Web Novel

Chương 98

Chương 98

Kim Tae-young cứng người trước khung cảnh trước mắt.

‘…Cái này, rốt cuộc là.’

Những người đàn ông và phụ nữ khỏa thân ngồi trên sàn bãi đậu xe lạnh lẽo.

Thậm chí giữa hai chân những người đàn ông còn đeo thứ trông như đai trinh tiết.

Phía sau là những chiếc lều cá nhân.

Một môi trường tồi tàn khác hẳn với tình hình bên trong bách hóa.

Và như để chứng minh điều đó, những nam nữ với đôi mắt đục ngầu mất hết hy vọng đều nhìn Kim Tae-young với vẻ mặt tuyệt vọng.

“Seo, Seo-ho à. …Cái này rốt cuộc là gì.”

Kim Tae-young hỏi người đàn ông biết lý do họ ở đó.

Lee Seo-ho.

Chủ nhân của bách hóa này.

Người điều khiển zombie và sở hữu tinh thể, một con người đặc biệt.

Và Kim Tae-young.

Cầu mong suy nghĩ của mình là sai.

Lee Seo-ho đang liếc nhìn Kim Tae-young, chậm rãi mở miệng.

“Bọn chúng là gia súc.”

Không một chút dối trá.

Anh giải thích về họ theo suy nghĩ của mình.

“……Ý cậu là sao?”

Và trước lời nói thản nhiên của Lee Seo-ho, Kim Tae-young không vội phán xét mà hỏi rõ sự tình.

“Lúc nãy tớ bảo bị zombie mặc áo choàng cắn đúng không.”

“……Ừ.”

“Bọn chúng đã bán đứng tớ. Phải chọn một người chết và chúng chọn tớ. Trước đó tớ bị dùng làm nô lệ. Giống mấy gã đàn ông ở tầng 1 khách sạn ấy. …Không, tệ hơn thế một chút.”

“Nên là …cậu đang trả thù sao?”

“Trả thù?”

Lee Seo-ho khúc khích cười trước câu nói của Kim Tae-young rồi trả lời.

“Không, chỉ là bọn chúng vốn dĩ sống như thế mới đúng nên tớ để vậy thôi. Cậu có mặc quần áo và cho gia súc nhà ở không?”

Giọng nói vô cảm, không chút cảm xúc của Lee Seo-ho khiến Kim Tae-young cảm nhận được lời anh nói là thật lòng.

Rằng anh thực sự coi những người kia là gia súc.

Chính vì thế.

Kim Tae-young lẩm bẩm với vẻ mặt sốc.

“…Nói thế mà nghe được à?”

“…….”

“Coi con người như gia súc mà là đúng đắn sao!”

Thấy Kim Tae-young hét lên.

Lee Seo-ho trực cảm.

‘Quả nhiên, …làm bạn khó rồi đây.’

Đã giải thích sơ qua hoàn cảnh của mình.

Tất nhiên không kể chi tiết những gì đã chịu đựng nhưng vốn dĩ Kim Tae-young cũng không có ý định nghe thêm.

Cậu ta phủ nhận hành động này của Lee Seo-ho.

Dù anh có gặp chuyện gì, việc anh đang làm là phi nhân tính.

Như nhân vật chính trong truyện tranh đối mặt với kẻ ác.

“Dừng lại ngay! Seo-ho, cậu đâu phải người như thế này! Dừng lại đi và thả những người đó ra!”

Và cái dáng vẻ giống nhân vật chính của Kim Tae-young vốn dĩ khá ưng ý.

Trong khoảnh khắc.

Lee Seo-ho cảm thấy chướng mắt.

“Thả ra á?”

“Phải, dù thế giới có thế nào đi nữa. Đó không phải việc con người làm với con người.”

Không hẳn là nghĩ ý kiến của Kim Tae-young sai.

Chỉ là.

‘Dù sao mấy người đó, có liên quan gì đến cậu đâu.’

