Web Novel

Chương 86

Chương 86

Sáng hôm sau, Giáo chủ mở mắt và cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nếu là bình thường, lồng ngực ấm áp của hắn mà cô vẫn gối đầu lên phải ở đó, nhưng giờ chỗ đó trống không.

Chỗ bên cạnh Giáo chủ trống trơn.

“Trưởng phòng Lee? …Trưởng phòng Lee đâu rồi?”

Cô khoác áo choàng, đi đến phòng các hầu nữ đang tụ tập để tìm hắn.

Nhưng không thấy bóng dáng Lee Seo-ho đâu.

“Nếu là Trưởng phòng Lee thì ngài ấy bảo sáng sớm có việc đi đâu đó một lát rồi ạ.”

Lúc đó, Hầu nữ trưởng đang túc trực đứng dậy báo cáo với Giáo chủ.

“Trưởng phòng Lee, …đã đi đâu?”

“Cái đó tôi không rõ…. Ngài ấy chỉ dặn nếu Giáo chủ tìm thì nhắn lại như vậy….”

“…….”

“…Híic!”

Trong khoảnh khắc, Hầu nữ trưởng và các hầu nữ khác nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng của Giáo chủ liền sợ hãi.

Và Giáo chủ bước đến gần Hầu nữ trưởng.

Chát!

Tát mạnh vào má cô ta.

“Trưởng phòng Lee…! Trưởng phòng Lee đi đâu mà tại sao các ngươi không báo cáo ngay cho ta!”

“Xin lỗi ạ…! Trưởng phòng Lee bảo Giáo chủ đang ngủ nên không cần báo cáo…!”

“Hừ…!”

Chát! Chát!

Bàn tay của Giáo chủ vung lên hai lần khiến mặt Hầu nữ trưởng quay đi hai vòng.

Và Hầu nữ trưởng run rẩy đôi chân, ngã ngồi xuống sàn.

Dưới chân cô ta xuất hiện một vũng nước nhỏ.

“A a…. Thật vinh hạnh ạ…♥.”

[Thế nhưng, dù bị tát mạnh vào má, Hầu nữ trưởng lại ôm má ngước nhìn Giáo chủ với khuôn mặt ngây ngất.]

“Ưt, ha a….”

Và rồi không kìm được cơn cực khoái bùng nổ, cô ta khép chân lại và lên đỉnh một cách nhẹ nhàng, sau đó được các hầu nữ khác dìu đứng dậy.

Thấy cảnh đó, Giáo chủ tặc lưỡi nói.

“Trưởng phòng Lee về thì bảo hắn đến báo cáo cho ta ngay! Không, bảo hắn đến gặp ta ngay lập tức!”

“Vâng, tôi biết rồi ạ….”

Giáo chủ trừng mắt nhìn những hầu nữ đang sợ hãi nhìn mình với ánh mắt run rẩy.

Việc không báo cáo thì bọn họ cũng như nhau cả thôi.

Nhưng các hầu nữ khác cũng đỏ mặt và cảm thấy tê dại trước ánh mắt trừng trừng của Giáo chủ.

Giáo chủ không thích điểm này.

Đây chẳng phải là năng lực của Giáo chủ hay gì cả, chỉ đơn giản là những tín đồ đăng ký làm hầu nữ đều là những kẻ khổ dâm biến thái mà thôi.

Chính vì vậy bọn họ mới tự nguyện đăng ký làm những công việc tay chân như nô lệ.

Họ cảm thấy sung sướng khi hy sinh thân xác mình cho Giáo chủ, người mà họ đã trao trọn con tim.

‘Thế này thì chẳng phạt được gì cả.’

Bực mình với những kẻ coi mọi hành động trừng phạt là phần thưởng, Giáo chủ quay trở về phòng mình.

‘Hắn ta đi đâu rồi chứ!’

Hôm nay không hiểu sao ngay từ sáng sớm đã có cảm giác không lành.

