Trọn bộ

Chương 32 : Cấp ba (2)

Chương 32 : Cấp ba (2)

Được một đội hộ vệ bao quanh, cỗ xe lớn của Hầu tước Belmiard, Hầu tước biên cương, đang lăn bánh về phía cổng thành cao ngất.

Nhìn từ xa, cỗ xe tỏa ra một khí chất quý tộc, dù nếu so với thân phận của Hầu tước thì quy mô của đội hộ tống này vẫn được xem là khá khiêm tốn.

Những binh lính gác cổng của thành Ebelstein vừa trông thấy gia huy nhà Belmiard khắc trên thân xe liền cúi đầu, nuốt khan một cái, rồi cho xe đi qua mà thậm chí không kiểm tra giấy tờ của đám hầu cận. Chỉ riêng sự hiện diện của Hầu tước đã khiến mọi thủ tục trở nên thừa thãi.

Cỗ xe lớn lướt qua những con phố được chăm chút kỹ lưỡng của khu thương nghiệp. Không một ai trong thành dám cản đường. Dù vô số ánh mắt dõi theo, nhưng xét đến địa vị của Hầu tước, chuyến đi lại yên ắng đến lạ thường.

‘Xem ra Beltus hay Duplain vẫn chưa đến đây.’

Ngồi trong xe, chống cằm lên tay, Hầu tước Belmiard lặng lẽ quan sát quang cảnh bên ngoài, suy tư.

Có rất nhiều lý do khiến một nhân vật tầm cỡ Hầu tước phải đích thân đến Ebelstein. Trên danh nghĩa là để tham dự thỏa thuận thuế quan sắp tới, nhưng trên thực tế, mục đích của ông chính là gặp Đại pháp sư Drest WolfTail.

Ngoài ra, sau khi đến Ebelstein, ông còn muốn đích thân xem tình hình của cô con gái yêu quý của mình, Ellen.

Theo đúng lễ nghi, việc ghé thăm đáng lẽ phải được báo trước bằng thư từ. Thế nhưng Hầu tước Belmiard đã cố ý không làm vậy. Ông muốn tạo bất ngờ cho con gái và tự mình chứng kiến xem con bé đang sống thế nào trong môi trường xã giao đầy hiểm ác của Ebelstein.

Con bé có đang chịu đựng được xã hội lạnh lẽo ấy không?

Mang theo nỗi lo lắng đó, Hầu tước Belmiard vội vàng chạy đến dinh thự quý tộc nơi Ellen ở, và thứ ông nhìn thấy là một Ellen suy sụp, tinh thần kiệt quệ.

“À… cha.”

Ellen, sắc mặt tái nhợt, đang nhấp trà trong khu vườn, giật mình ngẩng đầu lên.

Sự kinh ngạc của cô không hề thua kém Hầu tước Belmiard.

*****

“Ellen. Nếu cuộc sống xã giao khiến con quá mệt mỏi, con có thể trở về nhà. Mở rộng quan hệ là điều quan trọng, nhưng đừng vì thế mà hy sinh trái tim của chính mình,” ông nói.

Hầu tước Belmiard, người luôn nghiêm khắc và cao ngạo với người ngoài, lại đặc biệt dịu dàng khi đối diện với Ellen.

Chỉ cần nhìn sắc da của con gái, ông đã cảm nhận được tình trạng của con bé. Gương mặt tái nhợt, ánh mắt thiếu sức sống, tất cả đều cho thấy con bé đã phải chịu đựng không ít đau khổ trong thời gian gần đây.

Là một người cha, sao ông có thể khoanh tay đứng nhìn trước cảnh tượng này?

Ellen là viên ngọc quý của gia tộc Belmiard, là báu vật trân quý nhất của Hầu tước.

Dù địa vị xã giao của một quý nữ có quan trọng chẳng khác nào sinh mệnh, ông cũng không thấy có lý do gì để con bé phải bám trụ Ebelstein nếu cái giá phải trả là cơ thể và tinh thần bị bào mòn.

