"Hư hư hưng~"
Tôi ngân nga giai điệu vui vẻ, lái chiếc xe van quay trở lại trung tâm thương mại.
Một tay cầm vô lăng, tay kia xoa nắn đùi của Oh Na-yeon.
Mỗi khi buồn chán, tôi lại sờ soạng ngực, đùi và lồn của cô ấy, khiến giờ đây cô ấy chỉ biết nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ với đôi mắt trống rỗng.
‘Nên bỏ đói lũ khốn đó mấy ngày nhỉ?’
Vừa mân mê cặp đùi mềm mại của cô ấy, tôi vừa tưởng tượng ra những điều thú vị.
Vừa nãy.
Kim Seok-ho và Seong Ho-su sau khi nhận ra khuôn mặt tôi.
Phản ứng của hai người hoàn toàn trái ngược nhau.
"Mày là cái thằng chó chết!! Tất cả là do mày lên kế hoạch hả?! Hả?! Cả việc nhốt bọn tao ở đây!! Cả việc tìm đến bọn tao!!"
Seong Ho-su hét vào mặt tôi đầy giận dữ.
Rầm!
Nắm đấm hắn vung sang bên cạnh đập vào tường container tạo ra tiếng động lớn.
Hắn đỏ mặt, trợn mắt trừng trừng nhìn tôi như muốn giết người.
Nhưng hắn không dám lại gần.
Vì sợ nếu lại gần nhầm chỗ sẽ bị zombie tóm được.
Còn Kim Seok-ho thì.
"X, xin lỗi, xin lỗi, anh Seo-ho. L, làm ơn tha cho em một lần. Em thật sự đang kiểm điểm bản thân rất nhiều…! Làm ơn…!"
Thằng đàn ông to xác nước mắt ngắn nước mắt dài quỳ rạp dưới chân tôi van xin.
‘Quả nhiên thằng đàn em thông minh hơn.’
Seong Ho-su từ trước đến nay làm việc thì tốt nhưng tính tình nóng nảy, hễ kích động là đầu óc không hoạt động, đúng là một thằng ngu.
Chắc vì thế nên Kang Hae-seok mới gắn Kim Seok-ho vào với hắn.
Kim Seok-ho tuy vụng về nhưng nắm bắt tình hình rất nhanh.
‘Dù sao thì mày cũng đáng thương thật.’
Chỉ nhìn thái độ của Kim Seok-ho, nếu chỉ có mình hắn bị nhốt ở đây thì có lẽ tôi đã châm chước một chút.
Vì hắn van xin với khuôn mặt quá đỗi thảm thương.
Thế nên tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Kim Seok-ho đang quỳ rạp.
Và nhìn hắn với ánh mắt thương hại.
"Mày cũng đen đủi khi gặp phải thằng đàn anh như thế nhỉ. Trong tình huống này không cùng nhau van xin mà còn la lối om sòm. Ha ha."
Nghe tôi nói, Kim Seok-ho cứng đờ mặt mày, run rẩy quay đầu nhìn Seong Ho-su.
Không biết ánh mắt hắn thế nào.
Nhưng nhìn biểu cảm giận dữ của Seong Ho-su giật giật thì chắc là hắn đang làm vẻ mặt oán hận lắm.
"Thôi được rồi. Hai đứa mày cởi hết quần áo ra."
Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi xổm và nói với hai thằng đang ngơ ngác.
"T, tại sao lại phải cởi quần áo ạ…?"
Kim Seok-ho ngước nhìn tôi với đôi mắt run rẩy.
Tôi ném cho hắn một ánh nhìn lạnh lùng và nói khẽ.
"Thế muốn chết ngay à?"
Và tôi chĩa khẩu K2 có đạn thật vào hắn.
"Hiiic!"
Thấy vậy, Kim Seok-ho mặt cắt không còn giọt máu vội vàng cởi bỏ quần áo trên người.
"Mày làm gì đấy? Không làm cùng à?"
"…Khốn kiếp."
Có vẻ giờ mới nắm bắt xong tình hình, Seong Ho-su kìm nén cơn giận, nhăn mặt và lẳng lặng bắt đầu cởi đồ.
Lý do bắt cởi đồ chẳng có gì to tát.
Vì không biết bọn chúng có giấu vũ khí gì không.
