Trọn bộ

Chương 33 : Cấp ba (3)

Chương 33 : Cấp ba (3)

Cuộc sống là gì?

Drest mất rất lâu để trả lời câu hỏi đó.

Ông sinh ra là con trai của một nông dân lĩnh canh ở vùng trung tâm đế quốc, thuộc khu vực Zebulon.

Thuở nhỏ, ông chơi đùa giữa núi rừng và đồng ruộng. Lớn lên thì học cày cấy, trồng trọt, thu hoạch, và vào những năm mất mùa thì vào rừng săn bắn để lấp đầy cái bụng đói.

Gia đình ông nghèo nhưng êm ấm, không có tham vọng lớn lao nào, chỉ mơ ước tìm được một người bạn đời tốt, có một mảnh đất đàng hoàng, rồi tự hào vì sở hữu một nông trại rộng lớn và một mái nhà trọn vẹn.

Ông chỉ là một chàng nông dân lĩnh canh trẻ tuổi, không lòng tham, mục tiêu duy nhất là sống một cuộc đời ngay thẳng và ổn định.

Nhưng thiên mệnh đã ban cho ông một món quà.

Giữa đêm sâu, khi cầm cày đứng giữa ruộng và ngước nhìn bầu trời đầy sao, những quy luật của thế giới dường như được phản chiếu trong đôi mắt ông.

Dòng chảy ma lực của cảnh vật xung quanh hiện ra như một con sông dữ dội, như cảnh sắc tự nhiên vốn có, còn tia ma lực bập bùng nơi đầu ngón tay lại giống như sự kéo dài của chính cơ thể ông.

Ông học ma pháp không phải vì tham vọng hay tín ngưỡng với con đường pháp thuật, mà đơn giản vì ông có thể làm được.

Nhìn các ma pháp sư trong thành phố thi triển phép thuật, cảm nhận dòng chảy ma lực trong tự nhiên, ông tự hình thành cho mình một phong cách ma pháp rất riêng. Ông có thể đoán được khi nào gió sẽ nổi, cảm nhận được khi nào mưa sắp đến.

Khi bước đi trong rừng, tiếng thì thầm của từng chiếc lá vang bên tai, mọi chuyển động đều trở nên dễ hiểu. Ông giương cung về nơi con thú sẽ đáp xuống, tránh né những chỗ đá có thể sạt lở.

Ông là một ma pháp sư sinh ra từ sự bình thường.

Khi trưởng thành, ông đạt đến cấp hai. Khi râu tóc bắt đầu rậm và lập gia đình, ông bước chân vào cấp ba. Ở một ngôi làng nhỏ nơi biên giới lãnh địa, ông trở thành nhân vật anh hùng, là trụ cột được cả gia đình kính trọng.

Vợ ông, con gái một người thợ xay, hiền lành và xinh đẹp, luôn quan tâm chăm sóc ông. Hai cô con gái đáng yêu thì lúc nào cũng tự hào về những kỳ tích ma pháp của cha mình.

Rồi ông bừng tỉnh.

Nếu hồi đầu của cuộc đời ông là cuộc sống của một nông dân lĩnh canh, thì hồi thứ hai chính là cuộc đời của một Ma pháp sư. Nhận thức ấy khiến ông đào sâu thành tựu ma pháp của mình, ngày đêm nghiên cứu những quyển sách ma pháp mà mình mang từ thành phố về, hoàn thiện và phát triển vô số ma pháp dò xét, biến chúng thành của riêng mình.

Cho đến khi ông giật mình nhận ra, đã không còn có một ma pháp sư bình thường nào có thể theo kịp ông.

Liệu ông có thể chạm tới cấp bốn trước năm bốn mươi tuổi?

Liệu hồi thứ hai của cuộc đời có thể rực rỡ hơn nữa không?

Với suy nghĩ ấy, ông càng dốc sức cho cả ma pháp lẫn nông nghiệp nơi ngôi làng khiêm tốn ấy.

Rồi cuộc đời bước sang hồi thứ ba: cuộc đời của một linh hồn báo thù.

Cả thế giới bắt đầu tôn vinh ông vì đạt tới cấp bốn. Các quý tộc danh giá kinh ngạc khi một thường dân có thể đi xa đến vậy, còn trong giới ma pháp sư bình dân, ông gần như trở thành một trụ cột tinh thần.

