Cái đầu ép chặt xuống tấm nệm trắng tinh đang run rẩy vì sợ hãi, bên dưới xuất hiện từng giọt nước mắt nhỏ xuống.
Lee Seon-ji đang cúi đầu cầu xin tôi.
Người phụ nữ từng cười khúc khích như không có chuyện gì xảy ra dù bị tra tấn điện, giờ đây lại run rẩy không ngừng vì sợ hãi điều gì đó.
‘Cũng phải thôi.’
Tôi nhìn xuống Lee Seon-ji đang nằm sấp cầu xin, dựng thẳng cái ghế đang dùng để đánh Park Seong-hoon xuống sàn.
Rồi ngồi phịch lên đó, dùng chân đạp mạnh lên đầu Lee Seon-ji.
“Nói cái gì cơ? Chẳng phải bảo không có gì để nói với tao sao?”
“T, tôi sẽ nói. Tất cả những gì ngài thắc mắc. Nên làm ơn….”
Giọng nói run rẩy.
Dù ngoại hình gầy đi nhiều so với lần đầu gặp, nhưng ánh mắt cô ta lúc nào cũng sắc bén.
Đối với Lee Seon-ji, có thứ gì đó quan trọng hơn cả tính mạng.
Cô ta đã cho tôi thấy sự điên cuồng rằng dù có chết vì điều đó cũng không sao.
‘Vậy thì đổi đối tượng là được.’
Nếu nhiệt tình với thứ gì đó đến mức hy sinh tính mạng, thì chỉ cần đổi đối tượng hy sinh tính mạng là xong.
Đặc biệt với người ôm nỗi thiếu hụt trong lòng và ám ảnh điên cuồng với thứ gì đó như cô ta, việc lấp đầy sự thiếu hụt đó sẽ dễ dàng chiếm được trái tim.
“Vậy trước tiên nói về tên Giáo chủ đó xem nào?”
Tôi túm tóc Park Seong-hoon nhấc lên và nói với cô ta đang nằm sấp.
Bị túm tóc, miệng gã phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, thấy vậy Lee Seon-ji ngước nhìn tôi với đôi mắt run rẩy.
“……Vâng.”
Lee Seon-ji đã chấp nhận số phận, trả lời khó nhọc trong nước mắt với đôi mắt trống rỗng.
。 。 。
“Bao nhiêu người cơ…?”
Tôi hỏi lại cô ta khi nghe nội dung đáng ngờ trong lời giải thích của Lee Seon-ji.
Cô ta sợ hãi trả lời lại.
“Khoảng ba, ba trăm người ạ.”
Con số nghe lại vẫn không thể tin nổi.
Đó chính là tổng số người trong nhóm sinh tồn do Giáo chủ dẫn dắt.
‘Không phải một trăm hay hai trăm mà là …ba trăm?’
Con số không thể hiểu nổi theo lẽ thường.
Nếu là thế giới hòa bình thì ba trăm người chỉ là con số nhan nhản, nhưng hiện tại không phải là thế giới bình thường đó.
Nơi chúng tôi đang sống là thế giới diệt vong bị Zombie chiếm đóng.
‘Ở nơi thế này mà ba trăm người sống sót…?’
Chưa nói đến chuyện khác, riêng việc chừng đó người sống sót được cũng đã đáng kinh ngạc rồi.
“Vậy có cái này tao không hiểu, thức ăn thì sao? Ba trăm người thì dù thế nào cũng thiếu thốn chứ.”
Dù chỉ cung cấp lượng calo tối thiểu cần thiết cho sự sống thì với quy mô ba trăm người, lượng cần thiết cũng khổng lồ.
Để duy trì lượng người lớn như vậy, ngay cả khu thực phẩm của trung tâm thương mại này cũng không đủ.
Đúng vậy.
Trừ khi sử dụng sức mạnh phi thường giống như tôi.
“Giáo chủ là …người thực hiện phép lạ, là Cứu thế chủ thực sự, dù ngài không tin.”
Trước câu hỏi của tôi, Lee Seon-ji trả lời như một tín đồ tà giáo.
Tuy nhiên ánh mắt khi giải thích của cô ta không phải của kẻ cuồng tín, mà chỉ là ánh mắt của một người sợ hãi và khẩn thiết.
“…Chỉ cần kẹo là đủ.”