Nhỡ đâu có lựu đạn thì bọn chúng có thể liều mạng chơi khô máu.
"Đ, đây ạ…."
Kim Seok-ho gấp gọn gàng cả quần áo của đàn anh rồi cẩn thận đẩy qua khe hở song sắt.
Hắn vẫn tin rằng nếu nghe lời tôi thì sẽ được sống, nên cố gắng mỉm cười nhìn tôi.
Dáng vẻ đó trông thật thảm hại.
‘Nhưng thế thì sao chứ. Bọn mày đã định giết tao mà.’
Tận hai lần.
Làm vật tế thần sau cuộc nổi loạn lần trước, và lần này khi truy đuổi tôi.
Rõ ràng bọn chúng không chỉ định xác nhận vị trí lương thực.
Nếu xác nhận được vị trí kho lương thực lớn, bọn chúng sẽ định giết kẻ vô dụng là tôi.
Vì thế nên nhìn nụ cười đáng thương của Kim Seok-ho, lòng tôi chẳng mảy may rung động.
Ít nhất là chưa bị đánh đập gì mà.
Bọn chúng đã nhổ nước bọt vào tôi khi tôi bị đá và dập đầu xuống đất.
Xin tha ở mức độ này thì đúng là không có lương tâm.
"Vậy vất vả nhé. Tao đi đây."
"Dạ, dạ?! K, khoan đã! Anh Seo-ho! Đừng làm thế! Chúng ta nói chuyện thêm chút nữa đi! Nhé?!"
Khi tôi thu dọn quần áo và định rời đi, Kim Seok-ho vội vàng gọi tôi lại.
Cảnh tượng gã đàn ông trần truồng gào khóc trong chuồng thú trông khá buồn cười.
"Nói chuyện cái gì. Chúng ta có phải là mối quan hệ nói chuyện với nhau đâu?"
Vì thế tôi cười nhạo hai người họ và quay lưng lại.
"Này! Này cái thằng chó chết kia━!! Mày định bỏ bọn tao lại đây và đi luôn à?!"
"Ôi sợ quá. Thượng binh Seong Ho-su đáng sợ quá nên tôi không dám ở đây nữa đâu. Tôi đi đây, khi nào hứng lên thì tôi ghé."
Tôi quay lưng vẫy tay và thong thả đi qua đám zombie.
"Anh Seo-ho━!! Đừng đi!! Anh Seo-ho━!!"
Tiếng gào thét của Kim Seok-ho phía sau làm bước chân tôi nhẹ nhõm hơn.
‘Khoảng mấy ngày là vừa nhỉ….’
Tất nhiên tôi không định bỏ đói bọn chúng đến chết ngay.
Nhưng nhìn Seong Ho-su vẫn còn sức để nổi giận thì có vẻ cần giáo dục thêm chút nữa.
Để biết ai đang nắm giữ mạng sống của mình.
‘Chỉ vì một bữa cơm mà bị xoay như chong chóng, thật thảm hại.’
Nghĩ đến tình trạng của hai tên đó biến thành như con chó hoang bị xích cổ, tôi không nhịn được cười.
"━!! …━!!"
Khi ra khỏi nhà kho, tôi nghe thấy tiếng hai gã đàn ông la hét từ phía container.
Có vẻ như đang đổ lỗi cho nhau và cãi vã.
‘Cũng đáng thôi.’
Thực ra phần đó cũng là do tôi cố ý.
Nếu hai người đó hợp sức dựa vào nhau thì sẽ khá phiền phức.
Biết đâu lại lập kế hoạch trốn thoát.
Vì thế trong lúc nói chuyện với bọn chúng, tôi đã ngầm ám chỉ lỗi của Seong Ho-su với Kim Seok-ho.
Cuối cùng tôi cũng nói như thể vì tên kia la hét nên tôi mới bỏ đi.
Chắc là đang cãi nhau vì chuyện đó.
‘Vậy thì mình đi nếm thử món ngon thôi nào.’
Món chính đã xong, giờ chỉ còn lại món tráng miệng đáng mong chờ.
...
"Xuống xe."
Chiếc xe van chạy một hồi lâu, chọn những con đường không có zombie một cách thành thạo.
Chẳng mấy chốc đã đi vào một bãi đậu xe lớn.
