Trọn bộ

Chương 41 : Ma pháp (3)

Chương 41 : Ma pháp (3)

Gửi Dereck, gia sư ma pháp của Đoàn lính đánh thuê Beldern,

Theo như ta được quản gia Clerven báo cáo, ta biết rằng anh đã bắt đầu giảng dạy cho Denise tại dinh thự ở Ebelstein.

Trước hết, ta biểu dương nỗ lực của anh. Danh tiếng xuất sắc của anh đã vang xa từ trước, và gia tộc Beltus đã bỏ ra không ít công sức cùng hi sinh để mời được anh về đây. Ta hy vọng anh sẽ mang lại kết quả xứng đáng với danh tiếng ấy.

Với tư cách là người trực tiếp giáo dưỡng con gái ta, lẽ ra ta nên đích thân gặp mặt và chào hỏi anh. Tuy nhiên, như anh đã biết, tình hình phía tây nam của đế quốc hiện quá hỗn loạn để ta có thể rời bỏ vị trí của mình.

Dẫu vậy, triệu hồi vị gia sư đang toàn tâm toàn ý dạy dỗ con gái ta đến lãnh địa chỉ khiến công việc bị trì hoãn, nên hãy xem bức thư này thay cho một cuộc gặp trực tiếp.

Con gái ta, Denise, từng xuất sắc trong nhiều lĩnh vực ma pháp trước khi bước vào giới giao tế tại Ebelstein, nhưng đến một thời điểm nào đó, con bé lại đột nhiên rơi vào trạng thái trì trệ và không còn tiến bộ thêm nữa.

Với tư cách là một gia sư ma pháp lừng danh, ta vô cùng kỳ vọng vào khả năng của anh trong việc giúp con bé phá vỡ bức tường giới hạn tưởng như không thể xuyên thủng ấy.

Ta trao cho anh toàn quyền trong việc giáo dục Denise. Nếu cần bất cứ điều gì, hãy chuyển lời cho ta thông qua quản gia hoặc gia nhân trong dinh thự, và nếu có thành tựu nào đáng tuyên dương, hãy gửi thư trực tiếp cho ta.

— Người cai trị sáng suốt và trị vì lâu dài nhất của Lãnh địa Beltus,

Đại Công tước Andeloph Kellock Beltus.

————————————————

————————————————

Hồi đáp:

Kính gửi Đức Ngài Đại Công tước Beltus,

Thật là một vinh dự lớn lao cho tôi khi được nhận thư viết tay từ ngài. Tôi sẽ trân trọng niềm tin ngài đã đặt nơi tôi và luôn trung thành với bổn phận của mình.

Xin ngài đừng quá lo lắng về sự tiến bộ của tiểu thư Denise. Nếu tôi đã nói mình sẽ làm được, thì tôi nhất định sẽ làm được.

Trân trọng,

Dereck.

————————————————

*****

Đối với Denise, việc tham dự các buổi gặp mặt tại Hội trà Hoa hồng vốn không phải là một công việc quá thú vị.

Thức dậy từ sáng sớm, mặc lễ phục, giữ dáng vẻ tao nhã, trò chuyện với giới quý tộc trong khi mỉm cười thật duyên dáng, tất cả đều vô cùng mệt mỏi.

Mỗi khi bước qua những đại sảnh xa hoa khác nhau của khu quý tộc, Denise luôn thầm nghĩ: giá như mình có thể trở về nhà, ngã xuống giường và đọc một cuốn tiểu thuyết lãng mạn.

Thế nhưng thời gian gần đây, những buổi họp ở Hội trà Hoa hồng lại trở thành một kiểu nghỉ ngơi đối với cô. Bởi vì ở nhà còn giống địa ngục hơn nhiều.

“Dereck hôm nay không đến dinh thự chứ? Buổi sáng ta cần phải tham dự một bài giảng về triết học Aintress ở Đại sảnh Văn hóa, buổi chiều lại có cuộc gặp ở Hội trà Hoa hồng. Mọi chuyện xong xuôi thì chắc cũng khuya rồi…”

“Vâng. Em không nhận được liên lạc đặc biệt nào từ ngài Dereck. Ngài ấy cũng không có lý do gì để đến khi tiểu thư đang bận rộn với các hoạt động xã giao cả ngày.”

