Khác với những con đường ở khu quý tộc đầy ắp các tác phẩm nghệ thuật và những luống hoa được chăm chút, đường phố của dân thường nồng nặc mùi ẩm mốc và mục rữa. Chỉ những ai quen thuộc với nơi này mới thực sự hiểu được sự chênh lệch ấy.
Điều kiện sống giống cũng giống như việc hút thuốc lá, một khi đã quen với việc cầm thuốc lên, sẽ rất khó để cho người ta buông nó xuống.
Dẫu vậy, Dereck lại cảm thấy vô cùng thoải mái khi sánh bước trên con phố đầy quán rượu cùng một người bạn cũ.
“Đám quý tộc thối nát chỉ khiến người ta béo ú như heo thôi. Nhìn thấy anh vẫn bình thường sau khi chui rúc trong dinh công tước mấy tháng trời, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm đấy.”
“Pheline, cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Với lại không phải quý tộc nào cũng mục nát.”
“Ồ, nghe kìa. Mới sống sung sướng có mấy tháng mà đã học được cách bên vực người nhà rồi. Kiểu này chẳng mấy chốc anh sẽ thề trung thành làm kỵ sĩ cho họ mất.”
“Không phải cô đang kiếm chuyện đấy chứ?”
Dereck cười khẽ, liếc nhìn dọc con phố quán rượu. Nơi này, tụ điểm của những lính đánh thuê dày dạn, được xem là một trong những khu vực có dân phong bưu hãn nhất Ebelstain.
Một nơi mà người ta có thể giết nhau chỉ vì vài đồng bạc. Muốn sống sót ở đây thì phải quen với bạo lực. Và Pheline, giống như Dereck, là một cô gái kiếm sống bằng nghề lính đánh thuê trên những con phố như thế này.
Đừng để vẻ ngoài mảnh mai của cô đánh lừa—chỉ riêng cô thôi cũng đủ xé nát hàng chục con goblin mà sắc mặt không hề thay đổi.
Dereck và Pheline chưa bao giờ tò mò về quá khứ của nhau. Nhưng từ những lần cô bộc lộ sự căm ghét giới quý tộc, có lẽ gia đình cô cũng từng gặp kết cục không mấy tốt đẹp dưới tay họ.
Đó là thực tế của thời đại này. Chuyện không hiếm, nhưng Dereck không đến vô sỉ đến mức thuyết phục nạn nhân phải tha thứ cho hung thủ. Không gì lố bịch hơn yêu cầu một “góc nhìn khách quan” lên một người đang sống trong bi kịch.
Dù sao đi nữa, dù Pheline vẫn lớn lên cùng nỗi oán hận sâu sắc với quý tộc, nhưng cô vẫn rất rạch ròi giữa việc công và tư. Cô có thể chửi họ sau lưng, song trước mặt thì sẽ không hành xử bốc đồng, thậm chí đôi khi còn nhận việc liên quan đến quý tộc.
Trong thế giới lính đánh thuê, gạt bỏ tự trọng vì tiền là chuyện thường. Chỉ trích cô là đạo đức giả lúc này chỉ là kém tinh tế. Ở đây, sống sót chính là phẩm chất tốt nhất.
Những từ như “hèn nhát” hay “bán rẻ bản thân” thường chỉ là tiếng than của kẻ đã bị bỏ lại phía sau.
—Kẹt—
Khi họ bước vào “Giọt Lệ của Veldern”, một quán rượu xập xệ ở góc phố, gã bảo vệ đang ngáp dài liếc nhìn sang.
“Ông chủ, nhìn xem ai tới kìa.”
“Ồ, Pheline. Và… chẳng phải đó là Dereck sao? Thật vinh hạnh được gặp vị gia sư ma pháp sẽ lừng danh trong tương lai của Ebelstain.”
“Ông vẫn lắm chuyện như mọi khi nhỉ, ông chủ.”
Jayden vừa gãi bộ râu rậm vừa chào hỏi, còn Dereck thì cười tự nhiên rồi ngồi xuống bàn.
Dù đã khuya, những chiếc bàn của quán rượu nằm trong xó xỉnh vẫn khá đông. Phần lớn khách là lính đánh thuê với trang bị sáng loáng, cho thấy họ vẫn chuộng không gian yên tĩnh hơn là mấy chỗ ồn ào.
