Web Novel

Chương 114

Chương 114

Có lẽ cậu muốn chứng minh.

Rằng việc Lee Seo-ho coi con người như gia súc và hành động như thể đó là điều hiển nhiên.

Cậu muốn chứng minh điều đó là sai.

Nhìn xác người đàn ông chết lạnh ngắt.

Nhìn đôi mắt đẫm lệ của người phụ nữ đang bị cưỡng hiếp.

Kim Tae-young đã nghĩ như vậy.

Đoàng⎯!!

“Á á á á á á á á⎯!!”

Và có lẽ.

Người sai có thể là chính cậu.

Kim Tae-young đã nghĩ như vậy.

Đoàng⎯!!

“Á á á á á ác⎯!!”

Giờ đây ngón tay bóp cò của cậu không còn chút do dự nào.

Ngắm bắn chính xác với đôi mắt lạnh lùng.

Dù tối nhưng chắc chắn.

Nhưng không phải vết thương chí mạng, mà nhắm vào tay.

Bắn.

Đoàng⎯!!

“Hự, á á á á ợc⎯!!”

Người thứ ba.

Những gã đàn ông trúng đạn ôm lấy một bên tay và gào thét.

Gã đàn ông đang đâm vào người phụ nữ bị bắn đứt dương vật, lủng lẳng và lăn lộn thảm hại trên sàn.

Cứ thế, cậu bắn chết gã đàn ông đó và găm mỗi viên đạn vào tay ba gã đàn ông đã cưỡng hiếp người phụ nữ.

Sau đó Kim Tae-young quay người lại.

“Híiii!!”

“K, khoan đã!!”

Thấy vậy, hai gã đàn ông định cướp súng của cậu lúc nãy kinh hãi lùi lại.

Nhưng đáng tiếc là không có đường thoát khỏi nhà hàng này.

Bên ngoài toàn là Zombie.

Muốn sang tòa nhà bên cạnh cũng không đủ thời gian.

Đoàng⎯!!

“Á á á á á á á á⎯!!”

Đoàng⎯!!

“Ư ư ư ư ựt⎯!!”

Những viên đạn được bắn ra không chút do dự găm chính xác vào tay hai gã đàn ông.

Tất nhiên đó là ngẫu nhiên.

Kim Tae-young không quan tâm có chính xác hay không.

Có trượt hay trúng tim chết cũng chẳng sao, cậu nghĩ bọn chúng chẳng đáng bận tâm.

Việc chúng bị bắn chính xác vào tay chỉ là vận may của chúng.

Hoặc có thể là sự trừng phạt của ông trời để chúng sống mà nếm trải những gì sắp xảy ra.

Cộp, cộp.

Kim Tae-young dùng súng khống chế tất cả năm gã đàn ông gây ra chuyện đêm nay.

Rồi tiến lại gần nhóm người đã tỉnh giấc vì tiếng súng.

Và nói với giáo sư Lee Sang-un trong số đó bằng giọng lạnh lùng.

“Thầy ơi, nhờ thầy cầm máu cho bọn chúng.”

“A, tôi biết rồi.”

Lee Sang-un lập tức đứng dậy sau câu nói của Kim Tae-young, đến gần những gã đàn ông đang lăn lộn trên sàn kiểm tra tình trạng và thực hiện các biện pháp thích hợp.

“Thế nào rồi ạ? Có chết vì mất máu quá nhiều không?”

“…Không, may mắn là tránh được các động mạch lớn. …Nhưng cứ để trong môi trường thế này thì không biết thế nào.”

“Vậy là được rồi. Hãy xử lý để chúng không chết ngay là được.”

“…….”

Lee Sang-un cảm thấy ớn lạnh khi nhìn vào đôi mắt sáng quắc trong bóng tối của Kim Tae-young.

Đôi mắt không coi những kẻ trúng đạn là con người.

Ánh mắt giống hệt ánh mắt mà Lee Seo-ho đã làm ở trung tâm thương mại.

Kim Tae-young cũng nhìn xuống những gã đàn ông đang nằm gục với ánh mắt y hệt như vậy.

