Nếu cấp bậc và sự hiểu biết về ma pháp quyết định uy lực của ma pháp, thì tổng lượng ma lực tượng trưng cho sức bền của một pháp sư.
Dù có học được bao nhiêu pháp thuật hoa mỹ đi nữa, nếu không có đủ ma lực để hiện thực hóa chúng, thì việc học được chúng cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Có hàng chục lý do để trả lời cho câu hỏi vì sao các pháp sư xuất thân từ tầng lớp thường dân không thể sánh ngang với các pháp sư của giới quý tộc, nhưng một trong những nguyên nhân cốt lõi chính là tổng lượng ma lực bẩm sinh.
Những pháp sư sinh ra trong các gia tộc quý tộc thường sở hữu thiên phú về tổng lượng ma lực vượt trội, đặc biệt là những gia tộc danh giá như Duplain, Beltus hay Belmierd
—Vút!
Những pháp thuật cấp một mà Ellen phóng ra có quy mô lớn đến mức ngay cả những người đã chạm đến ranh giới của pháp thuật cấp hai cũng phải dè chừng.
Khoảng cách giữa cấp một và cấp hai chẳng khác nào mũi tên so với đạn pháo. Về bản chất, đó là sự chênh lệch tuyệt đối về uy lực, nhưng khi số lượng và mật độ tăng lên, ý nghĩa của nó có thể thay đổi.
Pháp thuật của Ellen chính là như vậy. Bức tường lửa bùng nổ quanh người cô dường như muốn nuốt trọn cả thế giới. Ai có thể phủ nhận điều đó chứ? Cô chính là pháp sư thiên tài nhất của gia đình Hầu tước Belmierd.
Nhưng đối thủ của cô là Aiselin Elenore Duplain.
Cha của Aiselin là một trong số ít pháp sư cấp năm trên toàn lục địa, một người có thể thi triển ma pháp bốn sao dễ như ăn cơm uống nước.
Người lần đầu chứng kiến cảnh tượng ma pháp ngập trời hẳn sẽ cảm thấy choáng ngợp, nhưng Aiselin thì khác. Cô đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.
Không hề hoảng loạn, cô bình tĩnh điều động ma lực, thi triển pháp thuật cấp một Shockwave.
—Ầm!
Không cần phải triệt tiêu hoàn toàn bức tường pháp thuật khổng lồ kia. Chỉ cần phòng ngự khu vực quanh mình là đủ.
Aiselin không đánh giá cao những pháp thuật hào nhoáng. Dù là yrong một trận quyết đấu pháp thuật gắn liền với danh dự, kích thước không phải là tất cả.
Ellen cũng hiểu điều đó, nhưng cô vẫn liên tục dùng một lượng lớn ma pháp để áp đảo Aiselin, như thể đang hỏi:
“Thì sao chứ?”
Mỗi đòn đánh nặng nề đều chứa đựng sự chân thành trong khát vọng chiến thắng của Ellen.
‘Lượng ma lực của cô ấy thật đáng kinh ngạc…! Nhưng nếu không cẩn thận, cô ấy sẽ cạn kiệt ma lực chỉ trong vài phút…!’
Mồ hôi rịn ra vì sức nóng ngày càng tăng khiến Aiselin không dám lơ là.
‘Pháp thuật càng lớn thì sơ hở càng nhiều…! Mình thấy rồi…!’
Quan sát Ellen, người đang tỏa ra một luồng ma lực dữ dội, Aiselin nhanh chóng tích tụ một mũi tên ma pháp, uốn cong quỹ đạo và bắn thẳng về phía cô.
Khoảnh khắc đó lẽ ra phải là đòn quyết định, nhưng thân ảnh Ellen đang phát tán ma lực bỗng biến mất trong nháy mắt mà cô bị đánh trúng, hóa thành dòng ma lực thuần túy.
Aiselin lập tức điều chỉnh tư thế để chuẩn bị phòng thủ. Đó là pháp thuật hệ ảo thuật: Minor Illusion.
