Trọn bộ

Chương 30 : Ellen (5)

Chương 30 : Ellen (5)

Trong khi rời khỏi đấu trường qua hành lang chính, Ellen bắt gặp vài người đang đi theo hướng ngược lại. Tất cả bọn họ đều dành cho cô lời an ủi và động viên.

Dù Aiselin mới là người khiến đám đông choáng ngợp khi thi triển được ma pháp cấp hai, Ellen cũng đã phô bày toàn bộ năng lực ma thuật xuất chúng của mình mà không hề giữ lại.

Những quý tộc này đều cho rằng màn thể hiện của cô cũng cực kỳ ấn tượng, và cô chỉ không may khi đối thủ của mình là một thiên tài.

Tất nhiên, những người này chỉ đang tiện đường trò chuyện với Ellen trước khi vào trong chúc mừng Aiselin.

Ellen hiểu rõ điều đó, nhưng vẫn tiếp nhận tất cả bằng một nụ cười dịu dàng và thái độ tao nhã.

“Thành tựu ma thuật của tôi vẫn còn kém cỏi. Lần sau, tôi sẽ cố gắng hơn nữa để đánh bại Tiểu thư Aiselin.”

“Chỉ với trình độ hiện tại thôi, ở giới quý tộc Ebelstein cũng đã chẳng còn mấy người có thể sánh với Tiểu thư Ellen. Nếu Hầu tước Belmierd có thể nhìn thấy cô hiện tại, hẳn ngài sẽ rất tự hào.”

“Cảm ơn ngài! Những lời ấy thực sự tiếp thêm sức mạnh cho tôi.”

Bày tỏ lòng biết ơn chân thành với những quý tộc mà đến tên cô cũng không nhớ rõ, Ellen quay bước về phía hành lang.

Các thị nữ đi theo sau không giấu được vẻ lo lắng, nhưng trái ngược với họ, Ellen lại giữ một thần sắc vô cùng tươi tắn.

Trong mắt những quý tộc đi ngang qua, dáng vẻ rời đi của cô trông vô cùng đoan trang. Với một người đã đầu tư nhiều công sức đến vậy cho trận đấu ngày hôm nay, nụ cười của Ellen thể hiện một phong thái tuyệt vời.

Sau khi ứng phó với hàng loạt quý tộc với những câu xã giao ngắn ngủi, Ellen cuối cùng cũng đến được hành lang dành riêng cho khách quý.

Ở một vị trí tương đối khuất mắt, Dereck, người đang ngồi trên chiếc ghế gỗ tựa sát tường, đứng dậy chào cô.

Vừa nhìn thấy Dereck, gương mặt Ellen sáng bừng.

“Anh có xem trận đấu chứ?”

“Có.”

“Bất ngờ không? Ta là kiểu người biết thừa nhận thất bại khi cần đấy.”

“…”

Ellen ngẩng cao đầu, nở nụ cười mãn nguyện.

“Chỗ anh ngồi ở khá xa nên chắc anh không thấy rõ nhỉ? Anh đáng lễ nên nhìn biểu cảm của Tiểu thư Aiselin khi đó mới phải.”

“Biểu cảm của cô ấy thế nào?”

“Ừm… mắt cô ta trợn to vì không tin nổi. Cứ lẩm bẩm ‘Chẳng lẽ mình sẽ thua ở đây sao?’ rồi nhìn ta với ánh mắt bối rối. Nhìn Tiểu thư Aiselin, lúc nào cũng điềm tĩnh, lại lộ ra vẻ hoang mang như vậy, thật sự là cảnh tượng tuyệt vời. Còn sảng khoái hơn cả việc đích thân giành chiến thắng nữa!”

Giọng Ellen đầy hưng phấn khi kể tiếp.

Dereck liếc nhìn các hầu gái đứng phía sau.

Những hầu gái riêng, những người vẫn luôn dán mắt không rời từng cử động của Ellen, trả lại cho Dereck những ánh mắt lúng túng.

