Ấn tượng đầu tiên về người đàn ông đó sau khi dọn cái kệ đổ và mở cửa là nụ cười thong dong.
Thế giới điên loạn nơi người ăn thịt người.
Khuôn mặt bình thản không giống một người vật lộn để sống sót trong thế giới đó.
Tất cả những người sống sót cô từng gặp qua, dù cười tươi đến đâu cũng không giấu được vẻ mệt mỏi.
Nhưng người đàn ông tự giới thiệu là Lee Seo-ho đối mặt với cô bằng nụ cười bình yên không chút mệt mỏi nào.
“Suýt nữa thì nguy to rồi. May mà tôi tình cờ đi ngang qua.”
“…Vâng, thật sự, …thật sự cảm ơn anh. Nhờ anh mà tôi sống rồi.”
Là đàn ông nên thế chăng.
Lee Seo-ho xử lý hai con Zombie ngoài cửa như không có chuyện gì và đưa Grace ra khỏi kho.
Khi ra ngoài, dấu vết của Zombie đã biến mất, cũng không thấy dấu vết vật lộn.
Thậm chí quần áo anh ta còn không xộc xệch chút nào.
‘Rốt cuộc đã dùng ma thuật gì vậy…?’
Dù tin vào Chúa nhưng trước tình huống khó tin, cô chỉ biết diễn tả bằng từ ma thuật.
Thậm chí.
‘Mùi thơm….’
Mùi dầu gội thoang thoảng đã lâu không ngửi thấy.
Khi Lee Seo-ho đến gần, mùi dầu gội quen thuộc thường thấy trong thế giới hòa bình tỏa ra.
Nhìn kỹ thì Lee Seo-ho không chỉ có khuôn mặt bình thản mà ăn mặc cũng gọn gàng.
Mặt không dính chút bụi bẩn nào, quần áo sạch sẽ phẳng phiu như vừa mua ở trung tâm thương mại.
Tất cả những hình ảnh đó mang lại cảm giác lạ lẫm cho cô.
Thế giới này giữ được mạng sống đã khó.
Nhưng hình ảnh Lee Seo-ho đứng trước mặt cô lúc này thần bí như thể vừa bước ra từ thế giới hạnh phúc ban đầu.
“……Có phải anh là thiên thần không?”
“Dạ?”
Thế nên Grace ngẩn ngơ nhìn anh ta rồi vô thức lẩm bẩm.
Lee Seo-ho hỏi lại với vẻ mặt bối rối.
Không mất nhiều thời gian để nhận ra lời lẩm bẩm vô thức của mình là nói nhảm.
“A, không ạ! Xin lỗi! …Do lúc nãy bất an quá nên tôi không tỉnh táo.”
“Cũng phải thôi. Bị nhốt mà. Tôi hiểu.”
Anh ta mỉm cười dịu dàng trước câu nói ngớ ngẩn của Grace và hành động như không có gì.
Sự quan tâm đó khiến Grace cảm động nhưng cũng hơi xấu hổ, tim đập thình thịch.
‘Không được thế này….’
Cô đã thề trở thành cô dâu của Chúa, nhưng lại nảy sinh cảm xúc thiếu nữ với người đàn ông như phép màu đã cứu mình.
Nhưng không thể cưỡng lại được.
Người đàn ông cứu rỗi cô như Chúa phái đến ngay khoảnh khắc đối mặt cái chết.
Thậm chí ngoại hình cũng gọn gàng, tính cách lại dịu dàng.
‘Là phụ nữ thì chịu thôi….’
Dù là nữ tu nhưng cô cũng là một con người.
Sinh ra là phụ nữ thì đương nhiên bị thu hút bởi người đàn ông hấp dẫn.
Chỉ là cô cố chấp với cuộc sống khổ hạnh như đã thề với Chúa.
Cố gắng kìm nén sự thu hút bản năng.
‘Nhắc mới nhớ, …mình có hôi không nhỉ?’
Đứng cạnh Lee Seo-ho sạch sẽ, cô bắt đầu để ý đến trang phục và mùi cơ thể của mình.
Dù giải quyết vệ sinh cơ bản bằng nước sông nhưng Lee Seo-ho thơm mùi dầu gội có thể thấy mùi của cô khó chịu.
