Kim Tae-young đứng trước những người đang ngồi khỏa thân và nhìn quanh họ.
Rồi nói lớn với họ.
“Mọi người! Tôi đã đàm phán với Lee Seo-ho! Mọi người giờ đã tự do!”
Kim Tae-young đã chấp nhận vụ cá cược của Lee Seo-ho.
Dẫn số người này quay về trường trung học K.
Về được là cậu thắng, không ai về được là cậu thua.
Ngay khi vụ cá cược được thành lập, Kim Tae-young lập tức phát quần áo cho những nam nữ khỏa thân.
Là quần áo bách hóa do Lee Seo-ho cung cấp.
“Mặc cái này vào và giờ mọi người sẽ cùng tôi rời khỏi bách hóa!”
Ngoài ra, Lee Seo-ho còn cung cấp một ít lương thực cho mỗi người.
‘Chết đói thì mất vui.’
Điều anh mong chờ không phải là cái đó.
Tuy nhiên, dù Lee Seo-ho đã cung cấp đến mức đó, hơn một nửa số nô lệ khỏa thân vẫn nhìn Kim Tae-young với vẻ mặt bất an.
Và trong số đó, Giáo sư Lee Sang-un đại diện bước đến gần Kim Tae-young.
“Tôi, tôi là Lee Sang-un, vốn là giáo sư y khoa.”
“Bác sĩ…! Vâng, mong được giúp đỡ ạ.”
Kim Tae-young ngạc nhiên khi nghe nghề nghiệp của Lee Sang-un và đưa tay ra.
Nhưng Lee Sang-un chỉ nhìn cậu với vẻ mặt bất an.
“Cậu…. Có tự tin không?”
“…Dạ?”
“Dẫn số người này, khoảng mười người …đến đích ấy.”
“Đương nhiên là tự tin rồi ạ. Tôi vốn đối mặt với đại dịch zombie ở ga tàu điện ngầm và cũng cùng mọi người hợp sức sống sót ở đó mà.”
Kim Tae-young trả lời đầy tự tin.
Nhưng Lee Sang-un và những người khác vẫn giữ vẻ mặt bất an.
Cũng phải thôi.
Vốn dĩ họ là những kẻ ru rú trong ký túc xá từ khi đại dịch bắt đầu để sống sót.
Giờ bảo thám hiểm bên ngoài nơi zombie lảng vảng là điều quá đáng sợ.
Hơn cả việc sống như gia súc ở đây.
Và Lee Seo-ho là người hiểu rõ nỗi sợ đó của họ nhất.
Soạt.
Lần này anh quyết định giúp Kim Tae-young.
“Sao, …không đi à?”
“Hiiic…!”
Sự xuất hiện của Lee Seo-ho khiến sắc mặt Lee Sang-un và những người khác tái nhợt.
“Nghĩ cho kỹ. Ở lại đây thì sao, tưởng tao sẽ tiếp tục nuôi báo cô thế này mãi à?”
Cùng với lời nói của anh, lũ zombie vây quanh gầm gừ.
Và những người ở ký túc xá hiểu ý nghĩa đó.
‘…Ở lại là chết.’
Lee Seo-ho không có ý định để những kẻ không tham gia cá cược sống sót.
Vì là thủ phạm phá hỏng cuộc vui của anh.
Cứ thế, nhờ sự giúp đỡ của Lee Seo-ho, mười nam nữ và Kim Tae-young đã chuẩn bị xong để rời đi.
Những nam nữ từng khỏa thân giờ đã trở lại là những người sống sót bình thường với trang phục bình thường.
“Này, cầm lấy cái này.”
“……Cái này?”
Và trước khi đi, Lee Seo-ho giữ Kim Tae-young lại và đưa cho cậu thứ gì đó.
Thứ đưa cho Kim Tae-young chính là khẩu súng trường K-2 và một ít đạn dược.
Thấy vậy, Kim Tae-young nhìn Lee Seo-ho với ánh mắt nghi ngờ.
“Sao lại đưa cái này cho tớ?”
“…Thì tớ thấy cậu tìm đến trường trung học thú vị hơn là cậu chết. Cái này sẽ cần thiết đấy.”
Đó là sự quan tâm cuối cùng của Lee Seo-ho.