“Ta phải… phải chuẩn bị xong thật nhanh trước khi người đàn ông cứng đầu đó tới. Lịch trình là rời đi sau bữa sáng, nhưng thôi cứ ăn nhẹ rồi rời khỏi nhà trước khi trời sáng hẳn.”

Thế nhưng, cô không thể nào dậy sớm hơn Dereck được. Ngay khi cô vừa rời khỏi toà nhà và bước lên xe ngựa, Dereck đã đứng sẵn ở cửa trước, tay mang theo vài dụng cụ huấn luyện ma pháp.

“Chào buổi sáng, tiểu thư Denise.”

“Á!”

“Không khí lúc bình minh thật dễ chịu làm sao. Hôm nay, chúng ta sẽ tập trung vào rèn luyện thể lực cơ bản và học lý thuyết thay vì luyện tập ma pháp.”

“D-Dereck! Việc học không thể bỏ dở, nhưng các hoạt động xã giao của một tiểu thư quý tộc cũng rất quan trọng mà!”

“Vâng, cô nói rất đúng.”

Dereck không phải người vô lý.

Dù có cố gắng sửa chữa thói lười biếng của Denise đến đâu, cậu cũng không thể bắt cô đi ngược lại với trách nhiệm quý tộc của mình.

Vì vậy, với vẻ mặt đầy sảng khoái, Dereck nói với Denise:

“Tôi sẽ đợi ở dinh thự cho đến khi cô hoàn thành lịch trình của mình. Tôi cũng có nhiều bài luyện tập cá nhân cần tập trung. Xin đừng lo cho tôi, hãy chuyên tâm vào Hội trà Hoa hồng và các nghĩa vụ xã giao của cô.”

“…Anh sẽ đợi? Ở dinh thự sao?”

“Cô sẽ về vào khoảng giờ ăn tối, đúng không? Từ lúc đó cho đến khi đi ngủ, nếu chúng ta sắp xếp thời gian hợp lý, cô có thể có hơn sáu tiếng rảnh rỗi. Xét đến việc cô sẽ kiệt sức về mặt thể chất, chúng ta hãy tập trung vào những nội dung lý thuyết. Tôi đã chuẩn bị toàn bộ tài liệu học tập rồi. Tôi thậm chí còn dùng tiền tiết kiệm của mình để mua, nên xin cô hãy đọc thật kỹ.”

“Ngài Dereck… những khoản đó nên tính vào chi phí của dinh thự chứ…”

Khi nữ hầu thân cận Bella của cô kinh ngạc vì tâm huyết mà gia sư Dereck dành cho tiểu thư của mình, trong đầu Denise chỉ tràn ngập khát vọng được chạy trốn khỏi nơi này ngay lập tức.

“T-Ta phải đi dự buổi họp trước đã!”

Denise cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể sự kiên trì của vị gia sư ma pháp đang đứng mỉm cười phía sau cô cũng khủng bố như sự đeo bám của một oán hồn.

*****

Dereck lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Denise đang vội vã rời đi, rồi theo sự dẫn đường của gia nhân bước vào dinh thự.

Các người hầu đã dọn trống hoàn toàn phòng khách để Dereck có thể thoải mái sử dụng. Dù sao thì khi tiểu thư không có mặt, cũng chẳng có vị khách danh giá nào được dự kiến sẽ ghé thăm.

Dereck đặt vài dụng cụ ma pháp và những bức thư mình mang theo lên bàn trà.

Cậu cũng lấy ra toàn bộ thực phẩm và vật dụng sinh hoạt đã mua ở chợ. Có lý do khiến cậu mang theo tất cả những thứ này đến từ lúc bình minh.

‘Phù…’

Vì vị tiểu thư mà cậu đang phụ trách giảng dạy không có mặt, Dereck tự khiến mình bận rộn.

