“Dereck đã làm gia sư cho gia tộc Beltus được một thời gian khá lâu rồi.”
Trong lúc lắng nghe bài giảng về lý thuyết ma pháp tại hội nghị, Ellen của gia tộc Belmiard, người được mệnh danh là “Đóa Hồng của Rose Salon”, không khỏi lơ đãng. Cô đang nhớ đến vị gia sư lính đánh thuê từng cùng mình bàn luận về ma pháp đến tận khuya.
Ellen buông lơi mái tóc đỏ và khẽ thở dài.
Gia tộc Belmiard đã bị loại khỏi cuộc đua chiêu mộ Dereck, người cuối cùng lại chọn gia tộc Beltus.
Sự cạnh tranh giữa các quý tộc để thu hút nhân tài vốn dĩ luôn khó lường, nhưng việc để mất Dereck quả thực khiến người ta đau lòng. Bá tước Belmiard thậm chí còn cảm thấy có lỗi với Ellen mà lên tiếng xin lỗi cô.
Đó là lần đầu tiên Ellen chủ động yêu cầu một điều gì đó từ cha mình, hẳn Bá tước Belmiard đã phải bỏ ra không ít công sức vì cô.
Chẳng lẽ… mình đã trở thành gánh nặng của cha sao…? Nhưng rốt cuộc gia tộc Beltus đã đưa ra điều kiện gì để có thể giữ chân Dereck?
Dù thế nào đi nữa, trong mắt Ellen, Dereck là một gia sư ma pháp xuất sắc.
Trong thời đại mà những gia sư ma pháp tài năng quý giá chẳng khác nào vàng ròng, việc tò mò xem gia tộc Beltus đã trả bao nhiêu để có được anh cũng là điều khó tránh khỏi.
Tất nhiên, Ellen không hề biết rằng, trên thực tế, ý định của Dereck trong việc thiết lập quan hệ với gia tộc Beltus mới là biến số quan trọng nhất trong cuộc chiến lần này.
Khi Aiselin bị từ chối, người ta mới hiểu rằng không phải ai cũng có thể được nhận làm học trò.
Hmm… có lẽ mình nên mời tiểu thư Denise dùng trà, tiện thể dò hỏi một chút…
Ellen vốn không ưa những toan tính phức tạp nơi giới thượng lưu, vậy mà giờ đây cô lại tự mình nghĩ cách lôi kéo một tiểu thư của gia tộc đối địch vào chuyện riêng, điều đó khiến cô thấy thật kỳ lạ.
Tuy nhiên, Ellen cũng rất tò mò về việc Denise đã học ma pháp từ Dereck như thế nào.
Phải rồi, sắp xếp một buổi gặp mặt chắc cũng không sao. Mình sẽ bảo quản gia liên hệ với cô ấy.
Denise, người thường xuất hiện trong các buổi giao tế ở Ebelstein và Hội trà Hoa hồng, luôn toát lên một khí chất thần bí.
Cô cũng dịu dàng và đoan trang như các tiểu thư quý tộc khác, nhưng dường như ẩn sâu bên trong còn có điều gì đó chưa từng được bộc lộ. Trong bộ ba của Hội trà Hoa hồng, cô chính là người khó đoán nhất.
Tiểu thư Denise… quả thật không phải một người dễ tiếp cận…
Dạy dỗ một người kín đáo như vậy đâu phải chuyện đơn giản. Suy cho cùng, dạy học cũng có nghĩa là phải khiến người đó mở lòng ra. Rốt cuộc Dereck đã dạy vị tiểu thư bí ẩn ấy như thế nào?
Ellen muốn tận mắt chứng kiến, dù chỉ một lần.
Khi hội nghị ma pháp kết thúc, Ellen đứng dậy, khẽ vuốt lại vạt váy. Đã rất lâu rồi, cô mới cảm thấy một luồng động lực dâng lên trong lòng.
******
“Rốt cuộc là anh đang toan tính điều gì vậy? Ta không thể đoán ra, nhưng tất cả chỉ là vô dụng thôi. Suy cho cùng, đám người hầu vẫn phải đứng về phía ta. Về cơ bản, tất cả họ đều thuộc về gia tộc Beltus.”
Sáng hôm sau, sau bữa điểm tâm, Denise chặn đứng Dereck ở hành lang và nói chuyện với cậu.
Dereck chắp tay sau lưng, hơi nghiêng đầu nhìn thẳng vào cô.
“Ý cô là gì?”
“Gần đây anh có vẻ cố tình làm thân với các người hầu của ta… Âm thầm giở trò sau lưng như vậy không tốt đâu. Chẳng phải chúng ta chỉ nên dạy và học ma pháp thôi sao?”