Khi cậu quay lại nhìn Ellen, gương mặt cô tràn đầy tự hào, ngực ưỡn thẳng.

“Vậy là ta thực sự đã dồn cô ấy vào chân tường rồi, đúng không? Mọi thứ anh dự đoán đều thành sự thật. Anh đúng là một chuyên gia.”

“Cô đã quá đề cao tôi rồi.”

“Cảm ơn anh. Nhờ có anh, hôm nay lần đầu tiên ta mới cảm thấy mình vượt trội hơn Aiselin… Hôm nay là ngày tuyệt nhất từ trước đến giờ!”

Cười lớn đầy sảng khoái, Ellen phủi nhẹ chút bụi trên ve áo của Dereck, không giấu nổi niềm vui.

“Phải rồi, Dereck. Số tiền thưởng hoàn thành nhiệm vụ mà ta đã hứa hoàn toàn không hề xứng với công sức mà anh đã bỏ ra. Có lẽ ta nên cân nhắc tăng khoản thù lao của nhiệm vụ lần này .”

“…”

“Vậy, trận đấu hôm nay thế nào? Kết quả thì không tốt lắm, nhưng ma thuật của ta cũng không tệ, đúng không? Là gia sư của ta, anh là người hiểu rõ nhất mà. Ta đã làm rất tốt. Anh sẽ cho ta một đánh giá công bằng chứ? Nếu muốn bắt bẻ hay góp ý, chúng ta có thể bàn lại sau khi trở về dinh thự…”

“Biểu hiện của cô ngày hôm nay, hoàn hảo.”

Ngay khoảnh khắc những lời đó được thốt ra, bờ vai Ellen khẽ run lên.

Khi cô ngẩng đầu nhìn Dereck, gương mặt vốn dĩ luôn vô cảm của cậu dường như mang theo chút ấm áp.

Cậu không phải người dễ dàng khen ngợi. Kể cả khi đối diện với quý tộc, cậu cũng sẽ không dùng đến những lời tâng bốc sáo rỗng.

Nhận được lời đánh giá chân thành như vậy, Ellen nhất thời không thốt nên lời. Lời khen xuất phát từ miệng của Dereck đáng giá hơn ngàn lời ca ngợi của những quý tộc cô gặp trên hành lang.

“Cô đã cố gắng rất nhiều.”

Ellen định nói gì đó, nhưng thay vào đó cô lại khuỵu xuống ngồi lên chiếc ghế dựa tường, cúi gằm mặt.

Không màng đến việc mép váy phía sau vẫn chưa được vuốt phẳng, Ellen dùng cổ tay xoa mạnh lên mắt mình vài lần.

Rồi bờ vai cô bắt đầu run rẩy khe khẽ.

“Ta… thực sự rất muốn thắng.”

“…”

“Nhưng khi dồn được Aiselin vào chân tường, ta chợt nhận ra… dù có thắng ở đây, ta cũng sẽ chẳng bao giờ thôi ghen tị với cô ấy. Chắc chắn… sẽ mãi như vậy thôi… Dù sao, ta cũng là một người như thế.”

Từ góc nhìn của Ellen, ngay cả khi đang bị ép đến mức thở dốc, Aiselin vẫn giống như một đóa hoa quý phái kiêu hãnh đứng vững.

Chiến thắng nhờ may mắn trong một trận đấu tập sẽ không thể xóa bỏ lòng đố kỵ ấy. Phần xấu xí trong con người cô sẽ không thể thay đổi, bởi vì đối với cô cô gái mang tên Aiselin đó chính là một bức tường không thể vượt qua.

“Có lẽ… sự tự ti là thứ duy nhất mà ta tự tin mình có thể vượt hơn Tiểu thư Aiselin.”

Ellen khẽ bật cười tự giễu, rồi cúi đầu, im lặng. Cô sợ rằng nếu nói thêm, sự run rẩy trong âm thanh của cô sẽ bị người trước mặt nhận ra.