Cậu cởi áo choàng, cẩn thận gấp lại đặt sang một bên, rồi xắn tay áo lên.

Dù sao đi nữa, để giành được sự ủng hộ của ba gia tộc quý tộc, ít nhất cậu cũng phải có một thành quả có thể đặt lên mặt bàn.

Dù vô tình hay hữu ý, việc dạy dỗ các tiểu thư tuổi thiếu niên đã giúp Dereck nhận được sự ưu ái từ các gia tộc quý tộc. Với tình cảnh hiện tại, dốc toàn lực mới là lựa chọn đúng đắn.

Dạy một người có nghĩa là gì?

Nếu chỉ đơn thuần là truyền đạt kiến thức, vậy thì chỉ cần đọc sách là đủ. Dạy dỗ một ai đó còn có nghĩa là phải kết nối và chân thành giao tiếp với người ấy, rồi cùng nhau tiến bộ.

Vì vậy, theo tình huống hiện tại, việc Denise cảm thấy áp lực và muốn chạy trốn khỏi Dereck không thể xem là một dấu hiệu tích cực.

Denise hoàn toàn khác với Ellen. Trong khi Ellen tỏ ra chủ động trong việc tiếp thu những điều Dereck dạy, Denise lại có xu hướng né tránh. Nói cách khác, cậu cần một phương pháp tiếp cận tốt hơn.

Dereck là người xử lý mọi việc hiệu quả và có hệ thống. Cậu có thói quen nghiên cứu con đường an toàn và sạch sẽ nhất để hoàn thành bất cứ nhiệm vụ nào.

Giành quyền kiểm soát Denise, bồi dưỡng thành tựu ma pháp, chỉnh đốn thái độ của cô đối với ma pháp, và trả món nợ với gia tộc Beltus — kế hoạch lớn này sẽ bắt đầu bằng việc trói chặt Denise đến mức cô không thể phản đối.

Dù đã được Công tước Beltus công nhận là gia sư ma pháp, nhung như thế vẫn chưa đủ để Denise đồng ý lắng nghe những gì cậu nói.

Muốn thực sự chinh phục Denise, cách tốt nhất là từng bước thay đổi môi trường xung quanh cô.

Tòa dinh thự rộng lớn này là lãnh địa của cô. Được hậu thuẫn bởi gia tộc Beltus, đây là nơi các gia nhân tụ họp chỉ để phục vụ cô với tư cách chủ nhân của mình.

Bước đầu tiên trong kế hoạch của cậu là giành lấy trái tim của những người hầu đã vất vả quanh năm để phụng sự cô.

Đó cũng là lý do Dereck đến dinh thự từ sáng sớm, dù biết trước Denise sẽ không có ở đây.

Người đầu tiên Dereck tìm gặp là người gác cổng của dinh thự.

“Xin ông cứ thư thả. Nhiệt độ thay đổi ngày càng thất thường, ông cần giữ ấm để tránh ảnh hưởng sức khỏe.”

“Ôi, trà ngon quá… Cảm ơn ngài. Ngài là ma pháp sư đến dạy tiểu thư Denise phải không?”

“Vâng. Hôm nay tiểu thư Denise vắng mặt nên tôi cũng có thể cư xử thoải mái hơn một chút.”

“Ha ha… Ngài không cần phải cư xử lịch sự như thế với một kẻ ít học như tôi. Dù đều là thường dân, nhưng khoảng cách giữa chúng ta vẫn rất rõ ràng… Dù vậy, xin hãy chăm sóc tốt cho tiểu thư. Nhìn thì có vẻ thiếu động lực, nhưng ngài ấy là một người có tấm lòng lương thiện.”

“Tất nhiên rồi. Tôi đến đây để giảnh dạy tiểu thư Denise, nên nhất định tôi sẽ làm tốt bổn phận của mình.”

“...”

Và thế là suốt ngày hôm đó, cho đến khi Denise trở về, Dereck cùng người gác cổng uống trà và trò chuyện về những câu chuyện đời thường.

