đang thở dốc hay nức nở, Ellen nằm ngửa trên mặt đất, nhìn lên bầu trời.
Không biết từ lúc nào mà bầu trời đã nhuộm một màu đỏ rực, phía rìa xa xa không được phủ bóng hoàng hôn cũng đã sẫm màu.
Những vì sao đang bắt đầu le lói, còn cô thì đang cố nhớ xem mình đã liên tục thi triển ma pháp trong bao lâu. Kể từ lúc bắt đầu học ma pháp đến giờ, Ellen chưa từng dùng ma pháp liên tục lâu đến thế.
“Cô vất vả rồi. Nghỉ ngơi một chút và ăn tối đi.”
“…”
“Cô vẫn ổn chứ?”
Những lời như vậy xuất phát từ miệng thủ phạm có hơi gượng gạo, nhưng Dereck vẫn cảm thấy mình nằm thể hiện một chút sự quan tâm.
“Nếu quá sức, bỏ cuộc cũng là một lựa chọn.”
Ellen vẫn nằm thở dốc, nhưng cuối cùng cũng chống người ngồi dậy, nói:
“Hộc… Hộc.”
“…”
“Chỉ có vậy thôi mà phải bỏ cuộc âo? Sau bao lời tuyên bố hùng hồn là sẽ làm bất cứ điều gì, anh nghĩ tôi chỉ có chút quyết tâm này thôi à? Ta chỉ có chút cạn kiệt thể lực thôi.”
Đáng ngạc nhiên thay, cô thêm
thậm chí còn có thể nở một nụ cười.
Dù đứng lên còn khó khăn, ý chí trong mắt cô vẫn cháy rực.
“Sau bao nhiêu gian khổ để sống sót trong xã hội Ebelstein, anh nghĩ ta sẽ than vãn vì chuyện này sao? Ta đã từng thức liền ba ngày ba đêm để đọc thuộc lòng một cuốn sách lễ nghi đấy. Đừng hỏi những câu hỏi không cần thiết nữa.”
“…Là tôi suy nghĩ thiển cận rồi.”
“Hôm nay ta hơi mệt vì còn phải tham dự một buổi xã giao, nhưng từ ngày mai, ta có thể toàn tâm toàn ý đầu tư tất cả thời gian vào việc huấn luyện. Vậy nên, tốt hơn là anh nên gia tăng cường độ của bài luyện tập ngày mai đi.”
“…”
Lắng nghe những lời đầy chí khí đó với vẻ mặt không đổi, Dereck nói:
“Bài luyện tập ngày mai sao? Ý cô là gì?”
“…Hả?”
“Tôi chỉ nói là, cô có thể ăn tối rồi.”
Ban đầu, Ellen vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa của những lời Dereck nói, nhưng khi nghiền ngẫm lại câu nói ấy, sắc mặt cô dần tái đi.
8 Bình luận
đây là lần cuối rồi cố lên
được rồi tốt lắm thêm lần cuối nào