Lặng lẽ nhìn Ellen ngồi đó, nhẹ nhàng run rẩy và vùi mặt trong hai tay, Dereck ngồi xuống bên cạnh cô.

Suy nghĩ một lúc về việc nên nói gì, cậu lên tiếng, không vòng vo, bằng giọng điệu phẳng lặng của mình.

“Cô nghĩ tôi thì khác sao?”

“…”

Tranh cãi xem ai đúng ai sai chỉ dẫn đến những lời giải thích thừa thãi.

Hiểu rõ điều đó, Dereck chỉ nhìn thẳng về phía trước, im lặng ở bên cạnh cô.

Khoảng lặng ấy cho Ellen thời gian để suy ngẫm.

Khi nhìn thấy thư viện của một gia đình quý tộc đầy ắp những quyển sách ma pháp đắt tiền, hay một dinh thự xa hoa lộng lẫy, một pháp sư lớn lên ở khu ổ chuột như cậu sẽ nghĩ gì?

Không khó để đoán. Sự đố kỵ vẫn sẽ còn đó. Chỉ khác là cậu đã chọn chấp nhận nó mà không thể hiện nó ra ngoài. Có lẽ đó chính thứ mà người ta gọi là trưởng thành.

Ellen nhìn Dereck bằng đôi mắt đẫm lệ, nhưng cậu, như thể đã quá quen với điều đó, chỉ nói:

“Xấu xí một chút thì có sao chứ?”

“…”

“Ai cũng sống như vậy cả mà.”

Đúng hay sai. Tốt hay xấu. Phán xét cảm xúc dựa trên những tiêu chuẩn đó có ý nghĩa gì đâu? Dù sao thì nó cũng vẫn sẽ tiếp tục tồn tại mà.

Đó là tất cả những gì Dereck muốn nói.

Kéo lấy một chiếc ghế khác, Dereck nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Ellen

An ủi người khác vốn không cần đến những lời lẽ hoa mỹ.

Sau tất cả, ngay từ đầu vấn đề đã không phải là tìm ra một câu trả lời chính xác.

Ở cuối hành lang vắng lặng, các nữ hầu đứng tụm lại như một bức tường, ngăn cản ánh mắt hiếu kỳ những người đi ngang qua khỏi dáng vẻ thất thố của Tiểu thư Ellen.

Vì vậy, dù Ellen đã ngồi khóc rất lâu ở đó, không một ai ngoài Dereck có thể chứng kiến dáng vẻ ấy của cô.

*****

“Ồ, cô ấy thực sự đã dồn được Aiselin vào thế chân tường rồi.”

Từ chỗ ngồi của mình giữa khán đài, vừa nhấp trà do nữ hầu dâng lên, Tiểu thư Denise của gia tộc Beltus khẽ thốt lên trong ngạc nhiên.

Dù mọi ánh mắt đều đang dồn về Tiểu thư Aiselin, người chiến thắng trong trận quyết đấu, ánh nhìn của Denise lại đặt ở một nơi khác.

Với vẻ mặt chán chường, cô đã theo dõi trận đấu này với suy nghĩ chắn rằng Ellen không thể nào là đối thủ của Aiselin.

Tiểu thư Denise cũng là một trong ba người đứng đầu hiện tại của Hội trà Hoa hồng, nên cô khá thân với cả hai.

Cô hiểu rõ năng lực ma thuật của họ hơn bất kỳ ai. Thành tựu ma thuật của Ellen quả thật rất đáng nể, nhưng nếu nói đến một trận đấu công bằng, rõ ràng cô không thể sánh với Aiselin.

Ánh mắt Denise dõi theo cậu thiếu niên tóc trắng khi anh rời khỏi sân đấu cùng Ellen.

