Web Novel

Chương 113

Chương 113

Những người đang ngồi im lặng như chết, khi nhìn thấy hai người sống sót kia.

Bắt đầu trở nên phấn khích như thể đã tích trữ năng lượng chỉ để dành cho lúc này.

“Tr, trước tiên hãy để họ gia nhập với chúng ta đi.”

“Đúng đấy! Bên đó chỉ có hai người cũng nguy hiểm mà!”

“Làm thế đi! Cậu Tae-young! Tòa nhà bên cạnh thì hoàn toàn có thể qua lại được mà!”

Trước khi Kim Tae-young kịp đưa ra chỉ thị gì.

Khoảng mười người với ánh mắt mất đi lý trí vì đói khát bắt đầu nhao nhao lên từng câu một, rồi.

“Đây! Cái bàn này! Có thể dùng nó để leo qua cửa sổ!”

Một người đàn ông chỉ vào một cái bàn trong nhà hàng và gọi mọi người.

“K, khoan đã…!”

Kim Tae-young đưa tay ra định trấn an mọi người trước, nhưng.

Bộp.

Ai đó đã nắm lấy tay cậu.

Đó là giáo sư y khoa Lee Sang-un.

Người duy nhất trong số những người sống sót này thể hiện khía cạnh con người với Kim Tae-young, khác với những kẻ còn lại.

Người đàn ông duy nhất mà Kim Tae-young có thể dựa vào ở đây.

“Dừng lại đi.”

“Nh, nhưng mà giáo sư! Dù sao thì quyết định đột ngột thế này cũng…!”

“Cậu cũng biết mà.”

Lee Sang-un nhìn những người đang di chuyển cái bàn với ánh mắt mệt mỏi.

“Họ, cậu, và cả tôi nữa. …Tất cả đều bị nỗi bất an xâm chiếm rồi. Lý trí đã bị tê liệt vì cái tương lai chết đói nếu cứ tiếp tục thế này.”

“Vậy thì càng phải ngăn cản chứ ạ!”

“Cậu nghĩ ngăn cản thì họ sẽ nghe sao? Chỉ càng phản đối dữ dội và gây náo loạn thêm thôi. Trước mắt cứ để xem sao. Dù sao thì họ cũng đâu có ý định làm gì xấu với người sống sót bên kia đâu.”

“…….”

Trước lời nói của Lee Sang-un, Kim Tae-young siết chặt khẩu súng trường trong lòng.

Đôi mắt run rẩy.

Đôi mắt ấy nhìn vào đôi mắt mệt mỏi nhưng bình lặng của Lee Sang-un.

“…Cháu hiểu rồi.”

Kim Tae-young hạ bàn tay đang đưa ra xuống và quan sát mọi người.

‘Dù sao thì bây giờ mình cũng chẳng giải quyết được gì cả.’

Không thể kiếm được thức ăn.

Cũng không thể xuyên thủng bầy Zombie ở đây.

Nên việc ngăn cản họ ở đây chẳng có danh nghĩa gì cả.

Thậm chí họ cũng không định làm việc xấu.

Chỉ là muốn hợp lưu với những người sống sót tình cờ gặp thôi mà.

Và một lúc sau.

Rầm!

“Được rồi…!”

Khoảng mười người sống sót trong nhà hàng không biết lấy đâu ra sức mạnh đó, đã khéo léo cố định cái bàn vào khung cửa sổ.

Và đặt cái bàn lên cửa sổ phía đối diện như một cây cầu.

Và.

“Này! Các vị bên kia ơi! Lối này! Bên này an toàn hơn đấy!”

Người đàn ông phát hiện ra cái bàn lúc đầu chủ động giao tiếp với hai người sống sót bên kia.

Kim Tae-young lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó.

Những người đang cố gắng nở nụ cười thân thiện nhất có thể và nói chuyện nhẹ nhàng với những người sống sót.

Và đôi nam nữ bên kia.

Hai người không biết là anh em, người yêu hay vợ chồng nhìn nhau một lúc, đắn đo suy nghĩ rồi.

Cộp.

Người đàn ông đi đầu bắt đầu bước sang bên này.

“…….”