Buổi tối sau giờ học, lấy cớ có rượu ngon, cậu mời người gác cổng ra bến cảng ven biển uống rượu. Từ đó, thỉnh thoảng hai người lại cùng nhau uống vài chén.

Tiếp theo, cậu lại bàn luận về hương vị món ăn với đầu bếp và quản gia của dinh thự. Để chuẩn bị cho việc đó, Dereck đã dành cả ngày trong thư viện Đại sảnh Văn hóa để nghiên cứu các loại nguyên liệu và văn hóa ẩm thực khác nhau.

Khi đi ngang hành lang, cậu sẽ nhận xét một cách nghiêm túc về nguyên liệu dùng trong bữa ăn hôm đó, tranh luận về độ đậm đà mà chúng mang lại.

Thỉnh thoảng, Dereck mang nguyên liệu hiếm từ chợ về cho đầu bếp và cùng nhau nấu những món ngon. Món ăn họ cùng nhau nói thậm chí còn được bưng lên cho Denise thưởng thức.

Và khi món ăn đó nhận được phản hồi tích cực từ Denise, vị đầu bếp với vẻ mặt mãn nguyện đã ôm chầm lấy Dereck ngay trong bếp.

Nhìn Dereck dần chìm vào thế giới ẩm thực, đầu bếp của dinh thự hăng say giảng giải, nước bọt văng tung tóe, về sự khác biệt độ ngọt giữa trái cây của đại lục phía tây và phía đông bắc, rồi lại dành hơn ba mươi phút để nói về việc hướng cắt nguyên liệu ảnh hưởng thế nào đến độ thấm của nước sốt.

Dereck nghe tất cả với vẻ vô cùng hứng thú.

Ngoài ra, cậu cũng thảo luận về hệ thực vật của tây nam lục địa với người làm vườn mỗi khi có cơ hội.

Cậu dành cả ngày đọc sách về thực vật và sinh thái để xây dựng nền tảng kiến thức cơ bản. Không thể trở thành chuyên gia chỉ bằng vài cuốn sách, nhưng ít nhất cậu có thể trở thành người đáng để trò chuyện và học hỏi.

Từng làm việc cho nhiều gia đình quý tộc, việc kết thân với gia nhân không phải vấn đề. Hiểu được nỗi vất vả của họ, cậu đồng cảm, thỉnh thoảng giúp đỡ giặt giũ hay dọn dẹp, cùng chia sẻ món ăn ngon trong bếp — chẳng mấy chốc, mỗi khi nhìn thấy cậu, họ đều nở nụ cười ấm áp.

Làm quen với người đánh xe và lính canh cũng rất dễ dàng. Họ bị cuốn hút bởi cuộc sống khắc nghiệt của lính đánh thuê, say mê lắng nghe những câu chuyện Dereck kể về việc tiêu diệt quái vật trong các mê cung.

Quản gia là người khó tiếp cận nhất, nhưng khi nhận ra mục tiêu chính của Dereck là để chỉnh đốn Denise, ông thậm chí còn chủ động đến phòng nghỉ của Dereck để kể về lịch sử dinh thự.

“Tiểu thư Denise! Ngài Dereck đã đến…! Hôm nay ngài ấy mang nhiều nguyên liệu ngon lắm! Tối nay ngài có muốn ăn hải sản không? Tôi sẽ nấu hết mình!”

“Ồ, Dereck. Chàng trai tội nghiệp. Cậu đã vất vả từ sáng rồi. Nghỉ ngơi một chút đi.”

“Ngài Dereck, tôi đã chuẩn bị xong bộ quần áo ngài nhắc lần trước. Chúng thực sự rất hữu ích cho việc huấn luyện các nữ hầu học việc.”

Chẳng bao lâu, người gác cổng cười lớn ôm chầm lấy Dereck, gia nhân nhiệt tình chào đón cậu, còn quản gia thì mỉm cười hài lòng.

Người làm vườn lan truyền những lời tốt đẹp về anh, nói rằng anh thực sự là người cao thượng, và vài nữ hầu học việc vụng về thậm chí còn đỏ mặt khi anh đi ngang qua.

