Với một thường dân mà nói, trình độ ma pháp của hắn quả thực khá ấn tượng. Xem ra những lời đồn về tên lính đánh thuê kỳ cựu đó không hề bị phóng đại.”
Felmier đã vô thức bỏ qua lời khen mà Jayden đã dành cho Dereck lúc hắn ta giới thiệu cho ông. Dù sao thì, tiêu chuẩn của thường dân vốn dĩ luôn ở mức tầm thường.
Quả thật, giới hạn của hắn rất rõ ràng, chủ yếu chỉ sử dụng các ma pháp một sao, nhưng sự tinh tế trong cách điều khiển dòng chảy ma lực lại là thứ thuần thục nhất mà Felmier từng thấy ở một thường dân.
Thỉnh thoảng, trong tầng lớp thấp kém cũng xuất hiện những cá nhân lẽ ra có thể có một tương lai khác. Những người như vậy hiếm hoi lắm mới trở nên đột xuất trong giới thường dân, nhưng phần lớn đều bỏ cuộc khi đối mặt với bức tường mang tên huyết thống.
Việc chứng kiến các pháp sư xuất thân quý tộc nhanh chóng đạt tới những cảnh giới mà mình phải mất nhiều năm khổ luyện mới chạm tới là điều khó lòng nuốt trôi. Trong lĩnh vực ma pháp, huyết thống quyết định tất cả—từ một sao, hai sao cho đến ba sao.
Tên lính đánh thuê kia, vì còn trẻ, cho nên vẫn giữ trọn vẹn ý chí của mình. Với tiểu thư Ellen, không thể có đối thủ luyện tập nào tốt hơn thế.
Không cần những nghi thức rườm rà như khi đấu với quý tộc khác, có thể trao đổi đòn đánh một cách công bằng, và ngay cả khi làm tổn thương nhau trong lúc giao tranh, cũng chẳng phải vấn đề lớn.
Felmier nhớ lại ánh mắt đầy tự tin của Jayden khi tiến cử Dereck. Không nghi ngờ gì nữa, tầm nhìn của một lính đánh thuê từng lừng danh trong Trận Chiến Bình Minh quả thật ở một đẳng cấp khác.
“Đoàn lính đánh thuê Veldern sao…? Có lẽ Hầu tước Belmiard sẽ hứng thú với cái tên này.”
Vừa nghĩ rằng mình nên ghi nhớ tên nhóm đó, Felmier vừa tiếp tục quan sát trận đấu. Cục diện vẫn đang duy trì ở trạng thái cân bằng gần như hoàn hảo.
*****
“Ôi, ngọn lửa của sự phán xét trừng phạt vạn vật…”
—Vù!
Niệm lên câu thần chú đặc thù của Trường phái Chính Quy, Ellen sau khi giãn khoảng cách liền một lần nữa thi triển một ma pháp tấn công một sao.
Lần này, với vẻ mặt nghiêm túc, cô d đã sử dụng sở trường của mình: chuỗi ma pháp hỏa diễm.
Hơn mười mũi tên lửa nhỏ dần hình thành giữa không trung.
Đôi mắt đỏ của Dereck chớp nhẹ một cái, và ngay trong khoảnh khắc đó, cậu đã nắm bắt được dòng chảy ma lực. Ellen cũng bắt gặp ánh nhìn của cậu trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
‘Hắn đã đoán được hướng ma pháp của mình rồi…!’
Ellen lập tức đánh giá lại chiến thuật của mình. Nếu tiếp tục dùng ma pháp theo cách thông thường, Dereck chắc chắn sẽ tìm cách vô hiệu hóa như lúc nãy.
Ma pháp luôn mang theo ý chí của người thi triển.
Thông qua dòng chảy, hình thái biểu hiện và tốc độ biến đổi của ma lực, một pháp sư lão luyện có thể đoán được mục đích của đối phương.
Tình cờ thay, Dereck là bậc thầy trong chuyện đó.
