(Dịch giả-kun : chương này có khá nhiều nội dung t tự thêm vào hoặc chỉnh sửa, nhưng nó không thay đổi cốt truyện mà chỉ làm cho mạch suy nghĩ của nhân vật rõ ràng hơn. )
Giữa đám người hầu, những tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
Diella đang ẩn mình dưới võ đài đã bị phá hỏng, còn Leigh thì đang vận dụng ma lực, chuẩn bị thi triển một ma pháp cấp một.
Đây đã không còn là một trận đấu pháp thuật trang trọng, nơi lễ nghi và kỹ xảo được trao đổi nữa; nó đã biến thành một cuộc giao tranh thực sự.
Tổng quản Delron nuốt khan khi dõi theo cảnh tượng ấy.
Xét về mặt quy tắc, trận đấu vẫn chưa đủ điều kiện để bị dừng lại. Không ai vượt ra ngoài ranh giới, và vòng bảo hộ cũng chưa bị kích hoạt.
Nhưng liệu đây còn có thể gọi là một trận đấu pháp thuật không? Liệu việc không can thiệp khi hai bên đã thực sự lao vào cuộc chiến bằng cảm xúc có phải là điều đúng đắn?
Không có mệnh lệnh nào được đưa ra từ Công tước Duplain, người đang quan sát từ ban công. Ngài ấy chỉ nhìn trận đấu với cậu mắt nghiêm nghị.
Delron từng nghĩ đến việc tự mình can thiệp, nhưng biểu cảm quyết liệt, nghiến răng chiến đấu của hai người trên đài đã khiến ông chùn bước.
Rầm! Rắc!
Leigh lao qua những trụ băng, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ. Nếu cậu phá sàn đấu để đuổi theo Diella, con bé sẽ cảm nhận được dòng ma lực và lập tức phản công.
Khi đó, Leigh buộc phải dừng niệm chú hoặc chuyển sang phòng thủ, và thế trận sẽ tiếp tục giằng co nhu trước đó.
Giữa cuộc đấu trí căng thẳng ấy, Leigh nhận ra một điều: Diella đang cố tình kéo dài để bào mòn ma lực của cậu.
Leigh thì liên tục tiêu hao ma lực cho các pháp thuật cấp một, còn Diella chỉ lặp đi lặp lại những phép cơ bản.
Xét về tốc độ tiêu hao ma lực, những ma pháp cơ bản đó không là gì với ma pháp cấp một—vậy nên cũng đã rõ ai sẽ là người kiệt sức trước.
Vút!
Leigh nhảy vọt về phía trước.
Dù tiếng bước chân liên tục vang vọng bên trên, Diella vẫn không vội vã thi triển ma pháp của mình. Đúng như cậu dự đoán.
Cô chỉ tấn công khi Leigh bắt đầu tụ lực, rõ ràng là muốn kéo cậu vào một cuộc chiến tiêu hao.
‘Khôn ngoan đấy! Nhưng chỉ là tiểu xảo thôi!’
Bản chất của một trận đấu phép thuật tay đôi là so tài về kỹ năng sử dụng ma lực, nhưng trong tình huống này, không nhất thiết phải bám víu vào lễ nghi hay chỉ dựa vào ma pháp.
Leigh đạp mạnh vào võ đài, lấy đà để nhảy lên, rồi chộp lấy cột cờ ở mép.
Lá cờ của gia tộc Duplain đang tung bay trên đó. Không chút do dự, Leigh dồn lực bấu chặt lấy thân cột, những đường gân trên cánh tay nổi lên rõ rệt.
Những trò quấy rối của Diella chỉ vươn tới mặt trên của võ đài. Nếu cậu leo lên cao, những cột băng của con bé sẽ không thể cản trở cậu niệm chú. Từ vị trí này, nếu con bé không chịu chui ra ngoài, Diella cũng chỉ có thể bị đơn phương oanh tạc.
Dĩ nhiên, điều này cũng có nhược điểm. Bám vào cột cờ khiến việc thi triển phép trở nên khó khăn, vừa gây cản trở việc điều động ma lực, vừa giảm khả năng cơ động cậu xuống.
