Trọn bộ

Chương 20 : Hành trình (4)

Chương 20 : Hành trình (4)

“Tôi không còn gì để dạy cho cô nữa.”

Hai người còn lại trong phòng nghe câu nói của Dereck chỉ có thể nghiêng đầu, không giấu được vẻ bối rối.

Học trò của anh, Diella, mới chỉ đang làm chủ ma pháp một sao, trong khi bản thân Dereck đã gần như hoàn thiện ma pháp hai sao, thậm chí bắt đầu chạm tới lĩnh vực của ma pháp ba sao.

Khoảng cách ma pháp giữa hai người rộng như trời với đất, làm sao mà Dereck có thể khẳng định rằng việc tiếp tục dạy Diella đã không còn ý nghĩa gì nữa chứ?

*****

“Từ thời điểm này trở đi, tôi không thể xác định liệu sự can thiệp của mình còn mang lại tác động tích cực cho sự phát triển ma pháp của tiểu thư Diella hay không.”

Đó là những lời mà Dereck vừa nói với Đại Công tước. Dù đang giữa ban ngày, căn phòng vẫn bao trùm trong một thứ ánh sáng u ám kỳ lạ, tạo cảm giác áp lực nặng nề.

Đại Công tước Raymond Oswald Duplain ngồi trên chiếc ghế da êm ái của mình, bình thản lắng nghe lời giải thích của Dereck.

“Chắc hẳn ngài cũng đã nhận ra cách tiểu thư Diella vận dụng ma lực có chút khác biệt so với những quy tắc ma pháp của các quý tộc.”

“Ta đã nghi ngờ rằng đó là lý luận của Trường phái Hoang Dã.”

“Ngài đã biết sao?”

“Sau trận đấu lần trước của Diella, ta đã mơ hồ cảm nhận được sự đặc biệt của con bé. Tuy chưa thể khẳng định hoàn toàn, nhưng…”

Raymond Oswald Duplain, người thống trị tuyệt đối của vùng đất này, là một đại pháp sư cấp năm. Với kinh nghiệm trải rộng trên hầu hết các hệ thống ma pháp, ông cũng đã nhận ra rằng cách học ma pháp của Diella không hề bình thường.

“Rồi sau đó thì sao?”

“Việc dạy học của Trường phái Hoang Dã, về bản chất, là để rèn luyện cho pháp sư năng lực tự học. Cho đến một mức độ nhất định, một người hướng dẫn giỏi có thể giúp tiểu thư Diella không cần phải đi lên những con đường quanh co. Nhưng vượt qua ngưỡng đó, sự hướng dẫn đó lại có nguy cơ trở thành một tác động tiêu cực.”

“Tác động tiêu cực như thế nào?”

“Một khi những giới hạn xuất hiện, tiểu thư Diella sẽ bị bó buộc trong cách vận dụng ma lực mà tôi đã nhồi nhét vào đầu cô ấy.”

Dereck tiếp tục giải thích, hai tay đặt sau lưng, đứng vững vàng.

“Ma pháp của tiểu thư Diella giống như vẽ tranh. Xét trong số những pháp sư của Trường phái Hoang Dã tự do phóng khoáng, khả năng điều khiển ma lực của cô ấy cũng thuộc dạng đặc biệt mạnh mẽ.”

“Giống như đang tạo ra một tác phẩm nghệ thuật.”

“Vâng, đó là một lời so sánh rất đúng trọng tâm. Càng là một nghệ sĩ có màu sắc mạnh mẽ, thì họ càng không nên tùy tiện lắng nghe những lời khuyên của người khác. Những lời khuyên đó có thể làm phai nhạt màu sắc và sức mạnh ấy.”

Dereck nói thêm:

“Cô ấy có thể trở thành một pháp sư ở cấp độ cao hơn rất nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng.”

Đại Công tước lắng nghe, rồi khẽ nhắm chặt mắt.

Ông trầm ngâm suy nghĩ, vẻ mặt vẫn không đổi. Chẳng mất bao lâu, ông đã đưa ra kết luận.