Cứ thế, đêm mà Kim Tae-young không bao giờ quên trôi qua.

[Gù gù, gù gù gù]

Hình ảnh đó được một con chim bồ câu đậu trên cột điện bên kia cửa sổ trong suốt lặng lẽ quan sát.

‘Ra là vậy, cậu chọn đi theo hướng đó sao.’

Lee Seo-ho nhập vào con chim bồ câu, mỉm cười hài lòng trong lòng khi quan sát lựa chọn của Kim Tae-young.

Anh thưởng thức phản ứng của Kim Tae-young một cách thú vị như một trò tiêu khiển trong lúc chờ nhóm trường trung học đến cứu.

Việc nhóm Kim Tae-young bị mắc kẹt ở nhà hàng này cũng là do sức mạnh của anh.

Và cặp vợ chồng sống sót xuất hiện đột ngột vào ban ngày cũng là do Lee Seo-ho chuẩn bị.

Tất nhiên chuyện hai người là vợ chồng là kịch bản được dựng lên.

Thức ăn mà hai người mang theo cũng là do Lee Seo-ho chuẩn bị.

Người thì dùng người bên phía khách sạn của Christine.

Chọn hai kẻ phạm tội đang bị giam giữ, với điều kiện nếu không bị lộ thân phận và sống sót cùng nhóm Kim Tae-young thì sẽ được tự do.

‘Không ngờ đêm đầu tiên đã bị cưỡng hiếp và bị cắt cổ chết.’

Đó cũng là kết quả từ sự lựa chọn của Kim Tae-young.

Nếu cậu ta ngăn cản nhóm người ngay từ đầu thì chuyện này đã không xảy ra.

Hoặc nếu cậu ta không an tâm đi ngủ thì có thể đã ngăn chặn được trước đó.

Tất nhiên.

Kim Tae-young cũng là người hiểu rõ nhất phần đó.

Chính vì vậy.

“…….”

Kim Tae-young quyết định chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình và trừng phạt bọn chúng.

。 。 。

Ngày hôm sau.

“Cậu Tae-young…. Cậu suy nghĩ lại một lần nữa xem sao.”

Giáo sư Lee Sang-un tiến lại gần Kim Tae-young đang cầm súng và thì thầm hỏi nhỏ.

Kim Tae-young nhìn người đàn ông trước mặt với khuôn mặt vô cảm.

Và trả lời câu hỏi của giáo sư Lee Sang-un bằng cách nói với người đàn ông trước mặt.

“Xuống đi.”

“Hức, l, làm ơn. Xin lỗi. Cậu Tae-young. Chắc đêm qua tôi bị mất trí rồi! X, xin hãy tha cho tôi một lần!”

“Không xuống là tao bắn một phát vào chân rồi ném qua cửa sổ đấy. Muốn bị xâu xé khi còn sống không?”

“Ưm ụp, hức, ư ức….”

Trước giọng nói lạnh lùng của Kim Tae-young, gã đàn ông vừa khóc vừa nhìn về phía trước.

Trước mắt là lối ra của nhà hàng.

Ra khỏi đây và đi xuống cầu thang là khu vực phía trước khu thương mại nơi Zombie đang lúc nhúc.

Yêu cầu của Kim Tae-young rất đơn giản.

Xuống đó và chạy hết tốc lực để biến khỏi tầm mắt.

Tức là, hãy làm mồi nhử.

May mắn là Kim Tae-young chỉ bắn vào tay, chân gã vẫn lành lặn.

Nên xuống đó có chạy thoát an toàn hay bị bắt và ăn thịt là hoàn toàn dựa vào sức của gã.

Tuy nhiên, vì tương lai của mình quá rõ ràng.

Gã đàn ông không dám bước tới.

Và Kim Tae-young dí súng vào lưng gã.

“Xuống đi, tao đếm đến ba.”

Sau đó Kim Tae-young thực sự bắt đầu đếm số.

Một.

Hai.

Cuối cùng là ba.

“Khư hức…, ưt, l, làm ơơn….”

Nhưng gã đàn ông vẫn không di chuyển.

Chỉ rơi nước mắt lã chã và nắm chặt tay.