‘…Nơi này là.’
Đó là nơi quen thuộc với Oh Na-yeon.
Trung tâm thương mại S quy mô lớn nhất Seoul.
Cô từng ăn tối với Han Ji-ho tại nhà hàng ở tầng 8 và xem phim ở rạp chiếu phim tầng trên cùng.
Và đây cũng là địa điểm được nhắc đến thường xuyên nhất giữa các quân nhân trong ký túc xá gần đây.
Rằng ở đây chắc chắn còn lượng lớn lương thực.
‘Người đàn ông này…. Đã lấy lương thực từ đây.’
Thắc mắc về việc tại sao hắn lại mang lượng lớn lương thực của nhiều người như vậy chỉ để đổi lấy một người phụ nữ đã được giải đáp.
‘Chắc chắn …giọng nói nghe rất quen.’
Ở ký túc xá hắn im lặng, nhưng từ khi lên xe hắn bắt đầu nói chuyện với cô bằng giọng dâm tà.
Và vừa nãy ở nhà kho ngoại ô nào đó, hắn vừa sờ soạng cơ thể Oh Na-yeon vừa nói chuyện.
Giọng nói đó chắc chắn cô đã nghe ở đâu đó.
‘D, dù sao thì cũng phải tìm cơ hội bỏ trốn…!’
Oh Na-yeon run rẩy khi nhớ lại khoảnh khắc bị quấy rối vừa nãy.
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong một tuần ở đây.
Hắn là kẻ điên dâng hiến lượng lớn lương thực để ôm ấp phụ nữ.
Có thể là một tên biến thái thích tra tấn tình dục cũng nên.
‘Nhưng, …nhưng làm thế nào.’
Xung quanh trung tâm thương mại nhìn từ trên xe toàn là zombie.
Kể cả có cởi trói tay và trốn thoát thì cô cũng không tự tin sống sót bên ngoài.
‘…Ji-ho à.’
Oh Na-yeon rơi nước mắt trong tình cảnh tuyệt vọng và nhớ đến bạn trai.
"A! Chú ơi!"
Đang đi theo sau người đàn ông, khi bước vào bên trong trung tâm thương mại, tiếng phụ nữ vang lên.
Nghe thấy giọng nói đó, Oh Na-yeon giật mình ngẩng đầu lên.
‘…Oa, đẹp quá.’
Cảm nhận đầu tiên của Oh Na-yeon khi thấy Yoo Ha-yeon là sự kinh ngạc.
Có lẽ là do vẻ ngoài sạch sẽ trong thảm họa zombie này chăng.
Không, trừ đi phần đó thì ngoại hình của Yoo Ha-yeon cũng đẹp đến kinh ngạc.
Cô gái đó mỉm cười rạng rỡ và sà vào lòng người đàn ông bí ẩn khi hắn bước vào trung tâm thương mại.
Trông như một cặp tình nhân hạnh phúc.
"Là người đó ạ?"
"Ừ."
Và Yoo Ha-yeon cũng nhận ra sự hiện diện của cô.
Oh Na-yeon nhìn thấy vẻ đẹp của Yoo Ha-yeon, ngay lập tức nghĩ đến việc có người để cầu cứu.
"Ưm ưm━! Ưm ưm━!"
Vì thế dù bị bịt miệng, cô vẫn cố gắng hét lên hết mức có thể.
Quan hệ giữa Yoo Ha-yeon và người đàn ông kia có vẻ rất tốt.
Hơn nữa Yoo Ha-yeon trông có vẻ là người bình thường.
Nếu là người bình thường thì có thể sẽ thương hại bộ dạng này của cô và xin người đàn ông kia giúp đỡ.
Nhưng.
"Hưm, …chụt, chùn chụt."
Yoo Ha-yeon đang nhìn cô, khi người đàn ông kéo khẩu trang xuống và đưa mặt lại gần.
Cô ấy đỏ mặt và bắt đầu quấn lưỡi với hắn.
‘…Không thể nào.’
Nhìn cảnh đó, hy vọng của Oh Na-yeon sụp đổ.
Người đàn ông tham lam đôi môi của Yoo Ha-yeon và bắt đầu xoa bóp mông cô ấy theo ý thích.
Nhìn thế nào thì quyền chủ động cũng nằm trong tay người đàn ông.