Kim Tae-young thấy vậy liền siết chặt khẩu súng trường đang đeo.

‘Làm ơn…. Chỉ là do mình nhạy cảm quá thôi.’

Và một lúc sau.

Người đàn ông đi qua cái bàn và bước vào nhà hàng.

Sau đó, người phụ nữ đi theo người đàn ông, bước đi chênh vênh qua cây cầu và vào trong nhà hàng.

“Mừng mọi người đến. Chúng tôi cũng đang đợi ở đây an toàn cho đến khi bọn chúng rời đi rồi mới di chuyển. Trong thời gian đó hãy ở cùng nhau nhé.”

“À, vâng….”

May mắn thay, tình huống mà Kim Tae-young lo ngại đã không xảy ra.

Người đàn ông chủ động bắt chuyện lúc nãy đang nói chuyện thân mật và bắt tay với người đàn ông vừa sang.

“……Phù.”

Kim Tae-young thả lỏng tay khỏi khẩu súng trường.

‘Quả nhiên là mình quá nhạy cảm rồi.’

Có lẽ chính cậu cũng đang căng thẳng vì đói và bất an.

Những người sống sót được đưa về từ trung tâm thương mại có vẻ vẫn chưa đánh mất nhân tính.

“Chúng tôi là vợ chồng…. Đang di chuyển từ trung tâm thành phố ra ngoại ô thì bị mắc kẹt ở đây…. Nếu có thể đi cùng nhau một thời gian thì tốt quá.”

“Ra là vậy! Đừng lo về an toàn. Trưởng nhóm bên chúng tôi có súng trường quân dụng đấy. Đạn dược vẫn còn dư dả.”

“Ồ….”

Kim Tae-young mỉm cười và cúi đầu trước cái vẫy tay giới thiệu của nhóm người, rồi tiến lại trò chuyện ngắn gọn.

Hai người sống sót vừa sang là vợ chồng.

Họ giải thích rằng bình thường sẽ cảnh giác với người lạ, nhưng vì cảm thấy nguy hiểm do bầy Zombie nên đã chọn nhóm của Kim Tae-young.

Dù sao thì cũng đang đứng trước ranh giới sinh tử.

Hai người đã chọn con người thay vì Zombie.

Và người đàn ông vừa sang có vẻ cho rằng lựa chọn đó là đúng đắn, anh ta mỉm cười an tâm, ngồi xuống thoải mái và trò chuyện với mọi người.

Và điều mà tất cả mọi người ở đây tò mò nhất.

“À, may quá chúng tôi có khá nhiều thức ăn. Để đáp lại sự bảo vệ, chúng ta cùng chia sẻ nhé.”

“Ồ ồ ồ!”

“Th, thức ăn kìa!”

“Có cả nước suối nữa!”

Trong hai chiếc ba lô mà hai người sống sót đeo chứa đầy thức ăn.

Và còn có cả băng gạc dự phòng hay thuốc men.

Nội dung phong phú đến mức khó tin khiến Kim Tae-young vừa vui mừng vừa nghi hoặc hỏi hai người.

“Sao hai người kiếm được nhiều vật tư thế này?”

“Trong lúc di chuyển, chúng tôi tìm thấy một cửa hàng tiện lợi trong ga tàu điện ngầm. Do vị trí nên có vẻ chưa ai đụng đến.”

“Ra là vậy.”

Kim Tae-young nghĩ chắc là có thể như vậy.

Cậu cũng đã đối mặt với đại dịch Zombie ở ga tàu điện ngầm.

Với đặc tính tập trung đông người của tàu điện ngầm, khả năng vật tư vẫn còn nguyên vẹn trong sự hỗn loạn giống như trung tâm thương mại của Lee Seo-ho là rất cao.

‘Dù sao thì giờ cũng an tâm rồi…. Với lượng thức ăn này thì có thể thoát ra an toàn!’

Không phải là tất cả mọi người đều có thể ăn no.

Nhưng ít nhất trong một thời gian tới không cần phải lo chết đói.

Sự khác biệt giữa "có thể chết đói" và "không chết đói" là rất lớn.

Hơn hết là có thể hy vọng vào tương lai.