“À… không đâu, thưa cha. Con chỉ là đang tự trách bản thân vì những thiếu sót gần đây, lo rằng mình đã trở nên tự mãn.”

“Tự mãn ư? Ellen! Con là niềm kiêu hãnh của gia tộc Belmiard! Ở độ tuổi này, con đã đạt được từng ấy thành tựu, lại còn có sự chín chắn như vậy… Ai dám cả gan nói những lời hồ đồ như vậy với con chứ?”

“…Người không cần phải khích lệ con như vậy đâu. Chỉ là… con vừa thua một trận đấu ma pháp, nên đang suy nghĩ xem làm thế nào để nâng cao năng lực của mình.”

“Con thua một trận đấu ma pháp sao? Ellen, con có thiên phú ma pháp vượt xa mọi quý nữ mà ta từng thấy. Sao chuyện đó có thể xảy ra chứ?”

“Là… trận đấu với tiểu thư nhà Duplain…”

Nghe đến đó, Hầu tước Belmiard rơi vào trầm mặc. Ông hít sâu một hơi, xoa nhẹ thái dương, trong lòng thầm suy nghĩ xem nên an ủi con gái thế nào.

Nếu là Aiselin của gia tộc Duplain, thì ngay cả Hầu tước Belmiard cũng đã nghe đến cái tên ấy rất nhiều lần.

Khi Ellen nói rằng mình thất bại, lẽ ra ông nên đoán ra đó là ai. Trong giới xã giao của Ebelstein, số quý nữ có tài năng ma pháp có thể sánh ngang với Ellen vốn chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà Aiselin lại là người đứng đầu trong số đó.

“Ellen. Có thể lúc này con cảm thấy bất lực, nhưng chỉ cần kiên trì, ánh mặt trời rồi sẽ lại chiếu rọi trên con đường của con.”

“Cảm ơn sự an ủi của người. Nhưng dù vậy, từ sau khi con thuê một gia sư ma pháp, trình độ ma pháp của con đã tiến bộ rất rõ rệt. Nếu người nhìn thấy, người hẳn cũng sẽ rất bất ngờ.”

“Một gia sư ma pháp… Con đang nói đến Felmier sao? Nhưng không phải cậu ta vừa ghé thăm và ở lại trang viên Belmiard vày ngày sao…”

“Không. Con đã mời một lính đánh thuê ở quán rượu đến trong một thời gian để chuẩn bị cho trận đấu với tiểu thư Aiselin. Ban đầu con chỉ định dùng anh ta để luyện tập ma pháp, nhưng anh ta biết nhiều hơn con tưởng, và đã giúp con rất nhiều.”

Khi kể đến đây, Ellen dè dặt liếc nhìn Hầu tước Belmiard, không biết phản ứng của ông sẽ ra sao trước việc một lính đánh thuê đường phố lại trở thành giáo viên của mình.

Dù Hầu tước Belmiard có cởi mở và công bằng đến đâu, thì một quý tộc vẫn là quý tộc.

Ý nghĩ về một lính đánh thuê lai lịch mờ ám kè kè bên cạnh cô con gái duy nhất của mình với tư cách gia sư hẳn sẽ khiến bất kỳ người cha nào cũng bất an.

Đúng như Ellen dự đoán, ánh mắt Hầu tước Belmiard khẽ dao động.

Sau khi trầm ngâm một lát, ông hỏi tiếp.

“Vậy cụ thể con đã nhận được sự giúp đỡ như thế nào?”

“Chỉ là… con học được những lý luận ma pháp mà một gia sư quý tộc không thể dạy… và anh ta đã chỉ cho con một phương pháp để dồn ép bản thân nếu con thật sự muốn chiến thắng.”

“Nhưng cuối cùng con vẫn thua Aiselin. Tư duy thì ai cũng có thể dạy.”

Giọng ông trở nên sắc bén. Với một người luôn cưng chiều con gái như Hầu tước Belmiard, đây là điều hiếm thấy.

Ellen cảm nhận được điều đó.

Cuộc trò chuyện này—ông đang dùng nó để thăm dò và đánh giá suy nghĩ cô.

