Với vô số hội nhóm, salon, học viện và đoàn thể hoạt động trong khu quý tộc, mỗi người lại mang những mục tiêu riêng, xã hội thượng lưu của Ebelstein thoạt nhìn khá hỗn loạn.
Nhưng thực chất, tất cả bọn họ đều chia sẻ một mục đích chung: Lôi kéo những nhân vật nổi bật của thế giới xã giao rực rỡ này vào một chỗ và chơi một ván cờ quan hệ.
Dĩ nhiên, những quý tộc cấp thấp chỉ lui tới để tạo dựng quan hệ thường rất dễ bị xem thường, nên đa số đều giả vờ thật sự có hứng thú với chủ đề của nhóm. Dù là ma pháp, trà đạo, lịch sử, nghệ thuật hay tu dưỡng văn hóa, người ta cũng cần ít nhất kiến thức cơ bản để giữ thể diện. Đó là lý do các tiểu thư quý tộc phải dành cả ngày để học tập.
Vì thế, sự cạnh tranh giữa các hội nhóm vô cùng khốc liệt. Dù sao, các mối liên kết quý tộc vốn luôn có hạn.
Mỗi khi có tin đồn rằng một nhân vật từ gia tộc danh giá nào đó đến Ebelstein, các học viện và salon đều đổ xô đi mời.
Và trong trường hợp của Diella, người đang bắt đầu tỏa sáng trong giới nghệ thuật, nhiều học viện mỹ thuật đã ráo riết cạnh tranh để mời cô gia nhập.
Trong số các vòng tròn xã giao ấy, Hội trà Hoa hồng ngự trị như một nữ hoàng—và nơi này cũng đang nỗ lực để đón nhận Diella. Đó là một quy tắc bất thành văn giữa các tiểu thư.
Hậu duệ của ba gia tộc cao quý nhất vùng tây nam đế quốc đều sẽ tham dự Hội trà Hoa hồng. Tiền lệ ấy chưa từng bị phá vỡ.
Chính điều đó giúp Hội trà Hoa hồng duy trì địa vị tuyệt đối giữa vô số hội nhóm xã giao.
“Tiểu thư Diella không tham gia hội nhóm hay học viện nào, cũng chẳng hứng thú với các hoạt động xã hội.”
“Tôi nghe nói quý tộc vùng biên giới cũng có nhiều người như vậy, nhưng nếu thế thì đến vòng tròn xã giao Ebelstein để làm gì?”
“Quả thật… nếu tiểu thư Diella đồng ý, tôi rất muốn cùng cô ấy thưởng thức trà…”
Aiselin nghe những lời bàn tán ấy từ các tín đồ của mình trong một buổi họp Hội trà Hoa hồng sau thời gian vắng mặt. Chỉ sau một thời gian ngắn ở Ebelstein, cô em gái thân yêu của cô, Diella, đã nổi tiếng khắp nơi vì chẳng hề quan tâm đến giao tế.
Aiselin giữ thái độ cam chịu trong vấn đề này. Nếu chính Diella đã muốn vậy thì ai có thể phản đối chứ? Nhưng với tư cách chị gái, cô không thể không cảm thấy lo lắng. Dù sao, quan hệ và giáo dưỡng chính là sức mạnh xã hội của một tiểu thư quý tộc.
Công tước Duplain vô cùng coi trọng quyền uy quý tộc.
Mẹ họ, Miriella, và các thành viên khác trong gia tộc cũng vậy. Dù sau này ai đó trở thành phu nhân và rời nhà cha mẹ, họ cũng không bao giờ thoát khỏi vai trò xã hội ấy.
Ngay cả Denise lười biếng cũng tham dự đầy đủ các buổi tụ họp cơ bản. Những lời chào hỏi và tòa dinh thự rộng lớn kia không phải tự nhiên mà có.
Aiselin ngồi bên bàn trà lớn với vẻ mặt lo lắng.
Mỗi lần có buổi gặp quan trọng, chiếc bàn ấy luôn nhận được ánh nhìn ngưỡng mộ của các tiểu thư.
Ngồi quanh chiếc bàn tròn lớn cùng Aiselin là Ellen của gia tộc Belmiard và Denise của gia tộc Beltus.
Ellen với mái tóc đỏ nổi bật có vẻ không hài lòng, khẽ hất tóc sang một bên. Có lẽ cô đã nghe tin đồn trên đường đến buổi họp.
“Chuyện về tiểu thư Diella đang là đề tài bàn tán khắp nơi. Tiểu thư Aiselin, cô nghĩ sao về chuyện này?”