Không chỉ vậy, cậu còn là một đấu pháp sư dày dạn kinh nghiệm. Ellen có thể dễ dàng nhận ra khả năng đọc dòng ma lực của cậu được tôi luyện từ chiến đấu thực tế.
Trong ma tộc, thường xuyên xuất hiện những dị thể sở hữu năng lực ma pháp, vì thế việc “đọc” ma pháp không phải là một lựa chọn—mà là điều bắt buộc để săn giết chúng.
Nếu Dereck thật sự là một pháp sư với rất nhiều kinh nghiệm, những đòn tấn công nửa vời chỉ càng tạo lợi thế cho cậu.
Vì vậy, một pháp thuật tung ra không phân biệt phương hướng sẽ hiệu quả hơn trong việc áp đảo cậu. Hơn nữa, bên ngoài đấu trường cũng có kết giới ma pháp bảo vệ, nên không cần lo phá hủy kiến trúc.
Ellen đưa ra quyết định trong chớp mắt.
Nghe theo bản năng, cô lập tức thay đổi toàn bộ kế hoạch.
Hơn mười mũi tên lửa nở rộ, không nhắm vào một điểm cụ thể, mà nhằm bao trùm toàn bộ mặt sàn.
“Ồ…?”
Đôi mắt Dereck mở to vì bất ngờ. Đó là một lựa chọn thú vị.
Dù đã nhiều lần chứng kiến những điều kỳ diệu của giới quý tộc, việc một pháp sư trẻ tuổi có thể thích ứng và thay đổi chiến thuật nhanh như vậy vẫn rất hiếm thấy.
Các pháp sư quý tộc, với lượng ma lực dồi dào và sức mạnh áp đảo, thường dễ dàng nghiền nát thường dân. Nhưng vì luôn sống ở vị thế kẻ mạnh, họ thường thiếu khả năng ứng biến linh hoạt và vận dụng ma pháp theo tình huống.
Khả năng thích nghi và những trò lừa gath thường được rèn giũa trong tay kẻ yếu.
Chính vì vậy, khả năng phán đoán nhanh nhạy của Ellen có thể xem là một thiên phú không tầm thường.
—Ầm!
Dòng ma lực bành trướng theo mọi hướng trở nên khó đoán. Không còn lựa chọn nào khác, Dereck lập tức tái tổ chức ma lực để phòng thủ.
Trong một đấu trường hình vuông như vậy, các góc sân là nơi ít có khả năng trúng đòn nhất.
Khi đòn tấn công của đối phương không có quy luật, việc chiếm giữ vị trí có lợi là ưu tiên hàng đầu.
Dereck nhảy vọt về một góc, bao phủ bản thân bằng một mảng tường đất. Sau khi vô hiệu hóa vài mũi tên lửa bay tới, cậu nhanh chóng chuẩn bị phản công.
“Ta biết cậu sẽ ở đó.”
Ellen đã cảm nhận được vị trí của Dereck ngay lập tức và hoàn tất niệm chú cho pháp thuật tiếp theo.
Cơn mưa các mũi tên lửa vừa rồi chỉ là một tấm bình phong, nhằm che giấu mục tiêu dồn Dereck vào một góc chết để đảm bảo đòn kế tiếp trúng đích.
Chỉ cần nhìn quy mô của pháp thuật dùng làm mồi nhử cũng đủ thấy lượng ma lực của cô dồi dào đến mức nào.
Trong lúc xử lý loạt mũi tên lửa, Dereck đã bị chậm nửa nhịp trong việc triển khai ma pháp. Nắm lấy khoảnh khắc đó, Ellen bắt đầu phóng ra một loạt Ice Spear. Lần này, cô quyết tâm không để chúng bị vô hiệu hóa như trước.
Thế nhưng, Dereck đã đọc thấu toàn bộ ý đồ của cô.
Cậu khẽ nhắm mắt lại, rồi giơ tay thi triển hết công suất của ma pháp một sao hệ biến hình: Light Creation.
