Trong số các gia tộc có thế lực ở phía tây đế quốc, gia tộc trẻ tuổi nhất, Belmiard, gia tộc Hầu tước phụ trách trấn giữ biên cương, có một vị gia chủ gần như hoàn hảo.
Thống lĩnh toàn bộ vùng duyên hải phía nam của bán đảo Belcos, ông trực tiếp nắm trong tay sáu mươi phần trăm các tuyến thương mại đi vào Ebelstain. Phía bắc lãnh địa của ông còn tọa lạc học viện ma pháp lớn nhất lục địa – Học viện Drest.
Không chỉ vậy, ông còn quản lý những kho lương thực khổng lồ trải dài dọc theo bờ biển về phía bắc. Người ta thường đùa rằng thu nhập hằng năm của Hầu quốc Belmiard đủ để đổ đầy cả đại dương bằng tiền vàng.
Theo đúng nghĩa đen, ông là một người đang bơi trong biển vàng. Thế nhưng, ngay cả một người giàu có như vậy cũng thiếu một thứ: phúc phần trong việc nuôi con.
Trưởng nam Linus sa vào cờ bạc và trụy lạc, ngày tháng trôi qua trong phù hoa vô nghĩa; còn con gái út Leona thì đột ngột quyết định hiến dâng bản thân cho ý chỉ thần linh và bước lên đường hành hương, chỉ xuất hiện một số lần hiếm hoi vào các dịp lễ hoặc sự kiện lớn của gia tộc. Chừng đó thôi cũng đủ khiến người ta phát điên.
Nhưng may mắn thay, ít nhất thì người con thứ hai, tiểu thư Ellen, vẫn điềm đạm và tận tụy và trở thành báu vật duy nhất của Hầu tước Belmiard, người luôn phải đau đầu vì con cái của mình.
*****
“Đến giờ luyện tập quyết đấu ma pháp rồi, tiểu thư Ellen.”
“…Không phải hơi muộn rồi sao?”
Tiểu thư Ellen, đứa con được Hầu tước Belmiard yêu quý nhất, đã sớm chuyển đến khu quý tộc Ebelstain để chuẩn bị cho lễ trưởng thành của mình.
Cô đang ngồi trong hành lang của một tòa nhà vòm tráng lệ nằm cạnh quảng trường khu quý tộc. Nơi này được giới quý tộc Ebelstain gọi là Hành lang Văn hóa, nơi tập trung nhiều hội nhóm và câu lạc bộ nhỏ, chuyên dùng để giao lưu, kết nối quan hệ.
Ellen, người chỉ giao thiệp với Hội trà Hoa Hồng, vừa kết thúc một buổi gặp mặt và đang tranh thủ khoảng thời gian rảnh ngắn ngủi để đọc thư báo tin tức từ lãnh địa của mình.
“Tôi nghe nói ở dinh thự của Tử tước Belorn có một buổi tiệc trà. Nếu tiểu thư định tham dự, tôi có thể dời lịch luyện đấu pháp thuật.”
“Không cần. Ta không có hứng thú lãng phí thời gian vào mấy trò trẻ con.”
Cô gái này, dù vẫn còn một năm nữa mới đến lễ trưởng thành, đã toát ra sự chín chắn vượt xa tuổi tác.
Hầu tước Belmiard đã cho cô tiếp xúc với đủ loại công việc thực tế. Ellen đã giám sát việc gieo trồng và thu hoạch ở các kho lương, xem xét chăn nuôi, thậm chí còn tham gia các công việc tài chính như duyệt hợp đồng thuê, xử lý tranh chấp, cũng như những nhiệm vụ quân sự như quản lý đội quân tư nhân và vũ khí.
Có tin đồn rằng cô đang nuôi tham vọng thay đổi gia huấn lâu đời của gia tộc và kế thừa tước vị, trở thành gia chủ. Nếu điều đó trở thành sự thật, cô sẽ là nữ hầu tước duy nhất của phía tây đế quốc.