Yoo Ha-yeon không hề phản kháng.
Ngược lại còn vui vẻ vòng tay qua eo hắn và áp sát ngực vào.
"Nào, vậy thì giới thiệu bản thân chút nhé, dù sao cũng là nơi sẽ ở một thời gian mà."
Hôn nhau xong một lúc.
Người đàn ông đang thỏa thích xoa bóp mông Yoo Ha-yeon quay lại nhìn Oh Na-yeon và cười nhếch mép.
Rồi tháo kính râm và mũ ra.
"……Hự."
Oh Na-yeon nhìn khuôn mặt người đàn ông sau lớp kính râm, kinh ngạc nín thở.
"Ồ, gì đây. Em nhận ra tôi ngay à? Vui đấy chứ?"
Người đàn ông bí ẩn là Lee Seo-ho.
Kẻ mà bọn họ đã đùn đẩy công việc và bóc lột.
Cuối cùng bị quân lính lôi đi và giết chết.
‘R, rõ ràng nghe nói là đã chết rồi mà….’
Cô nghe nói quân lính đã xác nhận chắc chắn hắn bị zombie cắn.
Người đó, đang sống sờ sờ.
"Khó chịu lắm hả? Tôi cởi ra cho ngay đây."
Trong khi cô nhìn hắn với đôi mắt kinh ngạc, Lee Seo-ho mỉm cười dịu dàng và tiến lại gần.
Rồi bất ngờ thay, hắn cởi trói cho Oh Na-yeon.
Thậm chí còn tháo cả miếng vải bịt miệng và lấy khăn trong miệng cô ra.
"A, anh, …còn sống sao?"
"Vậy có muốn sờ thử không? Xem ấm hay lạnh?"
Trước câu hỏi đầy kinh ngạc của Oh Na-yeon, Lee Seo-ho bước tới đặt tay lên vai cô.
Và bàn tay còn lại tự nhiên hướng về phía giữa hai chân cô.
"K, không! Đừng làm thế!"
Oh Na-yeon hoảng hốt hất tay hắn ra và lùi lại phía sau.
Rồi cô ôm lấy cơ thể như để bảo vệ bản thân và trừng mắt nhìn hắn.
"Tôi có bạn trai rồi. …Hơn nữa anh, chẳng phải đã có phụ nữ để giải tỏa dục vọng rồi sao!"
Cô chỉ vào Yoo Ha-yeon đang đứng ngơ ngác nhìn hai người từ phía sau Lee Seo-ho.
Rõ ràng cô nghĩ hắn mua mình về vì không có phụ nữ để ôm ấp.
Nhưng hắn đã có một người phụ nữ xinh đẹp hơn cô nhiều để làm theo ý muốn.
‘Vậy tại sao lại là mình….’
Oh Na-yeon nghi hoặc trừng mắt nhìn Lee Seo-ho.
Biết đâu trong một tuần hắn sẽ không động vào cô và bỏ qua.
Nếu mục đích của hắn không phải là cưỡng hiếp cô.
Nếu làm tốt thì cô có thể giữ được lần đầu của mình.
Phán đoán như vậy, Oh Na-yeon định liều mạng ngăn cản bàn tay của hắn.
Nếu cần thiết thì sẽ chạy ra khỏi trung tâm thương mại này.
‘Đang nghĩ thế chứ gì.’
Và Lee Seo-ho đã biết thừa suy nghĩ của Oh Na-yeon.
Đương nhiên rồi, cô ta là người phụ nữ coi trọng trinh tiết đến mức không cho bạn trai động vào.
Trong hoàn cảnh bị bán đi như gái điếm thế này, cô ta tuyệt đối không muốn bị cướp mất lần đầu.
‘Tất nhiên thế thì tôi cũng thấy chán.’
Lee Seo-ho đối mặt với Oh Na-yeon đang trừng mắt nhìn mình và cười nhếch mép.
Tất nhiên nếu muốn thì việc cưỡng hiếp Oh Na-yeon dễ như trở bàn tay.
Nhưng thế thì chưa đủ.
Đó không phải là kết quả trả thù mà hắn mong muốn.
...
Tôi cởi trói cho Oh Na-yeon xong, nhún vai nói với cô ấy.
