Web Novel

Chương 17

Chương 17

—Rè rè.

[ Seong… rè rè, …su, rè rè …báo cáo…. Rè rè rè…. ]

"Đụ má, sao lại thế này?"

Thượng binh Seong Ho-su đang đạp xe đạp điện bực bội đập tay vào bộ đàm.

[ …Rè rè, rè rè rè…. ]

"Tình trạng sóng có vẻ không tốt lắm ạ."

Quả thực bọn họ đã đi khá xa khỏi ký túc xá nên khoảng cách bị kéo giãn nhiều.

Nhưng chắc chắn cái bộ đàm này có thể liên lạc trong phạm vi 10km mà không gặp vấn đề gì.

Vì vậy, Seong Ho-su nhét đại cái bộ đàm chỉ toàn tiếng nhiễu vào túi.

"Thôi kệ, cứ xử lý trước báo cáo sau vậy."

"Chúng ta vào chứ ạ?"

"Phải vào trong xác nhận xem có lương thực ở đó không chứ."

Hai người đuổi theo người đàn ông bí ẩn chẳng mấy chốc đã đến một nhà kho ở ngoại ô thành phố.

Nhìn xuống nhà kho từ trên đồi, hai người xác nhận người đàn ông bí ẩn mở cửa nhà kho và lái xe vào trong.

"Nếu trong đó có lượng lớn lương thực thì chúng ta sẽ không phải lo chuyện ăn uống một thời gian đấy. Seok-ho à."

"Ha…. Em muốn ăn cơm ăn liền với thịt hộp Spam nấu canh kim chi thật nhiều quá."

"Kim chi thì không biết, nhưng Spam chắc chắn là có nhiều rồi."

Hai người ôm cái bụng đói, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn về phía nhà kho.

Dù là quân nhân nắm quyền kiểm soát ký túc xá nhưng bọn họ cũng thiếu thốn lương thực như ai.

Dù có cắt giảm phần của dân thường thì lượng thức ăn cho một người ăn no vẫn không đủ.

Vì vậy, việc cướp nhà kho của gã đàn ông khả nghi kia là chuyện liên quan đến mạng sống của họ.

"Ha, nhưng mà hắn đúng là thằng điên thật phải không ạ? Sao lại giao nộp lượng lớn lương thực như thế chỉ để chịch gái chứ…."

"Chắc là no bụng rồi. Có nghĩa là lương thực dư dả đến mức đó."

Nhưng Seong Ho-su cũng nghĩ gã đàn ông đó là một thằng ngu.

Dù có thèm gái đến đâu mà lại cho quân lính thấy lượng lớn lương thực như vậy.

Chẳng khác nào quảng cáo "hãy đến cướp tao đi".

"Có nghe thấy gì không?"

"…Không nghe thấy gì cả ạ."

Hai người tiến đến trước cửa nhà kho, cẩn thận thăm dò động tĩnh bên trong.

Vừa nãy hắn đã lái xe vào trong nên chắc chắn gã đàn ông đang ở trong đó.

"Hay là hắn đang vội vàng nện nhau rồi?"

"Nếu thế thì phải nghe thấy tiếng rên rỉ chứ."

"Biết đâu bên trong có phòng khác thì sao ạ."

"Hưm…."

Quả thực cũng có lý.

Một kẻ điên đến mức giao nộp lượng lớn lương thực để ôm ấp phụ nữ.

Vậy thì khi đưa gái về căn cứ của mình, hắn chắc chắn sẽ chảy nước miếng mà lao vào ngay.

‘Vậy thì bây giờ là cơ hội.’

Đúng như lời Binh nhất Kim Seok-ho nói, nếu hắn đang mải mê đụ gái bên trong.

Cơ hội để điều tra bên trong nhà kho chỉ có lúc này.

Nếu đợi hắn xong việc mới vào thì có thể hắn sẽ phản công.

Với kẻ sở hữu chừng đó lương thực, không biết hắn có vũ khí gì.

"Seok-ho, để chế độ bắn phát một. Nếu bị hắn phát hiện thì nhắm vào chân trước."

"Vâng, rõ ạ."

Lạch cạch, lạch cạch.

Lắp băng đạn và thay đổi vị trí khóa an toàn, hai người chuẩn bị đột nhập.