Kim Tae-young đắn đo một lúc rồi cuối cùng nhận lấy khẩu súng và đạn dược anh đưa, đeo lên vai.
“Biết bắn chứ?”
“Tớ đi nghĩa vụ rồi.”
“Được, vậy thì. …Mong là đến nơi an toàn.”
“Nói lại lần nữa, dám làm gì Hye-yeon và bọn trẻ ở trường thì liệu hồn.”
“Biết rồi, biết rồi nên đi đi.”
Xong việc với Lee Seo-ho, Kim Tae-young đến gần Cha Hye-yeon đang đứng cạnh anh lần cuối.
Và thì thầm với cô ở khoảng cách hơi xa Lee Seo-ho.
“Đừng lo cho tớ, cậu cứ về trường với hắn ta và đợi ở đó.”
“…Ừ, cẩn thận nhé.”
“Và nếu thằng khốn đó định làm gì kỳ lạ với cậu thì dù thế nào cũng phải phản kháng. Biết chưa?”
“……Ư, ừ.”
Cha Hye-yeon trả lời lời của Kim Tae-young với sắc thái mập mờ.
Cảm giác như má cô hơi đỏ lên.
Vì thế Kim Tae-young cảm thấy hơi lấn cấn.
“Vậy, tớ đi đây.”
Cậu không thể chậm trễ thời gian thêm nữa nên quay lưng lại với cô.
“Nào, đi thôi! Muộn nữa là trời tối đấy ạ!”
Và cậu đến gần những người sống sót đang ngơ ngác đợi, dẫn họ rời khỏi bãi đậu xe.
Đương nhiên hàng trăm con zombie bên ngoài bãi đậu xe không tấn công nhóm Kim Tae-young.
Lee Seo-ho đã hứa đảm bảo an toàn cho đến tòa nhà quán cà phê trống gần đó.
Và Cha Hye-yeon nhìn theo bóng lưng Kim Tae-young rời đi với vẻ bất an.
“Sao? Lo lắng à?”
“Dạ, dạ?”
Lee Seo-ho nhẹ nhàng đến bên cạnh Cha Hye-yeon.
Quàng tay qua vai cô.
Tay Lee Seo-ho tự nhiên xoa bóp bộ ngực của Cha Hye-yeon một cách dâm đãng.
“Ưt, haa…. Trưởng phòng….”
“Tôi hơi tò mò, nghe bảo là bạn thanh mai trúc mã với Tae-young hả?”
“Ha ưt, vâng ạ….”
Khi Kim Tae-young rời đi, Lee Seo-ho vừa xoa bóp vú Cha Hye-yeon vừa luồn tay vào trong áo vân vê đầu vú cô.
Tiếng rên rỉ gợi tình thoát ra từ miệng Cha Hye-yeon.
Và Lee Seo-ho khẽ thì thầm vào tai Cha Hye-yeon đang như vậy.
“Có phải …đã từng thích không?”
“……Dạ?”
Trước câu hỏi của Lee Seo-ho, Cha Hye-yeon giật mình thót tim, mắt dao động.
“Không, thấy có vẻ thân thiết. …Hay là từng hẹn hò? Không phải, trinh là do tôi phá mà….”
“Khô, không phải đâu ạ!”
Nghe Lee Seo-ho lẩm bẩm suy luận, Cha Hye-yeon vội vàng nắm lấy áo anh.
Giọng nói tự nhiên bật ra.
“Không phải là sao? …Cái gì?”
“Cái, cái đó….”
Cô đỏ mặt nhìn vào mắt Lee Seo-ho.
‘Làm sao đây…?’
Không phải hẹn hò nhưng đã từng thích Kim Tae-young. Đó là sự thật.
Nhưng.
Không hiểu sao câu trả lời đó không dễ dàng thốt ra.
Thậm chí.
‘…Không muốn trả lời.’
Cô không muốn tạo hình ảnh xấu cho Lee Seo-ho.
Tất nhiên trinh tiết đã bị anh cướp mất nên không bị nghi ngờ về sự trong trắng.
Nhưng người bạn thanh mai trúc mã thân thiết thực ra là người đàn ông từng yêu đơn phương.
Không hiểu sao Cha Hye-yeon không muốn cho Lee Seo-ho biết sự thật đó.
Chính vì thế.
Cô vô thức.
“……Chỉ là bạn thôi ạ.”