Nếu lúc này cậu thi triển một câu chú để phá bục, cậu sẽ trở thành mục tiêu quá dễ dàng cho Diella. Có lẽ con bé cũng đang chờ điều đó.
Nhưng lần này, Leigh đi xa hơn một bước.
Anh cởi áo choàng của mình, quấn nó quanh cột cờ. Sau đó, Leigh hiện thực hoá ma lực và thi triển ma pháp cấp một Magic Arrow vào chân cột.
Ầm!
Rắc… răng rắc!
Cột cờ trúng đòn mạnh, nghiêng hẳn đi. Mặc cho tiếng hít thở kinh hãi của đám người hầu, Leigh dồn trọng tâm về phía võ đài, nắm chặt hai đầu của áo choàng đã quấn quanh thân cột, khéo léo điều khiển phương hướng nó đổ xuống.
Dùng chính sức nặng của cây cột này, cậu sẽ đập nát bục đấu. Không cần dùng ma pháp phá sàn, Diella sẽ không kịp phản ứng, đồng thời cậu cũng tạo được lối vào trong khoảng trống bên dưới nơi con bé đang ẩn nấp.
Trong khoảnh khắc ấy, Leigh tin chắc vào chiến thắng. Ý chí của cậu sẽ không lay chuyển dù trời có sụp xuống.
Răng rắc!
Ầm!
Cột cờ đổ sập xuống bục, bụi mù tung lên.
Leigh suýt nữa bị nó đè kên, nhưng kịp bật sang bên và lăn trên mặt sàn. Toàn thân phủ bụi, cậu phớt lờ tất cả và nhìn về nơi cột cờ cắm xuống.
Một bên của bục gỗ đã hoàn toàn sụp đổ. Lợi thế địa hình bảo vệ Diella không còn nữa.
Không chút chần chừ, Leigh lao thẳng vào đống đổ nát.
Rầm!
Những gì xảy ra sau khi tiếp đất không hề khó đoán.
Dù những trụ băng do Diella dựng lên bao quanh cậu, Leigh nhanh chóng dùng ma pháp phá vỡ chúng. Phủi tay, cậu quan sát xung quanh để tìm Diella.
Bên dưới bục đấu đã vỡ, ánh nắng thỉnh thoảng xuyên qua những khe gỗ gãy, nhưng phần lớn không gian vẫn tối mờ dù là ban ngày. Leigh tìm Diella—nhưng không thấy đâu.
‘…Cái gì? Con bé đã leo lên rồi sao?’
Khi quan sát kỹ, Leigh nhận ra lỗ hổng mà Diella từng bịt bằng băng đã bị mở ra, bên dưới là những mảnh trụ băng vỡ nát vì bị sử dụng làm bậc thang.
Ngay khi Leigh vừa có dấu hiệu phá sàn và xuống dưới, Diella cũng đã chuẩn bị sẵn sang để leo lên trên.
‘Con chuột xảo quyệt đó…!’
Diella không hề có ý định giao chiến công bằng. Khi có chênh lệch về thực lực, cô sẽ dùng địa hình và chiến thuật để làm rối loạn đối thủ.
Đó chính là phong cách chiến đấu của lính đánh thuê—những kẻ sống trong cuộc đời không bao giờ biết khi nào sẽ đối mặt với kẻ mạnh hơn.
Trên và dưới bục đấu. Vị trí của hai người đã đảo ngược hoàn toàn. Giờ đây Diella đứng trên, còn Leigh ở dưới.
Leigh vẫn giữ bình tĩnh. Như cậu vừa trải nghiệm, việc leo lên trên võ đài và để lộ vị trí là bất lợi lớn. Chiếm cứ quyền kiểm soát không gian bên dưới, hiện tại cậu đang nắm lợi thế, hoặc ít nhất đã tước đoạt quyền chủ động của Diella.
Cậu có thể leo lên lại, hoặc xác định vị trí Diella từ dưới và hạ gục cô chỉ trong một đòn.
Nghe thấy tiếng bước chân, Leigh nhanh chóng tạo ra một mũi tên ma pháp bắn thẳng về phía đó.
Rắc! Ầm!
Mũi tên ma pháp nổ ngay dưới chân Diella, làm vỡ sàn đấu.
Cùng lúc ấy, Diella đang đứng phía trên buộc phải rơi xuống.
