Web Novel

Chương 115

Chương 115

Sim Ga-ram buộc chặt dây giày với khuôn mặt căng thẳng.

“Thật sự ổn chứ? Em ở lại nghỉ ngơi với chị Ha-yan cũng được mà.”

“Không, …em nhất định phải đi.”

Trước câu hỏi lo lắng của Han Bo-mi, Ga-ram lập tức lắc đầu.

Nhưng trong lòng cô đang sợ hãi.

Dù cho đến nay cô vẫn tự tin thám hiểm khu trung tâm đầy rẫy Zombie.

Nhưng chỉ vì một sai lầm của mình mà khiến tính mạng của người khác gặp nguy hiểm.

Một vết thương lòng đã hình thành sâu trong tâm trí cô.

Zombie vẫn luôn đáng sợ.

Nhưng lần này, cô đã có thêm nỗi ám ảnh về sự tự mãn của chính mình.

‘Dù vậy thì nhất định phải đi. Anh ấy bị mắc kẹt tất cả là tại mình.’

Có lẽ đã quá muộn.

Nhưng nếu không đi, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.

Cứ thế, Sim Ga-ram cùng cả nhóm bước ra khỏi cổng trường trung học.

Số người tham gia lần này là năm.

Ngoại trừ Ryu Ha-yan quá nhút nhát, tất cả đều tham gia giải cứu Lee Seo-ho.

‘Đi đông thế này ngược lại còn lo hơn ấy chứ.’

Han Bo-mi lặng lẽ bước đi trong vùng an toàn và quan sát cả nhóm.

Ban đầu cô cũng muốn đi theo nhóm tinh nhuệ ít người.

Cô, Hong So-ra, và Sim Ga-ram nhất quyết đòi tham gia, tổng cộng là ba.

Nhưng Cha Hye-yeon và Yoo Ah-ra phản đối và khăng khăng đòi đi cùng.

Kết quả là trừ Ryu Ha-yan, cả năm người đều tham gia giúp đỡ.

‘Thật sự là bị gã đàn ông tên Lee Seo-ho đó mê hoặc rồi sao…?’

Han Bo-mi nghi ngờ mối quan hệ giữa một số người trong nhóm với Lee Seo-ho.

Bởi vì Cha Hye-yeon, người từng thích Kim Tae-young đến thế, giờ lại nghe lời Lee Seo-ho còn hơn cả Kim Tae-young.

Và Yoo Ah-ra chăm sóc anh ta quá mức nhiệt tình dù anh ta mới đến chưa được bao lâu.

Hong So-ra cũng hơi đáng ngờ.

Chỉ là linh cảm của phụ nữ, nhưng có cảm giác cô ấy trở nên ngoan ngoãn với Lee Seo-ho.

‘…Tất nhiên, biết là người tốt rồi, nhưng mà.’

Không phải là cô nghĩ xấu về mối quan hệ đó.

Tất nhiên ban đầu Han Bo-mi đã nghi ngờ theo hướng tiêu cực.

Rằng Lee Seo-ho đang bày mưu tính kế lừa gạt phụ nữ.

Nhưng sau khi nghe chuyện anh hy sinh vì Sim Ga-ram lần này, sự nghi ngờ đó gần như biến mất.

‘Dù sao thì …cũng chẳng ai lại đi liều mạng chỉ để tán gái cả.’

Biết là người tốt rồi.

Nên cô càng nghi ngờ tình cảm của Yoo Ah-ra và Cha Hye-yeon khi cố sống cố chết đòi tham gia cuộc giải cứu lần này.

‘Chà, …chuyện anh ta với họ thế nào thì cũng chẳng liên quan đến mình.’

Đang suy nghĩ linh tinh khi đi trong vùng an toàn, Han Bo-mi lắc đầu để đầu óc trống rỗng.

Tập trung.

Từ giờ là thực sự bước vào chiến dịch nguy hiểm.

