Web Novel

Chương 91

Chương 91

“Haa a….”

Giáo chủ trong tình trạng trần truồng ôm lấy cổ Lee Seo-ho và thở nhẹ.

Sau cuộc làm tình mãnh liệt, cô ngủ thiếp đi như ngất.

Sáng ra tỉnh dậy khi đang ôm nhau trần truồng.

Đó là một trong những khoảng thời gian Giáo chủ trân trọng nhất trong ngày.

‘Mang thai…. Chưa nhỉ.’

Sau khi rút tinh dịch một cách tham lam trên người Lee Seo-ho, cô còn giao hợp thêm vài lần nữa với hắn đang hưng phấn.

Và kết thúc của tất cả quá trình đó đều là bắt hắn bắn vào trong.

Đến mức bây giờ cô vẫn cảm thấy tinh dịch còn sót lại đang rỉ ra.

‘Nếu có em bé thì chắc chắn anh ấy sẽ yêu thương mình nhất đúng không…?’

Giáo chủ vuốt ve má Lee Seo-ho, ngắm nhìn khuôn mặt hắn một lúc.

Khuôn mặt bình yên và thuần khiết không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào khi ngủ.

Cô thích dậy sớm hơn Lee Seo-ho vào buổi sáng để ngắm nhìn khuôn mặt đó.

‘Quả nhiên …ghét con khác đụng vào.’

Và càng nhìn khuôn mặt đó, lòng tham lại khẽ nhen nhóm.

Ban đầu vì sốc trước lời nói hắn sẽ từ bỏ mình nên cô đành phải chấp nhận những người phụ nữ của hắn.

Nhưng Giáo chủ, Christine vẫn chưa từ bỏ.

Việc biến hắn thành người đàn ông của riêng mình.

Cùng với quyết tâm đó.

“……”

“…Khò o o.”

“……Hưm.”

Trước mắt cứ ngắm nhìn khuôn mặt ngủ say của hắn và tận hưởng khoảng thời gian dễ chịu này đã.

Trong lúc sờ má, vuốt ngực hắn.

Vút.

“…Hửm? …Ơ, …hả?”

“…….”

Một bộ phận khác của Lee Seo-ho đang ngủ say đã thức giấc.

Trước sự hiện diện to lớn đang ngóc đầu lên khỏi chăn, Giáo chủ ngơ ngác nhìn chỗ đó một lúc vì bối rối.

Như một đứa trẻ lén chơi game trộm bố mẹ.

Cô liếc nhìn khuôn mặt Lee Seo-ho một cách cẩn thận.

“…….”

Và cô lại nhìn hạ bộ của Lee Seo-ho và nuốt nước bọt.

。 。 。

Lee Seo-ho đang ngủ say thì bị đánh thức bởi ánh nắng ban mai ấm áp.

Cùng với một cảm giác quen thuộc mà bình thường không cảm thấy vào buổi sáng.

“…Ư, …ưm.”

Cót két, …cót két.

“……Gì thế?”

“……Ưt.”

Cót két, cót két, cót két.

Tiếng ồn khó chịu nhưng quen thuộc và cảm giác ấm áp, ướt át ở vùng bụng dưới.

Cùng với cơ thể đang rung lắc theo nhịp điệu.

Nếu không phải là lúc mới ngủ dậy thì đây là cảm giác quen thuộc mà hắn thường xuyên cảm nhận.

Và.

Giọng nói tiếp theo vang lên bên tai hắn.

“Haa ưt…. A ha, lại cương rồi…♥”

Sau đó nhịp điệu lắc lư cơ thể bắt đầu dữ dội hơn.

Lee Seo-ho cảm thấy thứ gì đó đang siết chặt lấy con cặc mình càng siết mạnh hơn.

“Haa ang…! Thích quá…! Hưt, m, một lần nữa…! Nữa đi…!”

Bạch, bạch, bạch.

Cót két, cót két, cót két.

Thân phận của sự dị biệt quen thuộc đó chính là Christine.

Cô ấy lấy tay bịt miệng, nhăn mặt vì khoái cảm nhưng hông thì lắc dữ dội, cọ xát điểm nhạy cảm vào hạ bộ hắn.

Tất nhiên bên trong âm đạo cô ấy, con cặc cứng ngắc đang cắm sâu vào.

‘…Rốt cuộc là làm mấy lần rồi vậy.’

Lee Seo-ho kiểm tra tin nhắn hệ thống hiện ra trước mắt.

Tận ba cái.

Không.

“Hự ư…!”

“A hang…! Đến rồi, đến rồi…! Cái nóng hổi lại, đột nhiên…! Thích quá đi…♥”

Cảm giác muốn bắn tinh đột ngột ập đến và cái lồn dâm đãng siết chặt như thể cảm nhận được sự xuất tinh.