Không muốn làm ảnh hưởng việc buôn bán của Jayden, Dereck hạ giọng nói:
“Mất nhiều thời gian hơn tôi nghĩ. Nhiệm vụ mười lăm đồng vàng Aidel không dễ xơi chút nào.”
“Tất nhiên rồi. Từ bao giờ mà kiếm tiền lại dễ? Nhưng đó là một giao kèo rất công bằng. Thậm chí tôi còn mang ơn cậu nữa.”
Jayden cười cười, rót rượu trái cây vào một chiếc cốc khá lớn cho Dereck.
Pheline thì chẳng màng dáng vẻ, uống cạn trong một hơi rồi thốt lên một tiếng “Khà!” sảng khoái.
Đã quen với hình ảnh các tiểu thư quý tộc nhấp trà tao nhã, Dereck bỗng thấy dễ chịu lạ thường khi nhìn cô uống thẳng thừng như vậy.
Nhận ra ánh nhìn của anh, Pheline trừng mắt nhìn lại như hỏi: “Nhìn cái gì?”
“Sao anh lại nhìn tôi như thế?”
“Nhìn thấy cô, Pheline, tôi có cảm giác như về nhà.”
“Đừng nghĩ đến việc che giấu ý đồ của mình sau những lời hoa mỹ đấy. Nghĩ tới cảnh anh đã chui trong cái dinh thự quý tộc đó là tôi thấy bực rồi. Ý anh là tôi không có phẩm giá à?”
“Nhưng mà ngay từ đầu, cô vốn cũng đâu có thích quý tộc.”
“Ừm… như vậy cũng không sai.”
Pheline buộc lại mái tóc bạch kim, vuốt cho gọn những lọn tóc rối rồi cố định bằng dải ruy-băng, trong lúc Jayden đẩy một chiếc cốc về phía Dereck.
“Nâng cốc mừng đi. Pháp sư duy nhất của Đoàn Lính Đánh Thuê Veldern cuối cùng cũng quay về rồi. Còn gì đáng ăn mừng hơn nữa chứ?”
“Cảm ơn. Nhưng tất cả những thứ này ông đều sẽ bắt tôi thanh toán đúng không?”
“Cái tính sắc sảo đó đúng là khuyết điểm lớn nhất của cậu.”
Jayden và Dereck cùng bật cười không vì lý do gì. Dereck nâng cốc, uống vài ngụm rồi đặt xuống. Jayden khoanh tay hỏi:
“Vậy, cậu đã nhận đủ tất cả thù lao chưa?”
“Tất nhiên rồi. Nhưng đó không phải là chuyện quan trọng.”
“Có thứ gì quan trọng hơn tiền sao?”
“Rất nhiều tiền.”
Dereck cho họ xem cuốn sách cũ mà mình buộc bên hông.
Ban đầu Jayden và Pheline chỉ liếc qua thờ ơ. Nhưng khi nhận ra đó là một cuốn sách ma pháp, mắt họ lập tức trợn tròn.
“Cái… cái gì vậy? Dereck, đừng nói là… một quyển sách ma pháp hai sao đấy nhé?”
“Không, là ba sao. Lấy từ thư viện bí mật của Công tước.”
“…Ba sao? Tôi không nghe nhầm chứ?”
Pheline nghiêng người nhìn kỹ hơn cuốn sách bên hông Dereck.
Dù không biết gì về ma pháp và cũng không phân biệt được cấp bậc của sách ma pháp bằng mắt thường, nhưng biết Dereck không phải kiểu người khoác lác, cô vẫn không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Ngay cả sách ma pháp hai sao cũng gần như là thứ ngoài tầm với của dân thường. sách ma pháp ba sao thì hiếm đến mức đôi khi chỉ xuất hiện trong các buổi đấu giá dành riêng cho quý tộc.
Jayden cũng không tin nổi, liền kiểm tra cuốn sách mấy lần.
“Họ sẽ đưa thứ như thế cho một thường dân sao? Dereck, cậu học được thói khoe khoang của quý tộc rồi à?”
“Tôi chỉ nói sự thật.”
“Không thể nào.”
Pheline lại uống thêm một ngụm để trấn tĩnh. “Trúng số” chính là cụm từ chuẩn nhất cho chuyện này.