“H, hãy tin tôi! Là thật đấy! Nếu kiểm tra hành lý của đội thám hiểm chúng tôi thì sẽ không thấy thức ăn nào đáng kể đâu!”
Nghe lời giải thích sau đó của Lee Seon-ji, tôi chống cằm suy nghĩ, cô ta tưởng tôi nghi ngờ nên nắm lấy ống quần tôi cầu xin hãy tin.
Không phải tôi nghi ngờ cô ta.
Lý do có thể duy trì ba trăm người mà cô ta cho biết.
Đó là những người theo Giáo chủ nhận được thứ gọi là ‘Ân sủng’, chỉ cần nạp lượng calo cỡ một viên kẹo là có thể chịu đựng được đến một tuần.
‘Cái này chắc chắn rồi.’
Ngay khi nghe chuyện đó, tôi đã chắc chắn về một giả thuyết trong đầu.
Giáo chủ ở khách sạn L mà ả này đi theo.
Cô ta có sức mạnh đặc biệt giống như tôi.
“Cô thân thiết với tên Giáo chủ đó không?”
“…Dạ?”
“Sự tin tưởng ấy. Có được Giáo chủ tín nhiệm không.”
“V, vâng! Trong số các tùy tùng bên ngoài thì ngài ấy quý tôi nhất!”
Có vẻ như tù binh bắt được lại trúng số độc đắc.
Hài lòng với câu trả lời, tôi cúi xuống nhìn cô ta.
“Có khi nào trong phòng Giáo chủ hay gần đó ấy. …Có cái tinh thể màu xanh lục lơ lửng giữa không trung không?”
“Sao ngài biết….”
Lee Seon-ji mở to mắt ngạc nhiên vì tôi biết sự thật mà cô ta chưa giải thích.
Suy nghĩ của tôi là chính xác.
‘Cái này sẽ là thu hoạch khổng lồ ngoài mong đợi đây.’
Cứ tưởng chỉ là cơ hội kiếm được nhiều nhân lực, hóa ra là con ngỗng đẻ trứng vàng.
‘Từ xưa đã bảo không được tùy tiện mổ bụng ngỗng như thế.’
Dù chưa nghe hết chuyện nhưng chỉ qua những lời giải thích rời rạc cũng có thể biết.
Kẻ gọi là Giáo chủ cũng sử dụng Crystal để cường hóa Cứ điểm giống tôi.
Chỉ là loại năng lực mà ả sử dụng khá khác với tôi.
Ví dụ năng lực của tôi là Tử Linh Sư, thì năng lực của Giáo chủ đó giống như.
―Thánh nữ.
Một danh xưng nực cười không hợp với giáo chủ tà giáo, nhưng lại rất hợp với cái tên đó.
“Trước tiên giải thích chi tiết về cái ‘Ân sủng’ của Giáo chủ đi.”
Sau đó tôi nghe Lee Seon-ji kể toàn bộ thông tin về phe khách sạn L mà cô ta biết.
Và tổng hợp tất cả thông tin đó, cảm nhận của tôi chỉ gói gọn trong một dòng.
‘Nhóm tà giáo nữ quyền thượng đẳng.’
Chỉ cần một dòng đó là đủ giải thích.
Từ kẻ đứng đầu là Giáo chủ đến dàn cán bộ đều là nữ.
Hơn nữa trong số những người sống sót mới gia nhập, nếu là nữ thì thành thành viên thường, nam thì thành giai cấp nô lệ.
Các tín đồ sùng bái Giáo chủ coi đó là điều hiển nhiên và đi theo Giáo chủ như Cứu thế chủ thực sự của thế giới này.
Kể cả những gã đàn ông bị coi là nô lệ.
‘Cũng phải, cho một viên kẹo mà sống được cả tuần thì thế thôi.’
Cũng chẳng lạ.
Bên này Lee A-rin cũng tin tôi là Cứu thế chủ như tà giáo đấy thôi.
‘Vậy giờ là cách nuốt trọn phe bên đó.’
Nghe hết lời giải thích của Lee Seon-ji, tôi ngồi xuống ghế vắt chân, chống cằm suy nghĩ một lát.
Trước hết, việc cưỡng ép sáp nhập bằng cách lùa bầy Zombie đến đe dọa là không thể.
Lee Seon-ji bảo nhờ ân sủng của Giáo chủ mà khách sạn an toàn trước Zombie.
‘Chắc là có thứ gì đó như lá chắn bảo vệ.’