Không suy nghĩ quá nhiều, Ellen thành thật đáp lại.

“Truyền đạt được điều đó một cách hiệu quả cũng là một năng lực. Ít nhất với con… con cảm thấy tầm nhìn của mình đã rộng lớn hơn.”

“…”

Hầu tước Belmiard ngừng lại, chống cằm lên tay, rồi nheo mắt quan sát biểu cảm của Ellen.

Sau khi đọc từng lá thư mà Ellen từng gửi về, ông có thể đoán được cuộc sống xã giao của con bé đã diễn ra như thế nào.

Dù là những ngày học quản lý lãnh địa tại dinh thự Belmiard, hay những tháng ngày học hỏi xã hội ở Ebelstein… trong mắt Ellen thường ánh lên một sự tự tin khó gọi tên, vừa mơ hồ vừa rực rỡ.

Thế nhưng, khi nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn và gặp những người vượt trội hơn mình, sự tự tin ấy lại dần phai nhạt.

Nếu nhìn theo hướng tiêu cực, đó gọi là trở nên nản lòng; còn theo hướng tích cực, đó gọi là mở mang tầm nhìn. Trong những khoảnh khắc như vậy, thứ một người lựa chọn nắm giữ sẽ quyết định khí chất đi theo họ suốt đời.

Không ai có thể luôn tiến về phía trước. Vậy khi sự tự tin bị lay chuyển, ta sẽ đối diện thế nào?

Nghĩ đến đó, Hầu tước Belmiard bỗng thu lại những lời mình vừa nói trước đó.

“Có lẽ, Ellen, con không nên trở về dinh thự Belmiard.”

“Thật sao? Thực ra… con cũng đang nghĩ đến việc tiếp tục ở lại Ebelstein.”

“Hãy tiếp tục học hỏi thêm về xã hội. Tiểu thư Aiselin của gia tộc Duplain đúng là một đối thủ không dễ đối phó, nhưng ta tin rằng con gái của ta rồi sẽ chiến thắng cô ta.”

Thu dọn tất cả và quay về gia tộc Belmiard chẳng khác nào thừa nhận rằng toàn bộ hành trình của Ellen tại Ebelstein đã kết thúc trong thất bại.

Ông không thể chấp nhận điều đó.

Dù có chút lo lắng, nhưng cũng có lúc người cha cần phải để con mình bước ra thế giới bên ngoài. Một cánh tay chỉ biết co về phía trong thì không thể nâng đỡ nên một con người vĩ đại.

Đó là tâm lý của người làm cha, bản năng muốn giúp đỡ nhiều nhất có thể ở những nơi mình còn làm được.

“Nếu tên lính đánh thuê đó thật sự giỏi dạy ma pháp như con nói, có lẽ ta nên thuê hắn độc quyền cho gia tộc Belmiard.”

“Con nghe nói anh ta là một thành viên của Đoàn lính đánh thuê Veldern… vậy nên những thành viên cấp cao có thể sẽ phản đối.”

“Chuyện đó quan trọng sao? Điều quan trọng duy nhất là hắn có giúp ích cho sự phát triển ma pháp của con gái ta hay không.”

Hầu tước Belmiard vỗ nhẹ lên vai Ellen rồi cười lớn.

“Hãy tin người cha này. Dù sao hắn cũng chỉ là thường dân, chỉ cần có đủ vàng bôi trơn thì kiểu gì hắn ta cũng xuôi theo thôi. Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm một sứ giả đã.”

*****

Bang! Bang!

“Ahh! Dereck! Tôi cũng sẽ trúng đòn mất!”

Một cơn gió mạnh quét ngang, luồng gió tanh mùi máu gào thét trong mê cung dưới lòng đất ẩm thấp, mốc meo bên ngoài Ebelstein. Dù là tầng thấp nhất của mê cung, nhưng mê cung thì vẫn là mê cung.

Đôi mắt Dereck chợt mở to khi cậu bình thản tàn sát lũ ma vật từng con một.