—Lóe!
Ánh sáng bùng lên, che khuất toàn bộ tầm nhìn của cả hai người.
Dereck không mấy tự tin với ma pháp biến hình của mình, nhưng trong một trận đấu tay đôi, bấy nhiêu đủ để tạo ra khe hở.
Trước luồng ánh sáng chói mắt, Ellen theo phản xạ nhắm chặt mắt.
Nhưng ngay sau đó, nhận ra bản thân đang sơ hở đến mức nào, cô lập tức dồn sự tập trung vào thính giác và bao phủ bản thân bằng kết giới phòng ngự.
“Phản ứng tốt.”
Dereck kích hoạt ma pháp và âm thầm đánh giá.
Mỗi lựa chọn của Ellen đều tối ưu. Ngay cả khi nhắm mắt, cô vẫn dùng thính giác để đối phó với ma pháp của Dereck.
Không nghi ngờ gì nữa, cô là một thiên tài.
‘Nếu tập trung vào dao động ma lực và âm thanh, mình có thể phòng thủ…! Chờ đến khi xác định được hướng…!’
—Keng!
Đúng lúc đó, một mũi tên ma pháp của Dereck va vào kết giới của Ellen.
Phản ứng của cô chậm hơn một chút, nhưng vẫn kịp thời đỡ được đòn tấn công bằng một pháp thuật triển khai muộn. Uy lực của đòn tấn công không quá lớn, nên cô đã dễ dàng chặn đứng.
Ellen nheo mắt để xác định vị trí Dereck. Ánh sáng đã tan đi, và hình ảnh pháp sư tóc trắng lại hiện ra, đang tiếp tục triển khai ma pháp tấn công.
‘Không nghe thấy gì cả…!’
Cô chỉ cảm nhận được phương hướng của ma lực một cách mơ hồ, nhưng âm thanh phát ra khi ma thuật hình thành không truyền vào tai cô.
Điều đó nghĩa là hắn ta đã cố ý triệt tiêu tiếng động bên phía mình!
‘Ma pháp hệ ảo thuật…! Hắn còn đoán trước mình sẽ dựa vào thính giác…!’
Trong các ma pháp hệ ảo thuật một sao cơ bản có pháp thuật phong bế âm thanh.
Việc chuyển đổi liên tục giữa các hệ ma pháp như vậy là cực kỳ khó. Do phải phân tán sự tập trung, các mũi tên ma pháp của Dereck có uy lực khá yếu.
Nhưng nếu đó là một pháp thuật xuất phát từ một pháp sư quý tộc có ma lực mạnh hơn, kết giới đã sụp đổ ngay khi trúng đòn, và trận đấu cũng kết thúc.
Trận đấu còn tiếp diễn chỉ vì đối phương là một pháp sư một sao.
Nhận ra sự thật đáng hỗ thẹn đó, Ellen nghiến răng, giải phóng thêm ma lực.
‘Nếu hắn muốn đấu với mình bằng kỹ thuật, vậy thì mình sẽ nghiền nát hắn bằng sức mạnh áp đảo!’
Ellen tụ tập thêm ma lực và lùi lại.
Nhưng Dereck, nắm bắt được ý đồ của cô, lập tức áp sát.
‘Hắn định cận chiến sao? Tự tin vào tốc độ triển khai ma pháp của mình đến thế ư?’
Niệm chú nhanh chính là sở trường của Ellen. Điểm mạnh nhất của cô là hỏa lực, nhưng có cũng không hề nao những trước một cuộc so kèo tốc độ.
Ánh mắt cô khóa chặt vào đầu ngón tay Dereck, ma lực của cô tụ lại nơi đầu ngón tay, chuẩn bị dùng Ice Spear của mình để vô hiệu hoá đòn tấn xông của cậu.
—Ầm!
Thế nhưng, ma pháp của Dereck lại kích hoạt sớm hơn nửa nhịp so với dự đoán của Ellen.