Lee Seo-ho bất ngờ trút hết tinh dịch ra.

Phụt, phụt.

Ting!

Thế là tin nhắn trước mắt trở thành bốn cái.

“Haa a…. Chắc nghiện mất….”

Christine nằm sấp kiệt sức trên người Lee Seo-ho, cái lồn giật giật.

Trong tử cung cô ấy vẫn đang nuốt lấy tinh dịch của Lee Seo-ho.

“Christine….”

“A, …d, dậy rồi à?”

“Lắc thế này mà không dậy sao được?”

“…Đến lần thứ ba vẫn ngủ say mà.”

Phần đó chính bản thân Lee Seo-ho cũng thắc mắc.

‘…Sao mình ngủ mà không biết gì nhỉ?’

Nhìn cảnh tượng vừa rồi thì cô ấy lắc người dữ dội đến mức ngực Christine nảy tưng tưng.

Chính vì khoái cảm ập đến nên Lee Seo-ho cũng không kìm được mà bắn tinh.

“Phù phù, sướng quá nên không muốn dậy chứ gì?”

“Ưm…. Cứ coi là vậy đi.”

“Em, sáng nay nhận bốn lần xuất tinh trong rồi đấy?”

Christine vuốt ve mái tóc rối bù của Lee Seo-ho và thì thầm vào tai hắn.

“Cỡ này thì …chắc chắn mang thai rồi nhỉ?”

“……Ha ha.”

Tất nhiên cô ấy vẫn chưa biết.

Quyền quyết định mang thai của cô ấy không nằm ở bản thân cô ấy mà hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của Lee Seo-ho.

‘Nỗ lực đến mức này thì cho một lần nhỉ.’

Thực ra cũng không cần thiết phải tránh việc Christine mang thai.

Giờ cô ấy đã hoàn toàn là của hắn, nên đứa con với cô ấy sẽ trở thành sợi dây liên kết không thể cắt đứt khi cô ấy thuộc về hắn.

Huống hồ sự thúc giục mang thai của cô ấy.

Còn nhiệt tình hơn cả Oh Na-yeon, người từng tham gia trò chơi bằng sự bán đe dọa trong quá khứ.

Chụt.

Christine hôn lên má Lee Seo-ho rồi rời khỏi chăn.

“Vậy em đi tắm trước đây. …Hay là Trưởng phòng Lee tắm cùng không?”

“Đừng quá phớt lờ ánh mắt của các tín đồ khác chứ Giáo chủ. Vẫn phải cẩn thận ạ.”

“Hừ, em là Giáo chủ, là vua ở đây mà. …Biết rồi.”

[Christine cười kiêu kỳ rồi ra khỏi phòng đi về phía phòng tắm.]

Và Lee Seo-ho nhìn cánh cửa Christine vừa đi ra, ngồi trên giường một lúc.

‘Vẫn phải cẩn thận.’

Dù cô ấy là kẻ cai trị nơi này nhưng không phải là người nắm quyền lực duy nhất.

Tình huống khác với Trung tâm thương mại do Lee Seo-ho cai trị.

Trung tâm thương mại duy trì chỉ nhờ năng lực của Lee Seo-ho, có giai cấp nhưng không có quyền lực.

Hơn nữa những người phụ nữ của Lee Seo-ho cũng chỉ làm theo việc hắn sai bảo, bình đẳng với nhau và không can thiệp nhiều vào nô lệ.

Nhưng ở đây thì khác.

‘Heo Seo-jin….’

Cô ta có thuộc hạ.

Lại là đội thám hiểm được cường hóa bởi năng lực của Christine.

Nếu cô ta quyết tâm thì việc giết Lee Seo-ho lén lút sau lưng Christine là chuyện dễ dàng.

Thực ra lúc ngủ là nguy hiểm nhất.

‘Ở đây có lính canh cuồng tín bảo vệ nên chắc ổn.’

Nơi này được bảo vệ suốt đêm bởi năm tín đồ cơ bắp, được trang bị vũ trang, không thuộc về ai khác ngoài trực thuộc Christine, sẵn sàng hy sinh tính mạng vì Hoàng Mai Giáo.

Đó là phòng ngủ của Giáo chủ.

‘Thế nên tà giáo mới đáng sợ.’

Lee Seo-ho thèm muốn năng lực kia của Giáo chủ hơn bất cứ thứ gì khác.

Tất nhiên Zombie tuân theo chỉ thị của Lee Seo-ho vô điều kiện.

Nhưng con người thì không.

。 。 。

Sau đó khoảng 3 ngày kể từ khi Lee Seo-ho và Christine trở về từ Trung tâm thương mại.