"Không muốn làm thì thôi."
"……Dạ?"
Oh Na-yeon làm vẻ mặt ngạc nhiên.
Vì cô ấy biết mình bị bán với giá bao nhiêu.
Hình ảnh hắn từ bỏ chỉ vì một câu không muốn làm, sau khi đã giao nộp lượng lớn lương thực để mang cô về.
Cô ấy lộ vẻ mặt khá bối rối trước hình ảnh đó.
Có lẽ cô ấy đã dự đoán tôi sẽ cưỡng bức cô ấy chăng.
"A~ đói quá. Ha-yeon à, ăn cơm nhé?"
"Vậy để em chuẩn bị ngay cho ạ!"
Tôi hành động với thái độ không quan tâm đến cơ thể của Oh Na-yeon.
Tất nhiên dùng sức để cướp lấy trinh tiết của cô ấy cũng khá thú vị.
‘Nhưng thế thì lại tạo ra lý do, mất vui.’
Việc bị cướp mất trinh tiết là do gã đàn ông kia cưỡng bức.
Sự thật đó sẽ tạo ra cái cớ ‘không còn cách nào khác’ cho cả Oh Na-yeon và Han Ji-ho.
Kết quả nhạt nhẽo đó không phải là điều tôi muốn.
"Đi thôi, em cũng đói đúng không?"
"……."
Tôi ra hiệu cho Oh Na-yeon đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Cô ấy nhìn tôi đầy nghi ngờ.
‘Nghi ngờ là phải.’
Và sự nghi ngờ đó là chính xác.
Nhưng thắc mắc của cô ấy không duy trì được lâu.
Xèo xèo….
Tôi đã nghe thấy gần đây, nhưng có lẽ với Oh Na-yeon thì đây là âm thanh mấy tháng rồi mới được nghe.
Đó là tiếng thịt chín trên vỉ nướng.
"……C, cái đó."
Tiếng xèo xèo chín tới cùng mùi thơm ngậy không thể cưỡng lại của mỡ lợn bốc lên.
Lưu ý là để tránh ám mùi vào đồ đạc, chúng tôi nướng thịt ở lối đi nối giữa tầng 3 trung tâm thương mại và bãi đậu xe.
Khá xa nơi chúng tôi sinh hoạt.
Ực.
Oh Na-yeon, người vừa nãy còn trừng mắt như muốn cắn tôi nếu bị động vào.
Giờ đây nhìn chằm chằm vào vỉ nướng như bị hớp hồn bởi món thịt ba chỉ không ngờ tới.
"Đói không?"
Và tôi cầm kẹp nướng thịt hỏi cô ấy.
Oh Na-yeon mắt sáng rực nhìn tôi.
Chắc là đói lắm.
Chỉ riêng lũ quân nhân bị giảm khẩu phần ăn trông đã tuyệt vọng rồi, thì tầng lớp dân thường bên dưới làm sao mà no bụng được.
Suy nghĩ đó chưa dứt thì tiếng bụng Oh Na-yeon reo lên.
Ọt ọt….
"…Ư ư."
Xấu hổ vì tiếng động đó, Oh Na-yeon đỏ mặt ôm bụng.
"Không sao. Tôi hiểu mà. Tôi cũng từng chịu đói cùng em rồi còn gì."
"……."
Được an ủi nhẹ nhàng, Oh Na-yeon nhìn tôi có chút cảm động.
Và lộ vẻ mong chờ.
Giọng điệu của tôi nghe như thể coi cô ấy là người thân thiết.
Dù cô ấy rất thù địch với tôi, nhưng cô ấy làm vẻ mặt hy vọng tôi sẽ chia cho cô ấy món thịt ba chỉ trông ngon lành kia.
Đáp lại sự mong đợi đó, tôi mỉm cười dịu dàng và đưa tay ra.
"Nào, chắc đói lắm, ăn nhiều vào."
Thứ tôi đưa ra là đồ hộp.
Cá ngừ đóng hộp.
"Ơ? Dạ, ơ? C, cái này…!"
Nhìn thấy hộp đồ hộp, Oh Na-yeon bối rối nhìn luân phiên tôi và vỉ nướng.
Cô gái vừa nãy còn trừng mắt nhìn tôi, lòng tự trọng không cho phép cô ấy trực tiếp nói ra điều mình muốn.