“….”
Dù vẫn đang trong giai đoạn tích lũy kinh nghiệm dưới sự chỉ dẫn của các cận thần kỳ cựu, cô đã học được không ít về việc quản lý lãnh địa. Với Ellen, những trò giao tế trong giới xã giao thường chỉ là những thứ trẻ con, thú vui của các tiểu thư ngây thơ.
Dù cô vẫn hoàn thành đầy đủ bổn phận của một tiểu thư, nhưng mỗi khi nhận được một lá thư cầu hôn, cô cũng đều không khỏi bật cười khinh miệt.
Đọc những bức thư ngập tràn mỹ từ của những kẻ đàn ông tự phụ, cố gắng chinh phục trái tim của một cô gái còn chưa chính thức ra mắt xã hội, cô chỉ nghĩ: “Đây chính là thứ người ta gọi là những linh hồn rỗng tuếch.”
Cô khao khát trở thành kẻ thống trị, không phải phụ thuộc vào bất kỳ người đàn ông nào. Như để chứng minh điều đó, Ellen đứng dậy, mái tóc đỏ đổ xuống như một ngọn lửa, khí thế bức người.
“Cảm giác của ta hôm nay khá tốt. Có lẽ ta sẽ thử thi triển lại một pháp thuật cấp hai xem sao.”
“Đừng quá nóng vội. Pháp thuật là thứ phải được xây dựng từng bước, vững chắc và kiên trì.”
Trong khi Ellen lẩm bẩm một mình rồi rời khỏi hành lang, vị pháp sư già, người hướng dẫn của cô, đi theo phía sau, nhẹ giọng khuyên nhủ.
*****
(Dịch giả-kun : truyện viết đánh đấm xi đa hột gà, nên về cơ bản mấy cảnh chiến đấu là t viết lại hết đấy. Tốn thời gian vl)
Khi bước vào đấu trường pháp thuật nằm ở phía đông bắc khu quý tộc, Ellen chợt nảy ra một thắc mắc:
“Nhưng theo ta biết thì hôm nay đâu có lịch quyết đấu pháp thuật nào được thông báo đâu? Vậy thì ta sẽ luyện tập với ai?”
“Hôm nay chúng tôi đã đặc biệt sắp xếp cho tiểu thư một đối thủ là thường dân, để tiểu thư có thể nghiêm túc luyện tập pháp thuật tấn công.”
“Cái gì?”
Vừa kéo váy bước vào đấu trường, Ellen liếc nhìn vị pháp sư già bên cạnh.
Ông ta tên là Felmier.
Ông từng được các phụ thuộc của Thân vương Belmiard ở phía bắc trực tiếp đào tạo, là một pháp sư lão làng xuất thân từ lãnh địa Maxton. Dù chỉ là pháp sư ba sao asở trường về nghiên cứu ba sao, ông lại rất thành thạo cả pháp thuật chiến đấu lẫn triệu hồi, và là người mang tư tưởng quý tộc chí thượng thâm căn cố đế.
Ellen cũng lớn lên trong xã hội quý tộc, nên không thể nói cô hoàn toàn không có cảm giác ưu việt hay kiêu ngạo. Tuy nhiên, giữa cô và vị pháp sư già Felmier này vẫn tồn tại những mâu thuẫn nhất định.
Giống như vấn đề hiện tại.
“Người đứng trước mặt tiểu thư hôm nay chỉ là một thường dân, nên tiểu thư cứ thoải mái thi triển pháp thuật. Dù có gì xảy ra thì cũng chỉ cần bồi thường tiền là được.”
“Felmier, ông lặn lội từ phía bắc lạnh giá đến Ebelstain chỉ để dạy ta đánh đập thường dân sao?”
“Đó chính là ý nghĩa của một trận đấu tay đôi.”
“Chẳng phải chính ông đã dạy ta rằng lúc nào cũng phải giữ lễ nghi, tao nhã và tinh tế hay sao?”
“Điều đó chỉ áp dụng cho các cuộc đấu giữa quý tộc.”