Trong thời gian đó, theo chỉ thị của Giáo chủ, đội thám hiểm đã lái xe đến Trung tâm thương mại mang về một lượng lớn lương thực.

Số lượng đó không đủ để cho gần ba trăm tín đồ ăn no.

Nhưng vốn dĩ trong xã hội giai cấp bất hợp lý hình kim tự tháp này thì chuyện đó không quan trọng.

Quan trọng là.

Một lượng lớn lương thực tươi sống đã được đưa về.

Vốn dĩ đám đông nô lệ nam thậm chí còn không dám mơ đến việc được ăn no.

Một số nữ tín đồ vui mừng vì có thể ăn một bữa đàng hoàng chứ không phải chút thức ăn ít ỏi để sinh tồn.

Chỉ với điều đó, Hoàng Mai Giáo gần như đang trong không khí lễ hội.

Và Lee Seo-ho cùng Giáo chủ nhìn xuống cảnh tượng đó từ tầng trên của khách sạn.

“Nhưng mà Trưởng phòng Lee. Mang về nhiều thế này có thực sự ổn không?”

“Vâng, đằng nào cũng là đồ bỏ đi mà.”

Thực ra mang hết toàn bộ lương thực hiện có ở Trung tâm thương mại về cũng chẳng sao.

Vì lượng giảm đi sẽ hồi phục lại trong một ngày.

Nhưng nếu phô trương quá nhiều tài lực.

Có thể khiến lũ linh cẩu để mắt tới nên hắn cố tình cung cấp nhiều hơn mức cần thiết một chút.

“Dù sao thì nhờ Trưởng phòng Lee mà hôm nay các cán bộ sẽ có tiệc.”

Christine mỉm cười vui vẻ, ôm lấy tay Lee Seo-ho.

Trong lúc đang ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ một cách ấm cúng.

Lee Seo-ho chợt mở lời.

“Christine.”

Đó là cái tên mà bình thường với tư cách Chánh văn phòng Hoàng Mai Giáo hắn không gọi.

“Hả, ừ?”

Nghe tiếng gọi đó, Christine đỏ mặt ngước nhìn hắn.

“Christine chọn cán bộ như thế nào vậy?”

“…Ưm, thì là người thân thiết với em và có năng lực?”

“Vậy chức Trưởng phòng hiện tại đều là những người thân thiết từ trước sao?”

“Ừ, ngay sau thảm họa Zombie họ đã giúp đỡ rất nhiều. Là những người có thể tin tưởng.”

Christine về cơ bản không dễ mở lòng với người khác.

Nhưng những người phụ nữ hiện đang là cán bộ thì khác.

Họ đã giúp đỡ Christine ngay cả khi tính mạng bị đe dọa.

‘Quả nhiên nếu xử lý bừa bãi thì quan hệ có thể xấu đi.’

Lee Seo-ho nghe câu trả lời của cô và chắc chắn.

Dù là nhân vật như quả bom nổ chậm không biết nổ lúc nào.

Nhưng chừng nào còn nhận được sự tin tưởng của cô ấy thì Lee Seo-ho cũng không thể tùy tiện xử lý.

Thay vào đó Lee Seo-ho quyết định hỏi chuyện khác.

Hắn khẽ xoay người nắm lấy vai cô và mỉm cười dịu dàng.

Thình thịch.

Nụ cười đó khiến Christine cảm thấy tim rung động và đỏ mặt.

“Vậy cũng tin tưởng anh chứ?”

“Đ, đương nhiên rồi! …Trừ chuyện liên quan đến phụ nữ.”

“Cái đó thì trừ ra à.”

“…Tự làm tự chịu không phải sao?”

Christine đỏ mặt phồng má lườm hắn.

Không còn gì để nói nên Lee Seo-ho cười gượng gạo lảng sang chuyện khác.

“Vậy giả sử.”

“Hửm?”

Và câu hỏi của hắn khiến Christine cảm thấy tim hẫng một nhịp.

“Nếu anh chết thì sao?”

“……Hả?”

Câu hỏi không báo trước của hắn khiến trong đầu Christine hiện lên viễn cảnh tồi tệ.

Và ngay lập tức cô ấy xóa đi vẻ mặt đang rung động ban nãy.

“Đ, đừng nói những lời như thế! E, em….”

Ngước nhìn hắn với đôi mắt ầng ậc nước và cầu xin.

“Em bây giờ không có anh …thì thực sự không được đâu!”

“Thật không?”

“Là thật lòng đấy nên đừng có đùa kiểu đó!”

“Ha ha, xin lỗi. Chỉ là tò mò xem được Christine yêu bao nhiêu thôi.”

“……Xấu tính thật sự.”

Christine nhăn mặt như dỗi rồi sà vào lòng hắn.