Rắc! Bịch!
Khi Diella tiếp đất bên dưới, một đám bụi dày nữa bốc lên.
Bụi mù khiến tầm nhìn hạn chế, nhưng Leigh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cô gần đó. Cậu chuẩn bị thêm ba mũi tên ma pháp nữa và bắn về phía Diella.
Ầm! Ầm! Ầm!
Làn khói bụi bị thổi tan, nhưng vòng hộ mệnh không kích hoạt. Điều đó có nghĩa là cậu đã bắn trượt.
Leigh lập tức đứng dậy và lao đi, chửi thầm. Trước khi Diella kịp đổi vị trí và tiếp tục lối đánh du kích, cậu ngưng tụ ma lực, quyết định kết thúc ngay lúc này.
Và rồi, cô hiện ra giữa làn bụi.
Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử của Leigh rung lên.
Máu chảy xuống một bên trán cô, chắc là vết thương do cú ngã.
Cô vẫn cử động được, vậy nên đó không phải vết thương nghiêm trọng, nhưng Leigh hiểu rõ sẽ là vấn đề khổng lồ nếu có dù chỉ một vết xước trên thân thể của một tiểu thư quý tộc.
Phủ đầy bụi đất, Diella giũ áo choàng, lại một lần nữa dẫn động ma lực. Trong ánh mắt cô, lửa cháy hừng hực.
Đúng vậy, lửa.
Khi nhỏ, Leigh đã từng thấy thứ ngọn lửa ấy trong mắt Diella. Đó là sự cố chấp đạt được mục tiêu bằng mọi giá.
Có lúc là hội họa, có lúc là ma pháp. Cô ép bản thân đến mức kiệt quệ để với tới điều gì đó, nhưng rốt cuộc luôn chỉ nắm lấy hư không. Khi chân thành không mang lại kết quả, sự phản kháng cực đoan chỉ để lại một khoảng trống vô tận.
Và khi không còn đường lùi, ngọn lửa ấy quay vào trong, hành hạ người hầu chỉ để giữ lấy uy quyền quý tộc và chút giá trị cuối cùng của bản thân.
Như mọi khi, cô ngồi trong đình viện, hai mắt rỗng tuếch, để ngày tháng trôi qua vô nghĩa.
Nhìn Diella như vậy, Leigh luôn nghĩ đó chính là bản chất con người cô.
Nhưng có lẽ cậu đã sai. Hướng đi của ngọn lửa ấy mới là tất cả. Nếu được dẫn dắt đúng cách, nó có thể trở thành một đôi cánh.
Két—
Dựng thêm một trụ băng để bảo vệ bản thân, Diella trông đã kiệt sức. Khác với Leigh, việc liên tục hiện thực hóa ma lực đối với cô tiêu hao nhiều hơn hẳn. Cô đã chạm tới giới hạn.
Đáng tiếc, Leigh không phải kẻ sẽ nương tay chỉ vì đối phương bị thương.
Khi cậu tiến lên, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu…
“Á—!”
Diella vốc một nắm đất và ném thẳng vào mắt Leigh, một chiêu mà không quý tộc nào từng nghĩ tới. Leigh loạng choạng lùi lại, ôm mặt, và ngay lập tức bị cô đá vào bụng, khiến áo choàng của cậu ra.
Rầm!
Cô muốn dùng trụ băng để tấn công, nhưng Leigh, mắt đỏ ngầu, nghiến răng, đã chặn được.
Vút! Bịch! Bịch!
Qua những trụ băng vỡ vụn dưới ma pháp của Leigh, gương mặt căng thẳng của Diella hiện ra.
Leigh nhìn rõ quyết tâm trong ánh mắt cô.
Cô muốn thắng.
Muốn thắng bằng mọi giá. Muốn chứng minh giá trị của mình thông qua chiến thắng. Việc bảo vệ gia sư của mình hay bất cứ điều gì khác đều là thứ yếu. Ngay lúc này, Diella chỉ khao khát chiến thắng, bằng bất kỳ giá nào. Ánh mắt cô bùng cháy dục vọng chiến thắng dữ dội.
Liệu đây thật sự là cùng một cô gái với kẻ từng ngồi trong đình viện với ánh mắt lạnh lẽo, trống rỗng?