“À… Diella từ trước đến nay vẫn rất kiên định với những quan điểm của mình, nên một khi đã quyết định thì khó ai có thể lay chuyển được.”
“Tôi không có ý nghi ngờ truyền thống của Hội trà Hoa hồng, nhưng nếu quy tắc bất thành văn rằng các tiểu thư của ba gia tộc lớn phải tham dự salon bị phá vỡ… khách đến thăm sẽ không cảm thấy hài lòng đâu.”
Phá vỡ quy tắc lần đầu là khó nhất. Chỉ cần có lần đầu, rào cản của những lần thứ hai, thứ ba, sẽ yếu đi nhiều.
Nếu tiểu thư Diella quyết định phớt lờ toàn bộ hoạt động xã hội, Hội trà Hoa hồng có thể đối mặt với nguy cơ mất vị thế độc tôn là nơi tụ họp của quý tộc thuộc ba đại gia tộc.
Ở thế hệ này, với Ellen, Aiselin và Denise có mặt, Hội trà Hoa hồng vẫn sẽ giữ được ảnh hưởng và quyền lực lớn. Nhưng về lâu dài, sự lệch hướng của Diella có thể bị xem là dấu hiệu suy sút của tổ chức này.
Dù cố tỏ ra bình thường, nhưng một dòng chảy kỳ lạ đang luân chuyển giữa các thành viên của Hội trà Hoa hồng. Ba vị tiểu thư đều cảm nhận được điều đó.
Chỉ khi Diella gia nhập Hội trà Hoa hồng thì vị thế đặc biệt ấy mới được duy trì. Thế nhưng, những ai từng gặp cô trong buổi tụ họp đều có linh cảm ngược lại.
Tiểu thư thứ hai của nhà Duplain không phải người có thể bị thuyết phục.
Cô sẽ giữ lễ nghi ở mức tối thiểu để không làm mất mặt gia tộc, nhưng tinh thần của cô lại dữ dội hơn bất kỳ ai tưởng tượng.
Ngay cả Denise, trong lần gặp đầu tiên, cũng đã chứng kiến sẽ liều lĩnh bất chấp hậu quả, và quyết tâm thách thức bất kỳ ai cản đường mình, không cần biết là ai của Diella.
À, chính xác mà nói thì không phải là không ai có thể khuyên nhủ cô. Ngoại lệ của Diella là Dereck. Vị gia sư ma pháp này là người duy nhất có thể ảnh hưởng đến những quyết định mà Diella đã đưa ra.
Thực tế, nếu không có ảnh hưởng của cậu, việc hòa nhập cô vào xã hội Ebelstein là điều bất khả thi. Cân nhắc đến điều đó, màn ra mắt xã hội của Diella đáng để ăn mừng.
Tất nhiên, những điều này là bí mật trong nội bộ gia tộc Duplain, nên những thành viên của Hội trà Hoa hồng sẽ không thể nào biết được. Sau tất cả, người duy nhất Hội trà Hoa hồng có thể tin cậy là Aiselin.
Cô là người Diella tôn trọng và công nhận, nói cách khác, là người duy nhất có thể thử kiểm soát Diella.
Nhưng Aiselin không có chút tự tin nào về việc này.
Diella tôn trọng cô với tư cách chị gái, nhưng con bé sẽ không hành động theo mệnh lệnh hay lời thỉnh cầu của cô.
“Nhắc đến Diella, tôi nghe nói con bé đã thất lễ với tiểu thư Denise. Là chị gái của con bé, tôi muốn thay mặt nó gửi lời xin lỗi đến cô, tiểu thư Denise.”
“Với tôi ư?”
Denise, người có vẻ đang lơ đãng vì lý do nào đó, nhanh chóng hoàn hồn lại.
Từ khi Dereck trở thành gia sư của cô, cô dường như ngày càng có vẻ mệt mỏi khi xuất hiện trong những buổi gặp chính thức.
Cả Aiselin lẫn Ellen đều nhận ra sự uể oải mãn tính ấy. Tuy nhiên, họ biết Dereck không phải là một gia sư bình thường và tất cả những gì họ có thể làm là thầm cầu nguyện cho cô.
“Tôi không để tâm đến chuyện đó đâu.”
“Diella có tính khí không tốt, nhưng sâu thẳm con bé không phải là một đứa trẻ xấu. Tôi hy vọng cô có thể rộng lượng đừng oán giận con bé vì hành vi thô lỗ đó.”
“Oán giận ư? Tôi không hề.”
Thật lòng mà nói, Denise thậm chí còn xem Diella gần như một vị cứu tinh.
