Mượn năng lực của Christine để thắng Hong So-ra.
Tất nhiên nếu biết cách này thì sẽ bị chỉ trích là hèn hạ.
Nhưng thì sao nào.
Không bị phát hiện là được.
Lee Seo-ho cười nhếch mép nhìn Hong So-ra.
‘Nhưng mà…. Nếu ngay từ đầu làm mạnh quá thì nguy hiểm.’
Và Lee Seo-ho liếc nhìn về phía cửa sổ tầng 1 của trường.
Nơi Han Bo-mi đang quan sát với ánh mắt sắc bén.
‘Muốn cho cô ta đi dạo sân vận động trong tình trạng trần truồng quá….’
Nếu làm ngay lập tức thì sẽ bị những người phụ nữ còn lại cảnh giác.
Vì vậy.
“Trận đấu hay đấy. Cô So-ra.”
Lee Seo-ho diễn vai người tốt, mỉm cười và đưa tay ra cho cô.
“…….”
Bộp.
Hong So-ra nhìn Lee Seo-ho với ánh mắt nghi ngờ rồi nắm lấy tay hắn.
“Hừ, lần này cậu may mắn thôi.”
Đứng dậy, Hong So-ra phủi quần thể dục và nói.
‘Thua người mới một lần mà lòng tự trọng bị tổn thương sao….’
Thấy vậy, Lee Seo-ho nảy ra một kịch bản phù hợp.
Và.
“May mắn gì chứ.”
Hắn cười hiền lành và chọc tức cô nhẹ nhàng.
“Chính xác là tôi đã nhắm vào sơ hở do sự lơ là của cô So-ra đấy.”
“……Cái gì?”
“Dù sao thì tôi đã thắng nên quyền điều ước lần này thuộc về tôi đúng không?”
Hong So-ra lườm Lee Seo-ho sắc lẹm rồi cười khẩy trả lời.
“Hà, được thôi. Lần này cậu thắng. …Lần sau thì chưa biết đâu.”
Dáng vẻ bị chạm vào lòng tự trọng.
Lee Seo-ho nắm bắt rất rõ điều đó.
‘Tính cách dễ hiểu hơn tưởng tượng.’
Ban đầu thấy cô ta luôn giữ vẻ mặt vô cảm nên tưởng khó đoán nhất, nhưng nhìn kỹ thì lại là người ruột để ngoài da nhất ở đây.
Người khó đoán thực sự là cô nàng thể thao Sim Ga-ram kia kìa.
“Dù sao cũng vất vả rồi. Tôi đi đây….”
Và Hong So-ra lại thay đổi vẻ mặt vô cảm, định đi lướt qua Lee Seo-ho.
“Khoan đã.”
Lúc đó.
Lee Seo-ho gọi cô lại.
Nghe tiếng gọi, Hong So-ra quay lại nhìn Lee Seo-ho với vẻ mặt khó chịu.
“…Gì nữa? Thắng một lần định lên mặt à?”
“Không, không phải thế. Chưa xong việc mà cô đã đi nên….”
“Chưa xong…?”
Hong So-ra tỏ vẻ thắc mắc.
Và Lee Seo-ho cười nhếch mép trả lời thân thiện.
“Vâng, phần thưởng cá cược của tôi. Cô phải thực hiện rồi hãy đi chứ.”
“Oa…. Ông anh kia cũng thuộc dạng thù dai gớm.”
Sim Ga-ram vuốt mái tóc ngắn của mình nhìn ra ngoài cửa sổ.
Và Cha Hye-yeon đang nhìn cùng cảnh tượng đó cười nói.
“Nhưng mà anh Seo-ho, …vì So-ra mà không được ăn sáng còn gì. Vốn đã ít rồi mà bị cướp sạch thì là tớ tớ cũng thế.”
“Kể ra cũng đúng.”
Sim Ga-ram khúc khích cười trước lời của Cha Hye-yeon.