“Có lẽ có chút hiểu lầm rồi. Đúng là tôi đang cố gắng thân thiết hơn với họ, nhưng không phải là vì âm mưu gì cả.”
Denise nuốt khan.
Chính cô từng công khai lợi dụng Dereck, và hẳn anh ta cũng biết gia tộc Beltus chỉ đang xem mình như một quân cờ trong cuộc đấu đá giữa các quý tộc.
Thế nhưng, dù trong tình huống nào đi nữa Dereck vẫn giữ vẻ bình thản của mình, khiến Denise không thể đọc được ý định thật sự của anh.
“Đúng như tiểu thư Denise đã nói, tôi đang tìm cách gần gũi hơn với những người hầu. Quả thật tôi có mục đích của mình, nhưng nó không hề khả nghi. Nếu cô muốn, tôi có thể nói cho cô biết.”
“Vậy… đó là gì?”
“Còn có thể là gì nữa? Những người đã phò tá cô suốt bao năm chính là những người hiểu cô rõ nhất, không phải sao?”
Denise đã lật tẩy âm mưu của cậu, nhưng Dereck vẫn bình thản duy trì ánh mắt.
“Tôi cần hiểu rõ hơn về tiểu thư Denise. Với tư cách một gia sư, mong muốn thấu hiểu đến cả những chi tiết nhỏ nhất của người mình dạy không phải là điều hiển nhiên sao?”
“Như vậy không phải bỏ gần tìm xa sao… Ý ta là, với thân phận tiểu thư nhà Beltus, hẳn anh có thể nghe đủ thứ lời đồn về ta ở Hội trà Hoa hồng rồi, đúng không?”
“Đúng vậy, nhưng thông tin dựa trên lời đồn luôn có giới hạn rõ ràng.”
Mỗi khi nói về ma pháp, Dereck lại trở nên vô cùng nghiêm túc. Sự tận tâm và nhiệt huyết ấy đủ khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải ấn tượng.
“Ma pháp cực kỳ phức tạp, và cách mỗi người xử lý ma lực đều có chút khác biệt. Phải xét đến khí chất, suy nghĩ, thói quen, giá trị quan và cả thế giới quan của một người một cách toàn diện. Phân loại theo Trường phái Ma pháp rất quan trọng, nhưng việc hiểu được bản chất của chính ma pháp sư còn quan trọng không kém.”
“…Ý ta là…”
“Làm sao tôi có thể thật sự hiểu tiểu thư Denise chỉ dựa vào những thông tin bề nổi từ Hội trà Hoa hồng? Điều tôi muốn biết không phải là thành tích hào nhoáng của tiểu thư Denise của gia tộc Beltus, mà là chính cô. Hiểu được cô mới là chìa khóa để dạy ma pháp hiệu quả hơn.”
Giọng Dereck chắc nịch, không chút do dự.
Xuất thân từ tầng lớp thấp kém, cậu có những chiêm nghiệm riêng về con đường trở thành một ma pháp sư xuất sắc.
Những bài học từ Katia và Drest, kinh nghiệm rút ra khi dạy Diella và Ellen, cùng những hiểu biết thu được qua quá trình tự mình khám phá và học hỏi ma pháp.
Cả một đời trải nghiệm đã kết tinh thành triết lý của cậu về điều quan trọng nhất khi dạy người khác.
“Vậy tức là… anh đã hỏi đám người hầu về ta?”
“Những người luôn bên cạnh cô sẽ biết những điều mà lời đồn không thể truyền tải. Dĩ nhiên, tôi đã không nói thẳng ra mục đích của mình vì sợ làm cô ngại ngùng.”
“Vậy… H-Họ nói gì…?”
“Họ rất kính trọng cô. Họ nói rằng dù cô thường tỏ ra lơ đãng và miễn cưỡng, nhưng khi cần thiết, cô vẫn sẽ xắn tay áo vào việc.”
Dereck thuật lại nguyên văn những gì mình nghe được.
Nghe những lời đánh giá về mình tự chính miệng Dereck khiến Denise không khỏi đỏ mặt.
“Tôi nghe nói nếu cô thật sự nỗ lực, cô có thể đạt thành tựu lớn trong ma pháp hoặc học thuật… Rằng tuy bề ngoài có vẻ lạnh nhạt và xa cách, nhưng cô lại đối xử rất tử tế với người hầu. Họ còn nhắc đến ánh mắt sắc sảo của cô… À nhân tiện, câu chuyện mà cô viết đúng là vô cùng đặc biệt, giống như những gì họ nói.”
