Web Novel

Chương 142

Chương 142

Lee Sa-na ngồi uống cà phê ở sảnh trung tâm tầng ký túc xá vào buổi sáng sớm hơn thường lệ.

Bình thường giờ này cô mới dậy, rửa mặt qua loa rồi lững thững đi ra.

Nhưng hôm nay cô mở mắt sớm hơn mọi khi.

Và chỉnh trang cơ thể gọn gàng, sạch sẽ hơn bình thường.

‘…Vẫn chưa dậy sao.’

Lý do Lee Sa-na hành động khác thường rất đơn giản.

Sự rung động lần đầu tiên cảm nhận trong đời.

Khoảnh khắc mong chờ cuộc gặp gỡ với người khác giới.

Cô đang chờ đợi khoảng thời gian sáng sớm này như một cô học sinh trước ngày đi dã ngoại.

‘Không dậy nhanh thì mọi người cũng dậy mất….’

Lee Sa-na mân mê cốc cà phê trong sự sốt ruột khi nhớ đến người mãi không thấy bóng dáng.

Chờ đợi như vậy một lúc.

Cộp, cộp.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, Lee Sa-na mỉm cười rạng rỡ.

‘A, không được…. Lộ ra là mình đang đợi thì hơi….’

Và ngay lập tức cô cố gắng trấn tĩnh nụ cười tươi rói.

Tự nhiên sáng sớm ra ngồi đợi mà bị phát hiện thì xấu hổ lắm.

Tất nhiên là quan hệ người yêu.

Nhưng nghe nói con gái mà chủ động quá thì con trai sẽ sinh hư.

Cộp, cộp.

Lee Sa-na giả vờ không biết tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang và nhìn vào cuốn sách mang theo.

Nhưng mọi giác quan đều dồn về phía hành lang.

Và một lúc sau.

“Ôi, tiền bối.”

“…….”

Sự xuất hiện của nhân vật không ngờ tới khiến lồng ngực Lee Sa-na nguội lạnh.

“…Sao thế ạ? Sáng sớm gặp em mà tâm trạng không tốt sao?”

“Không, không phải thế….”

Park Da-yeon.

Tên của hậu bối trong Viện nghiên cứu xuất hiện thay vì Jeong Do-yun mà cô mong đợi.

“Dù sao thì, lạ thật đấy. Tiền bối mà dậy giờ này.”

Park Da-yeon cười và hỏi Lee Sa-na như vậy.

Nhưng với Lee Sa-na, câu hỏi đó nghe không lọt tai chút nào.

Lý do đơn giản.

Park Da-yeon là mối nghiệt duyên dai dẳng từ thời đại học.

Không thể nói là quan hệ tốt đẹp dù chỉ là đùa.

Tóm lại là mối quan hệ mà Park Da-yeon đơn phương ghét Lee Sa-na.

“…Chỉ là, hôm nay tự nhiên mở mắt sớm thôi.”

“Hư hư, từ xưa cái sự chăm chỉ chị giành hết phần người khác rồi. Em cũng phải noi gương mới được.”

Và Park Da-yeon mỉa mai thêm một câu nữa rồi đi qua sảnh.

“Haizz….”

Sự xuất hiện của kẻ thù thay vì người yêu mong đợi khiến tâm trạng Lee Sa-na tụt dốc không phanh.

Mất công bắt đầu buổi sáng vui vẻ với cảm giác ấm áp dễ chịu đến tận lúc nãy.

‘…Hay là về ngủ thêm chút nữa nhỉ.’

Jeong Do-yun không xuất hiện như dự đoán, Lee Sa-na định bỏ cuộc và quay về.

Lúc đó.

“Đang làm gì thế?”

“Á á?!”

Giọng nam trầm ấm vang lên bên cạnh khiến Lee Sa-na giật mình suýt đánh rơi cốc cà phê.

“Ây da.”

Và người đàn ông bắt chuyện với cô đã đỡ lấy cốc cà phê đó.

Tay Lee Sa-na định bắt lấy cốc cà phê và tay người đàn ông chạm vào nhau.

“Sáng sớm đã gặp Sa-na, hôm nay tôi may mắn thật đấy.”

Người đàn ông đỡ cốc cà phê nói vậy và nở nụ cười sảng khoái.

“…….”

“Sao thế…?”

“Không, hơi xấu tính đấy.”

“Cái gì cơ?”

“Em nói một mình thôi.”

Thình thịch, thình thịch.

Lee Sa-na càu nhàu với giọng điệu oán trách Jeong Do-yun bất ngờ xuất hiện.

Và liếc nhìn người đàn ông ngồi trước mặt.

‘…Mặt mũi thì không có gì thay đổi.’

