Web Novel

Chương 92

Chương 92

Christine cảm thấy thế giới trong khoảnh khắc chuyển sang màu xám xịt.

Như thể mọi dòng chảy thời gian đều bị bóp méo.

Lee Seo-ho đứng dậy, ôm lấy ngực.

Choang!

Ngã gục xuống sàn.

“……Ơ?”

Bữa tiệc ồn ào nơi mọi người đều đang cười nói.

Như thể tất cả đều dừng lại, chỉ có thời gian của Lee Seo-ho và cô là trôi đi, bầu không khí của hai người khác biệt một cách kỳ lạ.

Và.

Mọi người đều nhận ra sự bất thường của Lee Seo-ho.

“Á á á á á!!”

Người phản ứng đầu tiên trước sự thay đổi của hắn là một trong những hầu nữ đang làm việc vặt.

Cô ta lấy tay bịt miệng hét lên.

Và những người trên bàn tiệc cũng đồng loạt tắt nụ cười, cứng đờ mặt mày trước sự thay đổi của Lee Seo-ho.

Cuối cùng.

Christine với cơ thể run rẩy, từ từ.

Đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

“…Seo, ho à.”

Cái tên của hắn mà bình thường cô ngại ngùng ít khi gọi.

Nhưng cảm giác nếu bây giờ không gọi thì sẽ không chạm tới được hắn nữa.

Cô run rẩy gọi tên hắn thêm lần nữa.

“Seo-ho à….”

Từ từ bước lại gần hắn.

Khuôn mặt tái nhợt, miệng sủi bọt mép một cách kỳ dị.

Cơ thể co giật.

“Seo-ho à…, Seo-ho à…! …Seo-ho à!!”

Christine lay người hắn, gào thét tên hắn không biết bao nhiêu lần.

“Seo-ho à! K, k, không được! Không được! Dậy đi! Seo-ho à! Hức, tỉnh lại đi!!”

Mất rồi.

Hơi ấm áp áp lấp đầy trái tim cô mà cô nghĩ khó khăn lắm mới có được.

Hơi ấm đó đang dần nguội lạnh.

“Ơ, hức, hơ…!”

Lee Seo-ho sủi bọt mép, người run bần bật, mắt trợn ngược.

Nhìn cảnh đó, linh cảm về một tương lai tàn khốc là cái chết của hắn, Christine ôm lấy hắn và hét lên thất thanh với xung quanh.

“B, bác sĩ!! T, trong số tín đồ có bác sĩ không!! Không, y tá cũng được! Ai cũng được!! Nhanh, nhanh lên!! Không thì…!!”

Christine rơi nước mắt với đôi mắt run rẩy vì tuyệt vọng.

“Seo-ho chết mất━!!”

Tiếng gào thét thê lương.

“Vâng, …vâng, vâng! T, tôi đi tìm ngay ạ!”

Trước tiếng gào thét đó, một hầu nữ đang đứng chết trân vội vàng chạy khỏi sảnh tiệc.

Và Heo Seo-jin, người đang quan sát tất cả.

Cô ta nhìn tiếng gào thét của Giáo chủ và cơn co giật của Lee Seo-ho.

Lấy tay che miệng và mỉm cười rạng rỡ.

‘Chết đi…, mau chết đi…. Cái thằng đàn ông rác rưởi kia…!’

Đã dùng độc.

Tất nhiên là rượu vang do chính cô ta mang đến, lại còn lén bỏ vào ly của hắn thông qua hầu nữ rót rượu.

Rõ ràng là một vụ ám sát đơn giản khiến bản thân Heo Seo-jin có thể bị nghi ngờ.

Nhưng biết làm sao được.

‘Thế giới này giờ không còn camera, cũng không có kẻ phản bội nào nói ra chỉ thị ám sát của ta.’

Chỉ bằng nghi ngờ thì không thể xử lý cô ta được.

Vốn dĩ đa số phụ nữ trong khách sạn này đều có ác cảm với đàn ông theo giáo lý của Hoàng Mai Giáo.

Cái chết của một gã đàn ông chẳng là gì cả.

Hơn nữa Giáo chủ Christine và Heo Seo-jin là mối quan hệ tin tưởng đã cùng nhau vượt qua khủng hoảng từ đầu đại dịch.

Dù nô lệ yêu quý có chết đi chăng nữa.

Cũng không đời nào nghi ngờ cô ta ngay lập tức.

‘Ngoài đương sự đã chết ra thì chẳng có ai chỉ điểm là ta làm cả.’

Tuy không đến mức hoàn hảo.

Nhưng thế này là đã xử lý an toàn Lee Seo-ho.

Chỉ có một vấn đề là.

“Kh, hư ư, hư hư….”

Việc nhịn cười chực trào ra thật khó khăn.

“Seo-ho à…! Làm ơn, đừng thế này! Cố lên! Tuyệt đối đừng chết!! Em tuyệt đối không cho phép!! Hức, không được mà…!! E, em…, hức, em mà không có anh thì…!”