Ellen dừng bước, nhìn thẳng vào sư phụ già bằng ánh mắt sắc bén.
Trong thời đại mà trình độ pháp thuật của thường dân thấp đến mức gần như không cần giám sát, thì dù là trong trường hợp tốt nhất, những người sẵn sàng chịu đòn để đổi lấy vài đồng tiền này cũng chỉ vừa đủ để đạt một sao, thậm chí còn chưa nắm vững pháp thuật cơ bản.
Felmier vẫn đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, không hề dao động trước ánh nhìn ấy.
Ông ta hiểu rất rõ tính cách của Ellen.
Với cô, dùng toàn lực trước một kẻ yếu là điều đáng hổ thẹn, còn tấn công một đối thủ gần như không có khả năng chống trả thì chẳng khác nào hành vi man rợ.
Khác với Felmier, người xem thường dân là thứ tồn tại lưng chừng giữa con người và súc vật, Ellen tin rằng họ ít nhất cũng xứng đáng được đối xử như con người.
“Dù vậy, ta đã triệu tập một thường dân có thể sử dụng pháp thuật một sao. Hắn sẽ không đến nỗi chỉ chịu một đòn là ngã gục.”
“Và ông cho rằng đó là lý do ta nên tung hết sức?”
“Nếu tiểu thư thực sự tôn trọng đối thủ, vậy thì xin hãy dốc toàn lực. Chẳng phải đó mới là lễ nghi của đấu trường sao?”
Felmier là kiểu người ăn nói trôi chảy, rõ ràng như dòng suối trên núi. Không thể cãi thắng, Ellen chỉ có thể thở dài thật sâu.
“Vậy hôm nay ta sẽ tập trung vào việc thuần thục các pháp thuật tấn công và ảo thuật trong nhóm các pháp thuật một sao. Nếu thấy có gì không ổn, ta sẽ dừng lại ngay lập tức.”
“Với thái độ đó, tiểu thư sẽ chẳng bao giờ tiến bộ được.”
Ellen mặc cho lời sư phụ nói trôi tuột qua tai, rồi tiếp tục bước vào trung tâm đấu trường.
*****
“Trời ạ, hắn vẫn chỉ là một đứa nhóc thôi.”
Ellen không nhịn được lại cau mày.
Cậu thiếu niên ngồi bên kia bãi huấn luyện đang ung dung cúi xuống chỉnh lại đôi ủng của mình. Trông cậu ta không lớn hơn những người đồng trang lứa với Ellen là bao.
Đối với thường dân, các pháp sư giỏi nhất đa phần đều đã có tuổi. Chỉ có giới quý tộc mới thường nắm giữ được rất nhiều phép thuật từ khi còn trẻ.
Rõ ràng, cậu ta chỉ là một kẻ vừa vặn kích phát được chút ma lực, hoặc đơn giản là gặp chút vận may.
Nhìn qua cách ăn mặt thì có vẻ giống với một lính đánh thuê. Có lẽ Felmier đã gửi yêu cầu đến công hội lính đánh thuê ở khu quán rượu rồi tìm thấy người này.
“…”
Nhận ra Ellen đã đến, cậu thiếu niên phủi tuyết bám trên ủng rồi đứng dậy, cúi chào một cách lịch sự.
Áo choàng gọn gàng, thắt lưng da, phần kim loại của vỏ kiếm đeo bên hông lộ ra, ngay cả khóa thắt lưng và hàng cúc áo cũng sáng bóng. Rõ ràng, với những trang bị này, cậu ta không phải một kẻ ăn xin đầu đường xó chợ.
Mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt đỏ, giống hệt màu mắt của Ellen.
Không hiểu vì sao, ngoại hình của cậu ta lại mang đến cảm giác rất kỳ lạ. Rõ ràng chỉ là một thiếu niên ngang tuổi Ellen, nhưng lại toát ra một sự chín chắn khó diễn tả.