Lo lắng liếc nhìn Lee Seo-ho, biểu cảm của anh ta vẫn ôn hòa.
Đến mức tò mò sao anh ta có thể giữ được biểu cảm đó trong thế giới này.
Và anh ta nhóm lửa thành thạo không hợp với ngoại hình đó chút nào.
Để lửa không lan ra nhà hàng, anh ta dùng cái lon lớn làm bếp lò tạm thời, châm lửa bằng bật lửa lấy từ túi.
Ngay lập tức bên trong nhà hàng tối tăm tràn ngập ánh lửa dịu nhẹ.
Nhìn cảnh đó mới thấy anh ta cũng là người sống sót trong thế giới diệt vong này.
Sau đó Lee Seo-ho đun nước bằng bếp lò nhỏ, đưa cà phê nóng cho Grace và hỏi những điều thắc mắc.
“Mà tên Grace là tên thánh à? …Cô là nữ tu sao?”
“À, vâng.”
“Cô sống gần đây à?”
“Vâng, tôi vẫn ở nhà thờ nơi tôi phục vụ trước đại dịch….”
Cô thổi phù phù vào cốc cà phê nóng Lee Seo-ho đưa rồi khẽ chạm môi vào.
‘Ấm quá…. Lại còn ngọt nữa.’
Cà phê có pha chút mật ong nên thơm và ngọt hơn.
Thức uống ấm áp đi vào cơ thể lạnh lẽo khiến cơ thể thả lỏng, cảm giác dễ chịu ập đến.
‘Cảm giác này bao lâu rồi mới thấy….’
Suốt thời gian qua dồn ép cả thể xác lẫn tinh thần vì lũ trẻ, cô quên mất lần cuối cùng có khoảng thời gian bình yên thế này là khi nào.
Thật kỳ diệu.
Rõ ràng tình hình chẳng thay đổi gì nhưng ly cà phê anh ta đưa khiến cô cảm thấy như quay lại ngày xưa.
“Sống cùng lũ trẻ…. Chắc vất vả lắm nhỉ.”
“Không đâu, so với anh Seo-ho và những người khác cũng chẳng khác gì mấy.”
“Sao lại không. Thế giới này giữ mình còn khó, đằng này là trẻ con, lại còn năm đứa thì hoàn toàn khác chứ.”
Sau đó chúng tôi vừa ăn thức ăn Lee Seo-ho chia sẻ vừa nói chuyện về nhau.
Và nghe chuyện cô bảo vệ lũ trẻ, Lee Seo-ho mắt sáng lên thán phục cô.
Cô nghĩ đó là việc đương nhiên phải làm.
Grace cảm thấy như được đền đáp cho những vất vả bấy lâu nay.
Ngại ngùng nhấp ngụm cà phê, Lee Seo-ho im lặng một lát rồi cẩn thận mở lời.
“Cái đó…. Nếu cô Grace thấy ổn thì.”
Anh ta xóa đi nụ cười thong dong nãy giờ, nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc.
“Cô có muốn đến sống cùng ở nơi tôi đang ở không?”
“……Dạ?”
Đề nghị không ngờ tới.
Đúng như lời anh ta nói, thế giới này sống một mình còn khó, đưa năm đứa trẻ và một người phụ nữ yếu đuối về nghĩa là ôm thêm gánh nặng.
Nên Grace không hề mong đợi điều đó ở Lee Seo-ho.
Chỉ cứu mạng và chia sẻ chút thức ăn đã đủ biết ơn rồi.
“N, như thế có được không ạ?”
“Vâng, thực ra cứ điểm của chúng tôi thức ăn dồi dào lắm. Sáu người thì dư sức.”
“Thật sao…?”
Lời nói ngọt ngào như phép màu.
Trước đề nghị cảm kích đó, Grace trào dâng cảm xúc, nước mắt rưng rưng.
“Hức, c, cảm ơn anh…! Thật sự cảm ơn anh, anh Seo-ho…! Anh Seo-ho chắc chắn là ân huệ Chúa ban cho…!”
Hình ảnh Lee Seo-ho sẵn lòng giúp đỡ cô chẳng khác nào thiên thần.
Nhưng Lee Seo-ho xua tay như thể lời cô nói quá nặng nề.