Là một pháp sư tiêu biểu của Trường phái Chính Quy, cô cho rằng ma lực sẽ xuất phát tay Dereck và nhắm về phía mình, nhưng cách sử dụng ma pháp của Dereck cực kỳ giảo hoạt.
Khi áp sát Ellen, cậu dậm mạnh xuống đất, và ngay lập tức một sức mạnh bùng nổ từ bên dưới chân cô.
Đó là Manifestation Force, ma pháp một sao được phóng ra từ mũi chân để tấn công phần thân dưới ít được bảo vệ của đối thủ.
Ellen há hốc miệng tỏng kinh ngạc, nhưng phản xạ phi thường cho phép cô đưa ra quyết định chính xác nhất, đó là ném Ice Spear trên tay xuống dưới chân và nhảy lùi lại phía sau.
—Xoẹt! Ầm!
Cự lực từ Manifestation Force bẽ gãy lớp hàng rào do Ice Spear tạo ra, thổi tung những mảnh băng sắc bén về phía sau, nhưng thiếu nữ ở nơi đó đã sớm di chuyển đến vị trí an toàn.
Thực hiện một đòn tấn công bất ngờ mà chắc hẳn các pháp sư quý tộc chưa từng nhìn thấy, chính Dereck cũng cảm thấy bất ngờ trước phản ứng phòng thủ nhanh nhạy của thiếu nữ tóc đỏ. Cậu không ngờ cô có thể chống đỡ hoàn hảo đến thế.
Công bằng mà nói, thực ra, Ellen còn sốc hơn. Cô chưa từng thấy ma pháp được dùng theo cách này.
“Phù…”
Sau khi ổn định lại tinh thần, Ellen lại một lần nữa tụ tập ma lực.
Cô sẽ không để bản thân rơi vào tình huống lần nữa. Nếu muốn giữ an toàn cho bản thân, cô cần phải giữ chặt quyền chủ động trong tay.
Với suy nghĩ như thế, vài lượt trao đổi pháp thuật nữa diễn ra, nhưng cậu thiếu niên né tránh với sự linh hoạt đáng kinh ngạc.
Cách điều khiển ma pháp tự do của cậu quá khó đoán, hoàn toàn làm rối loạn phương pháp tấn công mang tính hệ thống của Trường phái Chính Quy.
Những bộ chiến thuật của Trường phái Chính Quy, gần như hoàn mỹ về mặt lý thuyết, có thể phát huy rất ổn định khi trận chiến không có quá nhiều biến số và việc tấn công được thực hiện theo đúng quy trình.
Nhưng cách chiến đấu của cậu thiếu niên lại không câu nệ trong một khuôn khổ, tuy không có một logic cụ thể nhưng lại luôn hiệu quả đến khó tin, như một bản nhạc tùy hứng êm tai của một nhạc sĩ lang thang.
Chính điều đó lại khiến cậu càng khó lường, giống như đối mặt một kiếm sĩ cầm kiếm ngược hoặc vung loạn xạ.
Dù vậy, chỉ cần không mất đi sự bình tĩnh của mình, Ellen vẫn có thể vượt qua cơn gió hoang dã này.
Khi Dereck lùi lại để tụ ma lực, Ellen lập tức áp sát tấn công.
Chuẩn bị một mũi tên ma pháp nhanh, Dereck sẵn sàng phản kích, nhưng Ellen, với nụ cười ranh mãnh, lại vén váy lên.
“Là như thế này phải không?”
Vén váy lên một cách duyên dáng, Ellen bật nhảy táo bạo, cô phóng thích pháp thuật Manifestation Force về phía Dereck.
Bắt chước cách thi triển ma pháp của Dereck chỉ sau một lần nhìn thấy, rõ ràng cô là một pháp sư học cực nhanh.
Ellen cố tình nhắm vào điểm yếu của cậu, hy vọng rằng cậu sẽ bất ngờ khi bị chính chiêu đó đánh trả.