Có hy vọng thì con người mới có thể suy nghĩ và hành động tích cực được.

“Tất cả hãy cùng nhau thoát ra an toàn nào! Dù trời có sập thì vẫn có lối thoát!”

Kim Tae-young giơ cao khẩu súng trường để nâng cao sĩ khí của cả nhóm.

Trước hành động của cậu, tất cả mọi người vốn chỉ có vẻ mặt tuyệt vọng giờ đây đều mỉm cười và giơ tay lên.

Cặp vợ chồng mới gia nhập cũng mỉm cười đầy hy vọng, giơ tay lên và cùng hòa chung một lòng.

‘Tốt rồi, đợi thêm chút nữa thôi. …Sẽ sớm quay về thôi.’

Kim Tae-young tuy đói bụng, nhưng cậu đốt cháy lồng ngực tràn đầy hy vọng và nhớ về những người ở trường trung học.

。 。 。

Đêm hôm đó.

Kim Tae-young đã có một giấc ngủ thoải mái sau một thời gian dài.

Bình thường cậu sẽ cảnh giác ngay cả với những người trong nhóm, ôm chặt súng trường và ngủ ở một góc khuất.

Nhưng hôm nay cậu đã ngủ với tâm trạng thoải mái hơn một chút.

Vì sự việc ban ngày đã giúp thắt chặt tình đồng đội với cả nhóm.

Nhưng dù vậy để đề phòng vạn nhất, chỗ ngủ của Kim Tae-young vẫn tách biệt với mọi người như thường lệ.

“…Khò o o.”

Kim Tae-young nằm sấp ở góc nhà hàng và ngủ say hơn bình thường.

Tuy nhiên.

Giấc ngủ đó không kéo dài được bao lâu.

Siết chặt, lay, lay.

“Hự….”

“Làm cho khéo vào…. Nó tỉnh bây giờ.”

“Thằng này ôm súng chặt quá.”

Dù có thoải mái và ngủ say đến đâu thì đây vẫn là bên trong tòa nhà thương mại nơi bầy Zombie đang lảng vảng.

Kim Tae-young hơi tỉnh giấc vì tiếng lầm bầm và sự rung lắc nhẹ.

‘……Giọng nói.’

Và trong trạng thái mơ màng, cậu cảm nhận được giọng nói của đàn ông.

Tinh thần cậu bắt đầu dần tỉnh táo.

“Vậy thì tháo băng đạn ra đi. Không có đạn thì cũng chỉ là cái dùi cui thôi. Chừng đó thì với số lượng của chúng ta có thể xử lý được.”

“À, ra là vậy.”

Cậu nhận thức rõ ràng giọng nói của người đàn ông vang lên cuối cùng.

Ngay lập tức.

Cạch!

“…Lùi lại.”

“Híiii!”

Kim Tae-young lập tức tỉnh táo, chĩa súng và nhìn hai người đàn ông đang tiến lại gần mình.

Những khuôn mặt quen thuộc.

Đêm đầu tiên thoát khỏi trung tâm thương mại.

Là những kẻ thuộc nhóm đàn ông đã cưỡng hiếp phụ nữ.

“Định giở trò gì đấy. Không cút ngay à?”

“A, biết rồi, bình tĩnh nào…. X, xin lỗi. Chắc do đêm hôm nên bọn tôi hơi mất trí.”

“Đ, đúng đấy. Sẽ không có lần thứ hai đâu nên bình tĩnh đi.”

Hai người đàn ông lùi lại một bước với vẻ mặt sợ hãi khi Kim Tae-young tỉnh dậy.

“……Chậc.”

Thấy vậy, Kim Tae-young cảm thấy thật kinh tởm.

Khó khăn lắm ban ngày mới thắt chặt tình đồng đội và có một ngày vui vẻ.

Vậy mà ngay đêm đó hai tên này lại phá hỏng tâm trạng, thật đáng hận.

Nhưng Kim Tae-young cũng không có ý định trừng phạt mà chỉ uy hiếp hai tên đó.

Cậu không muốn phá hỏng giấc ngủ thoải mái này.

‘Được rồi, dù sao thì mức độ này cũng có thể bỏ qua….’