“Ta hiểu rồi. Ta hiểu ý ngươi. Vậy có nghĩa là ngươi cũng không còn lý do gì để tiếp tục ở lại dinh thự này.”

“Vâng. Một gia sư ma pháp mà không thể dạy ma pháp thì còn có ích gì chứ?”

“Diella hiện tại rất dựa dẫm vào ngươi về mặt tinh thần.”

Dereck bình thản hạ ánh mắt, không đáp lời. Thấy vậy, Đại Công tước âm thầm gật đầu hài lòng — để Diella quá phụ thuộc vào Dereck quả thực không có lợi. Với tư cách là một pháp sư thuộc Trường phái Hoang Dã, con bé cần học cách tự đứng vững.

“Được thôi. Ngươi vốn là kẻ có dã tâm lớn. Trong dinh thự quý tộc yên bình này, việc tu luyện ma pháp đối với ngươi chắc hẳn có rất nhiều hạn chế. Với một kẻ tràn đầy tham vọng, việc dậm chân tại chỗ hẳn là rất khó chịu đựng.”

“Vâng. Ma pháp của tôi chỉ thực sự tiến bộ trong những môi trường mang tính thực chiến. Dinh thự này… quá yên bình.”

“Ngươi dường như không phải kiểu người sinh ra để sống một cuộc sống an nhàn.”

“Tôi xin được phép coi đó là một loại may mắn.”

Đại Công tước xoay ghế, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói tiếp.

“Dù vậy, đứa con gái út từng đầy oán khí của ta đã được hưởng lợi rất nhiều từ ngươi. Ta không dám nói mình là một người cha tốt, nhưng ít nhất ta đã có thể mang con gái mình trở lại con đường đúng đắn. Điều đó, phần lớn là nhờ công của ngươi.”

“Thật vinh hạnh cho tôi.”

“Trẻ con lớn nhanh đến đáng sợ. Chỉ cần mải mê xử lý công việc lãnh địa, ngoảnh đầu lại đã thấy chúng nở rộ rồi.”

Valerian, Leigh, Aiselin — mỗi đứa con của Công tước đều đã tìm được vị trí của mình trong xã hội quý tộc. Có lẽ giai đoạn nổi loạn của Diella từ lâu đã là cái gai trong lòng ông.

Giờ đây, khi cô con gái út cũng bắt đầu tìm thấy con đường của riêng mình, Đại Công tước cảm thấy mình bước vào một giai đoạn mới của tuổi làm cha — giống như chim mẹ nhìn chăm chăm vào chiếc tổ trống, vừa nhẹ nhõm, vừa cô đơn.

Ông lặng lẽ đắm mình trong suy nghĩ, dõi theo những đứa con đang tiếp tục tiến về phía trước.

“Khi nào ngươi rời đi?”

“Tôi dự định sẽ đến Ebelstain bằng xe ngựa của tiểu thư Aiselin khi cô ấy quay trở lại dinh thự.”

“Được. Trả lại chìa khóa thư viện đi.”

“Vâng. Tôi sẽ nhờ người hầu trả lại cuốn sách ma pháp mà tôi đang đọc.”

“Không cần. Chỉ cần trả lại chìa khóa là được.”

Dereck mất một nhịp mới hiểu được hàm ý trong lời nói ấy.

Cậu khẽ giật mình, ánh mắt lướt qua cuốn sách ma pháp ba sao đang đeo bên hông.

Ngay cả với một Đại Công tước, việc để một thường dân giữ lại một cuốn ma pháp thư quý giá như vậy cũng là chuyện cần cân nhắc cẩn thận. Xét về giá trị, cuốn sách cổ này đủ để mua cả một căn nhà.

Thế nhưng, Đại Công tước không hề có ý thu hồi nó. Ông chỉ chống cằm, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dereck đặt chìa khóa thư viện lên bàn làm việc của Đại Công tước.

“Nếu không còn việc gì nữa, ngươi có thể lui.”