“Tôi không phải người vĩ đại thế đâu. Đương nhiên tôi không đưa cô Grace đi mà không có cái giá nào.”
Cung cấp thức ăn và chỗ ở đổi lấy cái giá.
Nhưng Grace mỉm cười rạng rỡ trước đề nghị đó.
“Vâng, tất nhiên rồi! Đương nhiên rồi ạ! Tôi cũng không định mặt dày nhận thức ăn miễn phí đâu!”
Dọn dẹp, giặt giũ, hay lao động chân tay cô đều có thể làm.
Việc gì cũng được.
Vì nếu không có Lee Seo-ho, tình hình sau này vẫn mịt mù.
Dù Lee Seo-ho đã cứu cô nhưng ăn hết số đồ hộp hôm nay tìm được thì lại phải đánh cược mạng sống đi thám hiểm.
Sơ sẩy một chút là cô chết, dẫn đến cái chết của lũ trẻ.
Cô vô cùng biết ơn Lee Seo-ho đã cứu cô khỏi sợi dây mong manh đó.
Nếu là việc anh ta sai bảo, dù vất vả thế nào cô cũng sẽ cười mà làm.
Vì nó đỡ khổ hơn là nhìn lũ trẻ chết đói.
。 。 。
“Sơ ơi―!”
“Chị ơi―!”
Mặt trời mọc, vẫn còn sáng sớm.
Lee Seo-ho chở Grace trên chiếc xe tải đến nhà thờ nơi cô ở.
Vừa vào nhà thờ, lũ trẻ không ngủ vì lo cho Grace ùa ra ôm chầm lấy cô.
Có vẻ chúng vui vì Grace an toàn hơn là vì thức ăn.
Nhìn cảnh đó, Lee Seo-ho gián tiếp cảm nhận được Grace trân trọng lũ trẻ thế nào.
“Vậy thu dọn hành lý trước nhé?”
Lee Seo-ho đến gần Grace đang kết thúc cuộc đoàn tụ cảm động và nói.
Lúc đó lũ trẻ mới nhận ra sự hiện diện của Lee Seo-ho, mở to đôi mắt mệt mỏi hỏi Grace.
“Hành lý…?”
“Sơ ơi, chú này là ai ạ?”
Sau đó Grace cùng lũ trẻ thu dọn hành lý đơn giản lên xe của Lee Seo-ho.
Xe tải của Lee Seo-ho chỉ chọn những con đường an toàn không có Zombie mà chạy bon bon.
Grace thấy điều đó thật kỳ diệu.
Làm sao có thể chọn đường không có Zombie hay đến thế.
Nếu mình cũng làm được thế này thì việc tìm thức ăn chắc dễ dàng hơn nhiều.
Cảm thấy kinh ngạc trước Lee Seo-ho và tận hưởng chuyến đi xe sau bao lâu, cô.
Chẳng mấy chốc đối mặt với trung tâm thương mại và không thể khép miệng vì sự ngạc nhiên khác hẳn những gì đã cảm nhận.
Lee Seo-ho đưa Grace và lũ trẻ vào trung tâm thương mại qua bãi đậu xe tầng 4.
Rồi xuống thẳng tầng 3 cho xem không gian sinh hoạt của anh ta và giới thiệu những người phụ nữ của mình.
Grace không giấu được sự ngạc nhiên trước ánh đèn sáng trưng và cái TV to đùng đang chiếu game ngay từ cái nhìn đầu tiên.
‘Làm sao có điện….’
Đại dịch Zombie nổ ra, điện đã bị cắt từ lâu.
Nhưng nhóm của Lee Seo-ho lại dùng điện thoải mái như chuyện đương nhiên.
Và điều ngạc nhiên tiếp theo là.
“Chú ơi! Ơ kìa…? Là người mới đến ạ?”
“Có cả trẻ con nữa à? Hyun-seo chắc thích lắm.”
“Quả nhiên là anh Seo-ho…. Tốt bụng thật.”
Những người phụ nữ xinh đẹp với ngoại hình gọn gàng như Lee Seo-ho.
Toàn là những người đẹp vượt mức người thường tập trung lại.
Và ai nấy đều không có vẻ lo lắng hay phiền muộn giống Lee Seo-ho.
