Không có gì là vĩnh cửu.
Nhân loại từng phồn vinh rực rỡ trong quá khứ cũng đã diệt vong chỉ trong vài ngày.
Tưởng chừng như nhân loại sẽ kết thúc như vậy, nhưng nền văn minh lại một lần nữa trỗi dậy.
Tôi nhớ lại câu chuyện nghe được từ cha và nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Min-ho à.”
“A….”
“Trong giờ học không được làm việc riêng chứ.”
“Em xin lỗi ạ.”
Chỉ là nhìn ra ngoài cửa sổ một chút thôi mà.
Tôi lườm con chim bồ câu đã thu hút sự chú ý của mình rồi quay lại tập trung vào bài học.
“Cái đó là thật hả?”
“Hửm? Cái gì?”
Khi giờ học kết thúc và đến giờ nghỉ giải lao, một người bạn cùng lớp đến gần tôi và hỏi.
“Bố cậu! Nghe nói là Thủ tướng hả!”
“……Không phải đâu.”
“Nói dối, tớ nghe em cậu ở lớp 1 nói hết rồi.”
“…….”
Cái con bé đó.
Đã dặn kỹ là không được nói chuyện đó ở trường rồi mà cuối cùng vẫn nói ra.
Vì nó thích khoe khoang về bố nên cũng đành chịu, nhưng mà.
Dù sao thì tùy tiện nói chuyện đó cũng không tốt.
Số lượng học sinh ít nên tin đồn sẽ lan nhanh thôi.
Tại sao bố chỉ xây một ngôi trường nhỉ, xây nhiều cái thì tốt biết mấy.
“Nó nói dối đấy.”
“Thật á…?”
“Ừ, nếu tớ là con trai Thủ tướng thì ngày nào cũng đi xe xịn đến trường rồi, sao phải đi bộ?”
“Ưm, cũng đúng nhỉ…?”
“Thì thế.”
Vừa nói dối, tôi vừa mân mê mái tóc trắng của mình.
Thói quen của riêng tôi mỗi khi cảm thấy cắn rứt lương tâm là nghĩ về mẹ và sờ tóc.
Nhưng trước khi lương tâm cắn rứt thêm, người bạn đó đã chấp nhận và rời đi.
“Haizz….”
Lý do giấu việc là con trai của bố rất đơn giản.
Hồi đi mẫu giáo tin đồn từng lan ra một lần, lúc đó cả giáo viên lẫn học sinh đều thay đổi thái độ đối với tôi.
“Nghiêm! Chào!”
“Em chào thầy ạ!”
“Ừ, mai gặp lại các em.”
Tan học, tôi bước ra khỏi lớp thì thấy các em gái đang ấp úng đứng đợi chào đón tôi.
“Anh hai!”
“Sao tan học muộn thế!”
“Lớp 3 có cả tiết buổi chiều mà. Sao mấy đứa không về trước đi.”
“U u! Em muốn về cùng anh hai cơ!”
“Chẳng qua là lười đi bộ nên mới thế chứ gì.”
“He he.”
Bị nói trúng tim đen, Ha-yu gãi đầu.
“Chuyện đó tính sau, trong số mấy đứa là ai?”
“Hả? Ai là sao?”
“Ai cơ?”
“…….”
“Là em đúng không.”
Trước câu hỏi của tôi, Da-yul lảng tránh ánh mắt.
Con bé có đôi mắt sắc sảo giống mẹ Da-hee, nhưng những lúc thế này thì lại giống bố, ánh mắt trở nên lỏng lẻo.
Đó là ánh mắt khi có gì đó chột dạ.
“Hôm nay Da-yul đi bộ về.”
“A a! Tại sao chứ!”
“Tại sao cái gì, em biết rõ mà. Ai bảo em đi bêu rếu lung tung.”
“Nhưng, nhưng mà…! Nhưng mà bố tuyệt vời lắm mà! Em muốn khoe mà!”
“Phải nhịn được cái đó mới là người lớn. Nào, trừ Da-yul ra, đi thôi.”
“Oa oa! Không chịu đâu! Đưa em đi cùng vớiii!”
“Anh bảo em đi bộ mà.”
Nhưng Da-yul rơm rớm nước mắt, hai tay nắm chặt lấy áo tôi vẻ oan ức.
“Không đưa em đi là em mách bố hết đấy!”
“Mách đi.”
“Em mách cả mẹ nữa!”
“…….”
Mẹ Da-hee mà giận thì đáng sợ lắm.
Trước sự đe dọa của em gái, cuối cùng tôi đành phải đưa cả tội đồ Da-yul đến khu chung cư bỏ hoang bên ngoài trường học.
“Oa ha!”
“Em thấy trường học thú vị là nhờ lúc tan học đấy.”