“Các người hầu… nói vậy về tôi sao? A… ahaha… ehehe…”
“…”
“Họ có nói gì về ngoại hình của tôi không? Rằng tôi còn xinh đẹp hơn cả Aiselin hay Ellen…”
“…”
“…”
Dereck không phải kiểu người sẽ nói nhưng lời khen suông. Vẻ đẹp của Denise quả thực rất nổi bật, nhưng nếu phải đem cô ra so sánh với Aiselin và Ellen thì quả là điều khiến người ta phải cân nhắc rất nhiều.
“Anh đúng là không biết cách nói lời xã giao nhỉ?”
“Tôi phải thành thật. Có như vậy, lời nói của tôi mới có trọng lượng.”
“Có niềm tin như thế là tốt, nhưng ta lo anh sẽ bị tổn thương ngoài kia.”
“Tôi đã bị tổn thương nhiều rồi.”
“...Ta cũng nghĩ như vậy.”
Sau một tiếng thở dài, Denise cuối cùng cũng buông lỏng bờ vai.
Có lẽ cô đã hiểu anh ta thêm một chút rồi.
Lý do anh tiếp cận người hầu, những người anh chẳng cần phải lấy lòng, chỉ đơn giản là để dạy ma pháp cho cô theo cách tốt nhất.
Khác với Denise, đóa hoa trong nhà kính, anh hẳn đã bước qua vô số mê cung và trải qua đủ loại địa ngục.
Thế nhưng khi không cần thiết, anh takhông cố chấp chống đối ai, mà thường giữ thái độ lịch thiệp.
Hoàn toàn khác với hình ảnh anh ta vùi mình trong ma pháp, ẩn trong hang động bẩn thỉu với vẻ ngoài lôi thôi.
Giống như thành phố Ebelstein ở ngoài kia, anh dường như cũng có ngàn gương mặt. Vì vậy, thật khó để nắm bắt ý định của anh dù chỉ trong một thoáng.
“Dù sao thì… ta cũng tự hào vì các người hầu đánh giá cao mình như vậy. Ta đã không để ý đến điều đó… nhưng họ nói ta có ánh mắt sắc bén… và những gì ta viết cũng rất hay…”
“…”
“Khoan đã, làm sao anh biết ta đang viết lách?”
“Tôi nghe quản gia nói.”
“Cái gì? Tại sao quản gia lại biết chuyện đó?”
Gương mặt Denise bỗng tái đi. Dereck đã đoán trước phản ứng này, nhưng như cậu nói, cậu sẽ không xem nhẹ hay phóng đại bất kỳ điều gì.
“Người hầu đã nhiều lần nhìn thấy cô ngồi bên bàn trước khi ngủ, tay cầm bút. Nếu trong phòng vang lên tiếng sột soạt giữa đêm khuya, họ chẳng lẽ không nên nhìn vào một chút sao?”
“Không thể nào, ta… ta luôn kiểm tra xung quanh mà!”
“Đừng đánh giá thấp những người hầu. Họ như những cái bóng, luôn theo sát và hỗ trợ cô. Họ sẽ nhận ra thôi. Nếu bản lề được tra dầu kỹ, mở cửa hé một chút cũng sẽ chẳng phát ra âm thanh nào. Cô nên kiểm tra khu vực gần cửa cẩn thận hơn.”
Đến đây, Dereck cũng chẳng còn gì để giấu nữa.
Cậu chỉ thuật lại những gì đã nghe, không thêm không bớt một lời. Hẳn các người hầu cũng đã suy nghĩ rất lâu về việc nên nói ra lúc nào, nên đã quyết định nói thông qua Dereck.
“Tôi đã xem câu chuyện đó… bên trong cuốn sách màu hồng trong ngăn kéo thứ ba cạnh giường cô.”
“Ý anh là… họ biết cả chuyện đó sao?”
“Đúng vậy. Chẳng phải đêm nào cô cũng viết sao? Tựa đề là ‘Hiệp Sĩ Kiêu Ngạo Robein’, đúng không?”
“…”
Hơi thở của Denise nghẹn lại.
“Tôi không phải kiểu người thích khoa trương, nhưng những đoạn miêu tả tâm lý được lồng ghép trong văn phong tao nhã và nét bút mạnh mẽ của cô thật sự rất xuất sắc.”
“…”
“Tôi không cố ý đọc nó, nhưng những người hầu cứ nài nỉ. Vậy nên tôi đã xem vài lần khi cô đi vắng. Vẫn phải nói, phần miêu tả và mạch truyện của nó khiến tôi xúc động. Trong số các người hầu có không ít là độc giả trung thành của cô, và tôi hoàn toàn có thể hiểu vì sao.”
