Giáo chủ nắm chặt tay Lee Seo-ho.
Dù tin rằng hắn sẽ bảo vệ mình, nhưng việc đi giữa bầy Zombie lại là chuyện khác.
Giống như việc đi trên cầu kính trên vách núi, dù biết là kính cường lực an toàn nhưng vẫn sợ hãi khi bước qua.
Cô cũng run rẩy khi nhìn lũ Zombie không quan tâm đến mình.
Và Lee Seo-ho cảm nhận được sự run rẩy đó của Giáo chủ.
Soạt.
Hắn buông tay cô ra và ôm lấy vai Giáo chủ.
Giáo chủ đỏ mặt ngước nhìn Lee Seo-ho.
‘Dịu dàng quá….’
Nhịp tim đập mạnh hơn.
Dù đã qua cái thời điểm yêu vì hiệu ứng cầu treo.
Nhưng Giáo chủ cảm thấy nhịp tim đập thình thịch này, không biết là do Zombie hay do sự dịu dàng của hắn, cũng không tệ chút nào.
Nhờ vòng tay ấm áp của hắn, nỗi sợ hãi Zombie bị chôn vùi bởi sự rung động, cô mỉm cười và bước đi đường hoàng.
“Ở đây là….”
Và nơi họ đến theo chân Ryu Da-hee.
Đó là tầng 3 của bãi đậu xe nối liền với Trung tâm thương mại.
“Tất cả đều trần truồng nhỉ.”
“Híic….”
Giáo chủ thản nhiên nhìn quang cảnh bãi đậu xe tầng 3 và lẩm bẩm.
Và những nam nữ trần truồng khi chạm mắt với cô đều sợ hãi co rúm người lại.
‘Sao lại thế kia?’
Dù cô chẳng làm gì cả nhưng những người trần truồng đó lại sợ hãi vô cớ.
Tất nhiên bọn họ.
‘Suỵt, câm mồm lại.’
Sợ hãi khi nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh cô.
Tất nhiên đã dặn dò giữ mồm giữ miệng trước rồi, nhưng Lee Seo-ho vẫn nở nụ cười lạnh lẽo cảnh cáo thêm lần nữa.
“Tất cả đều là tội nhân đã phạm tội. Họ đang sống như vậy theo hình phạt mà Thủ lĩnh đưa ra.”
“A a~ Quả nhiên là phương pháp tuyệt vời. Phù phù, có khi chủ nhân bên này cũng rất hợp ý với tôi đấy.”
Đương nhiên với người từng dùng đàn ông làm thang máy thay thế ở khách sạn như cô.
Thì mấy người nam nữ trần truồng chẳng là cái gì cả.
‘May quá.’
Và Lee Seo-ho khẽ an tâm khi thấy phản ứng đó của Giáo chủ.
Việc đến tầng 3 trước là để kiểm tra phản ứng của Giáo chủ.
Giờ nếu cô ấy trở thành của hắn thì phải công khai tất cả những gì hắn đã làm.
Coi như là một bài kiểm tra xem liệu cô ấy có chấp nhận được không.
May mắn là Giáo chủ có vẻ không sao cả.
Ngược lại, cô tập trung vào mùi hương tỏa ra từ đâu đó hơn là những con người trần truồng trước mắt.
“Thơm quá. …Cái này lẽ nào là.”
“Vâng, chúng tôi đã chuẩn bị bữa ăn với những món ăn đơn giản để chào đón Giáo chủ.”
“Trời ơi. Thật sự rất đáng mong đợi đấy.”
Giáo chủ thực sự sáng mắt lên, ôm lấy má.
Mùi hương tỏa ra là mùi của thức ăn đàng hoàng, béo ngậy và tươi mới.
Dù cô là thủ lĩnh của một nhóm gần ba trăm người sống sót.
Nhưng lương thực kiếm được chỉ là những loại bảo quản dài hạn.
“Mong đợi quá. Nhỉ.”
Giáo chủ ngước nhìn Lee Seo-ho với khuôn mặt rạng rỡ như trẻ thơ.