Đây là pháp thuật cậu đã mài giũa qua vô số lần giết quỷ. Thế nhưng hôm nay, cảm giác của chính dòng ma lực lại có gì đó khác thường.

Pháp thuật Fireball 2 sao, vốn thường dùng để quét sạch nhiều kẻ địch cùng lúc, dường như đã mạnh hơn trước.

Với một pháp thuật mà cậu đã dùng hàng trăm lần, cảm giác xa lạ này khiến cậu cảm thấy khó chịu.

Tuy nhiên, sức tấn công tăng lên đồng nghĩa với hiệu suất sử dụng với ma lực cao hơn, vậy nên đây là một sự thay đổi tích cực, không phải tiêu cực.

Chẳng lẽ những nỗ lực lặp đi lặp lại suốt bao năm qua thật sự đã được đền đáp sao?

Giữa mê cung nhuốm máu, Dereck duỗi hai tay ra, lặng lẽ quan sát chúng.

“Dereck? Anh đang làm gì vậy? Có thêm những con quái vật kéo tới từ bên trong kìa! Kyaa! Nếu chúng áp sát với số lượng này thì tôi sẽ không chống nổi mất!”

Pheline vội rút thanh trường kiếm buộc bên hông. Với cô, người vốn luôn giữ khoảng cách và bắn yểm trợ bằng cung, bị một bầy goblin bao vây rõ ràng không phải tình huống lý tưởng. Chúng không phải đối thủ phù hợp với người thiên về chiến đấu tầm xa.

Dereck mở rồi nắm chặt tay, đôi mắt vẫn mở to. Vừa nãy, cậu có thể cảm nhận được lượng ma lực bị rút ra khỏi cơ thể mình lớn hơn bình thường rất nhiều.

Rồi cậu nhắm mắt lại, nghiền ngẫm cảm giác ấy trong tâm trí.

Hình ảnh của pháp thuật chiến đấu 3 sao – Wall of Fire, thứ cậu đã nghiên cứu và luyện tập không biết bao lần từ cuốn sách ma pháp do Công tước Duplain ban cho, dần hiện lên trong đầu.

Không còn là biến ma lực thành một quả cầu đơn giản phát nổ để tấn công kẻ địch, mà là giữ vững lửa trong hình dạng một bức tường, để có thể áp chế nhiều mục tiêu cùng lúc và tạo ra thế trận có lợi.

Đó là pháp thuật đòi hỏi sự điều khiển ma lực tinh vi và chuẩn xác hơn rất nhiều, đến mức nếu chưa đạt đủ trình độ thì ngay cả việc thử cũng không thể, và dù có rèn luyện cảm giác ma lực đến cực hạn thì ở cấp độ hiện tại của cậu, đây vẫn là một nỗ lực đầy vội vã.

Thế nhưng, từ sâu bên trong, một sự tự tin khó hiểu trào dâng. Như thể những ngày tháng của nỗ lực không ngừng nghỉ đang thì thầm vào tai cậu : Chính là lúc này!

Với cảm giác ma lực đang bùng cháy dữ dội như muốn biến cơ thể thành một lò nung thế này, liệu có phải đây là lúc cậu chính thức đột phá cấp ba hay không?

Giữa niềm tin mơ hồ ấy, đôi mắt Dereck, ngập tràn ma lực, lóe sáng trong khoảnh khắc.

— Bang!

Nhưng thứ theo sau chỉ là một chuỗi những vụ nổ đơn giản.

Nếu chỉ vậy thì cũng không sao, nhưng trong chớp mắt, hơn một nửa lượng ma lực tích trữ của Dereck đã bốc hơi vào không khí.

— Kít! Kít!

— Keng!

Thở hổn hển, Dereck nghiến răng, nắm chặt thanh kiếm.

Trên chiến trường, kiệt sức đồng nghĩa với cái chết. Đối mặt với đợt tấn công dồn dập của lũ quái vật, Dereck lau mồ hôi lạnh trên trán, siết chặt chuôi kiếm.

Tầm nhìn cậu mờ đi, nhưng cậu dùng ý chí thuần túy để ép bản thân tiếp tục tỉnh táo.