Hình ảnh Giáo chủ ôm lấy hắn, lau bọt mép và gào khóc trông thật đáng thương, nhưng.

‘Đợi đấy, tôi sẽ sớm chữa lành nỗi buồn đó cho ngài.’

Dù sao cũng nghĩ đó chỉ là nhất thời.

Thế nhưng.

“Lạy Chúa, xin hãy tha thứ cho con vì đã sử dụng quyền năng mà Chúa chưa cho phép.”

Vị đại sứ ngoại giao của Trung tâm thương mại nãy giờ vẫn ngồi yên lặng.

Grace lẩm bẩm điều gì đó và đứng dậy.

“Seo-ho à…, hức, Seo-ho à…. Làm ơn, hức, làm ơn….”

Và cô ấy đến gần Christine đang nức nở cúi đầu.

Nhẹ nhàng quỳ xuống và đặt tay lên vai cô.

Một dáng vẻ kỳ lạ, di chuyển ôn hòa một mình giữa tình huống hỗn loạn và cấp bách.

Như bị thu hút bởi sự kỳ lạ đó.

Christine đang rơi nước mắt lã chã ngẩng đầu lên.

‘Thánh nữ’ trước mặt đang tỏa hào quang và mỉm cười nhân từ.

“…Hỡi con chiên lạc lối, Chúa sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ trước kẻ cầu xin sự giúp đỡ của Người.”

“…….”

Christine cảm thấy môi mình run rẩy trước giọng nói của cô ấy.

Dù cho đến nay cô vẫn giả vờ thực hiện phép lạ, thần thánh hóa bản thân để xây dựng tà giáo.

Nhưng giờ đây khi đối mặt với cái chết của người quan trọng hơn cả mạng sống.

Christine, người từng thực hiện phép lạ.

Lại cúi đầu trước phép lạ của người khác một cách kỳ lạ.

Cô khóc vì sự khẩn thiết và van xin Grace.

“Làm ơn, hức, bất cứ điều gì, hức, tôi cũng làm…. Nếu là thần…. Làm ơn….”

Trước câu trả lời đó của Christine, Grace lại nở nụ cười nhân từ.

Tập trung năng lực nhận được từ Lee Seo-ho vào đầu ngón tay đang tỏa sáng hào quang.

Và dùng bàn tay đó nhẹ nhàng vuốt xuống ngực Lee Seo-ho.

Trước cảnh tượng như ảo ảnh đó.

Những người có mặt đều đồng loạt quên đi tình huống hiện tại và ngẩn ngơ nhìn theo.

Và một trong số họ.

Kẻ chủ mưu gây ra mọi chuyện, Heo Seo-jin.

“K, khoan đã…!!”

Cảm thấy mọi chuyện đang diễn biến kỳ lạ, cô ta đưa tay ra nhưng.

Bàn tay phép lạ của Grace đã truyền ánh sáng đó đi rồi.

Vút.

Lee Seo-ho, người vừa nãy còn run rẩy như sắp tắt thở.

Từ từ mở mắt.

Sắc mặt tái nhợt trở nên hồng hào, cái miệng sủi bọt mép cũng trở lại bình thường.

Cứ thế.

“A, a a a…!”

Christine ôm lấy người quan trọng mà cô tưởng chừng đã mất.

“Hức, ưt, hư ưt, …hư a a a a ang.”

Lại một lần nữa ôm vào lòng và cảm nhận hơi ấm đó bằng cả cơ thể.

。 。 。

Lee Seo-ho từ từ mở mắt.

Mùi hương quen thuộc của Christine xộc vào mũi cùng tiếng nức nở của cô ấy.

Và tiếp theo.

“L, làm thế nào….”

Giọng nói bối rối của Trưởng phòng Heo cũng lọt vào tai.

‘Grace làm tốt lắm.’

Lee Seo-ho quay đầu nhìn Grace bên cạnh Christine.

Cô ấy bắt gặp ánh mắt hắn, cười tươi và đỏ mặt.

Năng lực trị liệu của Grace.

Việc kiểm chứng năng lực đó đã được thực hiện hoàn tất qua việc chữa trị cho các nô lệ nam bên dưới.

Tất nhiên thể lực của cô ấy có bị tiêu hao.

Nhưng từ vết thương đơn giản đến cảm cúm, và những cơn đau không rõ nguyên nhân.

Cho đến những khuyết tật bẩm sinh.

Năng lực chữa trị của cô ấy đúng nghĩa là sức mạnh phục hồi những trạng thái bất thường cơ bản của con người.

Chữa độc thì chẳng là cái gì cả.

“Giáo chủ. Thôi đừng khóc nữa. Tôi khỏe rồi mà.”

“Ồn ào…. Hức, đồ ngốc này, em đã sợ đến thế nào chứ…!”

Lee Seo-ho ngồi dậy, dịu dàng xoa đầu Christine đang khóc.

Rõ ràng là người đàn ông vừa nãy còn sắp chết vì độc.

Nhìn thấy cảnh đó, Heo Seo-jin cứng đờ vì bối rối, không làm được gì.