Cậu định chĩa súng và đuổi hai tên đó đi như vậy, nhưng.

“Ư…, ưm ưm…!”

“…….”

Trước âm thanh vọng lại từ phía đối diện nhà hàng.

Kim Tae-young đanh mặt lại.

Nếu không phải tình huống này thì đó chỉ là âm thanh nhỏ đến mức không ai để ý.

Nhưng Kim Tae-young, người đã từng trải qua chuyện tương tự một lần, không thể phớt lờ âm thanh đó.

“Tránh ra.”

Kim Tae-young đứng dậy định di chuyển ngay lập tức, nhưng.

“…Đm!”

“Bắt lấy nó!”

Trước hành động của cậu, hai người kia vội vàng lao vào Kim Tae-young.

Định khống chế cậu trong lúc cậu đang để ý đến tiếng động phía đối diện.

Nhưng cậu đâu phải là người dễ dàng bị hạ gục như vậy.

Bốp! Bốp!

“Á hự…!”

“Ư hự…!”

Bình thường nhờ luyện tập đối kháng với Hong So-ra, cậu có thể khống chế hai người đàn ông mà không cần nổ súng.

Kim Tae-young dùng báng súng đánh vào cằm và bụng của từng tên để vô hiệu hóa chúng.

Cộp, cộp.

Cậu bước nhanh trong bóng tối về phía nơi phát ra tiếng động.

Dưới ánh trăng mờ ảo, nơi đó là nhà bếp.

Tiếng động phát ra từ nhà bếp.

Và.

“Ưm ưm! Ưm ưm! Ưm ưm…!”

Bạch, bạch, bạch.

Trong nhà bếp đó, một người phụ nữ đang bị cưỡng hiếp.

Dù tối nhưng đôi mắt đã quen với bóng tối của Kim Tae-young nhìn thấy rõ ràng.

Người phụ nữ trong cặp vợ chồng đã sang đây vào ban ngày.

“Lũ chó đẻ này…!!”

“Híiii!”

“Đm, mấy thằng đi cướp súng rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy!”

Cạch!

Kim Tae-young giương súng nhắm vào bọn chúng.

“Lũ súc sinh các người không nhịn được mà đi cưỡng hiếp phụ nữ sao?!”

Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu.

Lý do là sự phản bội.

Kim Tae-young đã tin tưởng họ đến phút cuối cùng của ngày hôm qua.

Thức ăn cũng dư dả nên họ sẽ không làm những chuyện mất nhân tính.

Nếu cùng nhau hợp sức thì tất cả có thể đến trường trung học an toàn.

Cậu đã tin như vậy và mọi người cùng cười nói đi ngủ.

Vậy mà.

“Chưa được một ngày mà đã định đâm sau lưng tao!!”

“K, khoan đã! Bình tĩnh đi Tae-young!”

“Đ, đúng đấy. Dù sao người này cũng đâu phải người bên mình!”

“Đúng vậy! Bọn tao trước khi chết cũng muốn giải tỏa nhu cầu chứ! Thông cảm chút đi!”

“Câm mồm!!”

Kim Tae-young đặt ngón tay lên cò súng.

Bắn.

Lần này sẽ không nhịn nữa.

Sợi dây lý trí trong đầu đang căng ra hết mức vì giận dữ.

Nếu không bắn vào tay hay chân ở đây thì sợi dây đó sẽ đứt mất.

“Lũ sâu bọ không bằng cầm thú…!!”

Ngay khoảnh khắc cậu định bắn vào những gã đàn ông đang sợ hãi đó.

Bộp.

Chân Kim Tae-young vừa di chuyển nhẹ thì cảm nhận được một cảm giác khác lạ dưới giày.

“…….”

Trước cảm giác đó, Kim Tae-young cảm thấy bất an.

Từ từ.

Quay đầu lại.

Và ở đó.

“…….”

Người đàn ông trong cặp vợ chồng đã sang đây ban ngày.

Đã chết lạnh ngắt với con dao phay cắm trên cổ.

Khoảnh khắc đó, Kim Tae-young cảm nhận rõ ràng một sợi dây nào đó trong đầu.

Đứt phựt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!