Thế nhưng, dùng ma pháp phi chính thống để đối phó với Dereck không phải lựa chọn sáng suốt.
—Ầm!
Bắt chước vụng về ma pháp của Trường phái Chính Quy chỉ khiến bản thân bị dắt mũi.
Sóng xung kích phát ra từ một bộ vị không quá quen thuộc sẽ có độ ổn định thấp. Điều này cho Dereck một cơ hội để lợi dụng chính sở hở đó và dẫn dắt hướng đi của sóng xung kích quay ngược về hướng Ellen.
Không nhận ra điều này, Ellen sững sờ trước hành động của Dereck và chỉ có thể trơ mắt nhìn ma pháp của mình bay về phía mình. Cô chưa từng thấy kỹ thuật nào có thể dùng ma pháp của đối phương để phản công.
—Ầm!
—Ầm! Rắc!
Sóng xung kích bị bẻ hướng lướt sát qua tai Ellen trong gang tấc.
Vụ nổ đánh thẳng xuống mặt đất trống, phát ra âm thanh chết chóc.
Nếu đòn vừa rồi trúng trực diện, trận đấu đã kết thúc ngay lúc đó.
Ellen vội vàng tụ ma lực lần nữa, nhưng trước mỗi lần thi triển pháp thuật, luôn tồn tại một khoảng trống ngắn mà pháp sư cực kỳ dễ bị tổn thương cơ.
Và Dereck sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như vậy. Khi cô đang dồn sức, cậu cảm nhận được rằng đòn tấn công tiếp theo sẽ không bị hóa giải.
Đó là lúc Dereck tung ra đòn công kích quyết định. Nhưng mà…
—Keng! Keng! Keng!
Những chiếc chuông ma pháp ở góc đấu trường tự động vang lên.
Chúng đang báo hiệu trận đấu kết thúc. Theo luật, mọi trận chưa phân thắng bại sau mười phút sẽ được xử hòa.
“Đánh tốt lắm,” Dereck nói, như thể cậu đã chờ sẵn để nói ra câu đó.
Ellen nhìn thẳng vào cậu bằng đôi mắt đỏ thẫm của mình, lặng lẽ quan sát Dereck.
*****
“Ngươi là một pháp sư rất giỏi.”
Sau nhiều lần giao đấu, Ellen cuối cùng cũng thừa nhận thực lực của Dereck, vừa chỉnh lại váy vừa cất lời một cách tao nhã.
Khí chất và tư thế của cô đã khác hẳn so với trước trận đấu. Dù trong lòng từng coi thường đối phương, giờ đây cô vẫn quyết định dành cho cậu một chút lễ độ.
“Nếu ma pháp của ngươi có thể mạnh hơn một chút, kết quả đã rõ ràng rồi.”
“Không phải vậy đâu, Tiểu thư Ellen. Trong số các quý tộc mà tôi từng gặp, khả năng điều khiển ma pháp của cô là xuất sắc nhất. Tiểu thư của nhà Hầu tước Belmiard quả thực rất phi thường.”
“Được rồi, ta sẽ nhận những lời khen đó.”
Sau khi trận đấu kết thúc, các thị nữ của Ellen nhanh chóng tiến tới, chỉnh trang lại y phục và mái tóc cho cô.
Một quý tộc tiểu thư không thể đánh mất phẩm giá dù chỉ trong chốc lát; cho dù là một trận đấu ngắn, cô cũng không được phép xuất hiện với dáng vẻ lôi thôi.
Ellen ngồi xuống chiếc ghế đặt ở góc đấu trường, vừa chải tóc vừa suy nghĩ.
Trên gương mặt cô vẫn còn vương nét hài lòng, như thể đã thực sự tận hưởng trận đấu vừa rồi.
“Ta nghe nói ngươi không xuất thân từ huyết thống đặc biệt, vậy mà ngươi lại có khả năng chiến đấu vượt trội hơn các quý tộc cùng tuổi của mình. Hẳn là ngươi đã phải nỗ lực rất nhiều.”