Trong khi những người xung quanh luôn dò xét phản ứng của cô mỗi khi nhắc đến Diella, Denise thực ra chẳng hề quan tâm đến những gì xảy ra trong buổi họp của Hội trà Hoa hồng lần đó.
Nếu nhất định phải để tâm đến điều đó, cô nghĩ mình cần phải cảm ơn cô búp bê nhỏ quyến rũ và đáng yêu kia, người duy nhất có thể cứu cô khỏi tay Dereck.
Tình cờ thay, suy nghĩ này của cô lại vô tình giúp cô nâng cao danh tiếng của mình trong giới xã giao.
Giữ được phong thái và sự điềm tĩnh khi phải đối diện với vị tiểu thư hoang dã ấy vốn chẳng phải một chuyện dễ dàng.
Không chỉ dừng ở việc bị phớt lờ trong giờ trà; đôi khi sau đó, Diella còn công khai buông lời thiếu lịch sự với Denise. Nếu họ tình cờ chạm mặt, Diella còn lướt qua cô như không hề nhìn thấy hoặc cau mày nhìn chằm chằm.
Tin đồn nói rằng, có một lần, một người theo phe Denise vì không thể chịu nổi những hành vi thất lễ này nữa đã buông lời quở trách yêu cầu Diella hãy cư xử cho xứng với địa vị của mình.
Kết cục của vị tiểu thư đã đứng ra bảo vệ chính nghĩa đó không được tốt lắm. Ly rượu trên tay Diella đã đổ thẳng xuống đầu cô để nhắc nhở cho cô lại về sự chênh lệch về địa vị giữa hai người.
Có khả năng cao tin đồn ấy là sự thật, bởi vì các tiểu thư khác bắt đầu xem sự hiện hiện của Diella như một thiên tai không thể kiểm soát.
“Tôi không chắc Diella có thể thích nghi nếu được giới thiệu vào Hội trà Hoa hồng trong tình trạng này.”
Aiselin chìm trong những suy nghĩ ấy.
Ngay cả khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của Ellen và Denise, cô cũng cần đến những biện pháp quyết liệt để kiểm soát Diella.
Nghĩ vậy, Aiselin nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Denise.
Denise hơi cúi đầu. Cô thấy không thoải mái dưới ánh nhìn đó.
“Tôi có một việc muốn nhờ đến tiểu thư Denise.”
*****
Trên đại lộ chính của Ebelstein đứng sừng sững một tòa dinh thự nguy nga nổi bật giữa khung cảnh xung quanh.
Bên trong đó, Diella đang tỉ mỉ kiểm tra từng góc nội thất, trong khi các hầu gái lặng lẽ theo sau hỗ trợ.
Chiếc váy xếp tầng mà cô đang mặc, hoa lệ gợi nhớ đến lông đuôi của chim công, càng tôn lên vẻ yêu kiều mảnh mai của cô. Thế nhưng đối với những người làm việc ở đây, thì thân hình nhỏ bé ấy lại chẳng khác gì của một kẻ khổng lồ đang thống trị nơi này.
Diella đang bận rộn giám sát những khâu hoàn thiện cuối cùng của dinh thự và chuẩn bị cho buổi tiệc ra mắt vào tháng tới.
Ngay cả khi đang thay đồ trong phòng thử, ánh mắt cô vẫn quét khắp nơi, tìm kiếm bất cứ chi tiết nào có thể bị bỏ sót.
Tất cả hầu gái đều run rẩy dưới ánh nhìn sắc lạnh của cô tiểu thư nhỏ.
“Tiểu thư Diella, thư từ Hội trà Hoa hồng đã gửi tới. Bên trong là lịch cho buổi họp tiếp theo.”
“Ta đã lộ mặt một lần rồi, bọn họ còn muốn gì nữa?”
“Có vẻ Hội trà Hoa hồng muốn chính thức chào đón tiểu thư.”
“Lại định trói buộc ta bằng mấy quy tắc bất thành văn đó sao? Ta sẽ không gia nhập vào một tổ chức mà ta không hứng thú.”
Diella kiên quyết từ chối. Ngay cả chị gái Aiselin của cô cũng không thể lay chuyển quyết định ấy.
Thời niên thiếu hoang dã của cô từng ngập tràn trong sự kiêu ngạo và cáu kỉnh thuần túy. Nhưng khi đã có chút lễ nghi xã hội và hiểu biết thực tế, những tính cách ấy lại biến thành một cá tính không thể chạm tới, và là khí chất của một kẻ thống trị không chịu khuất phục.