"Nhưng mà chỗ này lạ thật đấy ạ?"

"Cái gì?"

"Dù là ngoại ô nhưng không có zombie. Nếu là chỗ ngon thế này thì ở lại cũng tốt đấy chứ."

"Gì cơ, ý mày là chuyển từ ký túc xá sang đây á?"

"Sau khi xử lý hắn xong thì việc đó cũng đáng để đề xuất đấy ạ. Giờ khu vực đó cũng hết lương thực rồi còn gì."

"Thôi, tập trung đi. Không biết bên trong sẽ xảy ra chuyện gì đâu."

"À, vâng. Xin lỗi ạ."

—Két kẹt kẹt….

Với khuôn mặt căng thẳng, Binh nhất Kim Seok-ho kéo cánh cửa duy nhất của nhà kho sang một bên.

Cánh cửa khổng lồ phát ra chút tiếng ồn và mở ra một khe hở.

Hai người tiến vào bên trong qua khe hở chỉ vừa đủ một người đi qua.

"…Này, tối vãi lồn. Bật đèn pin lên."

"Rõ ạ."

Và.

—Két kẹt. Rầm.

"Này, đụ má. Tao bảo bật đèn pin chứ bảo mày đóng cửa bao giờ. Không thấy đường nữa rồi này!"

"E, em không đóng ạ!"

"Gì cơ? Thế là thế đéo nào…."

Đột nhiên cánh cửa nhà kho đang mở hé bị đóng lại, bóng tối bao trùm bên trong nhà kho.

"Ái đụ má, này…! Bật đèn pin nhanh lên!"

"Vâng, vâng ạ!"

Không nhìn thấy gì khiến Seong Ho-su hoảng hốt, hắn hạ giọng hết mức có thể quát Kim Seok-ho.

Kim Seok-ho vội vàng lấy chiếc đèn pin cầm tay trong túi ra.

Và ngay trước khi đèn pin được bật lên.

Uỳnh!

"Tiếng, tiếng gì thế…."

Tiếng động rung chuyển mặt đất vang lên từ đâu đó.

"Em bật đây ạ!"

Đúng lúc đó, Kim Seok-ho bấm công tắc bật đèn pin lên, một phần không gian tối tăm sáng lên.

Và.

-Ư, ơ ơ ơ….

-Grừ, ọc, ọc ọc.

Nơi ánh đèn pin chiếu tới.

Vô số zombie đang bước ra.

"Đ, đụ má!"

Seong Ho-su hoảng hốt lỡ to tiếng.

-Gràoooo!

-Kieeee!

Lũ zombie không bỏ lỡ âm thanh đó.

"Tao bắn yểm trợ, mày mở cửa nhà kho ra!! Nhanh lên!!"

"Vâng, vâng ạ━!!"

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng lớn vang vọng trong nhà kho tối tăm, bắt đầu hạ gục từng con zombie.

Nhưng việc ngắm bắn kẻ địch trong không gian tối tăm chỉ với ánh đèn pin là quá khó khăn.

"Này!! Chưa được à?!"

"L, lạ lắm, Thượng binh Seong Ho-su!! Cửa bị khóa rồi ạ!!"

Rầm, rầm.

Hắn dùng hết sức bình sinh để mở cánh cửa nhà kho mà họ vừa vội vã đi vào, nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích.

Vừa nãy rõ ràng chỉ cần dùng ít sức là mở được dễ dàng.

Cứ như thể có ai đó đã khóa cửa từ bên ngoài.

"Đụ má!! Chạy đi!!"

"Hiiic! Vâng!"

Đoàng! Đoàng!

Cuối cùng, bị áp đảo bởi số lượng zombie đang từ từ ập đến, hai người vội vàng tìm chỗ ẩn nấp.

"Xung quanh không có gì à?! Không có phòng nào sao!"

Đoàng! Đoàng━!

Seong Ho-su cố gắng yểm trợ Kim Seok-ho hết mức có thể, bắn nát đầu những con zombie đến gần.

Nhưng số lượng zombie quá nhiều.

‘Đụ má!! Đụ má!! Sao trong nhà kho lắm zombie thế này!!’