Ngay cả tôi cũng có kỹ năng phòng thủ Cứ điểm là ‘Nan Công Bất Lạc’ trong các kỹ năng của Crystal.
Giáo chủ đó có kỹ năng tương tự cũng chẳng lạ.
‘Diễn biến thú vị đấy.’
Đối mặt với việc công lược khách sạn L như một câu đố khó, tim tôi đập thình thịch như đứa trẻ gặp trò chơi mới.
Dù sao nếu đánh trực diện thì người thắng là tôi.
Đó là quy tắc bất hợp lý không thể thay đổi trong thế giới bị Zombie chiếm đóng này.
Nên nếu muốn, tôi có thể tiêu diệt phe Giáo chủ bất cứ lúc nào.
Nhưng đó không phải điều tôi muốn.
Tôi muốn nuốt trọn ba trăm người bên đó mà không tổn thất gì, và cũng muốn thưởng thức phe Giáo chủ như ăn dâu tây trên bánh kem rồi mới chiếm lấy.
‘Hơn nữa nghe bảo là đại mỹ nhân.’
Nghe Lee Seon-ji mô tả ngoại hình của Giáo chủ và dàn cán bộ, tôi cảm thấy khá mong đợi.
“Được rồi, vất vả giải thích rồi. Giúp ích nhiều lắm.”
“V, vậy thì…!”
Moi hết thông tin và suy nghĩ xong, tôi đứng dậy nhìn xuống Lee Seon-ji.
Thấy vậy, Lee Seon-ji đang căng thẳng quan sát tôi gửi đến ánh mắt run rẩy đầy khẩn thiết.
Câu hỏi liệu có tha mạng không.
‘Nào, giờ làm thế nào nhỉ.’
Tất nhiên chừng này chưa đủ để tôi nguôi giận với cô ta.
Chỉ là.
Nghe chuyện về Giáo chủ xong, tôi cảm thấy Lee Seon-ji vẫn còn giá trị sử dụng.
Nên trong lúc đang phân vân xem làm gì với cô ta ngay bây giờ.
“C, cái đó…!”
Park Seong-hoon đang nằm bên cạnh gọi tôi.
“Liệu tôi có thể nói chuyện một lát được không ạ…?”
Cũng giống như Lee Seon-ji, gã sợ hãi cẩn thận hỏi.
Thấy lạ, tôi theo lời gã di chuyển ra chỗ khác nói chuyện riêng với Park Seong-hoon.
“À, trước tiên vất vả rồi. Diễn tốt đấy?”
Đương nhiên ánh mắt, tín hiệu gã gửi cho Lee Seon-ji trong lúc bị tôi đánh, tất cả đều là diễn xuất do tôi chỉ đạo.
Nếu không làm đến mức đó thì khó mà chiếm được trái tim Lee Seon-ji trong thời gian ngắn như vậy.
Thế nhưng.
“Cái, chuyện ngài hứa sẽ làm cho tôi sau khi xong việc lần này ấy ạ….”
“Hử?”
Tôi có hứa với Park Seong-hoon một điều.
Đó là nếu quyến rũ và chinh phục được Lee Seon-ji, tôi sẽ cho gã thoát khỏi kiếp gia súc ở bãi đậu xe.
Dù sao gã cũng chỉ là người sống sót bị cuốn vào chứ không phải thành viên ký túc xá coi tôi là nô lệ ban đầu.
Và Lee Seon-ji lúc đó cơ thể khá vạm vỡ, bắt gã ôm ấp như phụ nữ theo chỉ thị của tôi có vẻ hơi quá sức.
Nên tôi đưa ra điều kiện để kích thích động lực của gã.
Đã là như thế.
“Đ, điều kiện …có thể đổi được không ạ?”
Gã sợ hãi nhưng không tránh ánh mắt, nhìn tôi khẩn thiết.
“Làm nô lệ cũng được ạ…. T, trần truồng không được đối xử như con người cũng được ạ.”
Nước mắt khẽ đọng trên khóe mắt.
Giọt nước mắt đó có ý nghĩa gì.
Tôi thắc mắc và lắng nghe lời gã.
“X, xin đừng giết cô Seon-ji….”
Điều kiện gã đổi là chuyện tôi không ngờ tới.
“Bị đối xử thế nào cũng được ạ…! C, chỉ cần tha mạng thôi! Tôi xin ngài đấy!”
“…Không, …tại sao?”
Tôi thực sự không hiểu nổi nên bối rối hỏi lại.