“Thế à?”
“……Vâng.”
[Cô phủ nhận tất cả những ký ức yêu thương và những rung động từng có với cậu ấy.]
Và Lee Seo-ho, người đã biết lời cô nói là nói dối, mỉm cười hài lòng trước câu trả lời của Cha Hye-yeon.
“Vậy chúng ta cũng đi thôi nhỉ? Đến trường học nơi bạn bè em đang ở.”
“…Vâng.”
“A, trước khi đi….”
Lee Seo-ho định di chuyển thì khựng lại như quên mất điều gì đó.
“Ha ưt…?!”
Nhóp nhép.
Anh luồn tay vào giữa hai chân Cha Hye-yeon, vuốt ve quần lót của cô.
Ngay lập tức dâm thủy nhớp nháp của cô dính đầy tay Lee Seo-ho.
“Bạn cũng đi rồi. …Chúng ta vui vẻ một chút rồi xuất phát nhé?”
Sột soạt, sột soạt.
Giật, giật.
Trước bàn tay khiêu gợi của Lee Seo-ho, Cha Hye-yeon thở ra hơi nóng.
Khẽ đỏ mặt và gật đầu.
“Vậy hôm nay chúng ta sẽ qua đêm ở đây và sáng mai xuất phát sớm. Mọi người dỡ hành lý và nghỉ ngơi đi ạ.”
Kim Tae-young đến tòa nhà quán cà phê do Lee Seo-ho chỉ định, chặn cửa lại và chỉ thị một cách thành thạo.
Và mười nam nữ theo chỉ thị của Kim Tae-young tìm chỗ thích hợp và bắt đầu thả lỏng cơ thể.
“Có, có ổn không…? Có chết không đấy?”
“…Không biết, tôi cũng sợ.”
Trong số đó, những giọng nói bất an vang lên từ phía phụ nữ.
Khác với những người đàn ông từng ra ngoài thám thính ở ký túc xá, những người phụ nữ này coi như lần đầu tiên ra ngoài kể từ khi đại dịch zombie bùng phát.
Và Kim Tae-young, người đã chạy trốn giữa bầy zombie ngay từ đầu, cảm thấy bức bối trước cảnh đó.
‘…Không, làm được mà.’
Nhưng cậu lập tức phủ nhận suy nghĩ của mình.
Nếu hợp sức và động viên nhau thì sẽ làm được.
Đến giờ cậu vẫn sống sót như vậy và tạo ra hy vọng sống ở trường học mà.
Vì vậy lần này Kim Tae-young cũng đến gần hai người phụ nữ đang bất an, mỉm cười và nói.
“Đừng lo. Chúng ta sẽ đi qua những nơi ít zombie nhất có thể. Và giả sử có xuất hiện …tôi sẽ xử lý bằng cái này.”
Cậu giơ khẩu K-2 Lee Seo-ho đưa cho ra.
Vốn là súng trường mà quân nhân ở ký túc xá sử dụng.
‘Cái này không chỉ dùng để xử lý zombie. Dùng súng này có thể làm an lòng mọi người trong nhóm.’
Cậu dùng khẩu súng Lee Seo-ho đưa để đoàn kết lòng người trong nhóm.
“…Phải rồi, có súng mà….”
“Làm cho tốt vào. Tại cậu ép bọn tôi đi nên mới rơi vào tình cảnh nguy hiểm này đấy.”
Tuy nhiên, trái với suy nghĩ của Kim Tae-young, những người phụ nữ không cảm ơn cậu.
Họ coi việc cậu bảo vệ an toàn là điều đương nhiên.
‘…Không, chắc do đột nhiên ra thành phố đầy zombie nên sợ quá thôi.’
Bình tĩnh lại chút họ sẽ vui mừng vì thoát khỏi kiếp gia súc.
Kim Tae-young tin như vậy.
Không cần phải cảm ơn cậu.
Chỉ mong họ vui vì được tự do và ấp ủ hy vọng sống tiếp.
“Vậy mọi người ăn tiết kiệm lương thực cá nhân nhé, và xin hãy canh gác cẩn thận.”
Sau đó Kim Tae-young dặn dò những người sống sót lần cuối rồi quay về chỗ của mình nghỉ ngơi.
Đêm đầu tiên trôi qua như vậy.
“……! …A, …!”