Số lượng này với số đạn mang theo hiện tại thì không thể nào giết hết được.

Vì vậy, cách duy nhất để sống sót là trốn đi.

"T, tìm thấy rồi ạ! Lối, lối này!"

‘Sống rồi!’

May mắn thay, Kim Seok-ho đang cuống cuồng tìm chỗ trốn đã phát hiện ra một cánh cửa mờ ảo.

Một cánh cửa làm bằng song sắt.

Hiện tại, đó là nơi duy nhất để ẩn náu trong không gian bị bịt kín bốn phía này.

Xác định mục tiêu, hai người vừa xử lý zombie đang đến gần vừa nhanh chóng chui vào trong đó.

Cạch.

May mắn thay, cánh cửa song sắt có thể khóa chốt từ bên trong bằng cách thò tay ra ngoài.

Nhờ đó.

-Gràoooo━!!

-Kieeee!!

Rầm! Rầm!

Lũ zombie chỉ có thể thò tay qua song sắt chứ không thể vào trong.

"Hà, tưởng chết mẹ rồi chứ."

"Th, Thượng binh Seong Ho-su."

"Vất vả rồi. Trước tiên quay về báo cáo với Đại đội trưởng…. Gì đấy, sao thế?"

Quen với việc bị zombie đuổi khi làm nhiệm vụ thám thính, Seong Ho-su bình tĩnh sắp xếp lại công việc khi đã trốn được.

Nhưng nhìn bộ dạng của người đàn em đang nhìn về phía đối diện song sắt, một cảm giác bất an ập đến.

Ánh mắt dao động của Kim Seok-ho.

Cậu ta đang cầm đèn pin soi về phía sau.

"Là cái gì mà…."

Seong Ho-su quay người nhìn theo ánh mắt cậu ta, và cơ thể hắn cũng cứng đờ lại.

Hành lang nối tiếp từ cửa song sắt.

Dưới ánh đèn pin chiếu rọi phía bên kia, chỉ có một bức tường bịt kín.

"Đ, đụ, đụ má! Sao lại thế này!!"

Rầm! Rầm!

Seong Ho-su hoảng hốt lao đến bức tường được đèn pin chiếu sáng và đập tứ phía.

Nhưng thứ vang lên không phải là tiếng bê tông cứng chắc mà chỉ là tiếng vang rỗng tuếch của kim loại.

"Th, Thượng binh Seong Ho-su. …Chúng ta tiêu đời rồi ạ."

Nơi họ bước vào không phải là một căn phòng.

Đó là một chiếc container khổng lồ được thiết kế để vận chuyển thú lớn.

Đối với hai người đã vào đây vì lũ zombie tràn ngập bên ngoài.

Nơi này đã trở thành một nhà tù bị bịt kín bốn phía.

...

Chùn chụt, chùn chụt.

"Ưm ưm━! Hưm! Ưt, hư ưm…!"

Tôi lái xe vào nhà kho để dụ bọn chúng vào.

Sau đó di chuyển xe ra sau nhà kho, và để giết thời gian trong lúc chờ bọn chúng sập bẫy, tôi đang sờ soạng lồn của Oh Na-yeon.

"Hưm! Hự! Ư ưm━!"

Chùn chụt, chùn chụt.

"Ngồi yên xem nào. Tôi làm nhẹ nhàng không đau mà."

Tôi chuyển Oh Na-yeon ra ghế sau xe van, để lưng cô ấy dựa vào lòng tôi, luồn tay vào trong quần lót và nhẹ nhàng kích thích hột le.

Róc rách….

Chẳng mấy chốc, nước dâm bắt đầu chảy ra từ cái lồn mới toanh của cô ấy.

"Oa, thấy chưa? Chỗ này đều chảy ra từ lồn em đấy. Em là con đĩ dâm đãng nhỉ?"

"Hư ưm…!"

Bị tôi sờ lồn, Oh Na-yeon bị bịt miệng chỉ biết đỏ mặt, chảy nước mắt và nhắm nghiền mắt lại.

Tay cũng bị trói nên cô ấy chỉ có thể phản kháng bằng cách lắc người.

Thế là tôi ôm lấy cô ấy, bóp vú và vùi mũi vào gáy cô ấy hít hà.