Sau đó Grace được Lee Seo-ho giới thiệu với mọi người.
“Vậy trước tiên đi tắm nhé? Trong lúc đó tôi sẽ chuẩn bị bữa ăn.”
“…Dạ? Tắm ạ…?”
Cô nghiêng đầu khó hiểu trước đề nghị của anh ta.
Và thắc mắc đó.
Được giải đáp bằng không gian vô lý mà Lee Seo-ho dẫn đến.
“Đ, đây là cái này…. L, là nhà tắm ạ?”
“Cứ dùng thoải mái. Dầu gội, sữa tắm ở kia, khăn tắm thì….”
Grace nhìn nhà tắm ấm áp bốc hơi nghi ngút, cảm giác như đang mơ.
Những thứ tưởng chừng đến chết cũng không thấy lại.
Đặc biệt là bồn tắm đầy nước nóng là thứ không dám mơ tới.
Bồn tắm rộng rãi đủ cho cả Grace và lũ trẻ vào cùng.
“Hà a….”
[Tắm rửa sạch sẽ, ngâm mình trong nước nóng, cơ bắp giãn ra cùng cảm giác đê mê.] Story: undefined.
Lũ trẻ nghịch nước cười khanh khách, khoảng thời gian hạnh phúc đến mức cô tưởng đại dịch Zombie chỉ là giấc mơ.
Và sự ngạc nhiên chưa dừng lại ở đó.
Grace vẫn chưa hoàn hồn trước cảm giác sạch sẽ thơm tho đã lâu không thấy.
Khi cô ra khỏi phòng tắm, Lee Seo-ho dẫn cô lên tầng 5.
Tầng 5 là khu đồ nam, Lee Seo-ho đã dọn sạch một không gian ở tầng 5, kê sofa, giường ngủ.
“T, thật sự ở đây được không ạ?”
“Vâng, dù sao cũng là tầng không ai dùng nên cứ ở thoải mái. Cần gì cứ nói với tôi. Cuối cùng là về bữa ăn….”
Khác với nhà thờ cô từng ở, không gian tầng 5 sạch sẽ và ấm cúng.
Thậm chí còn kéo điện từ tầng 3 lên để dùng các thiết bị điện đơn giản.
“A, vừa hay đến rồi.”
Trong lúc lũ trẻ chọn giường và đùa nghịch vui vẻ, Lee Seo-ho nhìn về phía tiếng lạch cạch và nói.
Ở đó, người phụ nữ vừa được giới thiệu là Yoo Ha-yeon đang đẩy chiếc xe đẩy bạc đi tới.
“Đói rồi đúng không? Tôi chuẩn bị nhiều lắm, nếu thiếu cứ bảo nhé.”
“Dạ? Ơ? C, cái này….”
“Woa! Cơm kìa!”
“Khói bốc nghi ngút luôn!”
Thứ cô ấy mang đến là bữa ăn mà Lee Seo-ho nói lúc nãy.
Nhưng khác xa tưởng tượng của Grace.
Bữa ăn cô nghĩ chỉ là đồ hộp hay bánh quy giòn.
Nhưng trên xe đẩy Yoo Ha-yeon mang đến là canh kim chi bốc khói nghi ngút, các loại rau trộn. Cơm nóng và trứng ốp la.
Có vẻ không biết khẩu vị của lũ trẻ nên chuẩn bị những món người Hàn Quốc không thể ghét.
‘Thậm chí có cả thịt lợn….’
Rốt cuộc kiếm đâu ra những nguyên liệu này.
Grace không chỉ ngạc nhiên mà còn không thể hiểu nổi.
Điện thì có thể dùng năng lượng mặt trời nên hiểu được, nước cũng có thể dùng điện để xử lý.
Nhưng thức ăn thì không thể hiểu theo lẽ thường.
Thậm chí các món ăn kèm đều là đồ tươi mới làm chứ không phải đồ hộp.
Giờ thì chỉ có thể tin Lee Seo-ho là thiên thần trời phái xuống mới giải thích được phép màu này.
Nếu không gọi đây là phép màu thì cái gì mới là phép màu.
“Cái đó, anh Seo-ho….”
Ăn xong, Grace cho lũ trẻ mệt mỏi đi ngủ rồi cẩn thận gọi Lee Seo-ho.