Tuy đó là một ma pháp có khả năng tạo ảo ảnh, đặc trưng của các ma pháp hệ ảo thuật, nhưng Minor Illusion chỉ là một ma pháp cấp một.
Nó chỉ có thể tạo ra một bản sao thô sơ, vừa không thể di chuyển vừa không thể mô phỏng các chi tiết nhỏ. Hơn nữa, chỉ cần trúng một đòn, nó sẽ tan biến thành ma lực—một mồi nhử đúng nghĩa.
Thế nhưng, trong hoàn cảnh cực đoan này, giữa biển lửa và sóng ma pháp, việc phân biệt đâu là thật đâu là giả không hề dễ dàng.
Trước khi Aiselin kịp nhận ra, thân ảnh của Ellen đã có mặt ở khắp nơi trong sân đấu. Nếu có thời gian quan sát kỹ, cô tự tin mình có thể nhận ra sơ hở, nhưng Ellen không hề có ý định cho cô cơ hội đó.
Giờ đây, Aiselin đã hiểu vì sao Ellen lại dám dùng pháp thuật quy mô lớn đến vậy, dù phải đánh đổi bằng tốc độ tiêu hao ma lực khổng lồ. Mục đích của Ellen là liên tục gây áp lực, khiến cio mất phương hướng.
Trong sự hỗn loạn mà ngay cả Aiselin cũng không thể ứng phó ấy, chỉ cần một đòn tấn công bất ngờ trúng đích là Ellen có thể nhanh chóng định đoạt kết cục của trận đấu.
‘Kỹ thuật của cô ấy đã chín muồi… cách vận dụng cũng linh hoạt hơn hẳn…!’
Trên hết, đó là một màn trình diễn rực rỡ.
Đó chính là một quy mô hoàn hảo cho một trận đấu pháp thuật giữa các gia tộc danh giá, dưới ánh mắt của đông đảo khán giả. Vừa phô bày được sức mạnh của bản thân, vừa giữ trọn thể diện của quý tộc—điều quan trọng nhất trong những trận đấu kiểu này.
Từ một góc độ xảo trá bên ngoài tầm nhìn của Aiselin, các mũi tên ma pháp của Ellen lao tới, bám chặt vào mục tiêu.
Aiselin chặn lại từng đòn bằng phản xạ nhanh nhạy, nhưng với số lượng lớn như thế này, chỉ cần cô chậm một nhịp thôi là thắng bại sẽ lập tức phân định.
Lừa gạt và nhiễu loạn chính là bản chất chiến thuật của Ellen.
Nếu dùng một cách vụng về, nó có thể bị xem là ti tiện. Nhưng lớp vỏ bộc hào nhoáng và rực rỡ mà Ellen đang dùng đã che giấu hoàn toàn ý đồ đánh lén. Nói cách khác, sự hèn mọn đã bị thiêu đốt trong biển lửa rực cháy.
Quả thật, các khán giả đều bị vẻ đẹp của ngọn lửa ấy mê hoặc.
Nếu Aiselin là một đóa bách hợp trắng thuần khiết, thì Ellen chính là đóa hồng đang nở rộ chói lọi.
Như để chứng minh điều đó, cô bộc lộ bản sắc của mình thông qua trận quyết đấu ma pháp này.
Bước đi uyển chuyển giữa biển lửa, tà váy khẽ lay động, cô tựa như con công đang xòe lông khoe sắc. Mái tóc đỏ buông xõa hòa làm một với ngọn lửa.
Trong màn trình diễn rực rỡ của Ellen, Aiselin cảm nhận được dấu ấn tinh tế khó mà phát hiện của chàng thiếu niên lính đánh thuê tóc trắng.
Quả thật, Ellen đã hấp thụ sự xảo quyệt và linh hoạt của giới lính đánh thuê, mà vẫn giữ được khí chất cao quý của bản thân.
[Xin đừng quá tự mãn.]
Đến tận bây giờ Aiselin hiểu ra một góc độ khác trong lời khuyên mà Dereck từng dành cho cô trước khi bắt đầu trận quyết đấu.