"Hít, hà, quả nhiên là có bạn trai nên bình thường cũng chăm sóc kỹ nhỉ."

Mùi mồ hôi nhẹ và mùi cơ thể đặc trưng của phụ nữ. Và cả mùi mỹ phẩm.

Mùi hương đó làm tăng độ hưng phấn, khiến dương vật tôi cứng hơn.

Tôi cọ xát dương vật đó vào mông Oh Na-yeon đang nằm trong lòng mình.

"Chưa từng làm thế này với bạn trai đúng không?"

Chùn chụt, chùn chụt.

Và tôi dùng ngón tay nhẹ nhàng mân mê cửa mình ướt át của cô ấy.

Tiếng nước dâm đãng vang lên, Oh Na-yeon rên rỉ trong khi miệng bị bịt kín.

"Hư ư ưm━!"

"Nhưng biết làm sao đây, người đang sờ lồn em lại là tôi."

Oh Na-yeon im lặng, nước mắt tuôn rơi.

Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy dục vọng bạo lực trào dâng.

Nhưng bây giờ chỉ đến đây thôi.

‘Chắc là có kết quả rồi.’

Tôi rút tay khỏi cái lồn của Oh Na-yeon, thứ tôi dùng để giết thời gian.

Oh Na-yeon giật mình, ngừng rên rỉ và thở dốc.

"Chúc mừng nhé. Em bị đồng đội vứt bỏ và bán cho tôi. Lại còn bán với giá chỉ bằng đồ ăn nữa chứ."

"……."

Dù có lên tiếng thì miệng cũng bị bịt không nói được gì, nên Oh Na-yeon không trả lời.

Chỉ nhìn vào hư không với đôi mắt tuyệt vọng và rơi nước mắt.

Chắc cô ấy cũng đã nghĩ đến điều đó từ lâu rồi.

Việc mình bị bán cho tôi để đổi lấy lương thực.

Soạt.

Tôi đưa lưỡi lên má cô gái đang khóc với đôi mắt trống rỗng và liếm nước mắt của cô ấy.

"Hư ưm…!"

Oh Na-yeon đỏ mặt và lại bắt đầu giãy giụa.

Dáng vẻ đó khá dễ thương.

"Vậy đợi một chút nhé. Lát nữa tôi sẽ sờ mó em thật nhiều."

Cạch, rầm.

Sau đó, tôi để Oh Na-yeon lại trong xe và bước về phía nhà kho.

Tò mò không biết tình hình bên trong thế nào rồi.

‘Không lẽ bị zombie ăn thịt rồi chứ?’

Lựa chọn mà bọn chúng có thể làm là hai thứ.

Không chạy thoát được zombie và bị cắn chết, hoặc tìm được chỗ trốn và giữ được mạng.

Nếu bọn chúng chọn vế sau, tôi sẽ vỗ tay an ủi cho bọn chúng.

Vì đó là lựa chọn tồi tệ hơn trong hai lựa chọn.

‘Dù sao cũng chết, thà chết ở đây còn hơn.’

Mang theo sự mong đợi đó, tôi mở cánh cửa nhà kho đã khóa và bước vào trong.

Két kẹt kẹt━.

Tiếng cánh cửa lớn di chuyển vang lên, ánh nắng chiếu vào bên trong nhà kho.

"Ở, ở đó có ai không?!"

Ngay lập tức có tiếng nói vọng ra từ container gần đó.

Lối vào container bị zombie vây quanh nên không nhìn thấy bên trong.

Và nhìn thấy xác zombie chết quanh lối vào, có vẻ như bọn chúng đã bắn súng từ trong container để xử lý zombie.

‘Dùng hết đạn rồi sao?’

Nếu vẫn còn đạn, có khả năng bọn bên trong sẽ bắn tôi.

Tất nhiên nếu làm thế thì bọn chúng sẽ bị nhốt ở đây và chết đói, nên chắc sẽ không dám làm bừa.

Tôi chỉnh lại khẩu trang và kính râm rồi tiến lại gần container.

"Ái chà~ Chẳng phải là quý khách đây sao? Các anh làm gì ở đây thế?"

Và tôi chào hỏi bọn chúng bằng giọng điệu thản nhiên.