“Không phải là nỗ lực, mà là hoàn cảnh không cho phép tôi trốn tránh. Khi đã quyết định kiếm sống bằng công việc lính đánh thuê, có những việc dù không muốn tôi cũng phải làm.”
“Không cần khiêm tốn như vậy. Ta rất ngưỡng mộ những người biết tầm quan trọng của nỗ lực.”
Những thường dân có thể vươn lên đến ba sao, mỗi thế hệ chỉ xuất hiện một lần. Những người như vậy chắc chắn không phải kẻ buông xuôi số phận, mà là đã cắn răng tiến lên cho đến cùng.
Ellen cho rằng con đường của Dereck hẳn đầy chông gai hơn là trải hoa hồng, nên đã dành cho cậu một lời động viên nhỏ.
“Lão già cau có đứng ngoài kia giả bộ nghiêm trang ấy… ta không thích ông ta lắm, nên tốt nhất đừng chọc giận ông ta, đúng không?”
Ellen nở nụ cười tinh quái, khẽ gật đầu về phía Felmier đang đứng khoanh tay ngoài đấu trường.
Dereck không buồn nhìn theo. Không có lý do gì để để lộ rằng họ đang nói về ông ta.
Thấy được sự kín đáo đó, Ellen cảm thấy khá hài lòng, đồng thời lại cố nhớ xem mình đã từng nghe cái tên Dereck ở đâu.
“Hôm nay trận đấu khá truyền cảm hứng. Có lẽ lần giao đấu ma pháp sau sẽ cho kết quả tốt hơn.”
“Kỹ năng đối chiến của tiểu thư Ellen đã rất xuất sắc rồi, tôi nghĩ cô không cần quá lo lắng đâu.”
“Ngươi nghĩ như vậy sao? Một pháp sư tầm thường thì không xứng làm đối thủ của ta. Ta cũng chẳng coi việc ném họ xuống võ đài là một trận đấu thực sự.”
Ellen vừa chải tóc vừa hạ thấp ánh mắt.
“Chỉ có một người là ta thật sự muốn đánh bại.”
“Có nhiều người còn giỏi hơn tiểu thư Ellen sao?”
“Hầu như không. Chỉ có một đối thủ mà ta đã nhiều lần giao chiến, nhưng chưa từng chiến thắng.”
Ellen không hề nhắc đến tên người đó, nhưng để đoán ra cũng chẳng khó.
Trong Hội trà Hoa hồng, vòng tròn giao tiếp chủ yếu của Ellen, hầu như không ai vượt qua được cô ấy.
Nếu có một quý tộc tiểu thư ngang hàng về ma pháp, thì chỉ có thể là người của gia tộc Beltus hoặc Duplain.
Nghe nói Denise của gia tộc Beltus đã nhiều lần bại dưới tay Ellen, vậy loại trừ đi thì chỉ còn Tiểu thư Aiselin của gia tộc Duplain.
“……”
Mỗi lần nghĩ đến người đó, giữa hàng mày Ellen lại hiện lên một nếp nhăn khó chịu.
Tiểu thư thứ ba của Công tước Duplain, Aiselin, người thường được ví như đóa bách hợp nở rộ trong khu vườn của dinh thự Duplain, vượt trội hơn Ellen trên mọi phương diện.
Gia tộc Belmiard không thể so sánh với gia tộc Duplain về huyết thống, còn muốn vượt qua Aiselin về khí chất và lễ nghi quý tộc lại càng khó.
Cô ta hoàn mỹ trong mọi mặt giáo dưỡng của nữ giới.
Thậm chí nhân cách cũng không có điểm chê trách; ai từng trò chuyện với cô ta đều ca ngợi là người chính trực tuyệt đối.
Thông thường, khi đối diện với một người vượt trội hoàn toàn, con người sẽ sinh ra ngưỡng mộ.
Người ta gọi đó là sự sùng bái đối với kẻ không thể chạm tới.