Bên ngoài cửa sổ hai người đang nhìn.
Có Lee Seo-ho và Hong So-ra.
Vẫn ở chỗ đấu tập lúc nãy.
Ở đó Lee Seo-ho đang nhìn đồng hồ đeo tay.
Còn Hong So-ra đang nằm sấp làm ghế cho Lee Seo-ho.
“Hự….”
Cô nghĩ.
Thật nhục nhã.
‘Tại sao lúc đó mình lại lơ là….’
Két.
Cô hối hận về khoảnh khắc ngạo mạn coi thường đối thủ trong trận đấu vừa rồi.
Và sau trận đấu đó.
Cô cũng nhớ lại Lee Seo-ho đã cười đáng ghét và đề nghị làm ‘ghế người’.
‘Sao thế? Cướp cơm của tôi thì được mà đến lượt mình bị phạt thì không muốn làm à?’
“Hư ư ư c….”
Nghĩ lại càng thấy sôi máu.
Tư thế nằm sấp theo lệnh của đối thủ mình từng coi thường.
Trên đó, Lee Seo-ho không chút do dự đặt mông ngồi lên.
Trọng lượng nặng nề của một người đàn ông trưởng thành đè xuống rõ rệt.
Nếu không phải là Hong So-ra thường xuyên rèn luyện thì chắc khó mà chịu nổi.
Không, thực tế Hong So-ra cũng đã đến giới hạn.
Run run.
Tay chân chống đỡ cơ thể Lee Seo-ho đang run lên.
Nhưng.
“Hừm…. Còn 1 phút nữa.”
Lee Seo-ho không quan tâm đến cô mà thong thả kiểm tra thời gian.
Dáng vẻ đó càng làm Hong So-ra tức điên.
‘Cứ đợi đấy….’
Vì thế Hong So-ra mài dao trong lòng.
‘Ban đầu định bỏ qua vụ cá cược sau trận này, …nhưng nhờ ơn cậu mà tôi đổi ý rồi.’
Tí tách.
Mồ hôi chảy dài trên má rơi xuống.
Nhìn xuống nền đất sân vận động ướt đẫm mồ hôi, Hong So-ra nghĩ.
‘Nhất định ta sẽ trả lại nỗi nhục nhã gấp bội….’
Cô là người có tính hiếu thắng rất mạnh.
Sau đó, thời gian trôi qua, giờ nghỉ trưa kết thúc.
Hong So-ra tìm đến Lee Seo-ho đang cuốc đất ở sân vận động.
“Dừng lại chút đi.”
“Hửm? Cô So-ra? Có chuyện gì thế?”
Lee Seo-ho mỉm cười hỏi Hong So-ra đang đến với vẻ mặt nghiêm trọng.
Nhưng hắn đã biết lý do cô đến.
Bộp.
Hong So-ra cũng không giải thích chi tiết mà ném một thanh kiếm tre mang theo xuống trước mặt Lee Seo-ho.
“Đổi chỗ đi.”
“Lần này cũng cá cược sao?”
“Phải.”
“…Ừm, vậy đến nhà thi đấu đi. Ở sân vận động gây chú ý quá.”
Lee Seo-ho cố tình thêm vào.
“Nếu thua cũng đỡ xấu hổ. …Hai người giải quyết nhanh rồi quay lại.”
Tất nhiên lời hắn nói cũng có thể hiểu là trường hợp hắn thua.
Nhưng đối với Hong So-ra vừa trải qua nỗi nhục nhã lúc nãy, nó nghe như.
‘Cô mà thua nữa thì nhục lắm nên vào nhà thi đấu đi.’ …Kiểu vậy.
Tất nhiên.
Nhếch mép.
Lee Seo-ho cũng có ý đó.
“Hà! Thắng một lần mà tự mãn quá nhỉ. Được, đi nhà thi đấu.”