Nếu có thể bán sách ma pháp với giá hợp lý, Dereck có thể sống sung túc hơn nhiều, ở nơi tốt hơn, dùng trang bị xịn hơn.
Chỉ cần vậy thôi là đủ để rời khỏi tầng lớp hạ lưu nếu cậu muốn. Nhưng Dereck dường như chẳng hề vội vã muốn bán nó đi.
“Khi nào đổi nó ra tiền, tôi sẽ đãi hai người một bữa thật lớn.”
“Ừ, nhất định phải thế. Và nhớ quyên góp một khoản cho Đoàn Lính Đánh Thuê Veldern nữa.”
Jayden lại cười. Rõ ràng ông thật lòng vui cho thành công của Dereck.
“Vậy, dạo này có nhiệm vụ mới nào không? Ngay từ ngày mai tôi có thể bắt đầu làm việc như bình thường.”
“Đừng lo. Như cậu biết đấy, trong nghề này chưa bao giờ thiếu việc cho pháp sư.”
“Nhưng Dereck, anh mới về mà. Anh chắc chắn là mình muốn đi làm ngay sao?”
Pheline nói với chút lo lắng, nhưng Dereck xua tay.
“Tôi sẽ bắt đầu bằng những nhiệm vụ săn quái nhẹ thôi. Nghỉ ngơi lâu trong cái dinh thự quý tộc êm ái đó làm cơ thể tôi gỉ sét rồi.”
Nghe Dereck than thở, Jayden chỉ khẽ bật cười.
*****
Bắt đầu từ ngày hôm sau, Dereck dành toàn bộ thời gian để nhận đủ loại nhiệm vụ săn quái vật do Đoàn Lính Đánh Thuê Veldern tiếp nhận.
Những ngày yên bình tưởng như đã trở thành ký ức xa xôi khi cậu rong ruổi khắp vùng ngoại ô Ebelstain, tàn sát quái vật không ngơi tay.
Có lúc cậu hành động một mình, có lúc đi cùng Pheline. Công việc thì lúc nào cũng nhiều đến mức không xuể.
Goblin, troll, gremlin và những sinh vật tương tự thường xuyên xuất hiện gần khu vực biên giới. Phần lớn là quái vật thoát ra từ các mê cung lân cận, bắt đầu tấn công thương nhân và lữ khách, buộc phải định kỳ tổ chức săn diệt. Với lính đánh thuê, săn những thứ đó chính là kế sinh nhai.
Ngoài ra còn có những việc lặt vặt khác—đuổi đám ăn mày xâm phạm lãnh địa, đánh dằn mặt đám côn đồ, xử lý những tên đạo tặc đã quấy rối thương nhân, thậm chí là nhiệm vụ hộ tống đơn giản. Phạm vi công việc của Dereck vô cùng rộng.
Cậu không kén chọn, chỉ cần là việc mình làm được thì đều nhận. Giống như từ thuở thiếu thời, cậu luôn dốc toàn lực.
Ban ngày, cậu lui tới các con phố quán rượu để gây dựng uy tín với khách hàng; ban đêm, cậu trở về phòng trọ trong khu thương nghiệp, vùi đầu nghiên cứu sách ma pháp.
Vào những lúc cần chiến đấu, cậu chủ động thử nghiệm các pháp thuật chưa thuần thục để nâng cao trình độ; những ngày rảnh, cậu một mình ra thảo nguyên ngoài Ebelstain, chuyên tâm rèn luyện khả năng điều khiển mana. Bận rộn đến mức thời gian trôi qua nhanh như mũi tên.
Khi Dereck quay lại khu phố quán rượu thì đã là cuối xuân. Chưa kịp nhận ra, mùa hè đã trôi qua, thu cũng sắp đến.
Suốt quãng thời gian đó, cậu chưa từng cho phép bản thân lơi lỏng, không ngừng mài giũa ma pháp. Một trong những ưu điểm lớn nhất của Dereck chính là sự kiên trì không lay chuyển này.
“…Hừm. Cảm giác như mình sắp chạm tới rồi, nhưng vẫn không thể bắt lấy cảm giác đó.”
Dereck, người hễ có thời gian là ra cánh đồng ngoài thành luyện tập, vươn tay về phía bầu trời.