"A ưm~ Chú nướng khéo quá."
"Ngon không?"
"Vâng ạ!"
Trong lúc cô ấy bối rối ấp úng, Yoo Ha-yeon cuốn thịt và cơm vào rau sống tươi ngon và ăn ngon lành.
"Chú ơi, a~."
"Nhồm nhoàm."
Và cô ấy cũng đút cho tôi miếng cuốn ngon lành, chúng tôi bắt đầu thưởng thức thịt.
Bản thân đang đói.
Và một hộp đồ hộp trên tay.
Trước mắt là hai người đang thưởng thức sơn hào hải vị.
Cảnh tượng đó cùng cơn đói và tinh thần mệt mỏi vì thiếu thốn mấy tháng trời.
Đủ để khiến cái lòng tự trọng rẻ rúng kia trở nên vô dụng.
"……Cho tôi."
"Nhồm nhoàm, …gì cơ?"
Cuối cùng Oh Na-yeon cúi đầu run vai, khó khăn mở lời.
"C, cho tôi …một ít thôi, …không được sao?"
‘Dễ dụ vãi.’
Tôi đang thưởng thức thịt trong miệng, suýt bật cười trước dáng vẻ của Oh Na-yeon, người đã bị khuất phục chưa đầy vài phút.
Tôi cứ tưởng ít nhất cũng phải chịu đựng được một ngày chứ.
"D, dọn dẹp hay nấu ăn hay giặt giũ, b, bất cứ việc vặt nào tôi cũng sẽ làm…! C, cho tôi một ít thôi không được sao?"
"Sao thế? Đã đưa lương thực cho em rồi mà."
Tôi chỉ ngón tay vào hộp đồ hộp tôi đã đưa.
"Cái đó cũng quý lắm đấy."
"Nh, nhưng mà…!"
Tất nhiên cái đó không thể thỏa mãn được Oh Na-yeon, cô ấy rưng rưng nước mắt nhìn tôi.
Nhìn vào mắt cô ấy, tôi lắc đầu.
"Xin lỗi, nhưng thịt này thực sự rất quý."
Đây là thảm họa zombie.
Điện đã cắt thì hệ thống làm lạnh không thể hoạt động, vì thế thịt tươi đúng là như ảo ảnh.
Nên lời nói của tôi có sức thuyết phục.
"Cái này tôi chỉ có thể chia sẻ với người phụ nữ của tôi thôi."
"Chú này thật là…."
Tôi ôm vai Yoo Ha-yeon bên cạnh, Yoo Ha-yeon đỏ mặt ôm má.
Và Oh Na-yeon im lặng cúi đầu trước lời nói của tôi.
Vì cô ấy cũng biết thịt ba chỉ tươi sống thế này không phải là thứ tầm thường.
"Hoặc là, cũng không phải không có cách."
"C, cách gì vậy ạ?"
Tôi nói như thể ban ơn, Oh Na-yeon mắt sáng lên hỏi tôi.
Và tôi ghé sát vào tai cô ấy thì thầm.
"Sóc lọ cho tôi một lần thì tôi chia cho."
"Ư ưt…! A, anh rốt cuộc là…!"
Nghe tôi nói, Oh Na-yeon đẩy tôi ra, đỏ mặt và lại bắt đầu trừng mắt.
"Rốt cuộc là sao? Nếu không thì tại sao tôi phải chia sẻ lương thực quý giá này cho em?"
Tôi không quan tâm đến ánh mắt trừng trừng của Oh Na-yeon mà nói một cách đường hoàng.
"Quên rồi sao? Tôi đã giao nộp bao nhiêu lương thực để mang em về. Bây giờ hộp đồ hộp trên tay em cũng là đáng quý lắm rồi đấy."
Nghe tôi nói, Oh Na-yeon không thể phản bác được gì.
Đúng như tôi nói, số lương thực tôi giao nộp là quá nhiều chỉ để đổi lấy một người phụ nữ.
Hơn nữa cô ấy đã từ chối quan hệ với tôi.
Trong tình cảnh đó, bản thân lại đòi ăn thịt một cách trơ trẽn.
"……Ư ưt."
Oh Na-yeon chỉ biết rưng rưng nước mắt trừng nhìn tôi mà không làm được gì.