Trong căn phòng u ám, Đại Công tước vẫn ngồi đó, như mọi khi — bao quanh bởi trách nhiệm và một chút cô độc. Ông trông như một bức tượng không thể lay chuyển.

Dereck cúi người cảm tạ, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng làm việc.

*****

Ngoài hành lang, Valerian và Diella đã đứng chờ sẵn. Valerian trông có phần lo lắng, còn Diella thì bình thản đến lạ.

“Ngươi đã mở lời đến với cha rồi sao?”

“Vâng. Tôi sẽ sớm rời đi đến Ebelstain bằng xe của tiểu thư Aiselin.”

“…Vậy là ngươi đã quyết định như thế.”

Valerian nhìn Dereck, trong mắt thoáng qua chút tiếc nuối. Sáng sớm hôm này, anh đến gặp Dereck chính là để hỏi liệu cậu ta có thể tiếp tục hướng dẫn Diella hay không. Nhưng lập trường của Dereck rất kiên quyết.

Tiếp tục dạy có thể không có lợi cho Diella. Còn với Dereck, đó sẽ là sự lãng phí thời gian, thời gian lẽ ra cậu có thể dùng để nâng cao trình độ ma pháp của chính mình.

Nếu việc dạy học không thể mang lại lợi ích cho cả hai, vậy thì kết luận duy nhất là: việc tiếp tục giảng dạy là vô nghĩa.

Cuối cùng, Valerian chấp nhận lời của Dereck và lặng lẽ vỗ lên vai anh.

“Được rồi. Ngươi đã làm rất tốt. Gia tộc Duplain nợ ngươi rất nhiều.”

“Không hẳn vậy. Ngược lại, việc dạy dỗ tiểu thư Diella cũng giúp tôi củng cố lý luận ma pháp của bản thân.”

“…Hãy mang thứ này theo.”

Valerian lấy từ túi áo ra một chiếc huy chương nhỏ cỡ ngón tay cái. Mặt trước khắc gia huy của gia tộc Duplain, mặt sau là con dấu riêng của Valerian.

“Nếu ngươi xuất trình nó tại các cửa hàng trong khu quý tộc ở Ebelstain, họ sẽ hiểu rằng ngươi đang được Đại Công tước Duplain bảo hộ. Ta cũng sẽ chỉ cho ngươi vài cửa hàng có những vật phẩm quý giá, vốn chỉ dành riêng cho các thành viên của gia tộc.”

“…Xin cảm ơn.”

Dereck nhận lấy, bỏ chiếc huy chương mang dấu ấn Duplain vào túi. Sau đó, anh cúi chào Valerian, rồi quay sang Diella.

Diella nhìn Dereck với một ánh mắt kiên định đến bất ngờ.

“Ngươi định đến một cách đột ngột, rồi lại rời đi một cách đột ngột như vậy sao?”

“Đó chẳng phải là cuộc sống của một lính đánh thuê lang bạt sao?”

“Ta biết ngươi sẽ không muốn nghe, nhưng ta vẫn sẽ nói điều này.”

Diella do dự một lát, rồi như đã hạ quyết tâm, cô ngẩng đầu, kiêu hãnh nói ra:

“…Ngươi không thể không đi được sao?”

Như thể lời nói ấy đâm thẳng vào tim anh, Valerian nhắm chặt mắt lại.

Dereck nhìn Diella một cách bình thản, rồi với vẻ dịu dàng hơn thường ngày, cậu đáp:

“Như mọi khi, tôi sẽ lang thang trong các quán rượu ở Ebelstain, tiếp tục công việc của một lính đánh thuê. Đồng thời, tôi cũng sẽ nghiên cứu rất nhiều ma pháp.”

“…Vậy sao.”

“Tiểu thư Diella, sau khi hoàn thành việc học ở dinh thự, cô sẽ được cấp một dinh thự lớn để chuẩn bị bước vào xã hội thượng lưu, và sẽ đến khu quý tộc Ebelstain, đúng không? Giống như tiểu thư Aiselin đã làm.”