Lee Seo-ho nhặt thanh kiếm tre lên nhìn Hong So-ra quay lưng đi về phía nhà thi đấu.
‘Dễ điều khiển vãi.’
Quả nhiên người có cảm xúc mạnh rất dễ lợi dụng.
Và Lee Seo-ho cũng nhẹ nhàng theo sau Hong So-ra đến nhà thi đấu.
Két….
Nhà thi đấu tối tăm vì mất điện, chỉ có ánh nắng chiếu vào.
Hai người bước đi trong không gian trống rỗng, tiếng bước chân vang vọng lớn.
Đi đến vị trí thích hợp, Hong So-ra dừng lại và quay người nhìn Lee Seo-ho.
“Vậy bắt đầu ngay đi.”
Cô nhìn Lee Seo-ho với ánh mắt lạnh lùng.
‘Sẽ không lơ là như lúc nãy nữa.’
Và nắm chặt kiếm tre bằng hai tay, thủ thế.
Lee Seo-ho cũng thủ thế theo Hong So-ra.
Không có tín hiệu riêng.
Chỉ là khoảnh khắc cả hai chuẩn bị xong, họ bắt đầu quan sát chuyển động của nhau và tìm cơ hội.
Và.
‘Sơ hở…!’
Người di chuyển trước là Hong So-ra.
Vút!
Kiếm tre của cô nhắm vào sườn Lee Seo-ho với chuyển động sắc bén.
Nhưng.
Cốp!
Lee Seo-ho đã chặn được kiếm tre trong gang tấc.
“……Chậc.”
Đòn tấn công đầu tiên đáng tiếc.
Rõ ràng là sơ hở, nhưng đòn tấn công đã bị chặn lại trong gang tấc.
‘Nhưng quả nhiên vẫn đầy sơ hở….’
Hong So-ra nắm bắt được cơ hội chiến thắng trước dáng vẻ vụng về của Lee Seo-ho.
Dù tốc độ phản ứng có nhanh hơn trận đầu nhưng chỉ có thế.
Kiếm đạo không phải là môn thể thao chỉ dựa vào phản xạ.
Kỹ thuật.
Lee Seo-ho thiếu hụt điều đó trầm trọng.
‘Ta sẽ cho ngươi thấy nỗi nhục nhã rõ ràng với cái giá của vụ cá cược lần này….’
Hong So-ra không ngần ngại phô diễn lưỡi dao sắc bén trong lòng.
“Hây a!”
Vút!
Vút!
Vút!
Cô vung kiếm dồn dập.
Nhưng.
Cốp! Cốp! Cốp!
Lee Seo-ho chặn tất cả các đòn tấn công một cách suýt soát.
Cuối cùng.
Bốp!
“……Ưt!”
Bịch.
Lại một lần nữa đánh trúng đầu Hong So-ra trong gang tấc khiến cô ngã xuống.
Và Lee Seo-ho mỉm cười lau mồ hôi và nói một cách ngây thơ.
“Phù…. Lần này thực sự suýt soát đấy.”
“……Hự.”
Hong So-ra nghiến răng vì tức tối.
‘Rốt cuộc tại sao lần này lại thua…?’
Không thể hiểu nổi thất bại của mình.
‘Trận sáng nay coi như mình lơ là đi…. Nhưng lần này rốt cuộc vấn đề là gì!’
Siết.
Hong So-ra ngồi trên sàn nhà thi đấu lườm Lee Seo-ho đang cười.
Tấn công rõ ràng là cô áp đảo.
Kỹ thuật và tốc độ cô đều vượt trội.
Nhưng tất cả các đòn tấn công đều bị chặn lại trong gang tấc và cuối cùng chỉ cần lộ sơ hở một khoảnh khắc là thua bởi một đòn của Lee Seo-ho.
“Cậu…. Có phải từng tập kiếm đạo không?”