“…Anh ta hòa đồng hơn em nghĩ. Nhưng cũng phải thôi, để nổi bật trong thế giới lính đánh thuê khắc nghiệt, người ta cần có con mắt nhìn người sắc bén và sự khôn ngoan…”

“Không… Bella… Không phải thật kỳ lạ khi anh ta hòa nhập vào dinh thự nhanh như vậy sao? Có khi nào anh ta đang dùng ma pháp hay thủ đoạn gì đó không?”

“…Ừm thì, đúng là bản thân ngài Dereck với tư cách người hướng dẫn thì hơi nghiêm khắc, nhưng ngài ấy là một người đáng tin cậy, người không thể có ác cảm với ngài ấy như vậy được.”

“Ư…”

Denise nằm ngửa trên giường, chịu đựng cơn đau nhức hành hạ cơ thể.

Từ sau giờ trưa, Dereck đã ngừng huấn luyện cho cô và ra ngoài trò chuyện với gia nhân.

Dù mới được bổ nhiệm chưa lâu, danh tiếng của cậu trong số các người hầu đã tăng vọt.

Tất nhiên, thiện cảm đó không tự nhiên mà đến.

Cậu đã dùng tiền riêng mua nhiều món quà, và dù bận rộn với huấn luyện ma pháp vẫn nghiên cứu sở thích của từng người, lắng nghe họ, khi cần thì giúp đỡ đến tận khuya — từng bước xây dựng mối quan hệ. Tất cả đều là kết quả của thời gian và công sức bỏ ra.

Quan trọng nhất, giữa Denise và Dereck tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua. Denise là quý tộc cấp cao, người cần được tiếp cận một cách cẩn trọng, còn Dereck là thường dân vươn lên từ con số không.

Rất rõ ràng các gia nhân sẽ cảm thấy thoải mái với ai hơn.

“Thì sao chứ… Giao lưu với gia nhân cũng đâu có gì lạ?”

“Đúng vậy, nhưng… ta vẫn có cảm giác bất an. Tên lính đánh thuê đó là người thẳng thắn và lạnh lùng; anh ta không phải kiểu người sẽ nịnh nọt vô cớ… Vậy nên chắc chắn anh ta có động cơ phía sau. Có lẽ… đây là mưu kế để gài bẫy ta…”

“…”

“Bella, em không được bị lừa bởi thiện ý của tên lính đánh thuê đó.”

Bella lặng lẽ chống cằm, mơ màng suy nghĩ.

Quả thật Dereck luôn đối xử rất tốt với Bella. Những ma pháp sư từng đến dạy ở dinh thự thường kiêu ngạo và coi thường gia nhân, nên phong thái điềm đạm của cậu là một làn gió mới.

Cậu giúp Bella làm sạch tác phẩm nghệ thuật bằng một phép thuật tạo gió nhẹ, và khi cô vất vả mang đồ dọn dẹp vào đêm khuya, cậu thản nhiên bước đến giúp cô khuân vác.

Người ta có thể nhìn nhận những hành động ấy là cố ý lấy lòng, nhưng thật khó để tìm ra lý do khiến một người được kính trọng như gia sư Dereck lại phải hạ mình để lấy lòng gia nhân cấp thấp… Dù sao, cậu chỉ giúp đỡ rồi lặng lẽ tiếp tục việc của mình.

“…Có khi nào ngài ấy thật sự là người tốt không?”

“Bella… cả em nữa sao…!”

Trước khi kịp nhận ra, Dereck đã hoàn toàn thâm nhập vào lãnh địa của Denise. Việc loại bỏ cậu ngày càng trở nên khó khăn.

Thật khó để hiểu góc độ này của con người cậu nếu chỉ nhìn cậu lúc cậu vùi mình trong ma pháp ở hang động bẩn thỉu. Dereck vốn rất thành thạo trong các mối quan hệ xã giao. Phần lớn điều đó chịu ảnh hưởng từ Jayden, vị chủ quán rượu có thể xử lý bất kỳ vị khách nào một cách khéo léo.

Denise đang dần bị kéo vào vòng kiểm soát của Dereck.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!