Dereck mỉm cười ấm áp. Đó là nụ cười hiếm hoi trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng của cậu.

“Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi. Đến lúc đó, nếu tôi có tiến bộ thêm một chút, có lẽ tôi sẽ lại có thứ gì đó mới để dạy cho cô.”

Trước những lời điềm tĩnh của Dereck, Diella chỉ có thể gật đầu.

Lời nói của cậu vẫn luôn như vậy, chân thành, và không để lại bất kỳ chỗ trống nào cho sự phản bác.

*****

Đêm đó, Diella mơ thấy ác mộng.

Một giấc mơ về những ngày bị giam cầm trong hậu viện, không làm được gì ra hồn.

Ngồi lặng lẽ trong phòng, lãng phí thời gian, lắng nghe những lời thì thầm như tiếng quỷ dữ.

Diella, ngươi thật vô dụng. Bất tài. Chỉ là một phế vật mang dòng máu quý tộc mà thôi.

Những lời thì thầm lấp đầy tai cô, đến mức bốn bức tường như khép lại. Thế giới co rút thành một điểm, nghiền ép cô, bóp nghẹt hơi thở—rồi đột ngột, cô choàng tỉnh.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, Diella bật dậy trên giường. Ánh trăng len qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng tối.

Một nữ hầu đứng đó, vẻ mặt bối rối.

“Tiểu thư Diella, người… người không sao chứ? Tôi nghe thấy tiếng động nên vào xem…”

“…”

Sau khi điều hòa lại nhịp thở, Diella thở ra thật sâu. Ý nghĩ Dereck sắp rời đi để lại trong lòng nàng một khoảng trống khó gọi tên. Nàng nhận ra mình đã dựa dẫm vào anh nhiều đến mức nào.

Thành thật mà nói, cô không muốn Dereck rời đi.

Nhưng cô không có lý do để ngăn cản cậu.

[“Chẳng phải chính cô, tiểu thư Diella, mới là người đang nắm giữ quyền chủ động trong toàn bộ chuyện này sao?”]

Bất chợt, một câu nói mà Dereck từng nói vang lên trong đầu cô.

Đúng vậy. Cuối cùng thì người nắm quyền quyết định vẫn là Diella.

Dereck rời đi vì Diella đã thay đổi hoàn toàn, vì thế cậu không còn lý do để ở lại. Nếu cô tạo ra một lý do để cậu ở lại, thế là đủ. Rõ ràng, nếu cô quay về con người trước kia, ngược đãi người hầu, gây náo loạn, thì cậu sẽ ở lại vì cô.

Dù sao thì cậu cũng chính là người đã thay đổi cô. Chắc hẳn Đại Công tước và Valerian sẽ muốn giữ cậu lại một lần nữa. Như vậy, cô có thể tiếp tục ở bên Dereck.

Diella lặng lẽ nhìn nữ hầu đang lo lắng trước mặt.

Cô có thể tát cô ấy, quở trách vì tự ý xông vào phòng tiểu thư. Chỉ cần gây chuyện, Dereck sẽ ở lại.

Trong mắt nàng lóe lên một tia do dự.

“…Không sao. Ta ổn. Cô có thể mang cho ta một ly nước không?”

“Vâng! Tôi sẽ quay lại ngay từ nhà bếp. Xin tiểu thư chờ một chút!”

Nhưng Diella không thể làm như vậy.

Cô ngồi lặng lẽ bên bàn trà giữa phòng, dưới ánh trăng dịu nhẹ, khẽ chạm tay lên gương mặt mình.

Cô sẽ gây náo loạn vì lý do gì đây? Vì Dereck sao?

Tạo ra hỗn loạn như vậy chỉ khiến tất cả những gì Dereck đã làm đến giờ trở nên vô nghĩa. Dù có phải để cậu rời đi, Diella cũng không thể chịu nổi việc làm hoen ố ý nghĩa mà cậu đã để lại. Cô không bao giờ muốn đạp đổ những gì cậu đã dày công xây dựng bằng chính đôi tay mình.