*****

“Anh vừa suýt chết sao? Anh đó hả, Dereck? Trong một lhu vực cấp thấp như thế của mê cung sao?”

Trong khi Pheline luống cuống lo lắng bên cạnh, đội trưởng Jayden thì mang vẻ mặt đầy hoài nghi.

Hiện tại, Dereck đang gục hẳn mặt xuống bàn quầy rượu, trông hoàn toàn kiệt sức.

Jayden mang một ly rượu tới giúp cậu hồi phục, nghiêng đầu quan sát trạng thái của Dereck. Trông cậu có vẻ đã làm quá tay trong việc trải nghiệm cái chết cận kề.

Dereck vốn nổi tiếng là người luôn chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng, dù là trong những chuyến đi dễ dàng nhất. Chỉ cần xuất hiện một biến số hay chướng ngại dù rất nhỏ, cậu cũng sẽ đưa ra phán đoán hết sức bảo thủ.

Lần này, việc suýt chết trong một nhiệm vụ mà cậu cho là “dễ như ăn cháo” khiến cậu vô cùng khó chịu.

“Ugh… Ma lực của tôi gần như cạn sạch giữa chừng. Thế nên tôi đã phải tạm hoãn nhiệm vụ thu thập vật phẩm này sang ngày hôm sau.”

“Chẳng phải cậu vẫn đủ sức xử lý đám đó bằng cận chiến sao?”

“Ừ thì… cũng được, nhưng lúc đó tôi đã mệt rồi. Chỉ cần sơ suất một chút thôi thì ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Pheline cũng phải gặp không ít nguy hiểm vì tôi.”

Biết rõ Dereck hiếm khi lơ là cảnh giác, Jayden chỉ có thể nghiêng đầu đầy khó hiểu.

Thật kỳ lạ khi một người đã kiểm soát ma pháp khá thuần thục như Dereck lại để mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Giữa chừng… tôi cảm thấy có sự lệch nhịp trong cách vận hành ma lực, rồi theo bản năng đã cố gắng ép bản thân.”

Vừa nói, Dereck vừa duỗi bàn tay ra, chăm chú nhìn vào lòng bàn tay mình.

Cảm giác giống như cậu vừa phá vỡ một rào cản nào đó, để lại dư vị hưng phấn xen lẫn hoang mang.

“……”

Việc một nhiệm vụ nhỏ nhặt lại trở nên hỗn loạn như vậy khiến lòng tự tôn của một lính đánh thuê như cậu bị tổn thương nặng nề.

Nhưng vượt lên trên điều đó, ý nghĩ rằng bản thân có thể đã tiến thêm một bước vào một lĩnh vực ma pháp mới lại trào dâng mạnh mẽ.

Chỉ trong một lần thi triển, lượng lớn ma lực đã bốc hơi không còn dấu vết. Cảm giác này giống hệt khi tiểu thư Aiselin vừa học xong ma pháp hai sao, chỉ cần một quả Fireball là đủ để rút cạn sạch ma lực.

Việc sử dụng ma pháp cấp cao khi chưa quen sẽ khiến hiệu suất ma lực sụt giảm nghiêm trọng. Đó là hiện tượng mà rất nhiều ma pháp sư từng trải qua trước khi đột phá cấp bậc.

Dù lần thi triển vừa rồi thất bại, Dereck vẫn không khỏi tự hỏi:

Liệu mình có đang tiến sát tới ranh giới của ma pháp ba sao hay không?

Ngay khoảnh khắc ấy, trong lồng ngực Dereck vang lên một tiếng sấm mơ hồ.

Hiện tại cậu đang mười bảy tuổi, vẫn còn gần một năm nữa mới đến tuổi trưởng thành. Trên toàn lục địa, liệu có bao nhiêu ma pháp sư có thể chạm tới ngưỡng ba sao ở độ tuổi này?

Có lẽ sẽ có vài người, nhưng trong tầng lớp thường dân thì gần như không thể.