Không thể xua tan nghi ngờ đó, Hong So-ra thận trọng hỏi Lee Seo-ho.
Nhưng Lee Seo-ho cười thong thả và đưa tay ra cho cô.
“Làm gì có chuyện đó. Lần này thực sự may mắn nên mới thắng thôi.”
“…….”
Bộp!
Hong So-ra hất tay Lee Seo-ho ra và tự mình đứng dậy.
Không thể chấp nhận được nên cô thấy bực bội.
‘Mình …thua một kẻ mới tập sao? Tận hai lần?’
Gạt nỗi nhục sang một bên, đây là sự thật không thể chấp nhận.
Dù thế giới đã thành thế giới Zombie nhưng Hong So-ra vẫn không bỏ tập luyện, kiếm đạo là tất cả đối với cô.
Vì vậy cô không phục.
“Làm lại lần nữa.”
“……Dạ?”
“Ngay bây giờ. …Làm lại lần nữa.”
“Hừm…. Vậy vụ cá cược thì sao?”
“Tích lũy, hay gộp lại làm cái lớn tùy cậu. Im mồm và làm lại đi.”
Đôi mắt Hong So-ra như cơn bão ngầm lườm Lee Seo-ho.
Nếu không thắng tên đàn ông này dù chỉ một lần ngay bây giờ.
Cô sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.
Và Lee Seo-ho trước đề nghị ngang ngược của Hong So-ra.
Cười nhếch mép trả lời.
“Vậy thì đành chịu thôi…. Nếu cô So-ra muốn thế.”
Mặt trời lặn và đêm muộn.
Thời gian mọi người trong trường đều ngủ.
Ngay cả Yoo Ah-ra, người đi tuần quanh trường và ngủ muộn nhất cũng đã nằm yên trong chăn.
Nhưng trong số đó.
Hong So-ra nhìn trần nhà tối tăm, mắt rưng rưng nước mắt.
‘Thua hoàn toàn….’
Những trận đấu riêng của hai người ở nhà thi đấu sau bữa trưa.
Sau trận thua đầu tiên, do sự cố chấp của Hong So-ra, các trận đấu vẫn tiếp tục.
Và thua.
Cả bảy ván.
Tất cả các trận đấu đều diễn ra theo chiều hướng suýt soát và cuối cùng cô ngã gục trước đòn đánh của Lee Seo-ho.
‘Rốt cuộc, …vấn đề là gì?’
Không thể hiểu nổi.
Hoàn toàn không thể chấp nhận.
Chuyển động của hắn rõ ràng là của kẻ mới tập trong những kẻ mới tập.
Rõ ràng là đầy rẫy sơ hở có thể dễ dàng tấn công.
Nhưng cô đã thua.
Điều đó quá nhục nhã.
Hơn cả lúc bị đè dưới Lee Seo-ho làm ghế người vào buổi sáng.
Soạt.
Vì vậy Hong So-ra cuối cùng không ngủ được mà ngồi dậy.
Cạch.
Và ra khỏi lớp học nơi mọi người đang ngủ.
Cộp, cộp.
Đi dọc hành lang.
Nơi đến là phía đối diện lớp học của cô.
Lớp học nơi Lee Seo-ho đang ngủ.
Hong So-ra đi đến trước cửa, cúi đầu và nắm chặt tay.
Và.
Mở cửa lớp.
Cạch.
Lee Seo-ho không ngủ.
Như thể biết cô sẽ đến, hắn đang ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Và khi Hong So-ra tìm đến lớp, hắn mỉm cười chào đón cô như thường lệ.
“Đêm hôm thế này có chuyện gì vậy?”
Rõ ràng biết lý do nhưng Lee Seo-ho vẫn hỏi như trêu ngươi.
Và Hong So-ra.
Lườm Lee Seo-ho với đôi mắt hơi ướt và nói.
“Lần cuối cùng…. Làm thêm một ván nữa.”
0 Bình luận