‘…Không phải là nhân vật có lai lịch gì chứ?’
“Tôi tên là Dereck.”
“Ellen.”
Ellen không buồn xưng họ. Cậu ta không xứng để nhận sự trang trọng ấy, hơn nữa cậu ta cũng đã biết thân phận của cô rồi.
Thế nhưng, kỳ lạ thay, cái tên Dereck này lại khiến cô cảm thấy quen tai, như thể đã từng nghe ở đâu đó.
Có lẽ chỉ là một cái tên cô đã nghe thoáng qua, nhưng cảm giác ấy lại mơ hồ như ký ức xa xăm, rất khó nắm bắt.
Ellen đưa tay vuốt cằm mấy lần, chìm trong suy nghĩ, nhưng đào bới ký ức bị chôn vùi vốn chẳng dễ dàng.
Việc Ellen nhớ được tên của một thường dân xưa nay luôn có lý do. Nhất định cái tên này cũng vậy.
Cô nghiêng đầu suy ngẫm vài lần, nhưng vẫn không nghĩ ra điều gì đặc biệt—chỉ có mái tóc đỏ gợn sóng khẽ chạm vào cổ nàng theo từng cử động.
“Ngươi sử dụng được bao nhiêu pháp thuật?”
“Tôi có thể dùng pháp thuật một sao ở mức nhất định.”
Vậy là cậu ta đã học được pháp thuật một sao.
Xét theo độ tuổi, đó quả là một thành tựu đáng kể, nhưng rõ ràng vẫn kém xa Ellen—người đã sắp chạm tới ngưỡng pháp thuật hai sao.
Ellen thoáng nghĩ đến việc bảo cậu ta rời đi và quay sang tìm ánh mắt đồng tình của Felmier. Nhưng Felmier nhắm chặt mắt, lắc đầu. Lão già bướng bỉnh ấy lúc nào cũng khiến Ellen phải thở dài.
“Ngươi có biết những quy tắc cơ bản của một trận quyết đấu pháp thuật không?”
“Có. Tôi chỉ biết những điều căn bản, nhưng đã đủ để tham gia vào thực chiến rồi.”
“Vậy thì tốt. Cố mà chịu đựng đi. Ta sẽ kết thúc nhanh thôi.”
Ma lực bắt đầu tuôn trào từ các đầu ngón tay của Ellen. Dư chấn từ dòng chảy ma lực khiến mái tóc đỏ của cô khẽ lay động, những món trang sức trên bộ váy hoa lệ cũng rung lên theo.
Trong giới quý tộc, cô đã nổi tiếng với tốc độ tiến bộ pháp thuật kinh người từ khi còn nhỏ. Và khi trưởng thành, ma lực của cô càng lúc càng tăng trưởng rõ rệt.
Cô thực sự là một người sở hữu thiên phú xuất chúng.
*****
Việc phô trương trước mặt một thường dân lăn lộn trong thế giới ngầm của lính đánh thuê chỉ làm hoen ố phẩm giá. Với suy nghĩ đó, cô gái triệu hồi ma lực một cách máy móc, trên gương mặt không hề có lấy một chút cảm xúc.
Kết thúc nhanh gọn sẽ tốt cho cả hai bên. Với Ellen, sẽ không để lại cảm giác khó chịu; còn với cậu thiếu niên kia, đó sẽ là một khoản tiền dễ kiếm.
Và rồi, Ellen bắt đầu giải phóng nhiều ma lực hơn.
“Cố gắng chịu đựng hết sức có nghĩa là gì?”
“Hả?”
“Sẽ hữu ích hơn nếu cô có thể nói rõ mức độ kháng cự cần thiết.”
Ellen nhìn Dereck với vẻ không thể tin nổi trước lời nói ấy.
Ngay cả khi một pháp sư một sao đang tụ ma lực ngay trước mặt, cậu thiếu niên vẫn không hề tỏ ra căng thẳng.
“…Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?”