Khi đến cuối vùng an toàn, hẻm sau khu thương mại, Han Bo-mi quay lại nhìn cả nhóm và nói khẽ.

“Mọi người biết vị trí của mình rồi chứ? …Khi tiếng còi xe vang lên thì bắt đầu, việc đột nhập thì bên đột nhập tự phán đoán.”

Trước chỉ thị cuối cùng của cô, bốn người gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

Kiểm tra tình trạng nhân sự lần cuối, Han Bo-mi quay người lại.

“Vậy thì bắt đầu…!”

Và năm người xuất phát về vị trí của mình.

Bạch bạch bạch bạch!

Người di chuyển đầu tiên là Han Bo-mi và Yoo Ah-ra.

Hai người đảm nhận vai trò quan trọng nhất trong lần này đang hướng về phía một chiếc xe tải lớn cách xa cửa hàng nơi Lee Seo-ho bị nhốt.

Đó là chiếc xe tải bị bỏ hoang mà Kim Tae-young từng tìm thấy thức ăn trong quá khứ.

Chiếc xe tải đâm vào tòa nhà trong lúc di chuyển và chặn hoàn toàn con đường, đối với các cô, nó đã trở thành một rào chắn rất tốt.

Cạch!

Han Bo-mi leo lên ghế lái xe tải.

“Chị, chuẩn bị xong thì bảo em.”

“Ừ.”

Cô đợi tín hiệu của Yoo Ah-ra.

“Được rồi! Xong rồi!”

Một lúc sau, tiếng thịch thịch vang lên từ phía trên xe tải cùng tín hiệu xác nhận của Yoo Ah-ra.

Nghe thấy tiếng đó, Han Bo-mi hít một hơi thật sâu với khuôn mặt căng thẳng.

“Làm thôi….”

Đây là phương pháp mà Kim Tae-young từng dùng để xua đuổi Zombie ở trường trung học trong quá khứ.

Han Bo-mi ấn mạnh vào còi xe.

Bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp⎯…!!

Ngay lập tức, tiếng còi xe tải lớn vang vọng khắp khu vực.

“Ư, ơ, ơ ơ….”

“Kiyaaaaaa…!!”

“Ư a éc, ư éc….”

Rầm rập rầm rập….

Những con Zombie ở gần đó đều bắt đầu đi về phía chiếc xe tải.

Và khi số lượng Zombie trước cửa hàng nơi Lee Seo-ho bị nhốt cũng giảm dần do tiếng còi xe mà Han Bo-mi tạo ra.

“Được rồi, đi thôi.”

“…Ừ.”

“Hye-yeon, nhờ cậu bọc hậu.”

“Cứ giao cho tớ!”

Hong So-ra và Sim Ga-ram nhẹ nhàng tiến về phía trước.

。 。 。

‘Ra là vậy, còn đang nghĩ xem họ định cứu kiểu gì. …Táo bạo thật.’

Sau khi nhận được tin nhắn của Ryu Da-hee, Lee Seo-ho nhập vào chim bồ câu từ bên trong cửa hàng bị cô lập để quan sát các cô gái.

‘Tiện thể định giảm bớt số lượng luôn sao?’

Hiện tại phía anh đang quan sát là phía chiếc xe tải nơi Han Bo-mi và Yoo Ah-ra đang ở.

Vì là thu hút diện rộng bằng tiếng còi xe nên Lee Seo-ho cũng hơi lo lắng.

Đây dù sao cũng là bàn cờ do anh tạo ra để giải trí.

Nếu các cô gái bị thương trong đó thì là thiệt hại của anh.

Tất nhiên anh đã ra lệnh cho Zombie ở khu vực này không tấn công người nên cũng không có vấn đề gì.

‘…Hô, là xăng sao. Chuẩn bị cái đó từ bao giờ thế?’

Trong lúc quan sát Han Bo-mi và Yoo Ah-ra, Lee Seo-ho hơi cảm thán.