Và Giáo chủ lại nắm tay Lee Seo-ho đi vào bên trong Trung tâm thương mại.
‘Ồ, gọn gàng đấy.’
Theo lời dặn của Lee Seo-ho khi ghé qua Trung tâm thương mại sáng hôm qua.
Nội thất tầng 3 đã được sắp xếp lại gọn gàng để đón tiếp Giáo chủ.
Không gian giống như phòng ngủ nơi các cô gái thường lăn lộn vui đùa đã được dọn dẹp tạm thời, và ở trung tâm tầng 3 có một khoảng trống cùng một chiếc bàn tròn.
Tất nhiên vì chưa tiết lộ mọi thứ nên điện ở tầng 3 vẫn tắt.
Thay vào đó, ba ngọn nến trên bàn tròn đang thắp sáng xung quanh.
Và phía sau đó, những người phụ nữ của Lee Seo-ho đang đứng mỉm cười điềm tĩnh.
Giáo chủ đi đến bàn, nghiêng đầu nhìn Ryu Da-hee.
“Thủ lĩnh là vị nào vậy?”
Nghe nói chủ nhân Trung tâm thương mại là nữ.
Nhưng phía sau bàn có rất nhiều phụ nữ đang đứng chứ không phải một người.
“Sẽ sớm ngồi vào chỗ thôi ạ. Mời ngồi trước đi ạ.”
“Hưm, vậy sao?”
Giáo chủ đầy thắc mắc nhưng đây là cứ điểm của người khác chứ không phải của cô nên cô quyết định làm theo ý chủ nhân.
Sau đó Lee Seo-ho đi đến bàn và lịch thiệp kéo ghế ra.
Giáo chủ mỉm cười vui vẻ trước sự quan tâm của hắn và ngồi xuống.
Sau đó.
Cạch.
“……Ơ? Tại sao….”
Thấy Lee Seo-ho ngồi xuống đối diện mình.
Giáo chủ ngơ ngác nhìn hắn với vẻ mặt bối rối.
。 。 。
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt như muốn nói ‘Sao anh lại ngồi đó’.
Và tôi nhìn cô ấy mỉm cười như thể cô ấy thật đáng yêu.
Cái này có thể xem là một kiểu hẹn hò.
Tôi hộ tống cô ấy đến nhà hàng cao cấp trong Trung tâm thương mại.
Để cô ấy ngồi vào bàn trong bầu không khí ấm cúng và bắt đầu bữa ăn.
Chỉ có điều, cho đến ngay trước khi ngồi vào bàn thì vẫn chưa biết đối phương là ai.
Một cuộc hẹn hò bí mật như vậy.
Giáo chủ khi đối mặt với sự thật đó có vẻ như đầu óc vẫn chưa theo kịp tình hình trước mắt.
“Trưởng phòng Lee…. Tại sao…. Lại ngồi đó?”
Nhưng cô ấy không phải là kẻ ngốc.
Và cũng không nghĩ tôi là kẻ ngốc.
Cô ấy không bao giờ nghĩ tôi là thằng ngu đến mức ngồi phịch xuống ghế của chủ nhân Trung tâm thương mại mà không biết ý tứ gì.
Và Giáo chủ khi nhận ra câu trả lời đó.
“…….”
Cô ấy ngậm miệng lại với vẻ mặt sốc.
“Ha-yeon à.”
“Vâng, chú.”
“Mang đồ ăn lên đi.”
“Vâng.”
Yoo Ha-yeon đến bên cạnh tôi và nhận chỉ thị.
Cô ấy cười mắt ngoan ngoãn trước lời nói của tôi và tôi vỗ mông cô ấy khen ngợi.
“……Ưt.”
Thấy cảnh đó, một tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng Giáo chủ ngồi đối diện.
Thế này là đã đưa ra bằng chứng không thể chối cãi một cách gượng ép nữa.
Cô ấy đã nhận ra chắc chắn tôi là chủ nhân nơi này.
“Tại sao….”
Giáo chủ khó khăn mở miệng.