“Tôi là lính đánh thuê. Như cô biết, lính đánh thuê luôn lấy việc hoàn thành mục tiêu của khách hàng làm ưu tiên.”
Nhìn vào đôi mắt của cậu thiếu niên, vẫn nghiêm túc như cũ, Ellen không thể hiểu rốt cuộc cậu ta đang muốn nói gì.
“Tôi đến đây sau khi nhận yêu cầu hỗ trợ bằng năng lực pháp thuật. Nếu đã vậy, tôi nên thể hiện mức độ kháng cự như thế nào để có lợi nhất cho việc luyện tập ma pháp của Tiểu thư Ellen?”
Ellen không nhận ra, nhưng Dereck đã mài giũa nguyên tắc ấy qua vô số nhiệm vụ lính đánh thuê. Dù sao thì cậu cũng là một lính đánh thuê lão luyện.
Kim chỉ nam của lính đánh thuê là hoàn thành mong muốn của khách hàng. Dù là săn quái vật, đối phó đạo tặc hay hộ tống thương đoàn, mọi hành động và phán đoán đều cần phải xoay quanh yêu cầu ấy.
Nếu mong muốn của khách hàng là nâng cao năng lực pháp thuật và đã trả thù lao xứng đáng, Dereck sẽ hành động để đạt được mục tiêu đó. Vì thế, ánh mắt cậu mới chân thành đến vậy khi nhìn Ellen.
Nếu người trước mặt chỉ muốn thắng, cậu hoàn toàn có thể tùy tiện chịu vài đòn rồi nhận thua. Nhưng nếu cốt lõi của yêu cầu thực sự là rèn luyện ma pháp, thì cách tiếp cận của Dereck sẽ hoàn toàn khác.
Chính sự chân thành ấy đã khiến khách hàng tìm đến Dereck giữa vô số lính đánh thuê khác. Không phải tự nhiên mà cậu có thể tạo dựng danh tiếng trong thế giới lính đánh thuê khốc liệt này.
Dẫu vậy, đó chỉ là câu chuyện của tầng đáy xã hội. Một quý tộc tiểu thư bay cao giữa mây trời chẳng có lý do gì phải hiểu những điều ấy.
“Ha.”
Ellen khẽ hừ một tiếng, đáp lại bằng giọng thờ ơ:
“Ta đã nói rồi còn gì. Cố gắng chịu đựng bằng toàn bộ sức lực của ngươi.”
“Đã rõ.”
—Vù!
Bỏ ngoài tai câu hỏi “vô nghĩa” của Dereck, Ellen bắt đầu phóng thích một pháp thuật quy mô lớn từ đôi tay mình.
Ngay cả trong số các pháp thuật một sao, uy lực cũng khác nhau tùy người sử dụng. Và ma lực tuôn chảy từ tay Ellen rõ ràng mang phẩm chất hoàn toàn khác so với pháp thuật một sao thông thường.
“Ôi, cơn gió quét sạch mặt đất…”
Chỉ trong chớp mắt, Ellen tiếp tục niệm chú, thi triển pháp thuật tấn công một sao Shockwave.
Khác với đa số pháp thuật chiến đấu mang thuộc tính nguyên tố, đây là một phép thuật thuần động năng, chỉ hất văng đối thủ đi xa mà không gây vết thương quá nghiêm trọng.
*****
Trong phần lớn tình huống giao tranh, các pháp sư thường sử dụng đến pháp thuật này khi cần giữ khoảng cách. Và với những trận đấu tay đôi như thế này, nó thường được dùng để đánh bật đối phương ra ngoài ranh giới võ đài, nhanh chóng phân định thắng bại.
Nếu không chuẩn bị trước, thậm chí còn không kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra thì đã bị hất văng qua hàng rào.
Trong một trận đấu pháp thuật trang trọng, nơi lễ nghi được đặt lên hàng đầu, loại pháp thuật bạo lực như vậy vốn không được phép. Nhưng mục tiêu duy nhất của Ellen hiện tại là đánh bay tên thường dân kia, đưa cho cậu ta một đồng vàng rồi cho về nhà.