Chẳng lẽ vẫn đang nhập tâm diễn xuất đỉnh cao à.
Nếu thế thì lệnh cắt đã đưa ra từ lâu rồi mà.
Trước câu hỏi của tôi, Park Seong-hoon cúi đầu một lát rồi trả lời bằng giọng run rẩy.
“Người đó…. Tôi thực sự thích cô ấy rồi.”
Nghe câu trả lời của Park Seong-hoon, tôi há hốc mồm vì sốc.
“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì. Sau này ngài sai bảo gì tôi cũng làm hết…. Làm ơn hãy cân nhắc quyết định một lần được không ạ?”
Tôi chỉ đạo gã dùng diễn xuất để quyến rũ Lee Seon-ji.
Và cuối cùng dàn dựng cảnh người đàn ông từ diễn xuất thành chân thành.
‘Không ngờ theo kịch bản lại nảy sinh tình cảm thật….’
Hèn gì diễn xuất quá đạt.
Thỉnh thoảng quan sát hai người nói chuyện hay lúc nãy bị đánh mà ra hiệu bằng mắt.
Làm tốt hơn mong đợi khiến tôi hơi ngạc nhiên.
Hóa ra đó không phải diễn xuất đơn thuần mà là thật lòng.
‘Cái này ngoài dự tính nha.’
Mọi thứ diễn ra theo dự tính nhưng việc Park Seong-hoon phải lòng Lee Seon-ji thì tôi không hề nghĩ tới.
Tôi bối rối chìm vào suy nghĩ một lát.
Park Seong-hoon chỉ căng thẳng nhìn tôi không trả lời.
‘Làm sao đây….’
Vừa hay nghĩ ra thêm cách dùng Lee Seon-ji thì Park Seong-hoon lại thế này khiến tôi phân vân.
Tôi muốn trừng phạt cô ta thích đáng.
Dù sao việc giết cha Yoon Hyun-seo và định giết Baek Min-a là sự thật.
“Thôi, trước mắt thì biết rồi.”
“V, vậy thì…!”
“Đã bảo là trước mắt. Để tao suy nghĩ đã.”
“Cảm ơn ngài…! Thật sự, thật sự cảm ơn ngài…!”
Tuy nhiên tôi sẽ không giết Lee Seon-ji ngay.
Vì vẫn còn chỗ dùng cô ta để nuốt trọn phe Giáo chủ.
Quyết định cứ để sau hãy tính.
“Hức, th, thật sự…. Cảm ơn ngài.”
Cứ thế dù chưa quyết định gì nhưng Park Seong-hoon liên tục rơi nước mắt cảm ơn.
Tôi dẫn gã quay lại chỗ Lee Seon-ji.
Sau đó hai người nói vài câu, xác nhận tình cảm của nhau rồi ôm chầm lấy nhau khóc vì nhẹ nhõm.
Cả hai có vẻ an tâm và khóc vì đối phương không chết.
‘Mà, ngược lại thế cũng tốt.’
Dù tình cảm của Park Seong-hoon thế nào thì tôi cũng phải lợi dụng Lee Seon-ji.
Vậy thì Park Seong-hoon thật lòng với cô ta lại càng có ích.
Tình yêu mang lại sức mạnh to lớn nhưng cũng trở thành gánh nặng không thể rũ bỏ.
Park Seong-hoon sẽ là con tin tốt đối với Lee Seon-ji.
“Này, tao hỏi thêm một cái nữa.”
“V, vâng…! Ngài cứ nói đi ạ. Tôi sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh…!”
Lee Seon-ji đang khóc vì vui mừng Park Seong-hoon còn sống, mỉm cười nhìn tôi như cảm thấy biết ơn.
Giống như một con chó trung thành, tôi thấy hài lòng.
“Bọn mày thám hiểm tìm kiếm người sống sót đúng không?”
“Vâng…. Đúng ạ. Ân sủng của Giáo chủ quan trọng số lượng tín đồ nên….”
Lee Seon-ji không biết chi tiết về năng lực của Giáo chủ nhưng cho biết lòng tin của tín đồ quan trọng đối với sức mạnh của ả.
Vì thế cô ta đi tìm những người sống sót như Yoon Hyun-seo.
Đặc biệt trẻ con còn ngây thơ nên dễ biến thành tín đồ, có vẻ là tài nguyên quý giá nhất đối với Giáo chủ.