Đương nhiên bọn chúng nhìn tôi với đôi mắt kinh ngạc.

Vì tôi, người nãy giờ chỉ nói chuyện qua thư, giờ lại lên tiếng?

Không, chắc là do chứng kiến cảnh tượng phi thực tế hơn thế.

"M, mày…. Tại sao zombie không tấn công mày?"

Trong hai người đứng ở góc container, Thượng binh Seong Ho-su run rẩy chỉ tay vào tôi.

"Chà, chuyện đó quan trọng lắm sao trong tình huống này?"

Tất nhiên tôi không trả lời tử tế.

Tôi chỉ khoác vai con zombie đang thò tay vào song sắt bên cạnh và tiếp tục nói chuyện với bọn chúng.

"Thay vào đó, các anh có điều gì muốn nói với tôi không?"

Tôi nhếch mép cười dưới lớp khẩu trang và nói với bọn chúng.

Binh nhất Kim Seok-ho, người nắm bắt tình hình nhanh hơn trong hai người, tiến lại gần tôi và xoa tay.

"T, Tiên sinh! Làm ơn cứu chúng tôi với! Dọn dẹp lũ zombie kia và đưa chúng tôi ra ngoài với!"

Thằng đàn ông to xác mà mặt mũi như sắp khóc đến nơi.

Và nhìn thấy bộ dạng đó của Kim Seok-ho, Seong Ho-su cũng nhận ra tình hình hiện tại và hét lên với tôi.

"Đ, đúng đấy! Cứu chúng tôi với! Nếu cậu không bị zombie tấn công thì có thể dọn dẹp lũ khốn này mà!"

Nhìn bọn chúng cầu xin như vậy, tôi cười thầm dưới lớp khẩu trang.

Lời cầu xin ngu ngốc đến mức nực cười.

‘Nghĩ một chút là biết ai đã nhốt mình ngay mà.’

Chắc là do ý nghĩ bị nhốt làm đầu óc không hoạt động tốt.

Bọn chúng đuổi theo tôi.

Vừa hay nơi đuổi theo vào lại có đầy zombie.

Và tôi không bị zombie tấn công.

Nhưng mong muốn được sống lớn hơn, bọn chúng quỳ xuống trước mặt tôi và xoa tay cầu xin.

Tôi chống cằm giả vờ suy nghĩ.

"Ưm…. Tất nhiên tôi cũng muốn giúp. …Nhưng có phải các anh đã đuổi theo tôi đến tận đây không?"

Tôi hỏi như thể không biết gì.

Biểu cảm của hai người cứng đờ lại.

Khuôn mặt như bị nói trúng tim đen.

‘Lộ liễu quá đấy.’

Tôi suýt bật cười trước dáng vẻ đó.

Dù tình huống cấp bách, nhưng nếu là tôi thì tôi sẽ mỉm cười và biện minh rằng không phải vậy.

Nhìn bọn chúng trở nên ngu ngốc khi mạng sống bị đe dọa khiến tôi cảm thấy thật sảng khoái.

"C, cái đó…! Chúng tôi chỉ nhận lệnh của Đại đội trưởng thôi!"

"Này cái thằng chó! Kim Seok-ho!"

"Chúng ta cũng phải sống chứ ạ! Đã bị lộ rồi thì biện minh làm gì nữa!"

Kim Seok-ho, người bình thường luôn nghe lời cấp trên răm rắp, giờ đây khi mạng sống bị đe dọa cũng nổi nóng bật lại Seong Ho-su.

Và như thể lời của Kim Seok-ho có lý, người cấp dưới to tiếng nhưng Seong Ho-su vẫn im lặng.

Hắn chỉ nhìn tôi với ánh mắt khẩn thiết.

"Xin lỗi ạ! Chúng tôi sẽ báo cáo với Đại đội trưởng là đã để mất dấu! Tôi sẽ nói là tuyệt đối không đuổi theo nữa! Nên làm ơn hãy cứu chúng tôi!"

Kim Seok-ho quỳ gối van xin tôi.

Vì hắn thấy rõ nếu làm phật ý tôi ở đây thì kết cục sẽ ra sao.

"Làm ơn đi ạ…. Chúng tôi sẽ thay mặt Đại đội trưởng xin lỗi cậu."