Danh tiếng Drest, ma pháp sư thiên tài hệ dò xét trong lãnh địa của Bá tước Zebulon lan tới tận Edelstein. Dù là thường dân, ông trở thành minh chứng sống rằng người bình thường cũng có thể vươn tới cảnh giới cao cấp.

Hàng loạt ma pháp sư tìm đến làng ông, xin được chỉ dạy. Phần lớn họ chỉ đang đắm mình trong công việc nghiên cứu ma pháp, và trò chuyện với họ đối với ông là niềm vui. Nhưng cũng có những kẻ nói những chuyện nằm ngoài giới hạn ma pháp.

Họ mang theo lòng oán hận với tầng lớp quý tộc mang dòng máu cao quý, những kẻ độc quyền ma pháp và thống trị thế giới.

Thậm chí, còn có những ma pháp sư xuất thân thấp kém, tính tình độc địa, gào thét rằng thế giới này cần phải thay đổi.

Tất nhiên, không lâu sau, những người đó bị chém đầu giữa quảng trường thành phố. Nghe nói họ bị bắt khi mưu sát Bá tước Zebulon. Một kết cục ghê tởm. Nhưng bản chất con người ấy vẫn luôn tái diễn.

Với họ, sự tồn tại của Drest, một thường dân dám chạm tới cấp bốn, là một biểu tưởng tôn giáo. Họ tôn sùng ông, xem ông là bằng chứng sống cho lý tưởng của mình và nuôi dưỡng khát vọng thay đổi thế giới.

Drest không hề quan tâm tới cách mạng.

Dù đã bước vào hàng ngũ ma pháp sư cấp cao, bản chất của ông vẫn chẳng khác mấy so với thuở còn cày ruộng. Điều ông tìm kiếm là thành tựu cá nhân, không phải cải tạo thế giới.

Ông sống với hy vọng chạm tới cảnh giới cao hơn, và xa hơn nữa là chăm lo cho vợ con. Đó là giới hạn tham vọng của ông.

Và rồi, một năm sau đó, Bá tước Zebulon ra lệnh xử tử toàn bộ gia đình Drest.

Tất cả những kẻ muốn cách mạng đều xem Drest là vị cứu tinh của họ. Khi ông dần vượt qua cấp bốn, số người tin theo ông chắc chắn sẽ còn tăng lên.

Vì vậy, Bá tước muốn tiêu diệt mọi mầm mống phản loạn. Drest có thể không lãnh đạo cuộc cách mạng, nhưng ông chính là chất xúc tác.

Ông bị vu khống vô số tội danh. Những trọng tội chưa từng gây ra nhuốm bẩn danh dự của ông. Trớ trêu thay, những người duy nhất hiểu rõ đó là bịa đặt lại chính là những kẻ đứng sau cuộc cách mạng đã đẩy ông vào vị trí ấy.

Một ngày nọ, khi trở về nhà, ông thấy căn nhà chìm trong máu.

Thi thể vợ ông bị treo trên tường. Hai con gái bị tàn sát, nằm bất động trên sàn, máu nhuộm đỏ khắp nơi.

Ngôi nhà bốc cháy, ngọn lửa lớn nhuộm đỏ bầu trời đêm. Máu của những dân làng từng gắn bó với ông chảy thành dòng. Những thi thể cháy đen lăn lóc trên mặt đất, đôi khi còn bùng lên tàn lửa.

Tất cả những gì ông từng biết đã hóa thành tro bụi, còn gương mặt những binh lính thực hiện nhiệm vụ phóng hỏa ánh lên niềm hả hê.

Những kẻ đứng sau cuộc cách mạng thì thầm bên tai ông:

“Đây là bản chất của bọn quý tộc.”

Lời xúi giục ấy biến Drest thành một oán linh bước ra từ địa ngục.

Nhiều năm trôi qua, sau vô số trận chiến nhỏ và những cuộc truy đuổi, ông xâm nhập vào dinh thự và suýt giết chết Bá tước Zebulon.

Nhưng ông không thể ra tay.

Trong căn nhà cháy rực, Bá tước run rẩy ôm chặt các con gái, vừa khóc vừa cầu xin tha mạng. Đôi mắt Drest dán chặt vào cảnh tượng ấy, lửa thù hận vẫn cháy rực.

Báo thù là vô nghĩa. Thứ còn lại sau đó chỉ là thù hận và trống rỗng mới.

Không phải ông không hiểu điều đó. Nhưng công lý phải được thực thi.

Dù có trống rỗng hay vô nghĩa, đó cũng là chuyện cần phải suy ngẫm sau khi đã làm xong. Ông không thể sống mà bỏ mặc ngọn lửa báo thù thiêu đốt trong ngực núng.