Gã đánh cược vào hy vọng mong manh trong lòng rằng nếu là Kim Tae-young thì có thể sẽ tha cho gã một lần.

Tất nhiên.

Đoàng⎯!!

“Á á á á á á á!!”

Kim Tae-young không còn ý định coi bọn chúng là con người nữa.

Lửa phun ra từ nòng súng và viên đạn xuyên qua chân gã đàn ông.

Những người phụ nữ và Lee Sang-un đứng xem phía sau chỉ biết nín thở quan sát cảnh tượng đó.

Và bốn gã đàn ông sắp đến lượt mình thì sợ hãi đến phát khóc, người run bần bật.

“Đằng kia, nâng thằng này lên ném qua cửa sổ.”

“Dạ, dạ?”

Kim Tae-young chĩa súng vào bốn gã đàn ông đang run rẩy và ra lệnh.

“K, không được! Làm ơn! Làm ơn tha cho tôi một lần! Làm ơn⎯!!”

Biết Kim Tae-young sẽ không tha thứ nữa, bốn gã đàn ông nâng gã bị bắn vào chân lên và đẩy qua cửa sổ.

Và gã đàn ông rơi xuống dưới.

Rắc!

“Á hự, ơ ơ ợc…!”

Rơi từ độ cao không quá lớn, gã đàn ông không chết ngay được.

Rộp, rộp.

“Đừng mà, hức, đừng ăn…!!”

Bị bầy Zombie xâu xé thảm thương rồi trút hơi thở cuối cùng.

“Tiếp theo.”

Kim Tae-young thậm chí không nhìn cái chết của gã đàn ông rơi xuống, lại chĩa súng về phía bốn gã đàn ông còn lại.

“Khư ư ức.”

Lúc đó, một trong bốn người toát mồ hôi lạnh, nghiến răng rồi.

Bạch bạch bạch bạch bạch⎯!!

Tự nguyện chạy về phía cửa nhà hàng.

Cạch!

Và gã đàn ông mở cửa nhanh chóng, không dừng lại mà chạy xuống cầu thang.

“Hộc, hộc…!”

Chạy thục mạng ra con đường phía trước khu thương mại.

‘Bây giờ thì có thể sống, bây giờ thì…!’

Bây giờ khi gã đàn ông rơi xuống cửa sổ đang bị ăn thịt, có thể mình sẽ chạy thoát an toàn.

Không buông bỏ tia hy vọng mong manh đó, gã đàn ông chạy đi.

Tất nhiên, với quá nhiều Zombie tập trung quanh khu thương mại, hy vọng sống sót của gã là quá nhỏ.

Chẳng bao lâu sau khi rời khỏi khu thương mại, gã đàn ông đã bị Zombie bao vây.

“Nào, tiếp theo.”

Và sau khi gã đàn ông thứ hai ra khỏi cửa, Kim Tae-young kiểm tra thời gian rồi lại chĩa súng ra lệnh đi ra.

“Ư ưt, hức….”

“Đm, …đm.”

Nhưng hai gã đàn ông không dám di chuyển.

Chỉ có ý nghĩ không muốn chết níu giữ đôi chân lành lặn.

Với hai người đó.

Kim Tae-young nói bằng giọng vô cảm.

“Ra bây giờ thì dễ chạy trốn hơn đấy? Hai thằng kia đã làm tản bớt Zombie rồi mà.”

Và nghe lời cậu, hai gã đàn ông còn lại nhìn nhau, chạm mắt rồi.

Không cần bàn bạc một lời, cùng nhau đi xuống dưới cửa.

Bạch bạch bạch bạch bạch!!

Và sau đó.

Tiếng của những gã đàn ông vang lên từ các hướng khác nhau.

Kim Tae-young nhìn xuống cửa sổ, vẫn với khuôn mặt vô cảm quan sát khung cảnh đó từ xa.

Nhưng bàn tay cậu đang nắm chặt và run rẩy.

Rõ ràng trừng phạt thế này là đúng.

Nhưng suy nghĩ rằng làm thế này thì mình chẳng khác gì Lee Seo-ho cứ khiến lòng cậu khó chịu.