Dù vẫn còn trẻ, cô đã bắt đầu thu hút được một nhóm người ủng hộ mình trong gia tộc Duplain.
Theo thời gian, cô dường như sẽ trở thành một người có thể thách thức cả Valerian lẫn Leigh, hai người thừa kế thuận vị.
Tử tế, chu đáo, luôn nghĩ cho người khác—kiểu người ấy có thể chiếm được lòng mọi người, trở thành một lãnh đạo tốt. Nhưng một người phù hợp để làm vua lại không cần đến những đức tính đó.
Họ cần phải biết cách thể hiện uy quyền của người cai trị, không bị dao động bởi cảm xúc thuộc hạ, đưa ra những quyết định một cách kiên quyết, và đặt cả thế giới dưới chân.
Ta là người giỏi nhất thế giới, không cần bàn cãi — Đó là lời mô tả hoàn hảo về bạo chúa bé nhỏ Diella.
Kể từ ngày cô bắt đầu chuyển đến dinh thự, không biết tin đồn đã lan đi bằng cách nào, nhưng những vị khách lạ mặt cứ liên tục kéo đến đây. Họ hoặc là mang theo quà tặng, hoặc tự nhận mình là họ hàng xa, hoặc bày tỏ lòng ngưỡng mộ thầm kín.
Ai cũng khát khao bấu víu quan hệ, khiến cô chẳng thể dành ra chút thời gian cho việc huấn luyện ma pháp của mình.
‘Lịch tiếp khách hôm nay cũng kín. Việc tiếp đón có lẽ lại sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian.’
‘Làm nhanh nào. Thành thật mà nói, mình còn chẳng thể nhớ nổi mặt của họ. Toàn bộ cơ thể họ đều bốc lên mùi hôi thối của tham vọng, nhưng vẫn cứ cười nói như thể rất tin tưởng vào lớp ngụy trang của mình. Bao giờ họ mới nhận ra mùi hôi của bóng tối trong lòng mình?’
Quan chức cấp cao ở Ebelstein, đại diện của các thương hội lớn, học giả, pháp sư kỳ cựu—tất cả đều tìm mọi cách để gây ấn tượng với tiểu thư út nhà Duplain, nhưng không ai có thể lay chuyển được Diella.
Đến cuối cùng, người làm việc này tốt nhất hoá ra lại là một quý tộc nhỏ vùng biên giới tự xưng là người ủng hộ Denise, người đã khiến Diella đổ thẳng ly rượu lên đầu cô ta.
Cũng vì vụ việc lần đó, tin đồn về tính khí bạo ngược của cô đã lan truyền khắp xã hội thượng lưu Ebelstein. Tất nhiên, Diella chẳng bận tâm. Cô chỉ thấy tiếc vì mình đã phí một ly rượu ngon.
Quản gia và hầu gái chỉ biết nuốt khan. Ai có thể thuần hóa con sư tử cái đang nổi loạn này và đưa cô đến Hội trà Hoa hồng chứ?
Nếu có thì họ mong chuyện đó sẽ xảy ra trước khi tiểu thư Diella xé xác họ .
“Sáng nay, người sẽ tiếp đón một người có địa vị cao của Thương hội Renpel và pháp sư bốn sao của Học viện Ma pháp Adlan, giáo sư Odette.”
“Nhàm chán. Ừ thì ta có thể cười chào trong phòng tiếp khách… nhưng nó chỉ khiến ta thấy phí thời gian. Á! Ngươi muốn chết à?”
Trong lúc Diella đang than thở, chiếc lược mắc vào mái tóc rối và kéo cô nghiêng hẳn sang một bên.
Hầu gái đang chải tóc giật mình, run rẩy quỳ sụp xuống.
“Xin lỗi! Tiểu thư Diella…!”
Ánh mắt lạnh buốt của Diella xuyên thẳng vào cô hầu gái đang co rúm. Nếu là cô của trước kia, cô đã đuổi việc cô ta mà không chút do dự.
Nhưng Diella của hiện tại là người hiểu rõ ranh giới giữa duy trì uy nghiêm của bản thân và bắt nạt vô cớ.
“Đừng phạm thêm sai lầm nào nữa.”
Giọng nói lạnh lẽo ấy khiến cô hầu gái cố kìm nước mắt, liên tục xin lỗi.
Sợ hãi là vũ khí hiệu quả nhất để quản lý con người. Nhưng sử dụng nó bừa bãi chỉ khiến kẻ cầm vũ khí trở thành một tên bắt nạt vô trách nhiệm.