Và Lee Seo-ho ôm cô ấy vào lòng.

Nở một nụ cười nhếch mép.

“Christine, bữa tiệc tối nay Grace cũng tham gia đúng không?”

“Hả? Thì là khách quý mà…. Này, anh quan tâm con khác trước mặt em quá là em không thích đâu nhé.”

“Con khác gì chứ. Grace cũng là người phụ nữ của anh mà.”

“Xì….”

。 。 。

Đêm hôm đó.

Tại sảnh tiệc của khách sạn diễn ra bữa tiệc tối giữa các cán bộ.

Vốn dĩ sảnh tiệc này được xây dựng cho nhiều tầng lớp thượng lưu nên quá rộng so với số ít cán bộ.

Chỉ có bảy người ngồi vào bàn tròn ở trung tâm sảnh, thưởng thức những món ăn cao cấp làm từ nguyên liệu tươi ngon.

Bốn cán bộ và Giáo chủ.

Cùng với Lee Seo-ho và Grace.

Chủ đề chính trong bữa tiệc chủ yếu là những câu chuyện về Hoàng Mai Giáo và Giáo chủ, Christine.

‘Toàn là nịnh nọt.’

Sự nịnh nọt tự nhiên đặc trưng của phụ nữ.

Và Lee Seo-ho cũng thấy Christine thật giỏi khi đón nhận những lời nịnh nọt đó mà không hề tỏ ra khó chịu.

“Nhưng mà…. Cô Grace bên Trung tâm thương mại S cũng xinh đẹp thật. Vốn dĩ cô làm nghề gì vậy?”

Khi cuộc trò chuyện trở nên nhàm chán.

Sự quan tâm của mọi người đương nhiên hướng về gương mặt mới là Grace.

Tất nhiên không ai để ý đến người đàn ông là Lee Seo-ho.

Thỉnh thoảng Christine mỉm cười yểu điệu chạm mắt, hoặc Hwang Ha-na, người đã bị hắn chịch nát bấy, đỏ mặt liếc nhìn thôi.

Và Grace, đối tượng của sự quan tâm.

“A, tôi, cái đó….”

Cảm thấy không thoải mái với sự quan tâm đó.

Cô ấy đang cười nhưng khuôn mặt tái nhợt.

Lý do là vì trong số những người đang quan sát cô ấy có tới ba người là đồng tính nữ.

Đến đây và phát ngán với những ánh mắt nhớp nháp của người đồng tính, Grace trông có vẻ mệt mỏi.

Trong lúc bữa ăn đang diễn ra sôi nổi.

“Giáo chủ.”

“Hửm? Sao vậy? Trưởng phòng Heo.”

“Không có gì, chỉ là bữa ăn ngon thế này mà thiếu rượu ngon thì tiếc quá không ạ?”

“Thế nên?”

“Để chuẩn bị cho hôm nay tôi đã vất vả kiếm được loại rượu vang này, ngài thấy sao ạ?”

Trưởng phòng Heo mỉm cười sảng khoái mời Giáo chủ.

Nghe vậy các cán bộ khác mỉm cười vui vẻ.

Christine cũng gật đầu trước câu chuyện đó.

Cứ thế.

Róc rách….

Ly của mỗi người được rót đầy rượu vang đỏ.

“Vậy nhân dịp kỷ niệm, tôi xin phép được nâng ly chúc mừng được không ạ?”

Trưởng phòng Heo có vẻ phấn khích, đề nghị nâng ly chúc mừng.

Nhận được sự cho phép của Giáo chủ, cô ta nâng ly lên.

“Vì Giáo chủ xinh đẹp và tương lai vinh quang của Hoàng Mai Giáo!”

Theo tiếng hô của cô ta, mọi người đều uống rượu trong ly.

Chỉ có Lee Seo-ho.

Đang nhìn chằm chằm vào ly rượu đó.

Thấy vậy, Trưởng phòng Heo, người bình thường chẳng nói với hắn câu nào, bỗng nhiên bắt chuyện.

“Sao vậy ạ? Trưởng phòng Lee. Là đồ quý hiếm khó khăn lắm mới mang về, nể mặt chút uống đi chứ.”

Nghe giọng điệu như thể không uống không được của cô ta.

Lee Seo-ho nở nụ cười nhếch mép.

“Đúng vậy nhỉ. Vậy thì …tôi xin phép uống ‘rượu vang Trưởng phòng Heo mang đến’ nhé.”

Và hắn uống cạn ly rượu một hơi.

Thấy cảnh đó, mắt Heo Seo-jin sáng lên và khóe miệng cong lên vui sướng.

Một lúc sau.

Choang!

Lee Seo-ho ngã gục xuống giữa lúc bữa tiệc đang đi vào hồi kết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!