“Vậy thì….”
Vừa hay cô ta là người thay tôi đi khắp Seoul tìm kiếm người sống sót nên tôi có cái cần hỏi.
“Có người sống sót nào chưa thu hồi không? Là trinh nữ ấy.”
Đó chính là nguyên liệu cuối cùng còn lại cho sự trưởng thành của tôi.
。 。 。
Trước nhà thờ nơi tượng Đức Mẹ Maria đứng sừng sững.
Nơi đó đầy rẫy xác chết không phù hợp với địa điểm.
Những cái xác thối rữa đầy giòi bọ.
Và cả những cái xác sống chưa thối rữa đang lảng vảng cũng đầy rẫy.
Một nơi đã mất đi chức năng của nhà thờ.
Tuy nhiên bên trong nhà thờ đó vẫn còn tín đồ cầu nguyện với Chúa và mong chờ sự cứu rỗi.
“Sơ ơi…. Hôm nay Sơ ra ngoài ạ?”
“Ôi, dậy rồi à?”
Bên trong nhà thờ đóng chặt cửa để ngăn Zombie bên ngoài tràn vào.
Nơi đó vẫn còn người sống sót chờ đợi sự cứu rỗi, cầm cự qua ngày.
Dù chỉ có năm đứa trẻ và một người phụ nữ.
Người lớn duy nhất có thể di chuyển và phán đoán đàng hoàng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối.
Nhưng dù vậy, nữ tu Grace vẫn tiếp tục những cuộc thám hiểm đánh cược mạng sống mỗi ngày để cứu lũ trẻ.
“Sơ sẽ ra ngoài tìm đồ ngon về, Eun-ji cứ ngoan ngoãn đợi cùng các bạn nhé.”
Ra ngoài là đối mặt với thành phố lạnh lẽo và lũ Zombie lao vào để giết người sống.
Dù sắp ra nơi nguy hiểm như vậy, Grace vẫn mỉm cười tươi tắn xoa đầu đứa trẻ để trấn an.
“…Sơ.”
Nhưng dù là trẻ con thì cũng nhận thức rõ bên ngoài tình hình thế nào.
Và việc Grace bảo vệ chúng đi ra nơi nguy hiểm đó.
Tuy nhiên dù biết, đứa trẻ cũng không thể giữ Grace lại.
Vì biết rõ nếu cô không đi thì tất cả sẽ chết đói.
“…Phù.”
Trấn an đứa trẻ lo lắng và bảo nó quay vào, Grace buộc chặt dây giày thể thao không hợp với bộ đồ nữ tu đang mặc, nhìn cánh cửa đóng chặt.
Váy nữ tu được xé ngắn để dễ di chuyển.
Để di chuyển nhanh, cô không mặc áo khoác da bảo vệ.
Dù sao nếu bị Zombie bắt thì người yếu đuối như cô ngoài cái chết ra không còn lựa chọn nào khác.
Đối với cô, di chuyển nhanh là phương tiện duy nhất để sống sót.
Chỉ là cô chỉnh lại găng tay da để đề phòng bị cắn.
‘Nếu bỏ được thì cũng muốn bỏ cái này đi.’
Chuẩn bị xong, Grace nắm chặt tay vì căng thẳng, nhìn xuống bộ ngực đáng ghét.
Bộ ngực đã mất đi ý nghĩa tồn tại kể từ khoảnh khắc quyết định dâng hiến thân xác cho Chúa.
Không may là kích thước quá khổ lại trở thành trở ngại cho sự cơ động lần này.
Mỗi lần chạy gấp gáp lại thấy đau, không biết bao nhiêu lần cô oán trách việc sinh ra thế này.
Giá mà có sữa thì ít nhất cũng cho trẻ sơ sinh bú được.
Cứ thế Grace than thở vô nghĩa trước khi bước ra thành phố chết chóc, lãng phí thời gian.
Giờ thì quyết tâm phải đi thật, cô bước lên một bước.
‘Lần này nhất định phải tìm được thật nhiều.’
Mấy ngày nay lũ trẻ chỉ uống nước cầm hơi.
Giờ thực sự đã đến giới hạn chịu đựng.
Vì thế cuộc thám hiểm hôm nay phải mang được thức ăn về.
Dù có phải chết.
Nhớ lại mục đích và củng cố tinh thần, Grace mở khóa cửa sau nhà thờ với đôi tay run rẩy.
0 Bình luận