Thiên phú của cậu là thật, nỗ lực thì không một ngày nào gián đoạn. Việc kết quả bắt đầu xuất hiện vào lúc này cũng chẳng có gì kỳ lạ.

Chỉ là… cậu vẫn cảm thấy thiếu thứ gì đó.

Cậu đã đi rất xa trên con đường của mình và chỉ còn thiếu đúng một bước nữa để chạm tới ma pháp ba sao.

Sự mơ hồ không rõ bản thân còn thiếu điều gì khiến cậu bực bội, nhưng đồng thời, niềm phấn khích khi công sức cuối cùng cũng đơm hoa kết trái cũng là thật. Dù sao, tham vọng của một ma pháp sư vốn dĩ khác xa thường nhân.

— Cạch

Ngay lúc Dereck lặng lẽ quan sát lòng bàn tay mình.

Đêm đã khuya, quán rượu gần như yên tĩnh tuyệt đối.

Một người bước vào quán, nơi lúc này chỉ còn lại Dereck và Pheline.

“Chào mừng. Tiếc là quán sắp đóng cửa rồi. Nhưng nếu ngài muốn thì vẫn chúng ta vẫn còn đủ thời gian để uống một ly cuối cùng.”

“Tốt thôi. Cho ta loại rượu được ưa chuộng nhất, tốt nhất là rượu mạnh.”

“Ha, vị khách cuối cùng của ngày hôm nay xem ra rất sành rượu.”

Thời khắc này đã gần rạng sáng. Thỉnh thoảng, vẫn có một hai kỹ nữ hoặc những người làm công việc đêm ghé quán rượu vào giờ này giải khát.

Vị khách khoác áo choàng che kín mặt, giọng nói nghe rõ ràng đã rất già.

Dù quán còn nhiều chỗ trống, ông ta vẫn cố tình ngồi xuống cạnh bàn quầy nơi Dereck đang ngồi.

Trong lúc Pheline hào hứng kể lại chiến tích trong ngày bên ly rượu mật ong, Dereck, người vẫn đang trầm ngâm nhìn tay mình, đưa mắt sang nhìn người đàn ông mới đến.

Yếu ớt.

Cánh tay lộ ra bên dưới áo choàng vừa gầy vừa khẳng khiu, trông như chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể ngã quỵ.

Chỉ riêng những nếp nhăn trên bàn tay cũng đủ cho thấy ông ta đã sống ít nhất nửa thế kỷ. Một ông lão xuất hiện trong quán rượu vào giờ này không phải chuyện có thể gặp hằng ngày.

Dereck quay mặt đi, nhắm mắt lại để cảm nhận lượng ma lực còn sót trong cơ thể.

“Không cần phải lo lắng hay cưỡng ép truyền tải ma lực khi dòng ma lực mất bị chặn đứng. Cốt lõi ma pháp của Trường phái Hoang dã nằm ở việc thuận theo dòng chảy tự nhiên.”

Giọng nói vang lên đột ngột, tùy ý khiến cả Dereck và Pheline đều quay đầu lại nhìn với vẻ ngơ ngác. Nhưng ông lão chỉ cúi đầu, giấu bản thân sâu hơn trong lớp áo choàng và giữ im lặng.

“Sao cơ?”

Dereck cất tiếng. Ý của cậu là: ông là ai, và vì sao lại nói những điều đó?

Nhưng ông lão không trả lời.

Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng cảm giác ớn lạnh mơ hồ chạy dọc sống lưng Dereck. Trong khi Pheline vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Dereck buộc phải kéo suy nghĩ mình trở lại thực tại.

“Dĩ nhiên, ta biết rất rõ rằng khuyên ma pháp sư từ bỏ tham vọng là chuyện vô nghĩa.”

“…”

Trán đầy nếp nhăn sâu. Tóc cắt ngắn. Đôi mắt đục ngầu vô hồn. Môi mím chặt. Miệng khô nứt nẻ.

Trông ông ta giống một cỗ thi thể hơn là một người sống.