‘Thế này chắc được rồi.’
Tôi nghĩ đã chuẩn bị xong hòm hòm, lại cười dịu dàng nói với cô ấy.
"Và suy nghĩ kỹ đi. …Tôi có bảo em dang chân ra đâu? Chỉ cần dùng tay làm cho ra một lần là được."
"……Dạ?"
Giọng nói thì thầm của tôi khiến ánh mắt Oh Na-yeon bắt đầu dao động.
"Dù sao thì trên xe cũng đã đụng chạm chán chê rồi còn gì? Sờ dương vật của tôi thì có sao đâu?"
Xèo xèo….
Ực.
Tiếng Yoo Ha-yeon nướng thêm thịt ba chỉ trên vỉ vang lên, Oh Na-yeon mím chặt môi.
Như để kìm nén nước miếng đang trào ra.
Càng làm thế, ánh mắt cô ấy càng dao động dữ dội hơn.
"Có thể có được thịt ba chỉ quý giá chỉ bằng cách dùng tay lắc vài lần. …Từ chối mới là kẻ ngốc không phải sao?"
Oh Na-yeon nắm chặt tay.
Như thể có điều gì đó vướng mắc khiến cô ấy không thể dễ dàng đưa ra quyết định.
Tôi biết chướng ngại vật của cô ấy là gì nên bồi thêm một câu.
"Nếu tôi là bạn trai em, thấy bạn gái được no bụng thì sẽ không oán trách chỉ vì chuyện cỏn con đó đâu? Ngược lại còn thông cảm ấy chứ."
Thế là ánh mắt Oh Na-yeon ngừng dao động.
Cô ấy nhìn tôi như đã quyết tâm.
.
.
"A…. Đúng rồi. Dùng sức lắc mạnh hơn chút nữa."
"……."
"Xí, em cũng có thể làm tốt cho chú mà."
Tôi ngồi trên ghế, dựa đầu vào ngực Yoo Ha-yeon và bắt đầu nhận sự phục vụ bằng tay của Oh Na-yeon.
"…Hư ưt, …hức."
Oh Na-yeon nắm lấy dương vật của tôi bằng bàn tay nhỏ bé, đỏ mặt và khóc thút thít.
"Xin lỗi…. Xin lỗi Ji-ho à…."
Cô ấy gọi tên bạn trai mình và khóc nức nở vì tội lỗi.
‘Mới thế này đã xin lỗi thì hơi sớm đấy.’
Tôi thẳng lưng, tiến lại gần Oh Na-yeon đang cầm dương vật tôi lắc.
Và lén đưa tay ra bóp vú cô ấy.
"Á! L, làm cái gì thế ạ!"
"Làm gì đâu, cứ thế này thì khó ra lắm nên tôi giúp thôi mà."
"Đ, điều kiện là chỉ dùng tay thôi mà!"
"Ai bảo gì đâu? Chỉ bóp ngực em chút thôi. Không muốn ăn thịt à?"
"……Hư ức."
Cuối cùng Oh Na-yeon nhăn mặt oan ức và lại bắt đầu lắc dương vật tôi bằng tay.
"Ưt, …hư ưt."
Và đồng thời khi tôi bắt đầu mân mê vú cô ấy, tiếng rên rỉ mỏng manh bắt đầu thoát ra.
‘Đầu vú đã cương rồi này.’
"Hiiic!"
Tôi luồn tay vào khe hở áo cô ấy, bóp da thịt trần trụi bên trong áo lót.
Và dùng ngón trỏ và ngón cái kích thích đầu vú đang cứng lại.
"Ha ưt! K, khoan đã! Dừng lại…!"
"Nhanh lên. Tôi bắn ra thì em mới được ăn. Muốn ăn thịt nguội ngắt à?"
Sột soạt sột soạt.
Lời nói của tôi và kích thích từ việc bóp núm vú khiến Oh Na-yeon bắt đầu lắc tay nhanh hơn.
Quả nhiên có lực hơn lúc nãy nên sướng hơn hẳn.
‘Hơn nữa ánh mắt trừng trừng kia….’
Làm với người phụ nữ luôn nhìn mình bằng ánh mắt yêu thương như Yoo Ha-yeon, rồi được người phụ nữ thế này sóc lọ cho, kích thích thật mới lạ.