Giờ đây nếu sáng mở mắt ra không được ngửi mùi cơ thể hắn trong vòng tay ấm áp thì cô không thể nào bình tĩnh được.

Giáo chủ, người luôn coi trọng thói quen hàng ngày, đã bị hắn tự ý rời vị trí làm hỏng mất sự khởi đầu quan trọng của một ngày.

‘Về đây ta sẽ cho biết tay!’

Chính vì bình thường cứ chiều chuộng nên mới xảy ra chuyện này.

Cô quyết tâm nhân cơ hội này sẽ cho hắn thấy rõ ai mới là chủ nhân để không bao giờ xảy ra chuyện như thế này lần thứ hai.

Cô hậm hực quay về phòng mình.

Và một lúc sau.

“…Giáo chủ. Nghe nói em tìm anh. Bảo là lo lắng….”

Lee Seo-ho đã trở về phòng cô.

Thời gian hắn trở về là khoảng 11 giờ, ngay trước bữa trưa.

“Hư a a ang! Thật là! Anh đã đi đâu vậy hả! Đi đâu thì phải nói một tiếng chứ! Hư ưc, em không quan trọng sao? Thế nên anh mới tự ý biến mất đúng không!”

Giáo chủ cuối cùng cũng sà vào lòng Lee Seo-ho vừa mới về, khóc nức nở.

Vừa nhìn thấy mặt hắn, quyết tâm cứng rắn ban nãy đã tan biến, nước mắt cứ thế trào ra theo phản xạ.

“Suốt ngày em cứ sà vào lòng nên anh thấy phiền phức đúng không! Thế nên anh mới lén đi đâu đó chứ gì? Quá đáng! Anh bảo thích em mà! Bảo yêu em mà!”

“Xin, xin lỗi. Anh không ngờ em lại hoảng hốt đến thế…. Chỉ là anh có việc riêng gấp quá thôi. Lần sau anh nhất định sẽ nói với Giáo chủ rồi mới đi.”

“Không được! Lần sau em cũng đi cùng!”

“…Được rồi, lần sau chúng ta sẽ đi cùng nhau.”

Lee Seo-ho bối rối ôm cô vào lòng và vuốt ve cô thật nhiều.

‘…Bị hội chứng lo âu chia ly à?’

Hắn cứ nghĩ đi một lát sẽ không sao.

Không ngờ lại chinh phục thành công quá mức tưởng tượng.

‘Nếu ăn trưa xong mới về thì chắc to chuyện rồi.’

Nơi hắn đến là Trung tâm thương mại.

Gần đây liên lạc hơi thưa thớt, và để chuẩn bị cho buổi giao lưu với Trung tâm thương mại hôm nay, hắn cần phải liên lạc trước.

“Hôm nay là ngày quan trọng mà, hỏng bét cả buổi sáng rồi. Nếu có chuyện gì không hay thì tất cả là tại Trưởng phòng Lee đấy.”

“Sẽ ổn thôi. Vì Giáo chủ rất ưu tú mà.”

“…Khen nữa đi.”

“Em thông minh sáng suốt nên mấy chuyện cỏn con này không thành vấn đề đâu. Anh tin tưởng Giáo chủ.”

“…….”

Giáo chủ im lặng vùi mặt vào ngực hắn.

Khóe miệng cứ tự động nhếch lên nên cô cứ thế giấu mặt vào ngực hắn mà cười thỏa thích.

。 。 。

Sau bữa trưa, Giáo chủ cùng Lee Seo-ho, Trưởng phòng Heo và toàn bộ đội thám hiểm dùng ba chiếc xe đi đến Trung tâm thương mại S.

‘Yên tĩnh thật.’

Lee Seo-ho ngồi ở ghế phụ chiếc xe sang trọng mà Giáo chủ đang ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ và không khỏi ngạc nhiên.