Và nhìn thấy bộ dạng khổ sở của cấp dưới, Seong Ho-su cũng cúi người cầu xin tôi.

"Ưm…. Vậy tôi có một điều kiện."

Tất nhiên tôi chẳng có ý định thả bọn chúng ra, nhưng tôi nói như thể ban ơn.

Biểu cảm của hai người bừng sáng.

"C, cứ nói đi ạ! Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì!"

Hy vọng được sống khiến giọng nói của Kim Seok-ho tươi tỉnh hẳn lên.

Không khí như thể nếu tôi bảo cởi hết quần áo khỏa thân thì hắn cũng vui vẻ làm theo.

Tất nhiên tôi không có sở thích ngắm thân thể đàn ông.

"Vậy các anh đưa cái đó cho tôi được không? Cả hai cái."

Thứ tôi chỉ vào là cục sắt đang đeo trên vai bọn chúng.

Súng trường tấn công K2.

Xác nhận đầu ngón tay tôi, Kim Seok-ho có vẻ hơi bối rối và làm mặt khó xử.

"C, cái này thì tại sao…."

"Thì biết đâu khi ra khỏi đây các anh lại tấn công tôi thì sao? Nên để đề phòng, hãy giao cho tôi đi."

"K, không có chuyện đó đâu ạ! Sao chúng tôi dám làm chuyện vô liêm sỉ đó với ân nhân chứ…!"

"Đúng vậy! Hơn nữa đạn cũng đã dùng hết rồi nên đằng nào cũng không dùng được nữa."

Hai người vội vàng biện hộ cho bản thân nhưng tôi không phải thằng ngu.

Tôi không phải loại người nghe lời bọn chúng rồi "À, ra là vậy" và bỏ qua.

Tôi chỉ lặng lẽ đưa tay ra.

"Ư ư…."

"Th, Thượng binh Seong Ho-su…."

Hai người nhìn nhau, chạm mắt một lúc rồi như không còn cách nào khác, tháo súng đưa cho tôi.

Cạch.

Tôi kéo khẩu súng đặt dưới đất về phía mình.

Thu hồi súng của cả hai, tôi tháo băng đạn một cách thành thạo và kiểm tra bên trong.

‘Hết cái con khỉ.’

Trong băng đạn vẫn còn đạn.

Tôi nhìn Seong Ho-su, kẻ vừa nói dối trắng trợn, hắn lảng tránh ánh mắt tôi.

"V, vậy giờ cậu giúp chúng tôi chứ ạ?"

Chỉ có Kim Seok-ho, người thực sự đã dùng hết đạn, cười gượng gạo và gửi ánh mắt khẩn thiết cho tôi.

"Tất nhiên rồi. Nhưng trước đó tôi có thứ này muốn cho hai vị xem."

"Dạ? Cho xem sao…."

Tôi trả lời bằng giọng nhẹ nhàng, rồi dưới ánh mắt đầy thắc mắc của hai người, tôi đưa tay lên mặt.

Và tháo khẩu trang cùng kính râm đang đeo trên mặt xuống.

Hai đôi mắt tò mò nhìn tôi.

"Gì đây, không nhận ra à?"

Thấy phản ứng không nhận ra danh tính của tôi dù đã nhìn thấy mặt, tôi cau mày.

Lúc đó mắt hai người mới mở to.

Và thốt lên với đôi môi run rẩy.

"M, mày, cái thằng chó, mày là thằng…!"

Người phản ứng đầu tiên là Thượng binh Seong Ho-su.

Trong hai người, Seong Ho-su là kẻ có kinh nghiệm đánh đập tôi nhiều hơn khi đối mặt.

Nên hắn nhận ra mặt tôi nhanh hơn.

"L, Lee Seo-ho…."

Kim Seok-ho nhận ra tôi sau đó, ánh mắt hy vọng vụt tắt, khuôn mặt cứng đờ vì tuyệt vọng.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, chắc hắn đã cảm nhận được.

Rằng bọn chúng giờ đây không thể ra khỏi nơi này.

"Vui vãi lồn khi gặp lại chúng mày. Lũ chó đẻ."

Tôi nhìn khuôn mặt của hai người với ánh mắt trìu mến và nở nụ cười vui sướng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!