Leigh nuốt khan, nghiến chặt răng.
Nhưng điều đó không có nghĩa cậu có thể thua.
Nhân lúc Leigh chần chừ, Diella đạp vào cột cờ gãy và trèo lên. Động tác của cô nhanh nhẹn, thể hiện thân thủ của một người từng vì vẽ tranh mà lang thang khắp khu rừng, nhưng rốt cuộc vẫn là nỗ lực vô vọng.
Mọi biến số cô chuẩn bị đều đã bị hóa giải. Leigh theo sát, đạp lên cột và trở lại mặt võ đài.
Ở đó, Diella đang đứng chờ, gom nốt phần ma lực cuối cùng.
*****
[Hãy coi nó như một bức tranh.]
Dưới bầu trời đêm, một cựu lính đánh thuê tóc trắng từng nói với cô như vậy.
Ngước nhìn bầu trời sao dày đặc như muối, cậu lấy bầu trời làm khung vẽ, dùng ngón tay vạch nên những đường nét.
Khi cậu nối các vì sao thành chòm sao, ma pháp đã hình thành nơi đầu ngón tay.
Cô gái, đôi mắt phản chiếu ánh sao, nhìn thế giới với khát vọng ghi lại nó bằng hội họa.
Đứng trước mảnh giấy toan là thế giới rộng lớn, cầm cọ, cô nhìn màn đêm của khu rừng. Khi vẽ vầng trăng đơn độc, dường như cô thấy được tinh túy ma pháp trong vạn vật.
Gió đêm ấm áp. Một cây du cô độc giữa đồng cỏ.
Mùa xuân. Đêm tối. Và sao trời.
Nếu ma pháp là hiện thực hóa trí tưởng tượng, vậy thì nó có khác gì hội họa? Ma pháp là nghệ thuật của cô, ma lực là cây cọ, và mỗi bức tranh là một ma pháp được thi triển.
Và thế là, cô gái vẽ thế giới bằng cây cọ đẫm sắc màu.
Vút!
Như lời người thầy tóc trắng gợi ý, trước hết, cô vẽ một nét bằng ma lực. Cô yêu khoảnh khắc khi đặt nét cọ đầu tiên lên bức tranh vẫn còn trắng tinh. Ma lực hình thành nơi đầu ngón tay bao bọc lấy cô, dồn nén rồi nở rộ thành một đóa hoa…
*****
Leigh, đang chuẩn bị cho đòn kết liễu, mở to mắt kinh ngạc. Toàn thân phủ bụi, không còn chút phong thái quý tộc nào, vệt máu nơi khóe mắt càng làm cậu nhìn thêm hung ác.
Đám người hầu, vốn định lao lên can thiệp, giờ đây đã chết trân tại chỗ.
Vút!
Từ đầu ngón tay cô, ma pháp cấp một Ice Spear được sinh ra. Ngọn giáo băng lơ lửng trước mặt cô một lúc rồi lao về phía Leigh với tốc độ kinh hoàng.
Ngọn thương nhanh đến mức không thể theo dõi bằng mắt, tràn ngập tầm nhìn của Leigh.
“Kh—!”
Leigh nghiến răng, bắt đầu ngưng tụ pháp thuật. Một pháp thuật cấp một được phóng ra đột ngột từ Diella, người mà cậu chưa từng tin rằng có thể thực hiện được một đợt tấn công đàng hoàng.
Rất bất ngờ, nhưng chỉ cần đỡ lại rồi phản công ngay. Diella hẳn đã dốc cạn ma lực và không còn khả năng phòng thủ.
Leigh hạ thấp trọng tâm, thu gom ma lực. Cậu dồn sự tập trung vào Ice Spear, chật vật né tránh nó và bắn một mũi tiễn ma pháp về phía Diella.
Ầm!
Một lần nữa, bụi mù bùng nổ trên bục đấu, và ngay trung tâm, vòng bảo hộ đã được kích hoạt.
Sự xuất hiện của vòng bảo hộ đồng nghĩa trận đấu đã kết thúc. Những gia nhân và người hầu nín thở nhìn làn bụi đang tan dần.
Ai cũng tự hỏi kết cục của cuộc chiến tuyệt vọng này là gì.