Không chỉ là nửa thế kỷ, cảm giác như ông ta đã sống hơn cả trăm năm rồi. Dereck có thể nhận ra, thời gian còn lại của ông không nhiều.

— Keng

Jayden mang rượu từ bếp ra, đặt trước mặt ông lão.

Ông ta gật đầu hờ hững, nhấp một ngụm rồi nói:

“Rượu đặc sản của núi Toblerone sao? Độ chua yếu hơn ta tưởng.”

“À, khẩu vị của ngài thật tinh tế. Nhưng với hàng tồn vào giờ này thì khó mà đáp ứng tiêu chuẩn cao được.”

“Rất ngon. Nếu ta trẻ hơn một chút, chắc hẳn ta đã uống tới bất tỉnh.”

Rồi ông lão nhìn thẳng vào Dereck, chậm rãi nói:

“Cậu có thiên phú ở ma pháp chiến đấu và ảo thuật nhưng lại yếu ở triệu hồi và dò xét. Dung lượng ma lực rất tốt, nhưng dòng chảy chưa được khai thông hoàn toàn. Vậy nên khi ma lực được di chuyển đến tứ chi, hiệu suất sẽ giảm.”

“…”

“Ở độ tuổi này mà đã học được cách cân nhắc trước khi làm là rất xuất sắc. Nhưng cậu suy nghĩ quá nhiều khi cấu trúc pháp thuật, nhóc con.”

Mắt Pheline mở to kinh ngạc. Dereck cũng lặng lẽ lắng nghe.

Không phải chưa từng có người chỉ cần một cái liếc mắt là đã đoán được thực lực của Dereck. Trong lần đầu tiên họ gặp nhau, Công tước Duplain cũng đã ước lượng được trình độ ma pháp của cậu.

Và nếu có một pháp sư chuyên về hệ dò xét, những người có cảm giác ma lực tốt nhất, người đó sẽ có thể làm được điều tương tự khi ở đẳng cấp bốn sao. Dĩ nhiên, dạng ma pháp sư này cực kỳ hiếm, kể cả trong giới quý tộc danh giá.

Nhưng tầm nhìn của ông lão này còn vượt xa cả thế.

“Tính cẩn trọng rất hữu dụng khi thám hiểm mê cung, nhưng với cấu trúc pháp thuật thì khác. Khi sử dụng ma pháp tự do của Trường phái Hoang dã, cậu cần phải táo bạo hơn.”

“…Xin hỏi, ngài là ai?”

“Sao lại phải hỏi điều mà cậu đã biết rồi?”

Ông lão biết Dereck đã đoán ra thân phận mình.

Chiến đấu, biến hình, ảo thuật, triệu hồi, dò xét — loại trừ các cấm thuật, đó là năm hệ phái chính của ma pháp.

Ngay từ thuở ben đầu, con người đã có thói quen phân loại mọi thứ.

Nếu bắt đầu một cuộc tranh luận xem ai là người mạnh nhất trong số các đại ma pháp sư đỉnh cao trong một bữa dã tiệc, các quý tộc cấp cao sẽ sẵn sàng tranh cãi đến sáng.

Có thể sẽ có những cái tên được công nhận rộng rãi, nhưng hiếm khi đám đông đạt được sự đồng thuận tuyệt đối.

Thế nhưng nếu chỉ nhắc đến ma pháp sư hệ dò xét mạnh nhất, câu trả lời của mọi người lại lạ thường thống nhất.

Do xuất thân đặc biệt, chỉ có tầng lớp quý tộc cao cấp mới hiểu rõ giá trị thật sự của ông. Nhưng những người biết thì chưa từng nghi

ngờ.

“WolfTail.”

Đó là tên của ông lão yếu ớt đang nhấp bia trước mặt cậu.

Ông có thể đi bất cứ đâu, và nếu không muốn bị tìm thấy, sẽ chẳng có ai trên đời này có thể tìm ra ông. Vì thế, trong giới quý tộc, ông được gọi là Linh hồn Lang thang.

Quả thật, ánh nhìn thấu suốt ấy khiến người ta có cảm giác mình đang bị quan sát bởi một u hồn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!