“Khi nào đến?”
“Gọi rồi nên sắp đến thôi.”
Các em gái lần nào cũng phấn khích vào khoảnh khắc này.
Tôi đi nhiều nên thấy bình thường rồi.
Có lẽ chúng nó thích cảm giác mạnh khi lén lút đi sau lưng bố.
Bộp!
Đang đợi thì bốn con Guardian đáp xuống chỗ chúng tôi.
“Mấy đứa không thấy cái này ghê à?”
“Sao cơ? Em thấy thích mà?”
“Vậy à.”
Tôi vẫn thấy ghê tởm ngoại hình của Guardian.
Làn da trắng trơn láng.
Hàm răng sắc nhọn như thú dữ và ngoại hình không có mắt mũi.
Lại còn cơ bắp cuồn cuộn nên chẳng có chút dễ thương nào.
Vù vù vù━!!
Sau đó, bốn anh em chúng tôi leo lên lưng Guardian, bay nhảy trên không trung và hướng về nhà.
“Ya ho━!!”
“Á ha ha ha━!!”
“Oa a a a…!”
Nghe tiếng cười của các em, tôi nhìn phong cảnh với vẻ mặt vô cảm.
Không có chuyện rơi xuống đâu nên không phải lo.
Cũng từng có lần bị rơi, nhưng mỗi lần như thế đều có Guardian chạy song song bên dưới đỡ lấy.
Tôi nhìn phong cảnh với tâm trạng bình thản như vậy.
Hình ảnh mọi người đi bộ bình yên trong ngôi làng và cười nói.
‘Cảm giác mỗi năm lại thay đổi rất nhiều.’
Mới 5 năm trước thôi, mọi người còn sống tạm bợ trong những tòa nhà bỏ hoang.
Giờ thì hầu hết các tòa nhà đều đã được sửa sang sạch sẽ.
Nhìn cái này mới thấy bố quả thực rất vĩ đại.
Nói sao nhỉ, giống như siêu nhân trong truyện tranh ngày xưa vậy.
Các mẹ cũng rất tuyệt vời.
Đặc biệt là mẹ Sa-na, bố bảo mẹ ấy là người đóng góp nhiều nhất.
Nhờ vậy mà nhiều thứ được giải quyết nhanh chóng.
Bộp!
Đang ngắm cảnh thì chúng tôi đáp xuống một khu chung cư bỏ hoang khác gần nhà.
“Tạm biệt~! Mai lại nhờ nhé!”
“Mai gặp!”
“A, chào nhé…!”
Guardian nhận lời chào của chúng tôi rồi quay trở lại vị trí của mình.
Sau đó chúng tôi đi bộ về nhà.
Két….
Mở cổng lớn, đi qua sân rộng vào trong ngôi nhà to lớn.
Ngay lập tức, các em khác ùa ra huyền quan như đã chờ sẵn.
“Chị ơi━! Anh ơi━!”
“Trường học thế nào? Thế nào?”
“Ưm, chán lắm.”
“Bị anh hai mắng.”
“C, cũng…. Vui.”
“A~! Em cũng muốn nhanh được đi học quá!”
Để mặc các em trả lời cơn mưa câu hỏi của những đứa em khác, tôi xếp giày gọn gàng rồi đi vào phòng khách.
Trên ghế sofa ở đó, tôi thấy bố đang nằm dài như cá khô, dựa lưng vào ghế, úp sách lên mặt.
“Con đã về. Thưa bố.”
“Ờ ờ, về rồi đấy à….”
“……Bố vừa mới về ạ?”
“Ừ.”
Bố trả lời với giọng kiệt sức.
Làm Thủ tướng có vẻ là một công việc cực nhọc.
“Nếu mệt thế thì bố nghỉ làm Thủ tướng đi?”
“Có ai làm đâu con…. Vẫn còn nhiều việc phải giải quyết lắm.”
“Làm thế rồi ngất ra đấy thì còn rắc rối hơn không ạ?”
“Ha ha, bố là Superman nên không sao đâu.”
Thực tế bố rất giỏi nên khó mà phản bác lại câu đó.
“Mà này Min-ho.”
“Dạ?”
Lúc đó, bố nhẹ nhàng bỏ cuốn sách trên mặt ra và nhìn tôi.
“Lúc về con cưỡi Guardian đúng không.”
“Hự…. Sao bố biết.”
“Bố biết hết đấy.”
Có những lúc tôi cảm thấy bố như quái vật vậy.
Chính là những lúc thế này.
Rốt cuộc làm sao bố biết được chứ. Đã cố gắng hết sức để không bị phát hiện rồi mà.
“Bố đã bảo không được cưỡi cái đó đi lại mà.”