Cuộc sống thường nhật hiện tại thật bình yên biết bao. Những người hầu trong dinh thự giờ đây mỉm cười hiền hòa với cô, gia đình cô cũng trải qua từng ngày trong yên ổn. Những khoảnh khắc giản dị ấy quý giá vô cùng.

Chính vì Dereck không muốn cô đánh mất những điều đó, nên Diella chỉ có thể lau nước mắt mà lặng lẽ khóc.

Và điều quan trọng nhất chính là cô không thể ngăn cản Dereck theo đuổi tham vọng của mình.

Tham vọng ấy được bộc lộ khi họ cùng nhau ngước nhìn bầu trời trong khu vườn. Cậu không muốn cam chịu sống với số phận của một thường dân, mà muốn trở thành một pháp sư cấp cao. Bị trói buộc trong dinh thự quý tộc này chỉ khiến con đường của cậu bị cản trở.

Vì thế, Diella không thể làm như vậy được. Cậu là một người đàn ông có đôi cánh, và cậu cần phải sải cánh bay lượn một cách tự do trên bầu trời.

Cô gái nén lại nước mắt, và chẳng bao lâu sau, trong mắt cô hiện lên vẻ quyết tâm.

*****

Bốn ngày sau, khi Tiểu thư Aiselin đã hoàn tất chuyến thăm nhà và chuẩn bị trở về Ebelstein.

Trước cổng chính dinh thự công tước Duplain, một cỗ xe ngựa lộng lẫy cùng rất nhiều gia nhân đã tụ họp để tiễn nàng.

Tiểu thư Aiselin với vẻ mặt có phần phức tạp lần lượt chào hỏi các gia nhân, rồi khẽ cắn môi khi Dereck tiến đến.

“Ta sẽ thả cậu ở cổng vào Ebelstein chứ? Hay khu thương mại sẽ tiện hơn?”

“Khu thương mại thì tiện hơn. Cảm ơn cô đã để tâm.”

“Không có gì. Nếu là chừng đó thì ta vẫn có thể làm được.”

Đó là buổi một buổi sáng tràn đầy hơi ẩm.

Vào cuối mùa xuân, thời tiết ở phía tây vẫn thường hay như vậy. Sương mù mỏng giăng nhẹ khắp nơi, chỉ cần vừa bước ra khỏi giường là người ta đã có thể cảm nhận được sự mát lành đặc trưng của buổi sáng. 

Ở ranh giới mong manh giữa đêm và ngày ấy, cả thế giới dường như trống trải đến lạ.

Chỉ có tiếng chim hót trong khu vườn, nơi ánh mặt trời còn chưa chạm tới, vang lên khe khẽ, trống rỗng.

Dereck gửi lời cảm ơn Tiểu thư Aiselin, rồi trước khi bước lên xe, anh đảo mắt nhìn quanh.

Valerian và Leigh, những người đã đến từ sớm, khẽ cúi đầu; Dereck gật đầu đáp lại.

Rồi Diella, người đang đứng giấu phía sau hai người anh trai của mình, bước ra phía trước. 

Cô vẫn mang vẻ mặt cứng cỏi. Dù đã khóc không ít, nhưng trong buổi chia tay này, cô lại thể hiện một sự kiên cường đáng ngạc nhiên.

Cậu đã nghĩ cô sẽ làm ầm ĩ, sẽ níu kéo cậu ở lại, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.

Như đọc được suy nghĩ của anh, Diella mỉm cười quen thuộc rồi nói:

“Sao? Anh tưởng ta sẽ khóc lóc và bắt anh đừng đi à? Ta đâu còn là trẻ con nữa.”

“…Ra vậy. Cô đã khiến tôi phải nhìn mình bằng con mắt khác rồi.”