“Tại sao lại nói dối?”
Tôi cũng chẳng nói dối gì cả.
Chỉ là giấu danh tính và leo lên từ từ từ thân phận nô lệ thôi.
Những gì tôi làm với cô ấy chỉ là giấu danh tính và không nói ra danh tính mà thôi.
Nhưng.
Tôi không trả lời mà chỉ mỉm cười.
“Trước tiên vừa ăn vừa nói chuyện nhé? Tôi đã chuẩn bị đặc biệt vì em đấy. ……Christine.”
“……Ơ?”
Vẻ mặt mở to mắt như thể hỏi sao tôi biết.
Rõ ràng là cùng tuổi với tôi nhưng hành động thì cứ như trẻ con, dễ thương thật.
Và một lúc sau.
Rào rào.
Yoo Ha-yeon đẩy chiếc xe đẩy bạc chứa nhiều món ăn đến và bày biện thức ăn trước mặt chúng tôi với những động tác tao nhã.
“Tôi đã yêu cầu nướng vừa chín tới (medium rare), có ổn không?”
“…….”
Christine không trả lời.
Chỉ cúi đầu với vẻ mặt phức tạp và ngồi im.
Dù trước mắt là bít tết cao cấp làm từ thịt tươi và đồ ăn kèm.
Róc rách.
Ryu Da-hee đến rót rượu vang vào ly của mỗi người.
Tôi biết rõ gu rượu vang của Christine vì thường quan sát bên cạnh.
Cô ấy thích loại ngọt hơn là loại chát (dry).
Nên tôi đã chuẩn bị loại rượu vang cao cấp hợp khẩu vị.
“Không ăn à?”
“…….”
“Thật sự chuẩn bị vì em đấy, ăn một chút đi.”
Nhưng Christine chẳng những không ăn mà còn không cầm dao lên.
Cả loại rượu vang cô ấy thích cũng không uống một giọt.
Thế nên tôi cũng không động dao nĩa mà chỉ lẳng lặng nhìn cô ấy.
Rõ ràng là một bữa ăn xa hoa nhưng chẳng ai ăn cả.
“……Tất cả.”
Lúc đó Christine sau một hồi im lặng lâu lắc mới mở miệng.
“Tất cả là dối trá sao?”
Trong vô vàn lời nói hiện lên trong lòng.
Câu hỏi cô ấy khó khăn lắm mới chọn được là câu đó.
Không hỏi lý do lừa dối, cũng không hỏi tôi muốn gì.
Cô ấy chỉ hỏi một điều đơn giản.
“Những hành động dịu dàng dành cho tôi, những lời nói ấm áp…. Tất cả, hức, tất cả đều là nói dối sao?”
Christine bắt đầu rơi nước mắt lã chã.
“Không có, hức, một chút chân thành nào, hức, sao…?”
Như thể điều đó đau đớn hơn bất cứ thứ gì khác.
Cô ấy bắt đầu lau nước mắt đang tuôn rơi bằng cả hai tay như một đứa trẻ.
Và.
““…….””
Những người phụ nữ xung quanh trừng mắt nhìn tôi sắc lẹm.
‘…Tôi cũng đâu có định làm cô ấy khóc.’
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh trước những ánh mắt nặng nề đó và nhìn Christine.
“Sai rồi.”
“…….”
“Tôi tự tin rằng tôi có giấu em nhưng không hề nói dối em. Christine.”
Nghe tôi nói, cô ấy ngừng rơi nước mắt và khẽ ngẩng đầu lên.
“Và em đang hiểu lầm một chuyện.”
“……Ơ?”
“Tôi không hề có ý định tiết lộ danh tính hôm nay để trêu chọc em đâu.”
Tất nhiên bảo không muốn làm cô ấy ngạc nhiên thì là nói dối.
Nhưng chuyện không có ý định trêu chọc là thật lòng.
“Nói dối! Anh có biết tôi sốc và tổn thương thế nào không?”
“Sốc thì tôi hiểu. Nhưng không cần phải tổn thương.”