Lee Seo-ho muốn hỏi như vậy.

Những người không liên quan gì.

Thậm chí thế giới này là thế giới diệt vong đã quá muộn để nghĩ cho người khác.

Vậy mà cậu vẫn định hành động đúng đắn vì người khác sao.

Lee Seo-ho nảy sinh nghi vấn đó với Kim Tae-young.

Vì thế.

Lee Seo-ho cười khẩy nói.

“Tại sao tôi phải làm thế?”

Rầm!

Ngay lập tức Kim Tae-young túm lấy cổ áo Lee Seo-ho và đẩy mạnh vào tường.

Trong mắt cậu rực lửa giận dữ.

Con người chính nghĩa không thể chịu đựng khi thấy bất công.

Đó chính là Kim Tae-young.

Và Lee Seo-ho thấy Kim Tae-young thật nực cười.

“Sao nóng nảy thế? Ở khách sạn cậu cũng làm nô lệ ngon ơ mà.”

“Cái đó với cái này giống nhau à?! Ít nhất người ở đó bị coi là nô lệ chứ không bị coi là gia súc! Cậu nghĩ đàn ông ở đó với những người ở đây có cùng biểu cảm sao?!”

“Tae, Tae-young à….”

Cha Hye-yeon ở phía sau thấy tình hình trở nên bạo lực liền cẩn thận nắm lấy áo cậu.

Nhưng dù bạn thanh mai trúc mã can ngăn, Kim Tae-young vẫn không lùi bước.

Dù đối phương có sức mạnh thần bí thế nào.

Cậu cũng không bẻ cong ý chí của mình.

Cũng nhờ niềm tin đó của cậu mà những người ở trường học mới được cứu.

“Lee Seo-ho…. Tớ không nghĩ cậu là kẻ tồi tệ nhất.”

“…….”

“Tớ không biết rõ sự tình nhưng cũng hiểu cậu đã bị những người đó làm gì. Dù vậy, không, thế nên hãy dừng lại ở mức này thôi.”

“Dừng lại nghĩa là…. Bảo tớ chăm sóc những người đó à?”

“……Không, ít nhất hãy thả tự do cho họ. Đó không phải cuộc sống của con người.”

Ra ngoài thì có zombie.

Nhưng dù vậy Kim Tae-young phán đoán rằng vẫn tốt hơn cuộc sống gia súc.

Dù cuộc sống có tuyệt vọng thế nào.

Sống như thế kia thì không phải là sống.

Và trước lời nói đó của Kim Tae-young, Lee Seo-ho ngẩng đầu nhìn trần nhà bãi đậu xe tối tăm.

Trước mắt anh hiện lên cửa sổ Main Quest.

Nút [Hoàn thành] đã xuất hiện.

‘Bảo đưa về là vì cái này đây.’

Giờ thì Lee Seo-ho mới hiểu tại sao lại xuất hiện Quest thế này.

Không biết hệ thống có ý chí hay không.

Nhưng bảo xác nhận là ‘Bạn Bè’.

Chính là nói về điều này.

Và kết quả.

Kim Tae-young được phán định không phải là bạn bè.

“Mau trả lời đi! Rằng sẽ thả những người đó ra. Vẫn chưa muộn đâu! Đừng lặp lại sai lầm nữa! Seo-ho à!”

Kim Tae-young thấy Lee Seo-ho không trả lời liền hét lớn lần nữa.

Và trước hành động đó của Kim Tae-young.

Tất cả nam nữ khỏa thân trong bãi đậu xe đều run rẩy sợ hãi.

‘…Thằng kia sao thế.’

‘Điên rồi à?’

‘Lỡ vạ lây đến chúng ta thì….’

Họ chỉ thấy sợ hãi.

Chỉ cần Lee Seo-ho nói một câu, họ biết lũ zombie vây quanh sẽ làm gì họ.

Và Lee Seo-ho, trung tâm của mọi hỗn loạn này.

‘Láo xược thật.’