Cứ như thế, pháp thuật được phóng ra từ tay Ellen lao thẳng về phía Dereck.
Đôi mắt đỏ của Dereck lập tức mở to. Ngay khoảnh khắc đó, Ellen cảm thấy một sự lệch pha kỳ lạ.
—Vút!
Chỉ với một bước nhảy nhẹ, Dereck tránh được làn sóng chấn động.
Vì “Shockwave” không có hình dạng hữu hình, người ta buộc phải nhanh chóng cảm nhận ma lực và phán đoán phạm vi ảnh hưởng. Điều này có thể không khó đối với những kẻ thành thạo ma pháp, nhưng cũng đừng quên nó còn đòi hỏi đầy đủ sự nhanh nhẹn để né tránh.
Ngay lúc ấy, Ellen nheo mắt lại, lập tức đánh giá lại Dereck.
‘Hắn… không phải thường dân tầm thường sao?’
Nhanh chóng tích tụ thêm ma lực, cô tạo ra những Ice Spear một sao.
Các Ice Spear một sao mà Diella vừa học được còn nhỏ và ít, nhưng những thứ được tạo ra bởi Ellen, ở giai đoạn hiện tại, lại to hơn cả thân người, số lượng dễ dàng vượt quá một tá.
‘Được rồi. Mình không muốn lãng phí năng lượng vô ích, nên phải kết thúc nhanh…!’
Nếu phóng ra hàng loạt thương băng không có điểm mù, đối thủ của cô sẽ không còn đường né tránh.
Một hai mũi lao có thể bị né tránh bằng sự khéo léo, nhưng trước số lượng áp đảo, sự linh hoạt của lính đánh thuê cũng trở nên vô nghĩa.
Ngay khi Ellen chuyển ánh mắt về phía Dereck để điều khiển những mũi thương—
—Keng! Keng! Rầm!
Trước khi cô kịp nhận ra, toàn bộ những mũi thương băng đang lơ lửng xung quanh Ellen đã bị phá nát.
—Rắc!
Thời gian như chậm lại trong khoảnh khắc.
Những mảnh băng vỡ tan dần dần biến mất. Ánh lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt mở to của Ellen.
Thứ Ellen nhìn thấy là Dereck, nắm đấm giơ cao, siết chặt. Cô thậm chí còn không nhìn thấy quá trình cậu ta điều khiển dòng chảy ma lực.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu ta đã bắn ra một số lượng Magic Arrow tương đương với số thương băng, rồi phá hủy toàn bộ sao?
Điều đáng nói là không có quá trình nào trong đó có một dấu hiệu rõ ràng. Không niệm chú, không có sự chậm trễ vụng về khi điều khiển ma lực.
Ma lực tuôn chảy trơn tru đến mức cô hoàn toàn không thể cảm nhận.
Từ những điểm va chạm chính xác của các Magic Arrow lên từng mũi thương băng, cô có thể cảm nhận được một đẳng cấp hoàn toàn khác trong cách sử dụng ma pháp.
Chẳng phải cậu ta đã nói mình chỉ là pháp sư một sao sao?
Dù là pháp sư một sao lâu năm đi nữa, liệu người ta có thể đạt đến mức độ thuần thục như vậy chỉ bằng việc luyện tập khắc nghiệt hay không?
Cậu thiếu niên mở nắm tay đang siết chặt, rồi khẽ xoay cổ tay, lắc nhẹ như để thả lỏng.
Đôi mắt Ellen càng
nheo lại.
Rồi, cô bật lùi về sau với lực mạnh, đồng thời một lần nữa triệu hồi ma lực. Biểu cảm của cô giờ đây đã hoàn toàn nghiêm túc.
Cô gái có trực giác ma pháp sắc bén đã nhận ra điều đó chỉ sau hai lần giao phong.
Cậu thiếu niên trước mặt không phải là đối thủ mà cô có thể xem nhẹ.
3 Bình luận