Rồi… bụi từ từ lắng xuống.
Khụ—
Và người có vòng bảo hộ bị kích hoạt… chính là Diella.
Kiệt sức, cô ngã xuống, nghiến răng nhìn vòng bảo hộ phát sáng xung quanh mình.
Hổn hển… hổn hển…
Leigh cũng đang nằm trên mặt đất, tư thế có hơi bất nhã vì phải né tránh Ice Spear. Bằng cách nào đó, cậu đã bắn trúng đòn cuối cùng vào Diella.
Cạn sạch ma lực, Leigh loạng choạng đứng dậy.
Không lâu sau, nước mắt bắt đầu tuôn rơi từ đôi mắt Diella khi cô nằm thở dốc trên sàn.
Đó là thất bại của Diella.
“…”
Và rồi, vì quá uất ức trước thất bại ấy, Diella bật khóc nức nở. Leigh chỉ có thể đứng sững, nhìn em gái trong sững sờ.
*****
‘Con bé… đã dùng ma pháp một sao sao…?’
Bản thân trận đấu không kéo dài lâu. Chỉ vài phút ngắn ngủi.
Thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn đó, sàn đấu sụp đổ, bụi tung mù mịt, và một cuộc giao tranh dữ dội bùng nổ trong chớp mắt.
Trong bầu không khí nặng nề ấy, giữa biến cố bất ngờ, Công tước Duplain đã không ra lệnh dừng lại.
Ông kìm mình lại, bằng trực giác rằng ông cần phải chứng kiến xem chuyện gì sẽ xảy ra.
“Cái gì thế này…? Rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra…! Làm sao quyết đấu có thể như vậy được chứ?! Vừa liều lĩnh lại vừa bẩn thỉu…!”
“…”
Miriela đứng bên cạnh nghiến răng thốt lên.
“Không hề có phẩm giá, chỉ toàn là đất cát. Chúng gọi đây là một trận quyết đấu ma pháp sao…!”
“…”
“Ta không thể đứng đây nhìn thêm được nữa! Cái tên gia sư ma pháp kia, chẳng lẽ hắn đã dạy Diella những thứ này sao? Với một Tiểu thư của gia tộc Duplain, người lúc nào cũng phải giữ sự cao quý và thanh nhã, hắn đã gieo vào con bé thứ rác rưởi gì vậy?!”
Miriela thở gấp, lao ra ban công, các gia nhân gần đó vội vàng chạy theo. Trông bà như một con sư tử đang tìm cơ hội xông đến xé xác Dereck ra ngay tại chỗ.
Nhưng Đại Công tước Duplain không để những cơn giận dữ của Công tước phu nhân Miriela lọt vào tai.
Bất chấp những lời bà nói, ông chỉ dõi theo Diella đang khóc oà trên sàn đấu.
Raymond Oswald Duplain, gia chủ của Nhà Duplain, đã cùng với bậc cha chú của mình đặt chân lên chiến trường từ thuở thiếu thời.
Là một quý tộc đáng tự hào của đế quốc, ông đã hoàn thành nghĩa vụ trong chiến tranh và gặp gỡ rất nhiều người trước khi trở thành gia chủ của gia tộc Duplain.
Và giữa những người mà ông từng nhìn thấy, có những kẻ đặc biệt luôn có thể tỏa sáng dù ở trong hoàn cảnh nào.
Thật khó để tìm một công thức chung cho sự thành công, nhưng nếu phải tìm một điểm tương đồng giữa những người đó, theo quan sát của ông, thì nó hẳn phải là ngọn lửa bất diệt tượng trưng cho khát vọng trong đôi mắt họ.
Tất nhiên, những người như vậy chỉ chiếm một tỉ lệ rất ít, phần còn lại cũng chỉ là những con người bình thường.
Họ cảm thấy vui vẻ khi gặt hái được thành công và trở nên tự mãn, hoặc thất vọng khi gặp trở ngại và trở nên buồn bã chán chường. Đó mới là miêu tả đúng về con người của thế giới này.
“…”
Và cảm giác kỳ lạ mà ông đã cảm nhận được khi nhìn Diella nghiến răng, dùng mọi mánh khóe để đánh bại Leigh, chính là vì ông cũng nhìn thấy ngọn lửa ấy trong đôi mắt co. gái út của mình.