Không giống khi cậu chuẩn bị cho trận quyết đấu của Diella, một người chỉ mới bắt đầu bước lên con đường khám phá sự huyền bí của ma pháp, lần này học trò của cậu là Ellen tràn đầy dã tâm và tài năng.
Khi người thực hiện nó là một tiểu thư có nền tảng ma lực vững chắc cùng với hiểu biết rộng rãi về các ma pháp cấp một, chiến thuật gây nhiễu loạn sở trường của Dereck đang được Ellen nâng lên một tầm cao mới.
‘Xem ra… mình buộc phải chiến đấu một cách nghiêm túc rồi.’
Aiselin không thích phô trương ma pháp hào nhoáng, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không làm được.
Nếu không thể từng chiêu từng thức áp đảo đối thủ như trong một bậc thầy đấu kiếm, thì cô sẽ chọn cách đáp trả bằng một cơn mưa đòn tấn công.
Vì thế, Aiselin triệu tập ma lực, hiện thực hóa hàng chục cây thương băng khổng lồ.
“Ồ!”
“Thì ra Tiểu thư Aiselin có thể thi triển ma pháp với quy mô đó mà gần như không cần niệm chú!”
Tiếng trầm trồ vang lên khắp khán đài.
Tốc độ thi triển pháp thuật của Aiselin khiến ngay cả những pháp sư dày dạn kinh nghiệm cũng phải gật đầu tán thưởng.
Thế nhưng, những cây thương băng ấy còn chưa kịp định hướng bay đi thì đã vỡ vụn.
—Ầm! Rắc!
Khi Aiselin kịp nhận ra, các mũi tên ma pháp của Ellen đã chính xác đánh trúng tất cả chúng và phát nổ.
Ellen từng trải nghiệm qua kỹ xảo này khi tập luyện cùng Dereck và biến nó thành của mình.
Ngay trước khi đối phương có thể xác định được hướng đi của pháp thuật, Ellen đã phản ứng trước và triệt tiêu nó.
Tất nhiên, khả năng cảm nhận ma lực tinh tế ấy không phải thứ có thể học được chỉ sau một lần chứng kiến. Nhưng cô đã thấy nó hàng chục, thậm chí hàng trăm lần trong những chuyến thám hiểm mê cung cùng cậu.
Ma lực luôn có một quỹ tích xác định. Nếu có thể đọc được dòng chảy ma lực của đối phương, cô có thể đoán được ý đồ của họ.
Những lý thuyết mà Dereck không ngừng lặp lại giờ đây đang kết tinh trong nàng, được vận dụng trong chiến đấu thực sự.
Ellen cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ dâng lên. Những lời khuyên thường ngày của cậu thiếu niên ấy, giờ đây, nàng mới hiểu được ý nghĩa thực tiễn của chúng.
Ngay cả những câu nói tưởng chừng như tầm thường, dễ bị bỏ qua nhất đối với cô bây giờ đều là những kinh nghiệm xương máu.
Khi phải trải qua một trận chiến thực thụ, người ta sẽ nhận ra được Dereck là một người thầy tốt đến thế nào.
Cả Aiselin lẫn Ellen đều hiểu rõ điều đó.
Đôi mắt Aiselin thoáng mở to, rồi nhanh chóng trầm tĩnh lại.
Sau khoảnh khắc vô thức xem nhẹ năng lực của Ellen, cô nhận ra bản thân đã kiêu ngạo đến mức nào và lập tức tự kiểm điểm bản thân.
Aiselin quyết định thay đổi suy nghĩ của mình — và dốc toàn lực.
—Vút!
Cảm giác ma pháp đang tung hoành khắp nơi của mình tông phải một bức tường vững chắc, Ellen, người đang say men hưng phấn với cảm giác thống trị, bỗng bị kéo phắt về thực tại lạnh lẽo.
Ma pháp của Aiselin, người đã hạ quyết tâm bung hết sức, bắt đầu nuốt chửng toàn bộ đấu trường.