Để chuẩn bị cho hôm nay, đội chiến đấu của Hoàng Mai Giáo và hầu hết nô lệ nam đã ra quân dọn sạch lũ Zombie trên đường từ Khách sạn L đến Trung tâm thương mại S.

Zombie không phải như trong game mà respawn lại, nên tùy vào cách xử lý mà con đường có thể trở nên bình yên như thế này.

Lee Seo-ho lại một lần nữa thán phục thực lực của đội chiến đấu bên Hoàng Mai Giáo.

‘Có mình ở đây thì cũng chẳng lo bị Zombie tấn công. Nhưng thế này vẫn thoải mái hơn.’

Nhờ vậy, hắn cũng được tận hưởng chuyến đi dạo thư thái bên cạnh Giáo chủ sau một thời gian dài.

“Trưởng phòng Heo, cô đã liên lạc chắc chắn với bên Trung tâm thương mại S rồi chứ? Không có sai sót về thời gian chứ?”

“Vâng, ngược lại bên đó còn chủ động đề nghị trước. Ha ha, hôm nay Giáo chủ có vẻ rất mong đợi.”

“Phù phù, nếu công việc hôm nay kết thúc tốt đẹp thì tôi cũng nhận được quà mà.”

Giáo chủ khẽ đỏ mặt, cù vào ngực Lee Seo-ho trong vòng tay hắn.

Thấy vậy, Lee Seo-ho cũng mỉm cười và khẽ bóp mông cô.

‘…Chậc.’

Và Trưởng phòng Heo Seo-jin, người hiện đang lái chiếc xe sang trọng đó.

Cô ta nhìn hình ảnh Lee Seo-ho qua gương chiếu hậu và nhăn mặt.

‘Sao cái thằng đàn ông kia lại được ngồi cạnh Giáo chủ…. Lại còn cùng chức Trưởng phòng với bọn mình nữa chứ….’

Ban đầu chỉ là một tên nô lệ leo lên.

Nhưng hắn đã chiếm được trái tim Giáo chủ và leo lên vị trí mà đàn ông không thể nào đạt được trong Hoàng Mai Giáo.

Trưởng phòng Heo không thích điều đó.

‘Giáo chủ từng ghét đàn ông đến thế mà….’

Giờ đây vì hắn mà sẵn sàng mang thai, lại còn cười như một con cái động dục thế kia.

Két.

Cô ta nghiến răng.

‘…Phải xử lý thôi.’

Hôm nay, buổi giao lưu quan trọng giữa thủ lĩnh Trung tâm thương mại S và Giáo chủ.

Nếu cuộc gặp gỡ này kết thúc tốt đẹp, Hoàng Mai Giáo sẽ có được cả tài nguyên của Trung tâm thương mại S.

Khi đó, Hoàng Mai Giáo sẽ trở thành tập thể đầu tiên tái thiết lại xã hội trong cái thế giới bị Zombie diệt vong này.

‘Sau đó mà tên kia vẫn ở bên cạnh Giáo chủ thì…. Nguy hiểm.’

Tên đàn ông đó là vật cản.

Trưởng phòng Heo nhìn thẳng về phía trước và bắt đầu suy tính chuyện về sau.

Và Lee Seo-ho đã nhận ra ánh mắt đó của cô ta.

‘Lần nào cũng trừng mắt lộ liễu thế không biết.’

Lee Seo-ho nhìn cái gáy của Trưởng phòng Heo, người hiện đã rời mắt khỏi hắn, và nở một nụ cười nham hiểm.

Cứ thế lái xe cẩn thận trong vài giờ.

Cuối cùng họ cũng đến trước Trung tâm thương mại S.

Họ đợi người của Trung tâm thương mại S ra đón tại tầng 5 của tòa nhà gần bãi đậu xe.

“Số lượng thực sự khủng khiếp thật. Ý là đám Zombie kia bảo vệ Trung tâm thương mại sao?”