Vòng luẩn quẩn của hận thù sẽ phải kết thúc ở đâu đó, nhưng không nhất thiết phải bắt đầu từ ông.

Khi sát ý dâng trào, nhìn thấy những cô con gái run rẩy của Bá tước, ông bất chợt nhớ tới con gái mình.

Chúng vô tội.

Giống như con ông đã phải chết một cách oan ức, những đứa trẻ này cũng vô tội.

Drest nhắm mắt suy ngẫm, rồi móc một mắt Bá tước, cắt lưỡi ông ta, và chặt đứt gân hai chân.

Yên lặng nhìn Bá tước lăn lộn trong vũng máu, gào thét đau đớn, Drest quyết định sẽ để ông ta sống cuộc đời trong sự tàn phế và rời đi.

Từ đó, ông trở thành kẻ thù chung của giới quý tộc.

Hơn mười năm, ông sống kiếp đào vong.

Nhiều ma pháp sư tin theo ông đã cố bảo vệ ông và chết. Những đồng hành thân cận nhất cũng lần lượt ngã xuống. Thời gian trôi qua, tất cả đều bị bắt, chỉ riêng Drest vẫn biệt vô âm tín.

Không quý tộc cấp cao nào, cũng chẳng có ma pháp sư cấp năm nào của hoàng gia có thể bắt được ông.

Khi tròn năm mươi tuổi, ông chính thức trở thành một pháp sư cấp năm, oán hận đã tôi luyện ông trở thành ma pháp sư hệ dò xét mạnh nhất thế giới.

Tuổi già đè nặng, ông không còn có thể chạy được nữa, cũng không có phương tiện đặc biệt hay lối đi bí mật nào. Nhưng với bước chân bình thản bước đi trên những con đường giống như bao người khác, không ai có thể bắt được ông.

Như thể ông biết chính xác khi nào và ở đâu kẻ truy đuổi sẽ xuất hiện, bóng dáng ông lão trôi dạt giữa thế gian như thể một u linh trong suốt.

Mười lăm năm trôi qua. Khi đã ngoài sáu mươi, giới quý tộc hoàn toàn từ bỏ việc bắt ông.

Đã gần ba mươi năm đã qua kể từ ngày ông làm phế Bá tước Zebulon, và người ta nói thời gian có thể bào mòn tất cả mọi thứ, kể cả tội lỗi.

Sau ba thập kỷ, họ buộc phải thừa nhận:

Bắt Drest WolfTail là điều bất khả thi.

Nếu không thể dập tắt hoàn toàn hạt giống cách mạng mang tên ông, thì ít nhất cũng phải kéo ông vào quỹ đạo của họ.

Nhiều năm sau, hoàng gia phong cho ông tước vị Nam tước. Không thể kiểm soát, họ biến ông thành quý tộc để bảo vệ quyền uy của mình.

Hơn ba mươi lăm năm trôi qua, ông mới thực sự được giải thoát khỏi truy đuổi, khi nhiều người đứng ra minh oan cho ông.

Hoàng đế đích thân hóa giải thù oán cứu ông với gia tộc Zebulon, ban thưởng, bồi thường và xin lỗi.

Cuối cùng, ông cũng được tự do.

Nhận ra điều đó, ông thấy cuộc đời mình đã bước vào buổi hoàng hôn.

Giờ đây, ông không còn là thường dân, mà là quý tộc. Không đất đai, không dinh thự, chỉ được thừa nhận vì năng lực ma pháp thuần túy, hoàn toàn tách biệt khỏi dân thường.

Thường dân không còn xem ông là kẻ lật đổ quý tộc. Ông trở thành một minh chứng rằng chỉ cần sống chăm chỉ, một ngày nào đó thường dân cũng có thể nhận được vinh quang.

Drest không quan tâm.

Đến lúc này, mọi thứ trong đời đều đã trở nên trống rỗng. Và ở một mức độ nào đó, ông không sai.

Ông là người duy nhất phá vỡ đặc quyền của quý tộc bằng thiên phú ma pháp thuần túy.

Ông đã bước vào cảnh giới 6 sao, trở thành một trong những ma pháp sư nổi danh nhất thế giới — dù công chúng chỉ biết là ông đang ở cấp bốn.

Không phe phái, nhưng những lời đồn nói rằng ông đang sống xa hoa.

Không tham vọng, nhưng trong mắt người khác lại là kẻ đầy dã tâm.