Cậu thiếu niên đang khao khát trở thành pháp sư ba sao.
Với độ tuổi của cậu, đó có thể là một giấc mơ quá tham vọng. Nhưng cậu chưa bao giờ dừng việc rèn luyện ma pháp.
Trong giới quý tộc, có những thiên tài đạt đến cấp ba sao ngay trong lễ trưởng thành.
Với thường dân, đó nghe như chuyện cổ tích. Nhưng với Dereck, người từ nhỏ đã lĩnh hội ma pháp nhanh hơn cả quý tộc, đó không phải một ước mơ viễn vông.
Mang theo hy vọng ấy, mỗi ngày Dereck đều nghiền ngẫm sách ma pháp ba sao. Thế nhưng, rào cản để bước sang ba sao không hề dễ vượt qua. Cậu cảm nhận rõ ràng rằng mình vẫn thiếu một thứ gì đó then chốt.
Dẫu vậy, tất cả những gì Dereck có thể làm vẫn chỉ là tiếp tục cố gắng. Ngay cả với một người sinh ra đã có thiên phú, nếu không bỏ ra nỗ lực tương xứng thì cũng chẳng thể gặt hái thành quả.
Cậu hiếm khi ngủ quá bốn tiếng mỗi đêm, và tiền mua nến để đọc sách ma pháp hàng đêm cũng là một gánh nặng. Nhưng cậu coi đó là một khoản đầu tư dễ sinh lời.
Khi ma pháp của Dereck đã chín muồi đủ để vận dụng ổn định các pháp thuật hai sao, lá cây đã rụng hết, và trận tuyết đầu mùa bắt đầu rơi.
—RẦM!
Quán rượu “Giọt Lệ của Veldern”.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy tung ra, Dereck xuất hiện, toàn thân đẫm máu.
Hơi ấm từ lò sưởi lan tỏa khắp quán, trong khi hơi lạnh từ bên ngoài len theo khe cửa tràn vào. Vài bông tuyết bay vào, rơi xuống sàn gỗ rồi nhanh chóng tan thành giọt nước.
Những vị khách đang nhâm nhi bia trong bầu không khí ấm áp của đêm đông đều nuốt khan khi nhìn thấy cậu thiếu niên đứng ở cửa.
Mái tóc trắng như tuyết, gương mặt không hề biến sắc. Dù toàn thân dính đầy máu, nhưng rõ ràng cậu không bị thương.
Máu đó… không phải của cậu.
Đôi ủng phủ đầy tuyết dày, cậu bước vào trong, trên vai vác theo cái đầu của một con quái vật khổng lồ.
Xuất hiện từ phía sau lưng cậu, Pheline xông vào trong quán, chạy thẳng tới lò sưởi, chìa tay ra hơ ấm.
“Trời ơi lạnh chết đi được! Ông chủ, cho tôi một ly trà nóng! Tay tôi sắp đông cứng rồi!”
Mặc kệ Pheline đang làm ầm ĩ, Dereck tiến lên phía trước, ném mạnh cái đầu harpy khổng lồ lên quầy. Mùi tanh của máu lập tức tràn ngập khắp quầy rượu.
“Mất kha khá thời gian đấy.”
“Ghê thật. Cậu thật sự chui vào tận trung tâm dãy núi Kent trong thời tiết thế này sao? Tuổi trẻ thật tốt.”
“Phải công nhận là tôi có hơi làm liều. Tôi sẽ không bao giờ cắm trại giữa tuyết nữa. Suýt nữa thì chúng tôi đã chết cóng.”
“Có sao đâu. Lúc còn trẻ chịu khổ một chút cũng tốt.”
Trong lúc Dereck tháo găng tay da dính đầy máu quái vật đặt lên quầy, Jayden đã nhanh chóng bê cái đầu harpy đáng sợ vào nhà kho phía sau.
Sau khi bàn bạc ngắn gọn về việc rút phần tiền thưởng, ông mang ra một ly đồ uống nóng pha từ rượu mật ong.
Khắp quán rượu, những vị khách, đa phần là lính đánh thuê, đang thì thầm vào tai nhau. Họ đã nhận ra thân phận của cậu thiếu niên cả người bê bết máu kia.