Anh ấy vẫn tỏa ra bầu không khí khác với thường ngày.

Người đàn ông đẹp trai kiểu cún con với khuôn mặt không khác gì trong ký ức của cô.

Nhưng có gì đó khác biệt.

Chính vì cái gì đó ấy mà trái tim Lee Sa-na bắt đầu đập mạnh từ lúc nãy.

Có lẽ là do bàn tay chạm nhau khi đỡ cốc cà phê.

“Hôm nay dậy muộn hơn chút nhỉ….”

“A, em đợi lâu chưa?”

“…Dạ, dạ? Đ, đợi gì chứ, em đợi ai?”

“Ủa? Không phải em đợi tôi à? …A, ha ha, xin lỗi. Tôi cứ tưởng thế nên mới bắt chuyện.”

Lee Seo-ho trong lốt Jeong Do-yun thốt lên "chết cha" trong lòng và nói lảng sang chuyện khác.

‘Gì vậy, không phải sáng nào cũng gặp nhau à…?’

Tất nhiên trong ký ức của Jeong Do-yun không có thông tin đó.

Nhưng thấy Lee Sa-na ngồi ở sảnh tầng ký túc xá nên tưởng có hẹn ước gì đó.

‘Đoán mò suýt thì toang…. Phải cẩn thận.’

Và cũng không biết nội tâm của Lee Seo-ho như vậy, Lee Sa-na thì.

‘Gì, gì vậy…. Mình lộ liễu lắm sao…?’

Bị phát hiện là đang đợi, mặt cô tự nhiên đỏ bừng.

Park Da-yeon cũng thế, Jeong Do-yun cũng thế.

Mất công dậy sớm mà toàn gặp người khiến mình muốn quay về phòng.

“A đúng rồi, may quá.”

Và Lee Seo-ho vội vàng chuyển chủ đề để lấp liếm sai lầm của mình.

Thực tế anh cũng có việc cần nhờ Lee Sa-na.

“Cái này là….”

“Series tiểu thuyết. Phiền em chuyển cho cô bé ở khu vực bảo mật được không?”

“Cô bé đó là….”

“Seo-yeon ấy. Trong giờ làm việc chắc tôi khó chuyển được. Em chuyển giúp tôi nhé?”

“A, vâng. Nếu là chuyện đó.”

Lee Seo-ho đưa cái túi đựng sách cho Lee Sa-na.

Tất nhiên anh giải thích qua loa là nhờ cấp dưới kiếm được trong lúc tìm kiếm bên ngoài.

Dù sao nghiên cứu viên như Lee Sa-na cũng chẳng thắc mắc mấy chuyện đó.

“Vậy tôi đi đây. Gặp lại sau nhé.”

“Dạ? A, khoan….”

Và Lee Seo-ho vội vàng đứng dậy vẫy tay.

‘Làm phiền người ta nghỉ ngơi thì có lỗi lắm.’

Lúc nãy bắt chuyện thấy cô ấy đang cầm sách.

Chắc là đang đọc sách.

“A…….”

Và khác với suy nghĩ của Lee Seo-ho, Lee Sa-na, người chỉ đợi để nói chuyện với anh, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng anh.

“Gì vậy trời….”

Và khi bóng dáng Jeong Do-yun biến mất, cô khẽ nhăn mặt phồng má.

Đâu phải dậy sớm để thế này đâu.

Nhưng cũng không thể giữ lại được.

Đã chót khẳng định là không phải đang đợi rồi mà.

“Haizz~, mình ngốc thật….”

Lee Sa-na lẩm bẩm và gục xuống bàn khi Jeong Do-yun đi khuất.

Chỉ cần thành thật một chút là có thể nói chuyện thêm chút nữa rồi.

Cái ‘một chút’ đó thật khó khăn.

Cô lại thấy Jeong Do-yun, người đã tỏ tình với mình, thật vĩ đại.

Tỏ tình cũng vậy, trong một tháng qua người dũng cảm tiếp cận trước cũng là Jeong Do-yun.

Giờ mới cảm thấy rung động với anh ấy, Lee Sa-na thấy mình thật bức bối.

“…….”

Bộp.

Cái túi anh để lại chạm vào chân Lee Sa-na đang gục xuống.

Qua khe hở nhìn thấy mấy cuốn tiểu thuyết.

Thứ anh kiếm được cho đứa trẻ đang buồn chán.

‘…Sự dịu dàng vẫn y nguyên nhỉ.’

Dù bầu không khí có thay đổi, nhưng dáng vẻ dịu dàng và ân cần ngày xưa vẫn còn đó.

Lee Sa-na nhìn cái túi đựng tiểu thuyết và bật cười.