Những người đi theo ông lập nên một học viện mang tên ông. Ông thỉnh thoảng có đến đó để hỗ trợ, nhưng phần lớn thời gian thì chỉ lang bạt khắp nơi.

Ông leo lên đỉnh núi cao nhất để nhìn xuống thế gian, chui vào hang động sâu nhất để hòa mình vào bóng tối.

Sống không gia đình, không bạn bè, trôi dạt, ông bước qua tuổi tám mươi, rồi chín mươi.

Khi nhìn xuống thế giới, mọi thứ đã đổi thay. Ông lão ngẩng đầu nhìn bầu trời cao. Dù bao năm trôi qua, mặt trời, mặt trăng và những vì tinh tú vẫn ở nguyên vị trí.

Con đường ông đi đầy biến động, nhưng thiên không thì vẫn luôn bất biến.

Bước đi lặng lẽ, ông bỗng ngẩng đầu, khẽ thì thầm:

“Ừ. Đây chính là cuộc sống.”

Ông từng là đứa con độc nhất được yêu thương, là trụ cột của gia đình, là kẻ báo thù đẫm máu. Là kẻ ẩn sĩ trống rỗng, trụ cột tinh thần của học viện, thần tượng của thường dân, và kẻ thù của quý tộc.

Có lúc lại đồng hành của ai đó, có lúc lại đối địch với ai đó.

Khi một người đã bước một chân vào trong quan tài, cảm xúc còn lại của họ cũng chẳng còn bao nhiêu.

“Rốt cuộc… cũng chẳng còn gì để làm.”

Đây là cuộc sống.

Chỉ đến đời, ông lão mới nhận ra.

Ông đã chạy như thể bị truy đuổi, có lúc lại lao về phía trước không suy nghĩ…

Nhưng cuối cùng, tất cả cũng chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống.

“Ừm… thiên phú ma pháp của cậu khá là mơ hồ.”

Ở vùng tây nam của đế quốc, nơi linh hồn lang thang vẫn thường xuyên xuất hiện. Dù Dereck có thể không biết những lời đồn đại trong giới đại quý tộc, nhưng ít nhất thì có một điều mọi người đều đồng thuận: lão già đeo chiếc nhẫn này trông chẳng khác nào một hồn ma.

Ông lão rời quán rượu cùng Dereck, bước đi trên con phố được bao phủ bởi làn không khí ẩm ướt và mát mẻ lúc rạng đông, dáng vẻ như đang lơ lửng trên mặt đất.

Theo sau ông, Dereck nghe thấy Drest cất giọng khàn khàn nhưng mờ nhạt, đánh giá thiên phú ma pháp của mình.

“Mơ hồ sao?”

“Đúng vậy.”

Trong cả cuộc đời mình, chưa từng có ai nhận xét thiên phú ma pháp của Dereck là mơ hồ.

Cậu đã đạt cấp hai sao từ năm mười bốn tuổi, và đang hướng tới ba sao khi mới mười bảy.

Thậm chí, cậu còn có khả năng đạt được những thành tựu ma pháp nhanh hơn cả Drest khi xưa. Thiên phú của Dereck rõ ràng là rất xuất chúng.

Thế nhưng, trong mắt Drest, nó lại bị gọi là mơ hồ, một tính từ mang tính không chắc chắn.

“Nếu cậu mơ ước vươn tới cảnh giới cao hơn với tư cách một pháp sư thường dân, thì sự bình thường chắc chắn không phải một dấu hiệu tốt.”

“…”

“Nếu cậu thật sự tìm kiếm con đường đó, cậu sẽ bị nghiền nát.”

Dereck âm thầm cân nhắc nên đáp lại thế nào. Thành thật mà nói, cậu cho rằng thực lực hiện tại của mình đã là cực kỳ nổi bật.

“Phía tây của đế quốc sẽ rơi vào đại hỗn loạn. Muốn sống sót, cậu phải trở nên phi thường hơn nữa.”

“…”

Họ băng qua những con hẻm tối tăm, nghèo nàn trong đêm, và cuối cùng, Drest chỉnh lại áo choàng rồi quay người lại.

Trong nơi bị bóng tối bao trùm, ánh mắt lạnh lẽo của vị đại pháp sư danh giá khẽ lóe lên.