“Tại sao! Anh là cái thá gì chứ!”
“Vì việc tôi trân trọng em là thật lòng mà.”
“…….”
Điều này chân thành hơn bất cứ thứ gì nên tôi tắt nụ cười và đối mặt với cô ấy bằng ánh mắt nghiêm túc.
Thấy vậy, cô ấy, người vừa bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, hít một hơi và khẽ đỏ mặt.
“Thứ thay đổi chỉ là danh tính của tôi. Thế nên chắc em sốc lắm. Nhưng đừng tổn thương.”
Tôi đứng dậy đi về phía cô ấy.
Thấy tiếng bước chân của tôi, vai cô ấy giật nảy lên.
Nhưng Christine không bỏ chạy mà vẫn ngồi yên tại chỗ.
Và tôi đến trước mặt cô ấy.
Quỳ một gối xuống và nhìn cô ấy.
“Hôm nay tôi tiết lộ danh tính với em không phải để làm khó em. Cũng không phải để làm gì em sau khi tiết lộ danh tính.”
Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên nắm lấy tay cô ấy một cách cẩn thận.
Và vuốt ve mu bàn tay đó một cách dịu dàng như mọi khi.
“Việc tôi định làm hôm nay là một kiểu tỏ tình.”
“……Tỏ tình?”
Tất nhiên không phải tỏ tình theo nghĩa thú nhận danh tính.
Kiểu tỏ tình mà khi nam nữ nói ra sẽ cảm thấy tươi mới và rạo rực.
Chính vì vậy tôi không hề cười cợt.
Nói với cô ấy bằng vẻ mặt nghiêm túc.
“Hãy trở thành người phụ nữ của tôi. Christine.”
“…….”
Christine nhìn tôi với đôi mắt long lanh, đỏ mặt và lấy tay che miệng.
Đây là sốc hay cảm động.
Không biết được.
Nhưng tôi tiếp tục nói.
“Không phải tôi trở thành của em. Mà là em trở thành của tôi. Nếu làm vậy thì cả đời này. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về em.”
Christine mở to mắt hơn, lấy tay bịt miệng và hét lên không thành tiếng.
“…….”
Nhưng ngay sau đó như sực tỉnh, đôi mắt bạc của cô ấy trở lại bình thường.
Cô ấy chỉ đỏ mặt, khẽ nhăn mặt.
Và trả lời.
“Không chịu.”
“Ủa?”
Tại sao?
“Sao, sao vậy…? Không bỏ được Hoàng Mai Giáo à? Hay là ghét bị ai đó sở hữu?”
Rốt cuộc lý do là gì?
Tất nhiên tôi hiểu cô ấy đang bối rối.
Nhưng với [Ma Nhãn Mê Hoặc] và những lời chân thành vừa rồi thì lẽ ra không có lý do gì để từ chối dứt khoát như vậy.
Và Christine ngay lập tức cho tôi biết câu trả lời.
Khóe mắt vẫn còn đọng nước mắt, cô ấy nhăn mặt hết cỡ.
Hét lên như một đứa trẻ đang ăn vạ.
“Mấy con khốn kia là cái thá gì! Nếu anh không phải là của tôi thì có nghĩa là mấy con khốn kia sẽ đụng vào anh à━!!”
À, …ra là cấn cái đó.
“Không chịu! Anh là của tôi! T, tôi là của anh cũng được nhưng! Không được! Không chịu! Tuyệt đối không cho phép!”
Tiếng hét của cô ấy khiến xung quanh vang lên những giọng nói như thể đã hiểu ra vấn đề.
“Quả nhiên cứ tưởng là của mình nhưng hóa ra là đồ dùng chung thì cũng đau lòng thật.”
“…T, tôi thì không sao cả.”
“Chú xấu tính thật.”
“……Hừm hừm, Cứu thế chủ mà độ rác rưởi cỡ đó thì.”
“Lạy Chúa, xin hãy tha thứ cho tội lỗi của người đó.”
Nghe hết đấy nhé.
0 Bình luận