Rồi tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Lễ hội lửa rực rỡ bao trùm đấu trường biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại. Những mũi tên ma pháp mà Ellen đang ngưng tụ cũng bị làn ma lực áp đảo nghiền nát, tan biến không dấu vết.
Đôi mắt Ellen mở lớn.
Cô gái đứng phía đối diện cô, đóa hoa của gia tộc Duplain, không có cử chỉ khoa trương, cũng không biểu lộ cảm xúc dữ dội.
Cô chỉ khẽ nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi, tà váy tung bay trong dòng ma lực cuộn trào, rồi tập trung ánh nhìn với ý chí kiên định.
Ngay khoảnh khắc đó, thế giới trở nên tĩnh lặng.
Đó thậm chí không phải là một pháp thuật được thi triển vội vàng.
Chỉ là lượng ma lực tích tụ thuần túy, chỉ vậy thôi đã đủ nghiền nát ma pháp của Ellen.
Không hề có kỹ xảo tinh vi nào trong quá trình ấy.
Tựa như người trưởng thành dùng sức mạnh thô bạo đè bẹp trò trẻ con, cô gái ấy cũng đang dùng ma lực thuần túy để triệt tiêu toàn bộ ma pháp của Ellen.
Một pháp sư gần chạm đến ngưỡng hai sao, và một pháp sư một sao.
Khoảng cách tưởng chừng nhỏ bé ấy, thực chất là một vực sâu khổng lồ, và giờ đây, là lúc để cô cảm nhận nó một cách trọn vẹn.
Khiến người ta tuyệt vọng nhất là, tất cả những điều đó không phải để đàn áp Ellen, mà đó chỉ là sự chuẩn bị cho pháp thuật kế tiếp.
Tư thế của Aiselin vẫn thanh nhã, như thể danh xưng “bách hợp trắng thuần khiết” sinh ra để dành cho cô.
Đôi tay từng nhẹ nhàng chạm vào tà váy cuối cùng cũng khép chặt lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, tầm nhìn của Ellen bị nhấn chìm trong một luồng ánh sáng chói lòa.
—Ầm!
Âm thanh của vụ nổ vang lên ngay sau đó.
*****
[Dereck, thật lòng mà nói… ta không hề có lòng tin rằng mình có thể đánh bại Aiselin.]
[Tôi đã nói với cô từ đầu rồi. Cô sẽ thắng.]
[Anh thật sự tự tin đến vậy sao?]
[Ừ. Cô nhất định sẽ thắng.]
Ellen nhớ lại những lời cậu thiếu niên đã nói với mình giữa đống xác ma vật.
Lời khẳng định rằng Ellen nhất định sẽ khiến Aiselin bại trận là ánh dương hy vọng của cô trong khoảng thời gian cô sống như một lính đánh thuê.
Cô đã chống chọi qua những ngày khắc nghiệt, bám víu vào lời hứa duy nhất đó. Thế nhưng giờ đây, một lần nữa, cô lại bắt đầu nghi ngờ lời cậu.
Khi ánh mắt của Aiselin trở nên nghiêm túc, một lượng ma lực khổng lồ lập tức bùng nổ từ đôi tay cô, đó là ma pháp cấp hai, Fireball.
Vụ nổ đủ lớn để nuốt chửng cả võ đài lan rộng, những tiếng trầm trồ kinh ngạc vang lên từ khán đài.
Tiểu thư Aiselin của gia tộc Duplain vừa sử dụng một ma pháp cấp hai.
Ngay cả những quan sát viên đến từ học viện ma pháp cũng không giấu nổi sự sững sờ.
“Chuyện này… sao có thể chứ…?”
Ellen đã kịp thời dựng lên kết giới, miễn cưỡng chống đỡ được dư chấn từ vụ nổ. Nhưng việc cô vẫn giữ được phòng ngự khi đối mặt với ma pháp cấp hai phần lớn là nhờ may mắn.
Aiselin vẫn chưa thuần thục loại ma pháp này. Dù đã cố hết sức điều chỉnh độ chính xác, viên hỏa cầu vẫn chệch mục tiêu, chỉ để lại sóng xung kích quét qua Ellen.