Cái cảm giác chính nghĩa từng ưng ý của Kim Tae-young giờ bắt đầu thấy ngứa mắt.

Vì thế.

Anh nảy ra một ý tưởng hay.

“……Thôi, được rồi.”

“…Vậy thì.”

“Tớ sẽ thả những người đó ra.”

Trước câu trả lời của Lee Seo-ho, Kim Tae-young mới giãn cơ mặt đang căng cứng.

Nhưng không thể cười nổi.

Vì đã lờ mờ cảm nhận được Lee Seo-ho là người thế nào.

Cậu cũng nhận ra giờ đã quá muộn để quay lại làm bạn bè như lúc nãy.

Và Lee Seo-ho cũng vậy, anh tiếp tục câu chuyện.

“Nhưng mà cứ thế thả ra thì tớ thấy không thỏa mãn lắm.”

“……Gì cơ?”

“Tớ hơi tò mò. Về cái cảm giác chính nghĩa của cậu ấy.”

Trước lời nói tiếp theo của Lee Seo-ho, Kim Tae-young lại đanh mặt nhìn anh.

Thấy vậy, Lee Seo-ho nhếch mép cười nói.

“Trong cái thế giới điên loạn này, liệu cái cảm giác chính nghĩa của cậu …có phải là lựa chọn đúng đắn không. …Không tò mò sao?”

“Ý gì đây.”

“Đơn giản thôi.”

Lee Seo-ho dùng một tay đẩy nhẹ Kim Tae-young ra và nói.

“Chúng ta cá cược đi.”

“……Cá cược?”

“Nếu thắng, tớ sẽ thả những người đó ra theo ý cậu. Không, tớ sẽ cho họ sống sung túc luôn. Cung cấp vật tư vô hạn tại địa điểm mong muốn và tuyệt đối không đụng đến nữa.”

Đề nghị của Lee Seo-ho rất hấp dẫn.

Không chỉ đơn thuần là tự do khỏi kiếp gia súc.

Mà là cho sống cuộc sống gần như thế giới hòa bình trước kia.

Và Lee Seo-ho là người có thể làm được điều đó.

Nhưng Kim Tae-young không dễ dàng mắc bẫy câu chuyện của anh.

Rõ ràng điều kiện tốt thì cái giá phải trả cũng tệ tương ứng.

“…Nếu thua cược thì sao?”

Cái giá khi thất bại.

Đó là điều quan trọng nhất.

Nhưng Lee Seo-ho trái với suy nghĩ của cậu, cười khẩy nhún vai.

“Không có.”

“Không có á?”

“À không, nói đúng hơn là cái chết của những người đó? Chỉ là không phải do tớ giết mà là việc tất cả bọn họ chết hết chính là thua cược.”

“Vậy nội dung cá cược là….”

“Dẫn những người đó về đến trường học của cậu. Đó là điều kiện cá cược tớ đưa ra. Chết bao nhiêu người không quan trọng. Chỉ cần một người còn sống về đến trường của cậu là được.”

Và Lee Seo-ho cười khẩy vỗ vai Kim Tae-young.

“Gì vậy, lẽ nào cậu định bảo thả những người đó ra rồi sau đó mặc kệ họ tự lo liệu à? …Phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ.”

Kim Tae-young không thể phản bác lại lời chế giễu của Lee Seo-ho.

Chỉ thấy đầu óc rối bời.

‘Dẫn chừng đó người về trường…. Có khả thi không? Nhưng nếu thành công thì được đảm bảo an toàn và vật tư. …Vậy thì mọi người ở trường cũng sẽ không còn bị đói nữa.’

Chỉ xét điều kiện thì là vụ cá cược quá lý tưởng.

Nhưng thấy lấn cấn.

Tại sao Lee Seo-ho lại đưa ra vụ cá cược thế này.

“…Làm cái này cậu được gì?”

Phải biết được điều đó mới có thể trả lời.