“Ma pháp chiến đấu có thể bảo vệ cậu khỏi đủ loại dị biến, còn ma pháp ảo thuật sẽ tạo ra vô số biến số trong những tình huống đa dạng. Nhưng để vận dụng được chúng một cách phù hợp, cậu còn phải biết cách thu thập thông tin chính xác về tình huống và môi trường xung quanh.”

Bàn tay gầy guộc của Drest xé gió, rồi nắm chặt lại với ý chí kiên định.

Luồng ma lực bùng nổ dường như bao trùm cả bầu trời. Những chi tiết tinh xảo của vô số pháp thuật được khắc họa phía trên, đến mức ngay cả Dereck, người đã thông thạo nhiều hệ ma pháp, cũng không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc.

Nhìn chằm chằm vào những công thức ma pháp phát sáng tô điểm cho con phố tối đêm, đôi mắt Dereck hoàn toàn bị cuốn hút, lấp lánh niềm say mê.

Chuỗi pháp thuật dò xét được thi triển ngay trước mắt cậu đang đi theo một quỹ đạo hoàn toàn khác với mọi thứ Dereck từng biết.

Quang cảnh hùng vĩ của ma lực ấy tựa như một tấm hải đồ, chỉ dẫn con đường dẫn tới một vùng đất chứa đầy hoàng kim xa xôi.

*****

Ngày hôm sau,

Tại quán rượu “Giọt Lệ của Veldern”.

Ngay từ sáng sớm, Jayden đã bận rộn xử lý chồng thư gửi đến.

Nhận ủy thác vốn là chuyện thường ngày, nhưng hôm nay lại đặc biệt, bởi số lượng thư gửi đến lại nhiều bất thường.

‘Không ngờ thư lại đến cùng lúc từ ba gia tộc Beltus, Belmiard và Duplain. Quả đúng là đời người đầy bất ngờ.’

Danh tiếng của đoàn lính đánh thuê Veldern đã tăng lên nhanh chóng kể từ ngày thành lập. Đó là nhờ công lao của Dereck, sự nỗ lực của Jayden, cùng thực lực của các thành viên khác.

Dẫu vậy, họ vẫn chưa nổi danh đến mức có thể đồng thời nhận được yêu cầu từ ba gia tộc lớn nhất phía tây đế quốc. Dĩ nhiên, trong những bức thư đó, người được nhắm đến chỉ có một người duy nhất.

Jayden trầm ngâm suy nghĩ xem nên xử lý tình huống này thế nào.

– Keng!

“Ồ, Dereck!”

Nhìn thấy Dereck sải bước vào quán rượu, Jayden vui vẻ chào hỏi.

Hôm nay Jayden có rất nhiều ủy thác béo bở. Nhưng khi ông vừa định mở miệng đề cập, thì Dereck đã túm lấy một túi đồ ăn ở góc quầy, đặt xuống một đồng bạc rồi vội vàng nói:

“Từ hôm nay, từ chối toàn bộ ủy thác giúp tôi. Có những người khác là đủ rồi, đúng không? Đã đến lúc tôi nên được nghỉ ngơi rồi.”

“…Cái gì?”

Jayden biết Dereck xứng đáng với một kỳ nghỉ dài, nhưng thật sự là lần này các khách hàng của ông đều là những nhân vật có địa vị quá lớn.

Những yêu cầu như vậy không thể dễ dàng từ chối. Ngay khi Jayden định giải thích, Dereck, trông gấp gáp như đang bị lửa đốt sau lưng, đã nói tiếp:

“Tôi đi đây. Tôi có việc khẩn cấp cần xử lý.”

Rất hiếm khi ông được nhìn thấy Dereck, người vốn luôn điềm tĩnh, lại hấp tấp như vậy.

Ánh mắt cậu ánh lên một sự mong đợi kỳ lạ, lấp lánh niềm vui, giống như đang sắp hoàn thành một lý tưởng ấp ủ từ lâu. Sự khác biệt so với thường ngày khiến người ta cảm thấy bất an.

Jayden còn chưa kịp nói ra sự khó xử trong việc từ chối các ủy thác kia, thì Dereck đã rời khỏi quán rượu với bước chân nhẹ tênh.

Với người ngoà

i, có lẽ điều đó chẳng có gì lạ. Nhưng Jayden, người hiểu Dereck hơn ai hết, đã nhận ra.

Dereck đang vô cùng phấn khích.

Vào thời điểm này, cậu ta hoàn toàn không có ý định dạy dỗ bất kỳ ai.

(Dịch giả-kun : ứng cử viên cho vị trí người thầy thứ ba của Dereck đã được xác định.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!