Nếu điểm rơi của nó chính xác hơn một chút, trận đấu đã kết thúc từ lâu.
“Haah… haah…”
Aiselin thở hổn hển, hơi thở dồn dập. Bề ngoài trông như thể cô đang bị dồn vào thế bất lợi, nhưng quy mô và uy lực trong từng đòn tấn công lại nói lên sự thật.
Những mánh khóe cũ của Ellen sẽ không còn tác dụng với Aiselin nữa.
Mỗi đòn đánh của cô đều đủ để phá tan mọi chiến thuật.
Trước khoảng cách thực lực quá lớn như vậy, kỹ thuật nào có còn ý nghĩa gì nữa?
Dẫu vậy, Ellen vẫn tranh thủ lấy lại hơi thở, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, một lần nữa tập trung ma lực.
Trong khi khán giả đang chìm trong sự kinh ngạc trước ma pháp cấp hai, Ellen hoàn toàn không để tâm.
Với quyết tâm phải chiến thắng, cô tiếp tục thi triển ma pháp, sử dụng mọi loại phép thuật như trước để quấy nhiễu đối phương.
Nếu không thể thắng bằng sức mạnh trực diện, cô sẽ tránh ứng chiến trực diện và tìm cơ hội cho mình.
Sau vài lượt giao thủ nữa, khi viên hỏa cầu thứ hai được phóng ra, những tiếng hít thở kinh ngạc lại vang lên.
Uy lực vẫn vô cùng đáng sợ, nhưng với một ma pháp cấp hai chưa thể khống chế, Aiselin cũng không thể hoàn toàn áp đảo Ellen. Dù chỉ cần một vết xước thôi cũng đủ định đoạt thắng bại, nhưng Ellen vẫn đang xoay xở để né tránh.
Tin tốt cho Ellen là, dù đối mặt với chênh lệch sức mạnh lớn đến vậy, cô vẫn mơ hồ cảm nhận được cục diện đang nghiêng về phía mình.
Gương mặt Aiselin lúc ẩn lúc hiện giữa những luồng ma lực va chạm. Vẻ điềm tĩnh trên gương mặt cô đã suy giảm rõ rệt.
Những giọt mồ hôi lăn dài cho thấy cô đang tự đẩy bản thân vào tình huống có lợi cho Ellen.
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ chiến lược của Dereck dường như khớp lại thành một chỉnh thể.
Ellen không bao giờ có thể đánh bại Aiselin chỉ bằng thực lực của bản thân, nhưng Dereck cũng đã tính đến bản tính ngay thẳng của Aiselin.
Một khi thừa nhận đối phương là đối thủ xứng đáng, Aiselin sẽ dốc toàn lực. Cô sẽ lật hết những con bài của mình, chiến đấu một cách công bằng và nghiêm túc để thể hiện sự tôn trọng của mình. Đó chính là con người của Aiselin.
Vấn đề nằm ở chỗ, ma pháp cấp hai của cô vẫn đang trong giai đoạn chuyển tiếp, chưa được mài giũa.
Ma pháp cấp hai chưa kiểm soát tốt là một con quái vật nuốt chửng ma lực. Nếu thuần thục thì uy lực sẽ cao hơn, nhưng khi vội vàng thi triển, nó sẽ nhanh chóng rút cạn năng lượng.
Với tính cách của Aiselin, một khi đã quyết tâm đánh hết sức, việc cô sử dụng ma pháp cấp hai là điều tất yếu. Và chính điều đó sẽ làm thay đổi hiệu suất tiêu hao ma lực giữa hai người.
Giống như một câu đố được hé lộ đáp án, đây chính là lý do cho tất cả những bài huấn luyện của Dereck.
Cậu đã dự đoán rằng Aiselin sớm muộn cũng sẽ dùng tới ma pháp cấp hai.
Những gì Dereck dạy Ellen sẽ giúp cô sống sót trước những đòn tấn công mạnh mẽ và chờ đợi được ánh rạng đông.
Dù có hèn nhát hay gian xảo một chút thì sao? Lợi dụng sự chính trực của đối phương thì có gì sai?