“…Nhưng mà nó tiện.”
“Nếu thế thì đi ô tô đi.”
“Đi ô tô thì bọn nó biết hết con là con trai bố. Bố nhìn bọn trẻ khác xem, có ai đi ô tô đi học đâu.”
“Thời bố thì chuyện đó bình thường mà…. Haizz, bao giờ mới quay lại được đến mức đó đây….”
Nghe tôi nói, bố lại chìm vào suy nghĩ và thở dài.
Có vẻ như nhiều việc quá nên bố thấy mịt mù lắm.
Chính là lúc này, chuồn thôi.
“A, Min-ho về rồi hả?”
“Vâng.”
Định đi qua phòng khách để về phòng thì mẹ từ trong bếp đi ra.
Mái tóc trắng giống hệt tôi.
Và bên cạnh là mẹ Ha-yeon, mẹ của Ha-yun.
“Tạp dề…. Hôm nay mẹ nấu bữa tối ạ?”
“Ừ, mong chờ không?”
“…Vâng.”
Thực ra mẹ A-rin nấu ăn ngon nhất.
Nhưng dù sao cũng là mẹ ruột nên tôi gật đầu rồi đi lên phòng.
Trong lúc bước đi, tiếng trò chuyện từ trong bếp vọng lại một chút.
“Có nên cho cái này vào phần của Seo-ho không?”
“A, được đấy. Hư hư, dạo này thể lực anh ấy có vẻ giảm sút nhiều.”
“Thật là. Hiểu thì hiểu nhưng …đôi khi cũng thấy nhớ ngày xưa một chút.”
Nghe cuộc trò chuyện đó, tôi lắc đầu.
Bố…. Công việc thì nhiều mà đêm nào cũng phải thỏa mãn ngần ấy bà mẹ.
Đó là lý do thứ hai tôi nghĩ bố là quái vật.
…Giá mà bố kiếm ít mẹ hơn một chút.
Có khi nào bây giờ bố đang hối hận lắm không.
。 。 。
Thú thật là tôi có chút hối hận.
‘Không, hạnh phúc thì có hạnh phúc.’
Sau khi ước với [Hòn Đá Hiền Triết Không Hoàn Chỉnh], thế giới đã hòa bình trở lại.
Nhờ đó mà đã bắt kịp khoảng một nửa nền văn minh trong quá khứ.
Mọi người lại lập gia đình, kiếm tiền tương xứng với công sức lao động và ăn uống.
Điều này có thể thực hiện được là nhờ ba điều ước.
Điều thứ nhất.
Tiến hóa tất cả Zombie trên thế giới.
Thành những tồn tại không cần ăn uống, chỉ nghe lời tôi và tuân theo mệnh lệnh vô điều kiện.
Đồng thời tuyệt đối không chết.
Tôi cũng đã xóa bỏ giới hạn khoảng cách ra lệnh phiền phức.
Nhờ đó, những con Zombie từng làm loạn thế giới đã trở thành tồn tại mới gọi là Guardian.
Và chúng cung cấp nguồn lao động vô hạn cho sự phát triển của nhân loại.
Nhờ vậy, những người sống sót có thể bỏ qua lao động chân tay và chăm chỉ tái khởi động hoạt động sinh sản.
Kết quả là rất nhiều trẻ em đã được sinh ra.
‘Chắc sắp tới phải mở thêm trường học….’
Điều ước thứ hai.
Đó chính là sự kế thừa sức mạnh của tôi.
Đứa con đầu lòng của tôi chắc chắn sẽ kế thừa sức mạnh giống như tôi.
Nhờ đó, Min-ho có thể điều khiển Guardian và sở hữu [Ma Nhãn Mê Hoặc].
Chắc lớn lên nó cũng sẽ nhận ra sức mạnh tạo Zombie hoặc chiếm xác thôi.
Lý do tôi ước điều này là vì điều ước thứ nhất.
Đã tạo ra nguồn lao động miễn phí bất tử như vậy mà tôi chết đi thì không ai sử dụng được.
Nếu thế thì chúng chỉ là những cục nợ chiếm chỗ thôi.
Hơn nữa, nhờ điều này, con cháu tôi có thể quân lâm trên đầu người khác.
Tất nhiên nếu văn minh phát triển như thế này thì chỉ dựa vào Guardian thôi là không đủ vũ lực.
Dù sao thì.
Chỉ có con cháu tôi mới điều khiển được Guardian nên chắc không sao đâu.
Lại còn chỉ kế thừa cho con cả nên cũng không có chuyện anh em tranh giành nhau.
Nhân tiện, tôi đã ước rất cụ thể rằng nếu con cả chết hoặc người kế thừa không có con thì sức mạnh sẽ chuyển sang con cháu khác có dòng máu của tôi.