“Thôi, lần sau nói chuyện cũng được….”

Dù sao anh ấy cũng là người yêu của mình mà.

Cơ hội sau này còn nhiều.

Về thôi.

Cứ thế, Lee Sa-na xách cái túi Lee Seo-ho đưa và quay về phòng mình.

“…….”

Và.

‘Hai người đó, …gì vậy?’

Cầu thang sảnh trung tâm tầng ký túc xá.

Park Da-yeon đang nín thở nấp ở đó khẽ thò đầu ra.

Cô giả vờ rời khỏi sảnh nhưng thực ra lén quan sát Lee Sa-na.

Và đã chứng kiến.

Bầu không khí kỳ lạ với Thiếu tá Jeong Do-yun.

Trực giác phụ nữ mách bảo Park Da-yeon.

Rằng hai người đó không phải quan hệ bình thường.

“……Hư hư.”

Và vốn dĩ gai mắt với Lee Sa-na, cô nảy ra một ý tưởng hay ho trong tình huống này.

...

“Chào quyết thắng! Chúc buổi sáng tốt lành.”

“Quyết thắng!”

“Ờ, chào.”

Tôi vừa đi dọc hành lang sau bữa sáng vừa nhận lời chào của những người lính gặp mặt.

Một lát nữa có cuộc họp cán bộ buổi sáng.

Trước đó tôi đi dạo quanh ký túc xá binh lính.

‘…Khá đông đấy.’

Số lượng binh lính khá nhiều so với việc bảo vệ Viện nghiên cứu.

Dành cả một tầng làm ký túc xá cho binh lính thì đương nhiên là nhiều rồi.

Đối với tôi, số lượng này là chỉ số báo hiệu sự nguy hiểm.

‘Chịu được số lượng này mà không thiếu lương thực thì….’

Và có thể biết thêm một thông tin nữa.

Đó là Crystal của Viện nghiên cứu ít nhất đã mở khóa kỹ năng [Tái Chế].

‘Chắc có kho lương thực riêng….’

Chắc không bằng mức độ bách hóa nơi tôi ở, nhưng ít nhất cũng không thiếu ăn.

Đang dựa tường suy nghĩ ở tầng ký túc xá binh lính thì.

“Phó cục trưởng, ngài đang làm gì thế ạ?”

“Hử?”

“Sắp họp rồi ạ.”

Ai đó bắt chuyện với tôi.

Quay đầu lại nhìn về phía giọng nói, một người phụ nữ tóc ngắn mặc trang phục an ninh đang đứng đó.

Tóc ngắn, ấn tượng sắc sảo.

Nhưng không giống quân nhân, cô ấy là một mỹ nhân có làn da trắng bóc.

‘A, chắc là….’

Đương nhiên là người Jeong Do-yun biết.

Tôi nhìn kỹ cô ấy.

“Phó cục trưởng…?”

Trung úy Jeong Hye-won.

Ký ức hiện lên là tiền bối hậu bối thời lục quân với Jeong Do-yun, quan hệ khá thân thiết.

“Không, đang suy nghĩ chút thôi….”

“Hôm qua ngài ngủ muộn à?”

“Trong mơ có nhiều việc phải làm quá ấy mà.”

“Hư hư, ngài biết đùa rồi đấy. Cảm giác hôm nay ngài hơi khác mọi khi.”

Tôi đi cùng Jeong Hye-won dọc hành lang và im lặng một lúc.

Lee Sa-na cũng thế, Jeong Hye-won cũng thế.

‘…Lộ liễu thế sao?’

Dù cố diễn như bản thân Jeong Do-yun nhưng có vẻ con người thật của tôi vẫn rò rỉ ra ngoài một chút.

Hoặc là nhân vật Jeong Do-yun mang lại cảm giác hoàn toàn khác với tôi.

Cứ thế tôi cùng Jeong Hye-won đến phòng họp cán bộ.

Bên trong có nhiều cán bộ ở các độ tuổi khác nhau đang tụ tập.

Và.

“A! Thiếu tá Jeong!”

Tôi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc và mỉm cười.

“Chào buổi sáng!”

Cậu ta nhìn tôi và chào hỏi đầy sức sống.

Giống hệt như lúc trước, khi hoàn toàn không biết thân phận của tôi và đối xử thân thiện với tôi.

“Lâu rồi không gặp nhỉ.”

“……Dạ? Ha ha, hôm qua vừa gặp mà.”

“À, tại tôi mơ thấy giấc mơ tương tự thế.”

Tôi nhìn Kim Tae-young đang đon đả với mình và cố nhịn cười.

Nếu biết bên trong người đàn ông này là tôi, Tae-young sẽ có biểu cảm thế nào đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!