Gọi qua bộ đàm anh ta đưa, anh ta đích thân lên tầng 5.
Sau đó hai người ngồi đối diện ở cái bàn cách xa chỗ lũ trẻ ngủ.
Đối mặt với Lee Seo-ho, Grace nhìn anh ta với vẻ mặt bồn chồn.
Những thứ nhận được từ anh ta hôm nay.
Chỗ ở an toàn sạch sẽ, bồn tắm nước nóng, lại còn thức ăn tươi ngon.
Nhận được tất cả những đãi ngộ đó, giờ đây Grace thấy sợ hãi hơn là biết ơn.
Không ngờ trong thế giới diệt vong lại nhận được môi trường sung túc thế này.
Và lương tâm cô cắn rứt vì chỉ trả ơn bằng lao động là quá ít so với ân huệ này.
“Hôm nay thật sự cảm ơn anh. Vì tôi và lũ trẻ mà cho không gian quý giá và thức ăn quý giá thế này.”
Dù là ân huệ đến mức gánh nặng nhưng trước tiên Grace cúi đầu cảm ơn anh ta.
“Cái, c, cơ mà nhận những thứ này dễ dàng thế này có ổn không nữa.”
Dù Lee Seo-ho có năng lực và tài nguyên dồi dào.
Nhưng trong thế giới bị Zombie tàn phá, tất cả những thứ này đều quá quý giá.
Không phải thứ dễ dàng cho người lạ mới gặp tình cờ hôm qua.
Trước lời lo lắng của Grace, Lee Seo-ho mỉm cười trả lời.
“Đừng thấy gánh nặng quá. Tôi đã nói rồi mà. Tôi cũng không cho không đâu.”
“Vâng, đương nhiên tôi sẽ làm việc chăm chỉ để trả ơn. …Nhưng dùng lao động để trả ơn những thứ anh cho thì….”
Bảo đừng thấy gánh nặng nhưng không thể không thấy, Grace khẽ cúi đầu.
Lee Seo-ho nghiêng đầu trước lời cô.
“Hử? À…. Có vẻ cô hiểu lầm chút rồi….”
“Dạ? Hiểu lầm gì….”
“Cái giá tôi muốn ở cô Grace ấy. Tôi không có ý định bắt cô Grace làm việc đâu.”
“T, thế thì! Không làm việc thì sao trả ơn được…!”
“Đừng lo. Cô Grace có thể cung cấp cho tôi thứ quý giá hơn những gì tôi cho cô mà.”
Lee Seo-ho ra hiệu trấn an Grace đang nói gấp gáp với vẻ mặt lo lắng, rồi mỉm cười dịu dàng.
Và Grace bày ra vẻ mặt đầy thắc mắc trước nụ cười ôn hòa của anh ta.
Thấy vẻ ngây thơ của Grace, Lee Seo-ho cười nhếch mép đứng dậy.
Rồi nhẹ nhàng đi ra sau lưng Grace đang ngơ ngác nhìn anh ta.
Khẽ đặt tay lên bờ vai mảnh mai của Grace.
Bàn tay to lớn rắn chắc của người đàn ông phủ lên vai khiến Grace giật mình, ngước lên nhìn Lee Seo-ho.
“Anh Seo-ho …?”
Ánh mắt có vẻ âm hiểm khác hẳn nụ cười cô thấy bấy lâu nay.
Ánh mắt như liếm láp cơ thể khiến Grace theo bản năng run rẩy đôi mắt.
“Hư ưt…!”
Chỉ là vuốt ve bờ vai chẳng có gì.
Nhưng Grace cảm thấy tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, thở hổn hển.
Không hiểu sao trong đầu hiện lên một câu chuyện.
Ác ma quyến rũ tín đồ của Chúa.
Luôn mang hình dáng quyến rũ và xinh đẹp.
Nhớ đến câu chuyện đó, Grace nhìn Lee Seo-ho đang vuốt ve vai cô khiến cô không thể chạy trốn.
Có lẽ anh ta không phải ân huệ Chúa ban.
Mà là thử thách Chúa giáng xuống.
Nghĩ vậy, đôi mắt Grace dao động trước sự cám dỗ của anh ta.
0 Bình luận