“Vâng, và theo dự đoán của tôi thì có vẻ cư dân trong Trung tâm thương mại khá tự do đối với đám Zombie kia.”

“…Hưm, ra là vậy.”

Giáo chủ chăm chú nhìn Trung tâm thương mại S.

‘Quả nhiên chủ nhân của Trung tâm thương mại là người có sức mạnh thần bí giống mình….’

Khác với những người đã gặp cho đến nay, đây là người sống sót có điều kiện tương tự cô.

Việc sắp gặp một người như vậy khiến Giáo chủ cảm thấy căng thẳng chưa từng có.

Lúc đó.

Soạt.

“Đừng lo. Sẽ ổn thôi.”

Lee Seo-ho khẽ nắm lấy tay cô.

“…….”

Bàn tay ấm áp khiến lòng cô an tâm.

Giáo chủ đỏ mặt nhìn bàn tay đó, rồi liếc nhìn hắn và mỉm cười.

“…Ừm, em sẽ cố gắng. Vì Trưởng phòng Lee.”

Vì hắn, cô cảm thấy dâng trào ý chí có thể nhắm đến cả thế giới.

Trong lúc họ đang cùng nhau nhìn ngắm Trung tâm thương mại với bầu không khí ấm cúng.

“Xin thất lễ. Tôi đến để đón Giáo chủ.”

“Á á á!”

“Đ, đột nhiên xuất hiện!”

“Chết tiệt! Rốt cuộc là từ đâu!”

Giữa tầng 5 đang chật kín các chiến binh của Hoàng Mai Giáo, bóng dáng một người đột ngột xuất hiện như ma trơi.

‘Vừa rồi là…!’

Thấy cảnh đó, Giáo chủ cũng mở to mắt nhìn người phụ nữ vừa xuất hiện.

Rõ ràng ở chỗ không có ai.

Người phụ nữ xuất hiện như thể đã ở đó từ ban đầu.

Cô ta hất mái tóc đen kiểu Hime-cut và ngẩng đầu lên.

‘Da-hee diễn tốt đấy.’

Lee Seo-ho nhìn Ryu Da-hee xuất hiện giữa tòa nhà và khẽ chào bằng ánh mắt.

Và Ryu Da-hee khi bắt gặp ánh mắt đó.

Liếc nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của Giáo chủ và hắn.

“……Hừ.”

Khẽ nheo mắt lại.

Nhưng đó chỉ là sự thay đổi trong khoảnh khắc mà chỉ có Lee Seo-ho mới nhận ra.

Cô ta ngay lập tức nhìn Giáo chủ với khuôn mặt vô cảm.

“Mời đi cùng tôi. Thủ lĩnh đang đợi. …À, những người khác vui lòng đợi ở đây được không ạ? Thủ lĩnh của chúng tôi không muốn nhiều người như vậy vào Trung tâm thương mại.”

“Hả?! Vậy là bảo Giáo chủ một mình đi vào cái hang ổ ma quỷ đó sao?!”

“Nói cái gì nghe lọt tai chút đi! Muốn chết hả?!”

Trước lời nói lạnh lùng của Ryu Da-hee, các thành viên đội thám hiểm xung quanh và Trưởng phòng Heo lớn tiếng phản bác.

Thấy vậy, Ryu Da-hee khẽ thở dài.

Và nhẹ nhàng giơ ngón trỏ lên.

“Vậy thì chỉ một người đi theo thôi. Nơi chúng ta đến bây giờ là không gian sống của chúng tôi. Không thể đưa nhiều người như vậy vào đó được. Cũng không có cách nào đưa đi an toàn.”

Nghe cô ta nói, mọi người đều nhớ đến bầy Zombie đông nghịt trước bãi đậu xe.

Lúc đó, ngay lập tức có người giơ tay.

“Vậy tôi sẽ đi.”