Tự hào về danh dự của mình, Aiselin với ma pháp cấp hai chưa ổn định sẽ sớm bộc lộ một sơ hở đủ lớn để Ellen khai thác.
Hoặc trận đấu sẽ trở thành cuộc thử thách ý chí để xem có thể moi ra thêm một chút ma lực cuối cùng từ cơ thể mệt mỏi của bản thân.
Và khi nói đến sức chịu đựng tinh thần, đó chính là thứ Ellen đã luôn rèn giũa suốt nhiều tuần qua. Ý chí được tôi luyện dưới sự huấn luyện khắc nghiệt của Dereck hoàn toàn khác biệt so với những người lớn lên trong lồng kính.
Cậu ta… đã tính toán đến mức này rồi sao?
Ellen khẽ lùi lại, tặc lưỡi.
Dù thế nào đi nữa, cô đã hiểu được ý đồ của cậu. Nếu cứ như vậy, chiến thắng không phải là điều không thể, bất kể Aiselin có tiếp tục dùng ma pháp cấp hai hay không.
Bang! Keng!
Bang!
Sau khoảng mười lần va chạm nữa, trận đấu dần đi đến cao trào.
“Haah… haah…”
Cả hai đều đã cạn kiệt ma lực, nhưng tiếng chuông hết giờ vẫn còn lâu mới vang lên.
Ellen, bên khởi phát phép thuật trước, đang bắt đầu run rẩy. Cô đã nhiều lần sử dụng ma lực đến kiệt quệ, nhưng chưa bao giờ làm quen được với cảm giác này.
Ở phía đối diện, những đầu ngón tay của Aiselin cũng run lên. Rõ ràng cô chưa từng trải qua việc sử dụng ma pháp một cách liều lĩnh đến vậy.
Cũng phải thôi—không có gia sư nào của nhà Duplain, ít nhất là trước khi Dereck đến, lại ép học trò của mình đến mức này.
Ý chí của cả hai sẽ quyết định tất cả.
Trong hoàn cảnh cực hạn, Ellen gom góp những tia ma lực cuối cùng còn sót lại. Nghiến chặt răng, cô chuẩn bị thi triển thêm một phép nữa.
Khục… hộc… hộc…
Aiselin cũng đang cố gắng tập trung ma lực, nhưng tình huống này quá xa lạ với cô.
Cô cố gắng gom góp từng chút một, và khi nhìn thấy lượng ma lực lấp lánh trong tay Ellen, cô chợt hiểu ra.
Dù có dốc toàn lực để phòng thủ, thì đòn kế tiếp… hoặc đòn sau đó nữa… cũng sẽ kích hoạt ma pháp trận phòng hộ trên người cô.
Dẫu vậy, Aiselin vẫn nghiến răng chịu đựng. Thất bại đã hiện rõ trước mắt, nhưng cô vẫn chiến đấu đến cùng.
“…Kết thúc rồi! Mình dồn được cô ta rồi! Tôi… tôi đã dồn được Aiselin hoàn hảo vào chân tường rồi…!”
Một cảm giác hưng phấn dâng trào trong Ellen, ngay cả khi tầm nhìn của cô đã trở nên mờ nhòe.
Việc cô đang áp đảo Aiselin, việc mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của Dereck, dường như chiếm trọn tâm trí cô.
Trong trạng thái kiệt quệ đó, Ellen chuẩn bị ma lực cho đòn kết liễu.
“…”
Nhưng khi nhìn thấy ý chí kiên định trong đôi mắt Aiselin, cảm giác như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu cô.
Chỉ một bước nhỏ nữa thôi, Ellen chưa bao giờ cách chiến thắng gần đến vậy.
Khả năng phân phối ma lực của Aiselin vẫn chưa hoàn thiện… Với điều đó, Ellen hoàn toàn có thể giành chiến thắng, mỉm cười rời đi, và tương lai dường như đã được vẽ sẵn.
Cô đã mơ về một chiến thắng thỏa mãn biết bao lâu rồi?