Dereck đang dần tạo dựng danh tiếng của mình trong giới lính đánh thuê Ebelstain.
Có rất nhiều lính đánh thuê ở Ebelstain, nhưng người luôn hoàn thành mọi nhiệm vụ chỉ chiếm số ít—và kẻ có thể duy trì thành tích như vậy sau nhiều nhiệm vụ đến vậy lại càng hiếm.
Khách hàng xếp hàng chờ giao việc cho cậu, còn Jayden, người bị kẹp giữa, phải đau đầu cân nhắc kỹ xem nên nhận nhiệm vụ nào.
“……”
Khi Jayden đưa cho cậu một chiếc khăn nhúng nước ấm, Dereck lau sạch lớp máu khô trên mặt. Không thèm liếc nhìn đám lính đánh thuê đang xì xào ở góc quán, cậu kiểm tra lại trang bị của mình.
Thu nhập của Dereck đã tăng gấp nhiều lần so với thời niên thiếu. Cộng thêm số tiền tích lũy từ gia tộc Duplain, hiện tại cậu hoàn toàn không cần phải lo lắng về sinh hoạt.
Nếu giữ được nhịp độ này, việc mua cho mình một đũa phép hay pháp trượng, dù đắt đỏ, cũng không còn là giấc mơ xa vời.
“Cậu vất vả rồi, Dereck. Không ai khác chịu đội tuyết leo núi chỉ để mang về một cái đầu harpy đâu.”
“Những đội khác chẳng phải vẫn săn quái bất kể thời tiết sao?”
“Họ đi theo đoàn lớn, mang đầy đủ đồ cắm trại. Không ai có thể coi đó như đi dạo trên đồi như cậu cả.”
“…Nó hoàn toàn chẳng giống đi dạo một chút nào. Tôi đã gần như chết cóng ở đó đấy.”
“Rồi rồi. Tôi sẽ đảm bảo thu về khoảng tiền thưởng xứng đáng. Khách hàng cũng biết nhiệm vụ này không dễ.”
Jayden cười, vừa nói vừa sắp xếp ly tách.
Ông tiếp tục dọn dẹp, biết rằng sau khi mọi việc xong xuôi, Dereck sẽ trở về chỗ trọ nghỉ ngơi.
“Cậu cũng trải qua nhiều thứ rồi. Sao không nghỉ ngơi một hôm đi?”
“Có công việc mới nào không?”
“Có bao giờ không có không?”
“Tôi sẽ nghỉ một ngày, nhưng sau đó thì nhận gì cũng được.”
Dereck trả lời thờ ơ, vừa siết chặt dây buộc ủng.
Thấy cậu sẵn sàng nhận việc mới ngay sau chuyến đi như vậy, Jayden không khỏi tặc lưỡi.
Dẫu sao, có một pháp sư năng động trong đoàn lính đánh thuê vẫn là điều đáng mừng. Jayden cười khẽ, lục tìm trong xấp giấy dưới quầy.
“Dù vậy, sau màn náo loạn trên núi tuyết, chắc cậu cũng đã mệt rồi. Tốt nhất là nhiệm vụ tiếp theo đừng quá nặng.”
“Ừm… có một việc khá đơn giản, thù lao cũng rất tốt vừa mới gửi tới.”
“Trên đời này ở đâu ra một công việc như thế?”
“Việc gì dễ và lương cao cũng đều có lý do cả. Nếu không thích thì cậu có thể từ chối.”
Jayden đặt một tờ yêu cầu nhiệm vụ lên quầy.
“Là của Hầu tước Belmiard. Đoàn Lính Đánh Thuê Rohel bên phố Tây đã từ chối rồi. Họ đang tìm người có thể dùng ma pháp.”
(Dịch giả-kun : biết ngay. Belmiard là ông Thân vương hồi đầu đấy. Nhưng cái này không mâu thuẫn, một người có thể vừa là Thân vương vừa là Hầu tước. Nhưng cũng có thể là tác giả hoặc bên Engsub viết xong r quên mất mình viết gì.)
“…Uỷ thác từ quý tộc mà cũng bị từ chối sao? Rohel là một đoàn lớn mà?”
“Ừ. Tình huống khá lạ.”