Ông vẫn còn nhớ đến cô bé đã trải qua vô số thất bại, trốn trong hậu việc, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào bức tường.
Việc nếm trải quá nhiều thất vọng khi còn quá nhỏ thường dẫn đến một kết quả như vậy. Và vì thời gian thường là liều thuốc tốt nhất, Đại Công tước Duplain chỉ có thể hỗ trợ Diella tốt nhất và hy vọng một ngày nào đó con bé sẽ tự mình vượt qua.
Nhưng điều đó không có nghĩa là trái tim của một người cha sẽ không thấy đau đớn. Ông nhìn cuộc sống của Diella chìm trong bóng tối, hy vọng rằng một ngày nào đó, ánh sáng sẽ trở lại trong đôi mắt trống rỗng ấy.
Ông để con bé lang thang, tin rằng rồi một ngày nó sẽ tự tìm được đường quay về. Đó là tất cả những gì một người cha có thể làm cho đứa con đã lạc lối.
Nhưng giờ đây, con bé đã có quyết tâm. Trong một trận đấu mà tất cả đều cho rằng con bé sẽ thua, Diella đã dùng tất cả mọi thứ mình có để chiến đấu vì chiến thắng.
Những giọt nước mắt vì uất ức đã bộc lộ một khát khao mãnh liệt được cạnh tranh và được công nhận. Thật khó tin rằng cô bé ấy từng ngồi trong căn phòng đầy gai nhọn, ánh mắt rỗng không nhìn vào bức tường.
Việc hiện thực hóa ma lực và học vài phép thuật mang tính nghi lễ là những thứ có thể đạt được theo thời gian khi con bé trưởng thành. Sinh ra trong dòng dõi Duplain, chỉ là vấn đề nhanh hay chậm trước khi mà con bé có thể thuần thục làm chủ ma lực trong cơ thể mình.
Vì vậy, việc Dereck thành công giúp con bé hiện thực hóa ma lực đối với ông không phải là một đóng góp quá to lớn.
Nhưng cậu ta đã cho Diella thấy rằng con bé có thể làm được, và ngay cả trong một trận đấu mà ai cũng dự đoán con bé sẽ thua, cậu ta đã cho con bé cơ hội để có thể chiến thắng.
Cậu ta là người dạy cho con bé một chân lý bất biến rằng nếu muốn thứ gì, con bé phải tự tay vươn tới và giành lấy.
Và chính lúc đó, Công tước nhận ra:
Thứ mà cậu thiếu niên gia sư Dereck dạy cho Diella không chỉ là phép thuật. Thứ cậu ta dạy cho con gái ông chính là tham vọng. Cậu đã thắp lên một ngọn lửa trong trái tim Diella.
Giữa khu ổ chuột tăm tối, trong đống bùn nhơ, một cậu bé đã ấp ủ tham vọng vươn tay chạm đến tới bầu trời đầy sao.
Tham vọng ấy giờ đang cháy rực trong đôi mắt Diella, ngay cả khi trận chiến đã kết thúc, và đó là thứ mà rất nhiều người, dù trải qua vô vàn thất bại, cũng không bao giờ nắm bắt được.
Giá trị của việc học thêm vài phép thuật chẳng đáng là bao so với điều đó. Công tước hiểu rất rõ rằng ngọn lửa tham vọng rực cháy ấy, như dung nham nóng chảy, là một trong những sức mạnh quan trọng nhất định hình con đường đời của một con người.
“…”
Công tước bình thản nhìn phu nhân của mình đang tức giận và thở hổn hển đi về phía sàn đấu.
Ánh mắt ông khẽ nheo lại, rồi chẳng bao lâu sau, ông cau mày.
Đại Công tước Duplain nhắm chặt mắt. Sau một hồi im lặng dài, cuối cùng ông mở mắt và gọi nữ hầu trưởng.
“Katarina.”
“Vâng, thưa Ngài Công tước.”
“Ta cũng phải xuống sàn đấu.”
“Tuân lệnh.”
Nói rồi, ông bước xuống cầu thang từ đại sảnh, mỗi bước chân đều nặng trĩu ý nghĩa.
3 Bình luận