Đó chính là người đàn ông bên cạnh Giáo chủ.

Lee Seo-ho.

“Cái gì?! Tên nhãi nhép nhà ngươi định bảo vệ Giáo chủ một mình sao?! Tin vào cái thân hình gầy gò ốm yếu của ngươi á!”

Người phản bác ngay lập tức là Trưởng phòng Heo.

Cô ta gồng hết cơ bắp lên trừng mắt nhìn hắn.

Nhưng Lee Seo-ho không hề bối rối, trả lời một cách thong dong.

“Tôi dù sao cũng là đàn ông. Cũng có súng lục nên đủ sức bảo vệ Giáo chủ. …Hơn nữa, khẳng định sẽ có chuyện nguy hiểm xảy ra tại Trung tâm thương mại đã mời chúng ta đến thì có hơi thất lễ không?”

“…Hà, vậy thì đưa súng lục đây. Ta sẽ đi cùng Giáo chủ. Ta chắc chắn bảo vệ Giáo chủ tốt hơn cái loại đàn ông hèn kém như ngươi.”

Trưởng phòng Heo dứt khoát đưa tay ra.

Nhưng Lee Seo-ho lắc đầu.

“Không, xin lỗi nhưng tôi không có ý định rút lui. Theo tôi nghĩ thì tôi sẽ bảo vệ Giáo chủ tốt hơn cô đấy.”

“Ha ha! Rốt cuộc dựa vào đâu mà nói những lời xàm xí đó chứ? Được thôi, nghe thử lý do xem nào.”

“Đơn giản thôi.”

Và Lee Seo-ho ôm chầm lấy vai Giáo chủ đang đứng bên cạnh.

“Vì tôi sẽ liều mạng vì Giáo chủ khi có nguy hiểm xảy ra.”

Tất nhiên là điêu.

Vốn dĩ sẽ chẳng có nguy hiểm gì xảy ra, và dù có thì với năng lực của Lee Seo-ho cũng chẳng cần phải liều mạng.

Nhưng lời nói điêu của hắn có hiệu quả rõ rệt.

“Trưởng phòng Lee….”

Giáo chủ đỏ mặt, ôm ngực nhìn hắn với vẻ mặt cảm động.

Trước lời tuyên bố đường hoàng sẽ liều mạng, cô lại làm vẻ mặt của thiếu nữ đang yêu như thể lại đổ đứ đừ lần nữa.

Và Giáo chủ mỉm cười rạng rỡ nhìn Trưởng phòng Heo.

“Trưởng phòng Heo! Cô lui ra…! Không, hãy đợi ở đây! Tôi và Trưởng phòng Lee sẽ đi!”

Trưởng phòng Heo nhìn đôi mắt phấn khích của Giáo chủ, nhận ra không thể thuyết phục được nữa nên tặc lưỡi.

“Vậy thì, xin đừng rời khỏi ngài ấy nửa bước.”

Cứ thế, Giáo chủ và Lee Seo-ho đi theo Ryu Da-hee, người ra đón, tiến về phía Trung tâm thương mại.

“Hi hi, em quan trọng thế sao? Đến mức liều cả mạng sống?”

“Ngại quá nên để sau hãy nói nhé. Giờ đang đi làm việc mà.”

“Đi mừ~ vẫn chưa sao mà.”

Giáo chủ đi giữa bầy Zombie nhưng vẫn nhìn Lee Seo-ho với vẻ mặt không hề căng thẳng.

Vốn dĩ lũ Zombie không quan tâm đến họ nên cũng chẳng lại gần.

Đây là việc có thể thực hiện được nhờ sáng nay Lee Seo-ho đã ghé qua Trung tâm thương mại và cấm lũ Zombie xung quanh tấn công nhóm người đi cùng mình.

Như vậy, Lee Seo-ho đã thành công đưa thủ lĩnh phe địch mục tiêu về cứ điểm của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!