Hai người leo lên nóc xe tải và đổ xăng xuống đám Zombie đang tụ tập.

Và một lúc sau.

Xẹt!

Ngọn lửa bật lên từ bật lửa Zippo trên tay Han Bo-mi.

Vút.

Bùng!

Ném vào đám Zombie tẩm xăng để tiêu diệt một mẻ đám Zombie đang tụ tập.

Sau đó, họ chạy trên nóc xe tải, di chuyển sang cửa sổ tòa nhà gần đó để thoát thân.

‘Đâu xem nào…. Vậy thì phía bên kia….’

Xác nhận hai người đã di chuyển an toàn, Lee Seo-ho điều khiển chim bồ câu quay lại phía trên cửa hàng nơi mình đang ở.

Và ở đó, những con Zombie còn lại ít ỏi đang tụ tập ở một vị trí cụ thể.

Một tòa nhà cách cửa hàng anh đang ở một đoạn.

‘Gì vậy…?’

Nếu không phải do anh điều khiển thì có ai đó đang dụ Zombie.

Chim bồ câu bay lại gần thì thấy Cha Hye-yeon ở đó.

“Lối này nè~! Tao ngon lắm nè~!”

Cô ấy vẫy tay với vẻ mặt không chút căng thẳng và dụ những con Zombie còn lại.

‘Thú vị thật.’

Lee Seo-ho nhìn Cha Hye-yeon và cười bên trong con chim bồ câu.

Cha Hye-yeon, người duy nhất trong số này biết anh điều khiển Zombie, đang hùa theo công việc của các cô gái một cách hời hợt.

Chắc là để không bị nghi ngờ.

‘Vậy thì còn lại ba người….’

Theo suy nghĩ của Lee Seo-ho, cô gái tên Ryu Ha-yan quá nhút nhát nên vô dụng, chắc là đang chờ đợi.

Cuối cùng còn lại Hong So-ra và Sim Ga-ram.

Và nếu không nằm trong kế hoạch dụ địch thì nơi hai người đang ở đương nhiên là.

Cửa hàng.

‘Chết tiệt, đến nơi rồi à.’

Trong mắt con chim bồ câu quay lại phía trên cửa hàng, đã thấy hai người vòng ra sau cửa hàng và đến cửa sổ.

Hong So-ra đỡ bên dưới và Sim Ga-ram giẫm lên cô ấy để leo qua cửa sổ.

‘Phải mau quay về thôi…!’

Lee Seo-ho mải quan sát thong thả nên đã lỡ mất thời cơ.

。 。 。

Bộp!

Nhận được sự giúp đỡ của đồng đội, Sim Ga-ram quay lại bên trong cửa hàng, nhìn quanh không gian tối tăm với vẻ mặt căng thẳng.

“……Anh ơi? Anh ở đâu?”

Và gọi anh khẽ với giọng run rẩy.

Nhưng.

Không có tiếng trả lời.

“…A, anh ơi!”

Lúc này khuôn mặt Sim Ga-ram trở nên trắng bệch, nỗi bất an bắt đầu dâng lên trong lòng.

Những tưởng tượng xui xẻo mà cô đã nghĩ đến.

Liệu tưởng tượng đó có trở thành hiện thực không.

“Anh ơi! Anh ở đâu! Mau trả lời đi!”

Lee Seo-ho đã hy sinh vì lỗi lầm của cô.

Cuối cùng cô đã đến cứu anh nhưng rốt cuộc đã quá muộn.

Khi kịch bản tồi tệ nhất đó tự nhiên tua lại trong đầu, nước mắt bắt đầu ầng ậc trong mắt Sim Ga-ram khi cô tìm kiếm Lee Seo-ho,

“Hức, làm ơn, làm ơn nếu có ở đó thì trả lời đi mà…!”

Cô càng gấp gáp tìm kiếm Lee Seo-ho hơn.

Lúc đó.

Bộp.