Nhưng sự tôn kính chỉ dành cho những người ở quá xa.
Với một người tưởng chừng có thể với tới, nhưng mãi không vượt qua được, cảm xúc đó lại không nảy sinh. Thay vào đó, thường là đố kỵ và oán giận.
Nếu Ellen, người tưởng như có tất cả, có một khiếm khuyết không bao giờ có thể khắc phục được, thì đó chính là sự căm ghét dành cho kẻ đứng trên đỉnh cao, người đã đánh bại cô.
Dereck cảm nhận được bầu không khí thay đổi, liền khẽ cúi đầu, giả vờ không nhận ra.
Cô gái được vô số người ngưỡng mộ này, thực chất lại là hiện thân của lòng đố kỵ.
Nếu thua về gia thế, về nữ công gia chánh, về phong thái… vậy thì chí ít cũng phải thắng trong ma pháp – lĩnh vực mà cô tin tưởng nhất.
Nhưng những hy vọng ấy đều bị tài năng ma pháp vượt trội của Aiselin dập tắt, thứ còn khiến sự tao nhã của cô ấy trở nên hoàn mỹ hơn.
Thất bại toàn diện.
Khoảng cách tưởng như chỉ cần nghiến răng là vượt qua được ấy, lại kéo Ellen rơi sâu hơn. Thế gian gọi vực thẳm đó là mặc cảm tự ti.
“Cảm ơn vì đã vất vả.”
Ellen lạnh nhạt tiễn Dereck.
Mỗi lần nghĩ đến Aiselin, tâm trạng cô lại nhiễm một sự lạnh lẽo khó hiểu.
Lắc mạnh đầu, Ellen coi đó là thói quen xấu.
Tuy vậy, hôm nay cô đã nhận được cảm hứng mới về ma pháp, và tự nhủ rằng mình nên chỉnh đốn lại bản thân, luyện tập nghiêm túc hơn.
Aiselin.
Ngay khoảnh khắc cái tên ấy hiện lên, một chuỗi ký ức bị chôn vùi sâu trong trí nhớ bỗng trỗi dậy. Đồng tử Ellen lập tức co lại.
Đó là một cuộc trò chuyện đã phai mờ theo năm tháng.
Khi mùa đông còn chưa tới, vào một ngày xuân ấm áp, Ellen từng nghe câu chuyện đó từ chính miệng Aiselin.
[À đúng rồi, Dereck là tên của vị giảng viên ma pháp ấy. Một lính đánh thuê của đoàn Veldern, ma lực rất mạnh, cách điều khiển mana thì cực kỳ độc đáo —]
Dereck.
Trong một buổi tụ họp của Hội trà Hoa hồng, đó là pháp sư dạy ma pháp mà Aiselin đã không ngớt lời ca ngợi.
Ngay cả kẻ giả mạo của nhà Duplain, Diella Katherine Duplain, cũng được hắn huấn luyện đến mức có thể sử dụng được ma pháp một sao, chính là tên lính đánh thuê kiêm gia sư đó.
Ellen còn nhớ rõ sự tiếc nuối của Aiselin trong buổi gặp mặt mùa hè năm ấy, khi than rằng không thể giữ lại người lính đánh thuê này.
Hay nói cách khác, cậu ta là một pháp sư lang thang mà ngay cả Aiselin của gia tộc Duplain cũng không thể giữ lại…
— Bốp.
Ellen nắm chặt t
ay thị nữ đang chải tóc, bật dậy khỏi ghế.
Nhấc váy lên, cô lao về phía lối ra, túm lấy cổ áo của Dereck, người đang chuẩn bị rời đi.
Khi Dereck quay lại với vẻ hơi ngạc nhiên, Ellen ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu và hỏi:
“Ngươi có phải là tên lính đánh thuê từng dạy ma pháp trên lãnh địa của Công tước Duplain không?”
Ánh mắt đỏ của cô gái rực lên dữ dội.
3 Bình luận