Dựa trên những điều ước này, tôi đang nỗ lực để tạo ra hòa bình vĩnh cửu.
Tôi đã tập hợp những người sống sót và lập lại đất nước lấy Seoul làm trung tâm.
Tất nhiên ngoài tôi ra cũng đã tuyển chọn những người làm việc.
Nhưng quả nhiên vị trí Thủ tướng có quá nhiều việc phải làm.
Đặc biệt là vì Guardian chỉ nghe lời tôi nên có cả đống việc liên quan phải xử lý.
Phần này giống như nhược điểm đến từ quyền hạn độc quyền Guardian vậy.
Và điều ước thứ ba cuối cùng là….
“Tướng công.”
“Hửm?”
Lúc đó, Christine đang nấu ăn trong bếp đến gần và vòng tay ôm tôi từ phía sau.
“Oppa, nếm thử cái này đi.”
Và Ha-yeon đến gần, đưa thức ăn vào miệng tôi.
“Ưm, ngon đấy.”
“Hư hư, được chứ ạ?”
“…Em bỏ nhiều đồ bổ vào lắm đấy?”
“…….”
Hai người nhìn tôi với ánh mắt lẳng lơ …tôi cố gắng lảng tránh ánh mắt.
Chụt.
Tiếp đó, nụ hôn lên má của hai người truyền đến, rồi họ quay lại bếp.
Hạnh phúc thật….
“Bố ơi!”
“Thưa bố, con đã về!”
Điều ước thứ ba là mong cho cả gia đình tôi khỏe mạnh suốt đời.
Tôi đã ước như vậy.
Nhờ đó mà các con và các bà vợ đều sống khỏe mạnh cho đến tận bây giờ mà không đau ốm gì.
Tất nhiên có Grace ở đây thì ốm đau gì cũng chữa được.
Nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.
Tuy nhiên….
Khỏe mạnh thì cũng khỏe mạnh quá mức.
Do ảnh hưởng của điều ước, cả các bà vợ và tôi đều gần như không già đi về ngoại hình.
Nói ngược lại.
Ham muốn tình dục của các bà vợ vẫn còn rất mãnh liệt.
Thậm chí có tới mười bốn người vợ.
Dù có luân phiên qua đêm nhưng thể lực vẫn hơi thiếu hụt.
Tất nhiên nếu không phải làm việc Thủ tướng thì tôi có thể cân được.
Chỉ số Vong Linh Sư của tôi ở mức đó mà.
Nhưng mà….
Quả nhiên mười bốn người thì hơi quá sức.
Vừa làm việc vừa phải thỏa mãn họ mỗi đêm.
Không, tất nhiên là hạnh phúc.
Dù vậy vẫn hạnh phúc.
…Nhưng quá sức thì vẫn là quá sức.
Biết thế này thì điều ước thứ ba tôi đã dùng khác đi một chút rồi.
“Bố.”
Lúc đó, Min-ho đã lên phòng lại đi xuống phòng khách.
Cảm nhận được sự thương cảm trong ánh mắt con trai nhìn mình.
Trong mắt đứa trẻ mười tuổi kia, tôi trông như thế nào nhỉ.
Đang nghĩ như vậy thì.
“Con sẽ lớn thật nhanh …để làm thay việc Thủ tướng cho bố.”
Min-ho nói một cách thận trọng.
“…….”
Lời nói không ngờ tới của con trai.
Có nhiều em gái như vậy nên Min-ho từ xưa đã rất chững chạc.
Đôi khi tôi tự hỏi sao con trai mình lại tháo vát đến thế.
Cũng vì thế mà nó ít làm nũng với tôi và có chút khoảng cách.
Nhưng thỉnh thoảng nó lại nói những lời tiếp thêm sức mạnh như thế này.
“Ừ….”
Nhờ sự cổ vũ của đứa con trai duy nhất, tôi lấy lại tinh thần và đứng dậy.
Vì vẫn còn việc phải làm hôm nay.
“Vậy bố đi làm đây.”
“Lại đi ạ?”
“Ừ, nhắn với các mẹ là bố sẽ về trước bữa tối.”
“Vâng. ……Bố thực sự vất vả rồi. …Về nhiều mặt.”
“…….”
Rốt cuộc trong mắt thằng nhóc mười tuổi kia tôi trông như thế nào vậy.
Ánh mắt như thể biết rất nhiều thứ dù chỉ là một đứa trẻ.
Đôi khi thấy sợ thật đấy.
Dù sao thì.
Thế giới đã trở nên hòa bình.
Và tôi đã có một gia đình hạnh phúc.
[Tôi Đã Trở Thành Vong Linh Sư Trong Thế Giới Zombie. Hết]
0 Bình luận