Thế nhưng, sự im lặng bao trùm khán đài.
Trên cao, tựa lưng vào tường, Dereck đang quan sát trận đấu.
Aiselin đã kiệt sức hoàn toàn, còn Ellen vẫn có thể nghiến răng rút ra thêm sức lực.
Cậu thiếu niên, người dường như đã lường trước kết cục này từ đầu, quan sát cô bằng ánh mắt trống rỗng và đôi con ngươi đỏ lạnh lẽo.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, cô có cảm giác như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim.
“…”
Một khoảng lặng ngắn ngủi.
Những luồng ma pháp rực rỡ ngừng va chạm, cả hai đều thở dốc trong trạng thái cạn kiệt.
Ellen chợt tự hỏi—vì sao cô lại khao khát đánh bại Aiselin đến vậy?
Câu trả lời mà trước đó đã rất rõ ràng bây giờ lại có chút mơ hồ.
Cô căm ghét bản thân vì đã ghen tị, đố kỵ với một cô gái cùng tuổi đã độc chiếm tất cả ánh nhìn, trong khi bản thân lại cô độc trong cái bóng của cô ấy. Vì vậy, cô muốn đánh bại Aiselin để trốn chạy khỏi mặc cảm tự ti đó.
Nhưng giờ đây, cô không còn chắc chắn nữa.
Ngay cả khi giành chiến thắng trong trận chiến tiêu hao này, liệu cô có ngừng ghen tị với cô gái vẫn đang tỏa sáng kia không?
Liệu cô có thể giải thoát bản thân khỏi mặc cảm hèn kém đã gặm nhấm cô suốt bấy lâu?
Nhìn phía đối diện mà xem. Dù bị dồn vào đường cùng và thở dốc, Aiselin vẫn mang vẻ cao quý và rực rỡ. Đôi mắt cô vẫn sáng lên, như thể có thể vượt qua bất kỳ thử thách nào.
Có một sự cao nhã tự nhiên toát ra từ con người ấy.
[Vậy thì hãy chiến thắng.]
“…”
Cô chợt nhớ lại lúc trước khi Dereck mang mình đến mê cung. Khi đó, biểu cảm của cậu thoáng có chút nặng nề.
Cuối cùng, Ellen đã hiểu tất cả.
Cô từng nghĩ mình đã nắm rõ ý định của Dereck, nhưng điều đó chỉ là sự kiêu ngạo của bản thân cô mà thôi.
Điều Dereck muốn Ellen học được trong trận đấu này không phải là cách chiến thắng hay cách dồn Aiselin vào chân tường, mà là để cách thoát khỏi mặc cảm đáng ghét kia.
Chỉ đến khoảnh khắc này, Ellen mới thực sự nhận ra.
Cô đang chiến đấu trong một trận chiến mà bản thân không bao giờ có thể thắng.
Là trụ cột tương lai của gia tộc Belmiard, cô đã được giáo dục về đủ loại phẩm chất và phong thái của một quý cô, nhưng trái tim cô vẫn chỉ là của một thiếu nữ tuổi mới lớn.
Có nhiều điều mà một cuộc đời non trẻ không thể hiểu hết, và sự ghen tị cũng nằm trong số đó.
Những cảm xúc đố kỵ và oán giận sôi sục trong tim, dù cô có ghét bỏ và cố kìm nén đến thế nào thì nó vẫn như một phần cơ thể không thể cắt bỏ.
Bởi vì cô là con người.
Giống như tất cả những người đang vật lộn trong thế giới khắc nghiệt này, mỗi người đều mang theo gánh nặng của riêng mình. Chỉ khác nhau là có người thành công buông gánh nặng đó xuống và bước xa hơn về phía trước, còn có người lại bị nó kéo xuống vũng lầy của những cảm xúc tiêu cực.
Đó là lý do Dereck đã giúp Ellen bằng tất cả tấm lòng.
Dù tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu, Dereck đôi lúc lại khiến người ta có cảm giác như cậu đã sống lâu hơn Ellen hàng chục năm.
Cậu đã biết từ trước.