Dereck bật cười nửa miệng, ngẩng lên nhìn bầu trời đang dần sáng, rồi nói với Diella:

“Dù vậy, được dạy dỗ cô là một vinh dự lớn, tiểu thư Diella. Có lẽ tôi không thể tự hào xưng mình là sư phụ của cô ở bất cứ đâu, nhưng tôi mong cô vẫn sẽ nhớ những phép thuật chúng ta đã cùng luyện tập.”

“Xin lỗi, nhưng ta sẽ tự hào nói rằng anh chính là sư phụ của ta.”

“…”

“Cho dù anh muốn sống lặng lẽ, thì cũng khó mà được như ý đâu. Nghĩ xem, sẽ có bao nhiêu người thì thầm về người đã dạy dỗ Diella Catherine Duplain này chứ. Hì hì.”

Cô gái tinh nghịch cười khẽ, vuốt lại mái tóc vàng óng nhiều lần, rồi thẳng thắn nói:

“Đừng liều lĩnh mà nhận những nhiệm vụ vượt quá sức của mình. Hãy chăm sóc tốt cho bản thân.”

“Tôi sẽ ổn thôi. Cô cũng hãy chú ý chăm sóc bản thân mình, tiểu thư Diella.”

“Không cần lo cho ta.”

Diella không làm ầm ĩ. Cô im lặng nghịch những lọn tóc nơi đầu ngón tay, rồi với ánh mắt kiên quyết, nói:

“Ta lớn rồi. Thấy chứ? Ta có thể tự lo cho mình.”

Nói xong, cô chống tay lên hông, rồi ưỡn ngực đầy tự tin với nụ cười mãn nguyện.

Khoảnh khắc ấy, Dereck sững người, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.

Một ký ức chợt ập đến, một ký ức đã bị chôn sâu trong tiềm thức anh suốt một thời gian dài, bị gạt sang bên và hiểu lầm.

[‘Con đã lớn rồi. Con có thể tự lo cho mình.’]

Rất lâu về trước, Dereck nhỏ tuổi cũng từng nói câu ấy, y hệt như Diella bây giờ. Khi ấy, anh không muốn trở thành gánh nặng cho người sắp rời đi, nên đã gượng cười, cơ thể căng cứng.

Để người ra đi có thể bước tiếp mà không vướng bận, cậu đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng thay vì yên tâm, sư phụ của cậu lại ôm chặt lấy cậu, gương mặt đầy lo lắng.

… Và thì thầm điều gì đó vào tai Dereck.

Khi ấy, cậu không thể hiểu những lời đó, nhưng vẫn chôn sâu từng câu chữ sư phụ Katia đã nói trong buổi chia tay ấy vào đáy tim và bước tiếp.

Rồi theo thời gian, cậu cũng có học trò của riêng mình.

Khi nhìn người học trò nhỏ tự tin tuyên bố mình đã trưởng thành ngay lúc chuẩn bị chia xa, mọi thứ trong cậu như những quân cờ domino đổ rạp, và cậu hiểu ra tất cả.

Cô bé vẫn còn quá trẻ. Con đường phía trước còn rất dài. Vô số thử thách của cuộc đời vẫn đang chờ đợi, và trên hành trình ấy, cô sẽ còn đối mặt với những lần phản kháng mới.

Giữa những con sóng của cuộc đời, hình ảnh một cô bé non nớt gắng gượng khẳng định mình đã trưởng thành với những bước chân chưa vững, chắc hẳn đã khắc sâu vào trong trái tim ai đó.

Chỉ đến lúc này, Dereck mới hoàn toàn thấu hiểu cảm xúc từng lưu lại trên gương mặt sư phụ Katia ngày hôm ấy.

Cuối cùng, cậu cũng hiểu trọn vẹn những lời dịu dàng mà sư phụ năm xưa đã thì thầm với mình:

“Tiểu thư Diella.”

Dereck quỳ một chân xuống, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên mái tóc vàng óng ánh của Diella, rồi khẽ nói bằng giọng trầm thấp:

“Cô không cần phải lớn lên quá nhanh đâu.”