Cô bé đã hiểu điều đó bằng trực giác kể từ khi còn nhỏ.
‘Đúng vậy, bọn họ đều tụ lại để trèo lên quan hệ với gia tộc Duplain… nhưng gặp họ một lần cũng không tệ. Biết đâu trong đống bụi gai đó lại có một đoá hoa hồng.’
“Hãy tiếp tục lịch hẹn buổi sáng.”
“Thưa tiểu thư Diella, người cũng có một cuộc hẹn trước bữa sáng. Không quá quan trọng, nhưng có một sứ giả từ gia tộc Beltus mang một bức thư đến cho người.”
“Gia tộc Beltus?”
Diella ghim ánh mắt vào quản gia. Vị quản gia tuy không làm gì sai nhưng vẫn bất giác phải nuốt nước bọt trong lo lắng. Gia tộc Beltus đối với tiểu thư Diella chẳng khác nào một lời nguyền.
“Tại sao ta phải đón tiếp người của bên đó? Đừng mở cửa. Nhận thư rồi tiễn hắn đi đi.”
“Như vậy có ổn không ạ? Người đến từ Beltus lần này là đại diện cho tiểu thư Denise…”
“Ta cần phải nói lại lần nữa sao? Công việc của ngươi là tuân theo những yêu cầu của ta, chỉ vậy thôi. Và tại sao việc này lại lâu đến thế? Ngươi chải tóc xong chưa?”
Diella lắc đầu, ngồi lại trước gương. Cô muốn nhanh chóng hoàn tất những thủ tục cần thiết, nhìn mấy gương mặt thảm hại kia một lần, rồi dành thời gian để luyện tập cho ma pháp của mình.
Ngay lúc ấy, giữa sự chăm sóc của các hầu gái—
“Chỉ là… sứ giả đến từ gia tộc Beltus là một pháp sư tên là Dereck… Chúng ta thực sự sẽ tiễn anh ta đi sao?”
“Cái gì?”
Trong khoảnh khắc đó, một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng Diella. Các hầu gái nín thở khi thấy sự thay đổi đột ngột của cô.
Chỉ vài giây trước, vẻ mặt của bạo chúa nhỏ còn lạnh lùng như một tảng băng, vậy mà nay bỗng chốc đã trở lại làm một cô gái đúng tuổi.
“Cái gì? Dereck đích thân đến sao? Nhưng chẳng phải anh ấy hiếm khi lộ diện vì bận rộn với những công việc của gia tộc Beltus sao?”
“Chúng… chúng tôi không rõ tình hình thật sự trong nội bộ gia tộc Beltus…”
“Tại sao ngươi không nói sớm hơn?! Khoan đã, làm sao ta có thể gặp anh ấy trong bộ dạng thế này?”
Diella cuống quýt nhìn quanh. Chỉ có các hầu gái phụ trách sinh hoạt hằng ngày của cô có mặt.
“Katarina đâu… bà ấy ở dinh chính chính. Còn Laila thì sao? Cô ấy là trang điểm giỏi nhất…!”
“Cô ấy đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.”
“Gọi cô ấy đến đây ngay! Mà tại sao mình lại mặc bộ váy ren cũ kỹ này… Không, những bộ cánh xa xỉ của mình đều bị để lại ở dinh thự chính… Mình phải làm sao đây?!”
Đột nhiên, Diella rối loạn.
Việc nghe tên của vị sứ giả mang thư đến từ gia tộc Beltus còn khiến cô toát mồ hôi căng thẳng hơn bất kỳ vị khách quan trọng nào trong sáng nay.
“Làm sao ngươi có thể sắp xếp cuộc hẹn quan trọng đến thế vào khoảng thời gian gấp gáp ngay trước bữa sáng thế này…!”
“Chỉ là… đưa thư thôi mà… Nó đâu phải là chuyến thăm chính thức từ một quý tộc…”
“Ngươi cần phải hỏi ý ta trước khi đưa ra quyết định cho những thứ như thế này! Trước bữa sáng sao… Khoan đã! Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Chưa kịp nhận được câu trả lời từ quản gia, thông qua ô cửa sổ, cô đã nhìn thấy cỗ xe ngựa của gia tộc Beltus lăn bánh đến trước cổng dinh thự
Gương mặt Diella tái nhợt khi cô vội vàng ngồi lại trước bàn trang điểm. Sự bồn chồn của cô giống như một con thú nhỏ đối diện kẻ săn mồi, hoàn toàn trái ngược với phong thái thường ngày.
Những hầu gái xung quanh cũng tái mặt.
Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Diella lo lắng đến như thế.
3 Bình luận