Cố gắng đàn áp những cảm xúc đó đồng nghĩa với việc Ellen đang chiến đấu trong một trận chiến không thể thắng.
Nghĩ đến đó, cuối cùng Ellen cũng nhìn quanh.
Tất cả những người trên khán đài đều đang nín thở theo dõi trận đấu.
Mọi ánh nhìn ngưỡng mộ đều đổ dồn về phía Aiselin.
Điều đó là hiển nhiên.
Với dáng vẻ cao quý khiến mọi người say mê, với nhân cách bao dung, và với việc thậm chí còn thi triển được ma pháp cấp hai trong trận đấu này, ai cũng có thể thấy cô mới là nhân vật chính.
Ngay bên dưới nguồn sáng rực rỡ, tồn tại một cái bóng nơi mà ánh sáng không thể chiếu đến.
Ellen, người đã sống trong cái bóng ấy, cuối cùng cảm thấy mình đã hiểu ra điều mà cả đời chưa từng hiểu.
“…”
Lặng lẽ, Ellen nhắm chặt mắt, rồi mở ra—và mỉm cười một cách đường hoàng.
Đó là một nụ cười cao quý và xinh đẹp.
Aiselin mở to mắt kinh ngạc.
“Quả nhiên, tôi không thể sánh bằng Tiểu thư Aiselin. Ma lực của tôi đã hoàn toàn cạn kiệt rồi.”
Aiselin, người vẫn luôn quan sát đối thủ của mình, biết là cô đang nói dối.
Cô có thể cảm nhận được trạng thái của Ellen tốt hơn mình nhiều, rằng nếu vắt kiệt phần dự trữ cuối cùng, cô ấy vẫn có thể chiến đấu thêm một chút. Và hiển nhiên, khi đó, người thua sẽ là cô.
Thế nhưng, Ellen, với nụ cười đoan trang quen thuộc, nhẹ nhàng nâng gấu váy và cúi chào lịch thiệp.
“Đây là thất bại của tôi. Đó là một trận đấu tuyệt vời.”
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Cả đấu trường lập tức vang lên những tràng pháo tay như sấm dậy.
Sự ngưỡng mộ dành cho Aiselin tràn ngập khắp nơi.
*****
“Tiểu thư Aiselin! Thật không thể tin được! Vậy là người đã trở thành một ma pháp sư cấp hai rồi sao?”
“Từ trước đến nay ai cũng tin rằng Thiếu gia Valerian là pháp sư tài năng nhất của gia tộc Duplain, nhưng với thành tích này của Tiểu thư Aiselin… Đại Công tước hẳn sẽ vô cùng vui mừng!”
“Tôi là Belia của gia tộc Redon! Tôi luôn ngưỡng mộ cô… Trận đấu này… thật sự khiến người ta xúc động…”
Ngay khi trận đấu kết thúc, rất nhiều người, những người ủng hộ Aiselin, đã ùa tới vây quanh cô và dâng lên những lời tán dương.
Đối lập với đám đông chen chúc ấy, Ellen lặng lẽ chỉnh lại váy mình ở một góc võ đài. Sau khi đã chỉnh chu, Ellen nhanh chóng nhấc lấy vạt váy và bước xuống dưới bục đấu.
“Ellen…!”
Trước khi Aiselin kịp nói dứt lời, bóng dáng của Ellen biến mất vào trong hành lang sâu hun hút. Nhìn theo dáng người dần khuất xa, Aiselin khẽ dụi mắt, cúi đầu xuống.
Ở một góc khán đài, Dereck, người đang tựa lưng vào tường, cũng lặng lẽ đứng thẳng dậy và bước theo sau nàng.
Trước khi bước qua cánh cổng lớn của đấu trường, Dereck quay lại và cúi chào Aiselin một cách lịch thiệp.
Giữa những lời tung hô vang dội dành cho mình, Aiselin chỉ có thể đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn tất cả diễn ra trước mắt.
Bất kể mối quan hệ của hai người là gì, trong giây phút này, Dereck cũng là người của Ellen.
2 Bình luận