‘……Tiếng gì vậy?’
Kim Tae-young kết thúc ca gác đầu tiên và chìm vào giấc ngủ, nhưng không lâu sau cậu mở mắt vì tiếng động từ xa vọng lại.
Đêm vẫn còn tối đen.
Có vẻ chưa ngủ được bao lâu.
‘…Đang nói chuyện à?’
Tiếng động phát ra từ nơi vài người sống sót tụ tập.
Đống lửa vẫn đang cháy tốt.
‘…Chắc sắp ngủ thôi.’
Nghĩ rằng họ không ngủ được nên nói chuyện chút, Kim Tae-young định nhắm mắt ngủ tiếp nhưng.
“A…, a…. Ha ang…!”
Tiếng động vọng lại ngày càng lớn và khi biết rõ bản chất của âm thanh đó.
Kim Tae-young bật dậy.
‘……Lẽ nào.’
Ực.
Không hẳn là có ý đồ xấu.
Cũng không phải muốn nhìn trộm.
Tất nhiên là những người từng sống cùng nhau nên có thể có người nảy sinh tình cảm.
Nên có thể là đêm đầu tiên được giải thoát, họ trao nhau tình yêu đã kìm nén bấy lâu.
Nhưng Kim Tae-young đứng dậy, rón rén bước về phía góc phát ra tiếng động.
Trong một góc lòng.
Một sự bất an và nghi ngờ nhỏ nhoi nảy mầm.
Và sự nghi ngờ đó.
Một lúc sau đã được xác định.
“Ưt! Ha ang…! Ư ưt…! Cái này…! Buông ra…! Ha ang…!”
“Haa, haa, nằm im đi, con khốn này….”
“Hê hê, bú cặc Lee Seo-ho ngon lành thế cơ mà, cái này thế nào? Ngon không?”
“Vú con khốn này căng thật. Lúc nó cởi truồng nhìn thấy thân hình con này tao nứng sắp chết.”
Đó không phải là cảnh nam nữ yêu nhau làm tình.
Đó là cảnh ba gã đàn ông đè một người phụ nữ ra cưỡng hiếp.
“Làm, làm cái gì thế hả━!?”
Kim Tae-young chứng kiến cảnh đó liền lao vào đám đàn ông.
Tuy nhiên.
“Oái…! Gì vậy, đệt! Không cút đi à?!”
“Các người mới phải tránh ra ngay! Đồng đội với nhau mà làm cái trò gì thế này!”
“Câm mồm! Mày hiểu tâm trạng bọn tao không?! Để đàn bà cởi truồng trước mắt mà bị đeo đai trinh tiết, cảm giác chó má thế nào mày biết không!!”
Bốp!
Cuối cùng một gã đàn ông đang can ngăn đấm vào mặt Kim Tae-young.
“Hự….”
“Ha, đệt, nó tưởng nó là Lee Seo-ho chắc? Xin lỗi nhưng mày với bọn tao chỉ là đồng hành tạm thời thôi.”
“Phải, bọn tao sẽ hùa theo cái vụ cá cược gì đó của mày nên mày cũng đừng can thiệp quá sâu vào chuyện bọn tao.”
“Haha, hay mày cũng vào đụ một cái đi? Lồn con này khít lắm.”
“Ha ang…! Hư ưt…, kh, không được…! A ang…!”
Đám đàn ông cười nhạo Kim Tae-young ngã xuống và không ngừng thúc hông vào người phụ nữ.
Vẫn bóp vú người phụ nữ đang khóc lóc rên rỉ và bắt cô dùng tay sờ dương vật mình.
Và sau khi nhìn thấy cảnh đó, Kim Tae-young mới nhận ra.
Bọn họ sẽ không nghe lời cậu.
“Hư ưc, ha ang…! Dừng…, hức, rút ra đi…! Ưt, lũ chó chết này…!”
Nhưng không thể đứng nhìn cô ấy khóc lóc bị cưỡng hiếp được.
Khoảnh khắc quay lưng lại với cô ấy.
Kim Tae-young sẽ quay lưng lại với niềm tin của mình.
‘……A a, ra là vậy.’
Cậu nhớ lại.
Trước khi rời bách hóa.
Lời Lee Seo-ho nói với cậu.
‘Cái này sẽ cần thiết đấy.’