Thông thường, các gia tộc quý tộc lớn, vốn có dư nhân lực, hiếm khi phải gửi yêu cầu tới các đoàn lính đánh thuê. Quyền lực càng lớn thì càng thừa người.
Vì thế, nhiệm vụ từ quý tộc vẫn luôn rất quý hiếm, huống chi còn là nhiệm vụ trả thù lao cao. Quý tộc nổi tiếng là chi tiêu phóng tay, vậy nên không cần nghĩ cũng biết nhiệm vụ này béo bở đến mức nào.
Đương nhiên, lính đánh thuê luôn tranh giành quyết liệt những công việc kiểu đó.
Mùa xuân năm ngoái, Veldern chỉ có thể nhận được nhiệm vụ từ Công tước Duplain vì Tiểu thư Aiselin đã phát tán yêu cầu khắp nơi để tìm gia sư cho Diella.
Bình thường, một đoàn nhỏ như họ thậm chí còn không lọt vào mắt xanh của quý tộc.
Dereck nheo mắt đọc kỹ nội dung yêu cầu.
“…Ừ. Lúc nào cũng có lý do.”
Gia tộc Hầu tước Belmiard đang tìm một thường dân hỗ trợ trong một trận quyết đấu ma pháp. Thông báo ghi rằng chỉ cần người có thể sử dụng pháp thuật cấp một là đủ.
Trong dinh thự quý tộc, chắc chắn sẽ không thiếu đối thủ để đấu tay đôi. Việc cần đích danh yêu cầu thường dân chẳng khác nào trực tiếp nói họ đang tìm một bao cát để luyện tập.
Chẳng có bao nhiêu tỉ lệ thắng dành cho một pháp sư thường dân khi phải đối đầu với pháp sư quý tộc—mà thực tế là gần như không thể.
Dereck hiểu vì sao chẳng ai nhận nhiệm vụ này. Các pháp sư thường dân đang hoạt động vốn đã hiếm, lại vốn được chăm sóc như trân bảo, vậy nên chẳng ai muốn nhận một nhiệm vụ chỉ để bị sỉ nhục.
Ngay cả các pháp sư của đoàn lính đánh thuê Rohel khi săn quái cũng có đội hộ tống riêng, vậy nên họ sẽ không muốn làm bao cát cho một quý tộc cáu kỉnh.
“Vậy là chỉ cần tham gia một trận đấu ma pháp trong khu quý tộc là được sao?”
Dẫu vậy, Dereck đã quá mệt mỏi với những chuyến đi dài ngày. Cậu không muốn nhận việc phải di chuyển xa, nên những nhiệm vụ gần nhà sẽ là ưu tiên hàng đầu.
“Cậu có nhận không?”
“Thua một cách thật thuyết phục, ăn vài đòn là xong. Tôi nhận.”
“Nếu cậu thấy ổn thì được.”
Dereck nói rất thản nhiên, giậm chân vài cái trong đôi ủng vừa vặn, khoác túi da lên vai rồi đứng dậy.
“Rượu mật ong ngon đấy.”
“Ghi vào sổ nợ của cậu.”
“Có lần nào mà không phải vậy đâu.”
Dereck dự định về nhà, tắm rửa rồi tiếp tục nghiên cứu sách ma pháp. Dù vừa trải qua chuyến đi dài, cậu vẫn không có ý định lơ là tu luyện ma pháp.
Nhìn Dereck lúc nào cũng bận rộn, Jayden vẫy tay tiễn cậu.
“Pheline, tỉnh dậy đi. Ngủ ở đó coi chừng bị bỏng đấy.”
“Á!”
Pheline, đang gật gù ngủ trước lò sưởi, giật mình tỉnh dậy.
Dereck chào tạm biệt rồi một lần nữa mở cánh cửa gỗ, đối mặt với đêm đông băng giá. Những vị khách im
lặng nhấp bia, dõi theo bóng dáng cậu khuất dần trong màn tuyết đêm.
Thời gian đã tôi luyện cậu thiếu niên.
Băng qua bão tuyết, dáng người quay về nơi trọ ấy mang khí chất của một lính đánh thuê dạn dày sương gió.
Một năm đã trôi qua.
Chẳng bao lâu nữa, vào ngày sinh nhật của mình, cậu sẽ chính thức tròn mười bảy tuổi.
4 Bình luận