Nghe vậy, đồng tử Diella khẽ run lên, rồi cô cắn môi. Cô cố kìm nén cảm xúc, gắng giữ lấy sự bình tĩnh. Nhưng những giọt nước mắt không sao ngăn được vẫn lặng lẽ rơi xuống từ đôi mắt đỏ hoe.

Dereck im lặng đứng dậy, kéo mũ áo choàng lên.

“Dereck!”

Có lẽ không còn thời gian cho những lời từ biệt dài dòng, Diella gọi cậu một tiếng. Cô chào tạm biệt cậu bằng một câu nói ngắn gọn nhưng tràn đầy quyết tâm.

“Hẹn gặp lại.”

Cô gái rồi sẽ bước vào giới xã giao của Ebelstein. Vì thế, Dereck có thể bình thản nói lời tạm biệt khi bước lên xe.

“Chúng ta sẽ gặp lại ở Ebelstein.”

*****

Cạch.

Cánh cửa nặng nề của cỗ xe ngựa mở ra, Dereck bước xuống với dáng vẻ mệt mỏi.

Cậu duỗi người, thân hình gầy gò kéo căng, rồi đảo mắt nhìn quanh và nhận ra đã khá muộn.

Con hẻm hẹp, ngoằn ngoèo vẫn nồng nặc mùi sinh hoạt đời thường. Rác rưởi chất đống nơi các góc—những thùng gỗ cũ, đồ ăn thừa, những con dao han gỉ vương vãi khắp nơi.

“Ngài Dereck, nếu có dịp đến khu quý tộc, nhất định hãy ghé thăm chúng tôi. Ta sẽ đãi anh loại trà ngon nhất, và nếu anh cần gì, xin đừng ngần ngại.”

“Vâng, cảm ơn.”

“Anh luôn được chào đón tại dinh thự.”

Tiểu thư Aiselin nghiêng người tiễn biệt. Dù trong suốt quãng đường họ đã giải quyết không ít chuyện, nhưng khi chia tay, trong lòng cô vẫn còn điều gì đó nặng trĩu.

Dereck lịch sự cúi chào, rồi cỗ xe từ từ lăn bánh, hướng về khu quý tộc.

—Leng keng, leng keng.

Sau khi xuống xe, vậu quay lại khu phố của dân thường, giờ đây đang chìm trong ánh trăng.

Những đứa trẻ chân trần chạy chơi, kẻ ăn xin ngồi rải rác khắp nơi, chìa tay xin tiền người qua đường.

Ở xa xa, tiếng khóc của một người phụ nữ bị đánh đập hòa lẫn với tiếng la ó của đám người say rượu, và từ một quán rượu rẻ tiền vọng ra khúc hát mơ hồ.

Đó là một thế giới hoàn toàn đối lập với khu quý tộc, nơi không khí lúc nào cũng phảng phất hương xa hoa. Nhưng mà ở đây, chỉ cần hít thở thật sâu, cậu đã cảm thấy một sự thỏa mãn khó tả, giống như trở về nhà sau một chuyến đi dài.

“Hừm, da dẻ trông khá hơn nhiều đấy, đồ ăn ở dinh thự của quý tộc chắc là ngon lắm nhỉ.”

Khi Dereck đi dọc con phố quán rượu, một cô gái đang ngồi xếp bằng trên một thùng gỗ cũ ở góc hẻm lên tiếng. Giọng điệu tự nhiên, cằm chống lên tay, như thể họ đã quen biết lâu năm.

Khoác trên mình chiếc áo choàng cũ sờn, cô mang dáng vẻ điển hình của một lính đánh thuê. Trên lưng là một cây cung lớn, mái tóc bạch kim được buộc gọn gàng ra sau.

“Ồ, chào Pheline.”

Nếu con hẻm hôi thối này có thể được coi là nhà của Dereck, thì cô gái này hẳn chính là một người bạn thanh mai trúc mã từ khu phố năm xưa.

Cuối cùng, Dereck cảm thấy mình đã thật sự trở về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!