Rõ ràng vị “gia sư ma pháp” mà Ellen mang theo đã ảnh hưởng đến cô theo một cách nào đó. Ngoài yếu tố ấy ra, không còn lý do nào khác có thể giải thích việc Ellen có thể giao chiến ngang ngửa với Aiselin chỉ trong thời gian ngắn như vậy.

Vừa nghịch những lọn tóc xám bạc ở đầu ngón tay, Denise rơi vào trầm tư.

Lẽ ra cô nên đứng dậy tiến đến nói chuyện với Aiselin, nhưng cân nhắc đến việc Aiselin đang bị đám đông vây quanh, cô cũng chẳng mấy vội vàng.

‘Giá trị của tên lính đánh thuê kia chắc chắn sẽ tăng vọt… Haiz… mình ghét mấy chuyện phiền phức kiểu này.’

Denise miễn cưỡng nở một nụ cười quý phái để che giấu sự uể oải của mình. Nhưng trong lòng, cô chỉ muốn gục xuống ghế và thở dài, như thể đã nhìn thấy trước tương lai.

Sự hiện diện của một gia sư ma pháp giỏi giang có giá trị đến mức nào trong giới xã giao Ebelstein?

Xuất thân thấp kém có thể là trở ngại, nhưng với năng lực đó, sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ phá vỡ định kiến và vươn lên. Và nếu là như vậy, Công tước Beltus, cha của Denise, tuyệt đối sẽ không bỏ qua một nhân tài như thế.

Khác với Công tước Duplain, người coi trọng kết quả hơn quá trình, hay Hầu tước Belmiard, người sống rất hào sảng, Công tước Beltus là một người đàn ông đầy tham vọng, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục tiêu của mình.

Và thường thì, người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ tham vọng ấy chính là Denise, người đại diện đứng tuyến đầu của gia tộc Beltus.

Đáng tiếc, cô lại coi đó là một gánh nặng vô cùng phiền toái.

‘Chết tiệt… Nếu ba gia tộc bắt đầu tranh giành tên đó, đầu mình sẽ chắc nổ tung mất…’

Denise là một con người bình thường và cô đặc biệt lười.

Sinh ra trong gia đình quý tộc danh giá Beltus, cô sống như một đóa hoa trong nhà kính… Ừm, việc so sánh cô với một loại thực vật nào đó thật ra cũng khá chính xác, bởi vì về cơ bản cô chỉ nằm dài ở nhà cả ngày mà không làm gì.

Có lúc cô đọc ngấu nghiến những cuốn tiểu thuyết tình cảm hạng ba, có lúc lại để suy nghĩ của bản thân lang thang trong vô định, cân nhắc xem bản thân có còn thành tựu gì ngoài việc sở hữu một huyết thống hàng đầu hay không.

Tất nhiên, cô cũng không cho phép mình trở thành gánh nặng. Thỉnh thoảng, cô vẫn đóng vai một quý nữ đúng mực: luyện một nụ cười lỗi thời trước gương, nói vài lời sâu sắc để người khác lầm tưởng rằng cô là một tiểu thư đầy bí ẩn.

Ở phương diện này, ngạc nhiên thay cô lại rất nghiêm khắc với bản thân. Dù sao, lý tưởng của Denis là thà chịu khó bây giờ còn hơn đối mặt với phiền phức trong tương lai…

Quay lại với chủ đề chính, dù đã sớm nhận ra tiềm năng của Dereck kể từ lần đầu tiên nghe kể về cậu, giờ cô cũng chẳng thể làm gì khác.

Bởi vì hiện tại, cậu ta đang làm việc cho Ellen.

‘Mong là chuyện này đừng trở nên rắc rối thêm nữa…’

Thở dài một tiếng, Denise đứng dậy.

Đám đông tụ tập chúc mừng Aiselin đã gần như tản đi hết.

Là một thành viên của Hội trà Hoa hồng, việc tiến đến và nói vài lời chúc mừng cũng là điều hiển nhiên. Dù trong lòng than thở không ngừng, cô vẫn biết mình phải làm tròn bổn phận của một tiểu thư quý tộc.