‘Rốt cuộc làm sao có thể….’

Là Giáo chủ đã thực hiện phép lạ nào đó sao?

Nhưng cho đến nay chưa từng thấy phép lạ chữa bệnh.

Vậy là đã giấu giếm?

Không, rõ ràng đã thấy.

Người phụ nữ đến làm đại sứ ngoại giao đã chữa trị cho Lee Seo-ho bằng thứ ánh sáng kỳ lạ.

‘Chết tiệt thật…!’

Cơ hội ám sát Lee Seo-ho khó khăn lắm mới có được lại thất bại, Heo Seo-jin không giấu được ý định mà nắm chặt nắm đấm.

Và Lee Seo-ho đã tỉnh lại hoàn toàn.

Liếc nhìn thấy dáng vẻ đó.

Khẽ thì thầm vào tai Christine.

“Christine….”

“Hức, ừ…?”

“Vừa nãy anh …đã uống phải độc.”

“……Gì cơ?”

Nghe Lee Seo-ho nói, Christine cảm thấy lông tóc toàn thân dựng đứng, ngừng khóc.

Cô không hỏi lại xem có thật không.

Vì dáng vẻ vừa rồi của Lee Seo-ho rõ ràng là bất thường.

Và Giáo chủ sau khi nghe chuyện đó.

“…Là ai.”

Lạnh lùng lẩm bẩm.

“Là ai …đã cho Seo-ho uống độc?”

Ánh mắt chứa đầy hận thù của Giáo chủ, người suýt mất đi người quan trọng hơn cả mạng sống ngay trước mắt, hướng về phía những người xung quanh.

“Hí i ic!”

“K, không phải ạ…! Không phải tôi ạ!”

Và những người bắt gặp ánh mắt đó đều cảm thấy ớn lạnh sống lưng và xua tay.

Heo Seo-jin cũng vậy.

“Không phải ạ! Giáo chủ! Tại sao tôi lại làm chuyện đó chứ ạ!”

Câu trả lời đương nhiên.

‘Đằng nào thì…, cũng không có chứng cứ…!’

Thế giới bị diệt vong bởi Zombie.

Không thể kiểm tra vân tay, cũng không thể kiểm tra CCTV.

Dù có nghi ngờ nhưng nếu không bắt quả tang tại trận thì không thể đổ tội là thủ phạm.

Và.

Điều đó Lee Seo-ho cũng biết rõ.

“…….”

Chính vì vậy hắn biết ai bỏ độc nhưng cố tình không nói gì.

Tuy nhiên.

Không có nghĩa là không làm gì cả.

“Là ai…. Là ai, ai…!! Ai dám cả gan…!!”

Giáo chủ như muốn bắt ngay thủ phạm xé xác ra từng mảnh, giận dữ kiểm tra khuôn mặt những người xung quanh.

Cứ đà này thì như muốn giết hết tất cả mọi người ở đây.

Đôi mắt trừng trừng như dã thú.

Chỉ là thứ chảy ra không phải màu đỏ, nhưng nước mắt cô rơi xuống cảm giác như huyết lệ.

Và.

Trong sảnh tiệc đóng băng bởi giọng nói của Giáo chủ.

Thực sự đột ngột, một giọng nói không có ở đó vang lên.

“…E hèm.”

“Á á á á!”

Một hầu nữ đang cứng đờ trước ánh mắt của Christine hét lên vì giọng nói đột ngột vang lên bên cạnh mình.

Ngay lập tức mọi người đều hướng ánh mắt về phía đó.

Ở đó.

Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đen kiểu Hime-cut, đôi mắt sắc sảo đang mỉm cười nhếch mép và giơ thứ gì đó trên tay lên.

“Xin lỗi vì xuất hiện đột ngột. Tôi là …ưm, …gọi là gián điệp? mà Thủ lĩnh Trung tâm thương mại S phái đến.”

“……Gì cơ?”

“Không, làm sao, mà từ bao giờ…!”

Những người lần đầu thấy cô ta đều bối rối trước sự xuất hiện của cô ta, chớp mắt như nhìn thấy ma.

Nhưng.

Những nhân vật đã cùng Giáo chủ đến Trung tâm thương mại vài ngày trước để giao lưu.

Đặc biệt là một người trong số đó.

Heo Seo-jin biết cô ta là ai.

‘…Người phụ nữ xuất quỷ nhập thần đột nhiên xuất hiện ở Trung tâm thương mại.’

Nhận ra điều đó, Heo Seo-jin cảm thấy điềm báo chẳng lành.

Ánh mắt cô ta tự nhiên hướng về tay của Ryu Da-hee.

Thứ cô ta đang cầm trên tay.

“A a…. Tôi theo lệnh Thủ lĩnh đã thám thính khách sạn một chút. Nhưng mà….”

Là máy quay phim (Camcorder).

“Quay được cái này thú vị lắm, cùng xem nhé?”

Cô ta cười nhếch mép giống hệt Lee Seo-ho và lắc lắc cái máy quay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!