“…Hic.”
Denise nấc lên, một hành động chẳng hề hợp với cô.
Một lúc lâu, cô không hề nói lời nào.
Dereck quan sát biểu cảm của Denise, cảm thấy mình nên cân nhắc lời nói kỹ hơn, và mở lời với giọng điệu khích lệ.
Ở tuổi của cô, việc ôm ấp những mộng tưởng ngây thơ như vậy cũng chẳng có gì lạ.
“Cô không cần phải xấu hổ. Sáng tạo vốn dĩ là một việc đầy ngượng ngùng… Hơn nữa, ngay cả một kẻ xa lạ với tiểu thuyết như tôi cũng nhận ra tài văn chương của cô thực sự rất ấn tượng.”
“…”
“Đọc về hoàn cảnh bi thương của nữ chính Tracy khiến tim tôi nhói lên. Đặc biệt vì tôi xuất thân từ khu ổ chuột, những chi tiết ấy càng khiến tôi cộng minh. Tuy nhiên, tôi không chắc những người như hiệp sĩ Robein có tồn tại ngoài đời thật… Dẫu vậy, những cảm xúc ghen tuông mà dịu dàng của một người đàn ông yêu thầm Tracy từ xa quả thực rất cuốn hút.”
“…”
“Sự ám ảnh và chiếm hữu, thái độ dành cho Tracy… Ừm, bảy trang liền để miêu tả sự mãnh liệt của hiệp sĩ Robein thì có hơi quá đà, nhưng… ai mà biết được, có lẽ ngoài kia thật sự có những người đàn ông như thế. Cũng không hoàn toàn là không thể, đúng không? Tôi tôn trọng điều đó.”
“Aaaaaa!”
Không chịu nổi những lời này nữa, Denise ôm mặt chạy thẳng về phòng mình, đóng sầm cửa lại
Dereck chống cằm, lặng lẽ suy ngẫm. Quả nhiên, sự nhạy cảm của một thiếu nữ ở độ tuổi này quả nhiên là rất lớn.
Cậu đã nói rất nhiều, nhưng không hề nói dối.
Lý do thực sự mà cậu tiếp cận các người hầu là để hiểu thêm về Denise.
Chính xác hơn… là để xem cô có điểm yếu nào hay không.
*****
“Chào buổi sáng, tiểu thư Denise.”
Sáng hôm sau, Denise ngồi trước gương với mái tóc rối bù đang được một nữ hầu chải chuốt.
Mi mắt cô sưng lên vì đêm qua gần như không ngủ, khiến cho nữ hầu có nhiệm vụ giữ cho cô luôn xinh đẹp không khỏi bối rối.
“Đêm qua cô lại viết lách à? Trông cô mệt mỏi quá. Cô không nên để việc viết sách ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của mình đâu.”
Thay thế cho nữ hầu đang lo lắng, Dereck lên tiếng từ cửa phòng.
“Hah…”
Những lời của Dereck khiến nữ hầu đang chải tóc giật mình. Thực ra, cô cũng là một trong những độc giả trung thành với tác phẩm của Denise.
“Anh đang nói gì vậy, Dereck? Viết lách gì cơ…?”
Có vẻ Denise định giả vờ như cuộc trò chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.
Dĩ nhiên, Dereck không phải kiểu người chấp nhận sự chối bỏ trắng trợn như vậy.
“Tôi đang nói đến Hiệp Sĩ Kiêu Ngạo Robein… Cảnh cuối là khi ngài Robein đắp chăn cho Tracy trong lúc cô ấy mơ về cơn ác mộng thời thơ ấu trong lúc mộng du…”
“…”
“Tôi nhớ rất rõ vì đó là cảnh kết. Trái tim dịu dàng của hiệp sĩ Robein, nâng niu Tracy mong manh như một món đồ thủy tinh có thể vỡ tan chỉ sau một lần chạm nhẹ…”
“Dereck!! Hôm nay chúng ta phải luyện tập ma pháp thật chăm chỉ! Anh lãng phí thời gian vào mấy chuyện vớ vẩn đó làm gì!”
Denise bật dậy, mồ hôi túa ra như tắm. Đây là lần đầu tiên cô chủ động đưa ra đề nghị luyện tập ma pháp.
Vẻ uể oải thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bước chân gấp gáp đầy căng thẳng.
“…”
Tất cả các nữ hầu đứng xem đều nín thở.
Dù Denise vốn đã nổi tiếng là người cứng đầu, nhưng cô phải thừa nhận là Dereck còn lì lợm hơn cả mình nữa.
7 Bình luận