Ngay lập tức Lee Seo-ho trả lời nhẹ tênh như không có gì.

“Thì, giải tỏa một sự tò mò thôi.”

“……Tò mò?”

“Phải, niềm tin cậu có là thật chứ không phải ảo ảnh. …Nếu cậu từ bỏ những người đó thì niềm tin của cậu cũng chỉ đến thế thôi. Giải tỏa sự tò mò đó.”

“…Chỉ vì chuyện cỏn con đó mà cậu chịu trách nhiệm an toàn cả đời cho bao nhiêu người kia sao?”

“Haha, với cậu là chuyện lớn chứ với tớ chả là gì.”

Trước câu trả lời của Lee Seo-ho, Kim Tae-young chống cằm suy nghĩ một chút.

Nhưng sự suy nghĩ đó chỉ kéo dài vài giây.

“Được.”

Kim Tae-young chấp nhận vụ cá cược của Lee Seo-ho.

“Thay vào đó, nhất định phải giữ lời đấy.”

Vốn dĩ nếu từ chối cá cược thì những người kia vẫn sẽ sống kiếp gia súc dưới trướng Lee Seo-ho.

Muốn giải thoát cho họ thì chỉ có cách mình nhận cá cược.

‘…Sẽ nguy hiểm đấy. …Nhưng làm được.’

Kim Tae-young tự tin.

Cậu chưa từng gặp khó khăn nào mà không vượt qua được khi mọi người cùng hợp sức.

Dù số người phải lo lắng nhiều lên.

Nhưng điều đó cũng có nghĩa là số người hợp sức cũng nhiều lên.

Và trước câu trả lời đầy tự tin của Kim Tae-young, Lee Seo-ho cười khẩy.

Soạt.

Anh đến gần Cha Hye-yeon ở phía sau và nắm lấy vai cô.

‘…Ưt.’

Lee Seo-ho đột nhiên đến gần khiến Cha Hye-yeon khẽ đỏ mặt nhưng không tránh tay anh.

“Vậy tớ sẽ cùng cô Hye-yeon đến trường trung học K đợi.”

“Gì cơ? Sao cậu lại đến trường bọn tớ…!”

“Phải đưa cô Hye-yeon về, và cũng phải xác nhận xem cậu có đưa những người đó về trường đàng hoàng không chứ? Muốn thế thì tớ phải đến trường.”

Lee Seo-ho đến gần Kim Tae-young đang trừng mắt và thì thầm.

“…Hay là cậu định lôi cô bạn thanh mai trúc mã vào vụ cá cược nguy hiểm này?”

“……Hự.”

Đúng như Lee Seo-ho nói, việc di chuyển về trường cùng chừng đó người rất nguy hiểm.

Không thể để Cha Hye-yeon tham gia vào việc đó.

‘Phải, dù sao nếu là Lee Seo-ho thì sẽ đưa Hye-yeon về an toàn….’

Với năng lực của anh ta thì có thể.

“Thay vào đó….”

Kim Tae-young túm chặt cổ áo Lee Seo-ho và trừng mắt nhìn.

“Nếu cậu dám làm gì kỳ lạ với Hye-yeon hay, …bất cứ ai ở trường. Tớ nhất định sẽ giết cậu.”

Điều lo lắng chỉ là sự an toàn của các cô gái.

Sợ rằng Lee Seo-ho dùng sức mạnh của mình gây hại cho họ.

Nhưng Lee Seo-ho thực lòng không có ý định đó.

“Đừng lo, tớ sẽ không làm chuyện xấu với người bên đó đâu.”

Lee Seo-ho cười khẩy nhìn xuống Kim Tae-young.

Anh thực sự không có ý định làm chuyện xấu.

Chỉ là.

‘Nếu là quan hệ đồng thuận đôi bên thì …không biết thế nào.’

Lee Seo-ho rất tò mò về hình ảnh của Kim Tae-young sau khi hành động chính nghĩa theo niềm tin của mình khi vụ cá cược kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!