Và thứ anh ta đưa cho cậu cùng lời nói đó.
‘…Cái này, …không phải cho để hy vọng mà là để dùng thế này.’
Cạch.
Kim Tae-young cầm khẩu súng trường tấn công K-2 Lee Seo-ho đưa.
Kéo khóa nòng và chĩa vào đám đàn ông.
“……Dừng lại.”
Kim Tae-young nghiến răng.
Nghiến chặt răng như muốn vỡ nát răng hàm.
“Bảo dừng lại ngay.”
Cảm giác như đang chứng minh rằng mình đã sai ngay từ chiếc cúc đầu tiên.
Cứ thế Kim Tae-young.
Đã dùng khẩu súng vốn định chĩa vào zombie để bảo vệ nhóm.
Chĩa vào nhóm để cai trị họ.
Theo đúng ý đồ của Lee Seo-ho.
“Không dừng …tao bắn.”
Trước giọng nói nghiến răng ken két của cậu.
Đám đàn ông mới đanh mặt lại và rời khỏi người phụ nữ.
‘……Chết tiệt.’
Cảm giác như đã thua Lee Seo-ho ngay từ đầu.
Và đêm Kim Tae-young thất vọng về những người sống sót ở ký túc xá, ôm khẩu K-2 ngủ.
Sáng hôm sau.
Trước sảnh trung tâm trường trung học K.
“Hye, Hye-yeon à!!”
Cha Hye-yeon quay lại trường trung học K tưởng chừng đã xa cách từ lâu, tái ngộ với những đồng đội nhớ thương.
Người đón cô đầu tiên là Han Bo-mi.
Vốn là người luôn cãi nhau với cô vì Kim Tae-young.
Cô ấy đã lo lắng cho Cha Hye-yeon đến mức mất ngủ suốt thời gian Cha Hye-yeon bị nhóm cuồng tín bắt cóc.
Vì thế cô ôm chầm lấy Cha Hye-yeon bình an trở về.
“May quá…, hức, thật may quá….”
Khóc nức nở.
“Gì vậy, sao thế này. Người ta bảo tự nhiên thay đổi là chết đấy.”
“…Im đi, làm người ta lo lắng….”
Hai người cảm nhận tình bạn kỳ lạ giữa những người phụ nữ, kết thúc cuộc tái ngộ cảm động.
Và Han Bo-mi nhìn ra phía sau cô.
“……Nhưng mà Tae-young đâu? Tae-young không về cùng à?”
“A, cái đó….”
Kim Tae-young đã rời đi ngay khi Cha Hye-yeon bị bắt cóc để tìm cô.
Han Bo-mi cũng lo lắng cho Kim Tae-young nhiều như Cha Hye-yeon.
Nên cô tìm kiếm gương mặt người đàn ông mình nhớ mong.
Nhưng không thấy mặt cậu đâu.
“Cái, cái đó….”
Trước Han Bo-mi như vậy, Cha Hye-yeon làm vẻ mặt khó xử.
Và thấy vẻ mặt của Cha Hye-yeon, sắc mặt Han Bo-mi tái nhợt.
“……Lẽ nào, …Tae-young đã.”
“Khô, không phải! Không phải thế đâu!”
“Thậ, thật không? Vậy Tae-young đang ở đâu? Sao không về cùng?”
“Thì là…!”
Trong lúc Cha Hye-yeon đang lúng túng trước Han Bo-mi hỏi dồn dập.
“Cậu Tae-young có việc riêng nên đang đi đường vòng xa hơn để về.”
Lee Seo-ho đang quan sát bên trong trường trung học xuất hiện ở sảnh trung tâm.
“……Ai vậy?”
Trước sự xuất hiện bất ngờ của Lee Seo-ho.
Han Bo-mi trừng mắt nhìn anh với vẻ cảnh giác.
Và Lee Seo-ho mỉm cười trước ánh mắt sắc bén của Han Bo-mi, quan sát kỹ dáng vẻ của cô.
‘…Hưm, được đấy.’
Và mỉm cười dịu dàng với Han Bo-mi, trả lời.
“Tôi đã cứu cô Hye-yeon và đưa cô ấy đến đây. Tôi tên là Lee Seo-ho.”
Lee Seo-ho dự cảm cuộc sống ở trường trung học sẽ khá thỏa mãn.
0 Bình luận