Nhưng rồi Kim Tae-young thở dài một hơi, nhìn Lee Sang-un với khuôn mặt mệt mỏi.

“Vậy …chúng ta đi thôi chứ?”

“Đi, …đi đâu cơ chứ.”

“Năm người làm mồi nhử nên Zombie đã tản ra rồi. Bây giờ thì có thể chạy thoát được.”

Trước lời nói của cậu, Lee Sang-un nhìn xuống dưới cửa sổ với vẻ mặt kinh ngạc.

Quả thực, số lượng Zombie trên đường phố khu thương mại đã giảm đi do năm con mồi bỏ chạy.

“Cậu Tae-young…. Cậu….”

Thản nhiên sử dụng con người làm mồi nhử để tiêu hao, và qua đó thu lợi cho nhóm.

Một phương pháp mà nếu là Kim Tae-young mà Lee Sang-un từng thấy thì tuyệt đối sẽ không dùng.

Nhưng Lee Sang-un không thể nói thêm lời nào.

Sự vô cảm hiện lên trên khuôn mặt Kim Tae-young.

Cảm giác tội lỗi, sự phản bội và cơn giận dữ ẩn chứa trong sự vô cảm đó đã truyền đến Lee Sang-un.

。 。 。

“Khư hư hức, đúng rồi, là tao thì tao cũng làm thế.”

Lee Seo-ho sau khi kết thúc việc nhập vào chim bồ câu, cười khoái trá và ngẫm nghĩ lại tình huống vừa rồi.

‘Mồi nhử bằng người sao. …Tae-young à, tao coi người như gia súc còn nhân đạo chán.’

Tất nhiên năm kẻ làm mồi nhử đều là rác rưởi, bị như thế cũng đáng.

Ở ký túc xá cũng chỉ vì không có sức mạnh nên mới không làm thôi.

Chúng cũng coi thường và lợi dụng cậu khi cậu là nô lệ, nên Lee Seo-ho cũng biết rõ phần đó.

Lý do Lee Seo-ho cười chỉ là vì quyết định của Kim Tae-young.

Kim Tae-young, người đã nhìn thấy họ đeo đai trinh tiết và trần truồng ở bãi đậu xe trung tâm thương mại.

‘Dù có làm sai thì cũng không được đối xử với con người như thế này!’

Đã thuyết giáo cậu như vậy và tự ý cứu bọn chúng.

Kết quả là thế kia.

Mồi nhử bằng người.

Một thằng bị ném sống qua cửa sổ.

Bốn thằng lần lượt bị dụ Zombie như ngựa đua.

Cuối cùng tất cả đều bị ăn thịt sống.

“Niềm tin của mày cũng chỉ đến thế thôi sao….”

Một trong những lý do Lee Seo-ho cá cược với Kim Tae-young chính là sự tò mò.

Cái gọi là công lý mà Kim Tae-young luôn nhiệt huyết kêu gọi.

Liệu khi chính bản thân rơi vào tình huống đó, cậu ta có giữ được không.

Chứng kiến câu trả lời đó, Lee Seo-ho nằm xuống nệm với cảm giác sảng khoái và mỉm cười.

Lúc đó.

Rè rè, rè rè….

[Seo-ho à, …ở trường trung học xuất phát rồi.]

Đúng lúc đó có liên lạc từ Ryu Da-hee đang giám sát trường trung học.

Có vẻ như tất cả đang cùng nhau ra ngoài để giải cứu mình.

“Vậy thì từ từ ăn Sim Ga-ram thôi nào.”

Lee Seo-ho vui vẻ ngồi dậy khi nghe giọng Ryu Da-hee qua bộ đàm.

Thứ mà Kim Tae-young phải trả giá khi giữ gìn cái công lý và niềm tin rẻ rúng của mình.

Thậm chí với cái công lý đó, cậu ta đã tự tay giết chết một nửa trong số mười người sống sót mà mình cứu được.

‘Tae-young à, mày chỉ toàn chịu thiệt thôi.’

Lee Seo-ho cảm thấy hương vị da thịt của những người phụ nữ sắp được "ăn" sau này sẽ ngọt ngào hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!