"Khư ư, ra đây!"
Cuối cùng khi kích thích tích tụ đến mức độ nào đó, cảm giác muốn xuất tinh ập đến, tôi bóp mạnh núm vú Oh Na-yeon và bắn tinh.
Phụt, phụt.
"Ha ư ư ưt!"
Đầu vú bị kích thích mạnh, đồng thời tiếng rên rỉ cũng thoát ra từ miệng Oh Na-yeon.
"Vậy …giờ được rồi chứ ạ?"
Lau tay thô bạo, Oh Na-yeon nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ.
Ý là đã làm cho ra rồi thì đưa thịt đã hứa đây.
"Ưm, chụt, chùn chụt."
Tôi được Yoo Ha-yeon dọn dẹp dương vật bẩn thỉu vì tinh dịch, và đưa miếng thịt đã hứa ra.
Dùng đũa gắp một miếng.
"Nào, ăn đi."
"……Dạ?"
Khuôn mặt cô ấy bao trùm bởi sự bối rối.
"Gì, không lẽ em nghĩ có thể ăn hết chỗ thịt này á? Chỉ với một lần sóc lọ?"
"C, cái đó! Lời hứa khác mà! Anh bảo làm bằng tay thì cho ăn…!"
"Thì đang cho đây còn gì. Không ăn à?"
Oh Na-yeon lộ vẻ mặt tuyệt vọng vì oan ức và hụt hẫng.
Có vẻ không thể tin được là mình đã bất chấp liêm sỉ sờ mó dương vật đàn ông chỉ để đổi lấy một miếng thịt nhỏ bé này.
"Không thích thì thôi."
"K, khoan đã…!"
Nhưng dù sao thì đã làm rồi mà từ bỏ cả miếng thịt nhỏ này thì đúng là công cốc.
Vì thế Oh Na-yeon run rẩy mở miệng nhận lấy miếng thịt.
"…Hà ưm."
Và biểu cảm của cô ấy bừng sáng trong nháy mắt.
‘Không thể tin được đâu.’
Tôi cũng có biểu cảm y hệt khi lần đầu nướng thịt ăn sau khi thức tỉnh kỹ năng Tái Chế.
Miếng thịt này đối với cô ấy, người đã ăn uống kham khổ và chỉ ăn đồ hộp suốt thời gian qua.
Thực sự cảm thấy đặc biệt.
Và miếng thịt trôi tuột xuống cổ họng vào bụng trong nháy mắt.
Cô ấy lại nhìn lên vỉ nướng với khuôn mặt đói khát.
"Nào, vậy chuyển sang bước tiếp theo luôn nhé?"
"……."
Trước lời nói bất ngờ của tôi, Oh Na-yeon nhìn tôi với vẻ mặt thắc mắc.
Tôi dựng đứng dương vật đã được miệng Yoo Ha-yeon làm sạch sẽ lên và mỉm cười với cô ấy.
"Lần này nếu làm bằng miệng thì tôi sẽ cho nhiều hơn chút."
"……."
Ánh mắt Oh Na-yeon lại bắt đầu dao động.
Cái bụng đói.
Lượng thức ăn chưa thỏa mãn.
Nhưng đã nếm được mùi vị của thịt.
‘Hơn nữa tay thì cũng đã làm rồi.’
Trong kỹ thuật của nhân viên bán hàng có cái gọi là ‘Put in the door’.
Hay còn gọi là đặt chân vào cửa.
Trước khi đưa ra yêu cầu lớn thì bắt đầu từ yêu cầu nhỏ rồi từ từ tăng lên, cuối cùng đạt được mục đích, một kỹ thuật nổi tiếng.
‘Vậy thì mất bao lâu nhỉ.’
Từ sóc lọ cho đến khi Oh Na-yeon dang chân ra.
Cho đến khi tự mình dang chân cầu xin tôi đụ.
Tôi mỉm cười với sự mong đợi đó, vui vẻ nhìn Oh Na-yeon đang run rẩy ánh mắt.
‘Tao sẽ ăn ngon lành trinh tiết bạn gái mày. Ji-ho à.’
Và tôi nhớ đến hắn, kẻ giờ này chắc đang đói khát ở ký túc xá và nhớ về bạn gái.
0 Bình luận