Chân Sim Ga-ram vấp phải thứ gì đó không phải đồ vật mà là một thứ gì đó khác lạ.

Và ở đó có Lee Seo-ho đang nằm gục.

“A, anh ơi⎯!!”

Sim Ga-ram vừa phát hiện ra Lee Seo-ho liền lập tức lao đến ôm lấy anh.

“…….”

Trước tiên cô áp tai vào ngực anh.

Thình thịch, thình thịch.

Tim vẫn đang đập.

“Hức, may quá…. Thật sự…. May quá đi mất….”

Xác nhận được nhịp đập mà cô hằng mong mỏi, Sim Ga-ram mới thở phào nhẹ nhõm và để những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ tuôn rơi.

Tưởng tượng đáng sợ hiện lên ngay khi phát hiện anh nằm gục.

Liệu có phải anh đã mất hy vọng và tự kết liễu đời mình không.

Cô an tâm vì suy nghĩ đó đã bị phủ nhận.

Cảm tạ trời đất và cảm ơn anh vì đã còn sống.

“Ưm….”

Và đúng lúc đó Lee Seo-ho mở mắt.

“…Ga-ram, …đó à?”

Lee Seo-ho, người vừa mới kết thúc việc nhập vào chim bồ câu và trở về cơ thể.

Đã dốc hết sức diễn vai người vừa mới tỉnh lại.

‘……Chắc không thấy lạ đâu nhỉ?’

Trái ngược với vẻ ngoài thản nhiên, trong lòng Lee Seo-ho đầy lo lắng.

Mới chỉ khoảng hai ngày thôi.

Và lúc nãy bên ngoài tiếng còi xe tải vang lên ầm ĩ như vậy.

Lý do đang ngủ hay bị ngất đều khó mà chấp nhận được.

Nhưng may mắn là.

“Hức, ưt, hức….”

“Ga-ram à….”

Sim Ga-ram chẳng còn chút tâm trí nào để nhận ra sự bất thường đó.

Oà!

Thay vì nghi ngờ, cô chọn cách ôm chầm lấy anh.

Gạt bỏ mọi nỗi bất an khi nghĩ đến anh bị nhốt ở đây thay mình suốt thời gian qua.

Cô dùng toàn thân để xác nhận hơi ấm của anh.

Và Lee Seo-ho cảm nhận được cánh tay đang ôm mình của cô run rẩy.

Nỗi bất an mà cô đã cảm nhận trong suốt thời gian qua truyền đến anh.

“Ga-ram à, anh không sao.”

“…Hức, vâng.”

“Nên là đừng khóc nữa.”

“Nhưng mà…. Hức, tại em….”

Bàn tay dịu dàng xoa đầu cô.

Cử chỉ đó đã chữa lành trái tim bị tổn thương bởi cảm giác tội lỗi bấy lâu nay.

Cuối cùng Sim Ga-ram òa khóc nức nở trong vòng tay anh.

“Cảm ơn anh…, ư hức, cảm ơn anh vì đã sống sót, hức, cảm ơn anh….”

Tiếng khóc của Sim Ga-ram, người đã trở nên ấm áp vì sự an tâm, lấp đầy bên trong cửa hàng lạnh lẽo và tối tăm.

“Cảm ơn gì chứ, anh cũng cảm ơn em vì đã đến cứu anh.”

Lee Seo-ho cũng ôm lại cô gái đang khóc trong lòng mình.

Vòng tay ấm áp của một cô gái.

Vóc dáng thon gọn được rèn luyện nhờ thể thao và sự mềm mại đặc trưng của phụ nữ.

Ngực không lớn nhưng vừa vặn.

Hơn nữa, ánh mắt của Lee Seo-ho hướng về phía mông dưới vòng eo thon gọn của cô.

‘Cái đó chắc địt sướng lắm đây.’

Lee Seo-ho ôm chặt Sim Ga-ram, từ từ thưởng thức đường cong phía sau qua vai cô.

Và liếm môi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!