Vì vậy, cô tiến đến trước võ đài, nở một nụ cười quý phái, rồi nói:

“Tiểu thư Aiselin, chúc mừng cô đã đạt đến một cột mốc mới. Trận đấu vừa rồi thật sự khiến người ta không thể rời mắt.”

“Ôi, Tiểu thư Denise, cô quá lời rồi.”

“Tôi nên học theo sự khiêm tốn ấy. Giá như tôi cũng có thể nắm được ma thuật cấp hai nhanh như cô.”

Trao đổi thêm vài câu xã giao, trong đầu Denise tràn ngập những suy nghĩ về việc đến lúc nào cô mới có thể trở về dinh thự để đọc nốt cuốn sách đang dang dở.

Mối tình đầu của Ngài Valepus — một tiểu thuyết ngôn tình hạng ba, sáo rỗng đến buồn nôn — nhưng đôi khi những lời thoại dí dỏm lại chạm đến lòng người và mang một sức hút kỳ lạ khiến người ta không thể rời mắt.

“...Tiểu thư Denise, cô cũng nhận ra rồi phải không? Trận đấu này… thực ra tôi không phải là người chiến thắng.”

Denise, người đang mong mỏi được về nhà nằm dài với quyển sách, bỗng khựng lại trước câu hỏi đã kéo cô về thực tại.

Nhìn quanh, cô nhận ra hầu hết mọi người đã rời đi, và chính lúc đó Aiselin mới trực tiếp đặt câu hỏi.

Cũng giống như Denise hiểu rõ Aiselin và Ellen, Aiselin cũng rất rõ về Denise.

Cô không chỉ biết Denise là một người tinh ý, mà còn phần nào hiểu được sự uể oải của cô. Vì thế, đôi khi, khi chỉ có hai người, cô thường bỏ qua những lời xã giao thông thường mà đi thẳng vào trọng tâm.

Cô gái trước mắt trông có vẻ dịu dàng, ôn hòa, nhưng tuyệt đối không thể xem thường. Denise hiểu điều đó, chỉ là cô không ngờ Aiselin lại thẳng thắn đến vậy.

“…”

“Không trả lời… tức là cô cũng nghĩ như vậy.”

“Có thể nói Tiểu thư Ellen đã nỗ lực rất nhiều. Nhưng sự thật là lượng ma lực của cô ấy vượt xa cô, Tiểu thư Aiselin. Ít nhất, đó là nhận định của tôi.”

“Ừm… trong lúc đấu, tôi thực sự đã rất bất ngờ. Chỉ trong thời gian ngắn mà cô ấy đã tiến bộ đến vậy…”

Aiselin nheo mắt, như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi nói rõ ràng hơn:

“Cô ấy học ma pháp từ Ngài Dereck, đúng không…?”

“…”

Một tia chắc chắn lóe lên trong mắt cô, khiến Denise phải hít sâu một hơi. Như cách mà những linh cảm xấu của cô thường trở thành sự thật, mọi chuyện đang trở nên rắc rối hơn.

“Margarita.”

Khi Aiselin lịch sự cáo từ Denise và bắt đầu rời khỏi hành lang, cô gọi tên nữ hầu riêng của mình.

Nữ hầu theo sau cô lập tức cúi đầu đáp lời, và Denise, như thường lệ, tiếp tục bằng giọng nói nhẹ nhàng:

“Ta cần chuẩn bị gửi một bức thư về nhà.”

“Vâng. Tôi sẽ chuẩn bị bút và mực cho người.”

Denise nhìn theo bóng Tiểu thư Aiselin rời đi với vẻ mặt đầy ưu tư.

Trận đấu ma thuật giữa hai gia tộc Duplain và Belmiard, tâm điểm chú ý của mọi người, đã khép lại một cách êm đẹp.

Nhưng Denise có cảm giác… tất cả những chuyện này chỉ mới là khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!