Web Novel

Chương 105

Chương 105

“Đến muộn quá đấy!!”

Đúng như Lee Seo-ho dự đoán, Christine vừa gặp đã lao vào lòng hắn với vẻ mặt mếu máo và tức giận.

“Bảo là liên lạc mỗi ngày mà! Bảo là hai ngày đến một lần mà! Không giữ lời nào mà còn dám vác mặt đến đây hả?! Đùa với tôi à?!”

“Ha ha, xin lỗi. …Công việc bận rộn hơn dự kiến nên đến muộn.”

“Lại đi chịch con nào chứ gì!”

“…….”

Lee Seo-ho không trả lời được vì không có gì để nói.

Lời Christine nói quá chính xác.

“Xấu tính thật…. Đã hứa sẽ trân trọng người ta mà….”

“Christine rất quan trọng. Đây là lời thật lòng. Chỉ là hiện tại có nhiều việc phải làm thôi.”

Lee Seo-ho nhẹ nhàng xoa đầu Christine đang rưng rưng nước mắt trong lòng mình.

Việc cô ấy quan trọng là thật.

Và hiện tại có nhiều việc phải làm cũng là sự thật.

Tất nhiên nếu hỏi việc cá cược với Kim Tae-young và chịch mấy cô gái bên đó có quan trọng không thì khó trả lời, nhưng.

Ít nhất để nắm quyền kiểm soát nhóm người ở trường trung học thì chịch là cách tốt nhất.

‘Cách đó cũng giúp có được quyền thống trị.’

Và lý do phải nắm quyền kiểm soát trường trung học.

Chính là về viên pha lê xanh lục ở trường trung học.

“Vậy…. Hôm nay đến thăm em đúng không?”

Christine ngước nhìn Lee Seo-ho với đôi mắt ướt át và hỏi đầy lo lắng.

Dáng vẻ đó thật đáng yêu nên Lee Seo-ho mỉm cười.

Sau đó.

“Ha a ng! Sướng quá…! Mấy ngày rồi mới có cặc Seo-ho…! Hư ưt…!♡”

Bạch bạch bạch⎯!

Lee Seo-ho khóa cửa phòng Christine và thỏa thích đâm vào lồn cô sau bao ngày xa cách.

‘Quả nhiên mùi hương này làm mình an tâm….’

Lee Seo-ho trần truồng ôm lấy Christine, tận hưởng mùi cơ thể cô và thúc dương vật vào lồn cô.

Như đã chờ đợi từ lâu, lồn của Christine co bóp chặt lấy dương vật, đòi hỏi tinh dịch.

“Của em…! Hư ư ng…! Anh là của em…! Dù có làm với con khác…! Ha a ng…! Cũng, hưt, tuyệt đối không được quên…!”

Christine nhìn Lee Seo-ho với ánh mắt mê hoặc và thè lưỡi ra.

Và Lee Seo-ho cũng đáp lại bằng cách hôn lên môi cô.

Cứ thế nếm trải nước bọt của nhau, Lee Seo-ho bắn tinh dịch vào tử cung Christine.

“Đến rồi đến rồi đến rồi♡ Cái thứ nóng hổi và đậm đặc ấy, nhiều vàooo⎯♡”

Phụt phụt phụt phụt!

“Ha ư ư ư ư ng!”

Dương vật cắm sâu vào lồn, trút ra một lượng lớn tinh dịch khiến Christine ôm chặt lấy hắn đến mức móng tay cắm vào da thịt.

Rồi cô co thắt thành âm đạo cho đến giọt cuối cùng, không chịu buông tha hắn.

“Chụt, chù ụ p…. Ha a…. Hôm nay, …phải bắn thật nhiều rồi mới được đi. Biết chưa?”

“…Đương nhiên rồi.”

Lee Seo-ho cũng tận hưởng mùi sữa của Christine sau thời gian dài chỉ vui vẻ với Cha Hye-yeon hay Yoo Ah-ra.

Sau đó, Lee Seo-ho trở về trường trung học K trước khi trời sáng.

“Cậu Seo-ho!”

Dù trời chưa sáng hẳn nhưng Yoo Ah-ra đang đi đi lại lại gần cổng trường, thấy Lee Seo-ho đến gần liền vội vã chạy tới.

Phập.

“May quá…!”

Cô lao vào lòng hắn.

“A, á…! Xin lỗi…. T, tại lo lắng quá nên….”

Rồi nhận ra mình vô thức ôm lấy Lee Seo-ho, cô đỏ mặt và tách ra khỏi hắn.

Lee Seo-ho chỉ nhìn Yoo Ah-ra một cách đáng yêu.

“Không có chuyện gì…. Chứ ạ?”

“Vâng, tôi đã nói rồi mà. Chạy trốn khỏi Zombie thì tôi tự tin lắm.”

“Dù sao lần sau đừng làm thế nữa. …Tôi lo đến mức không ngủ được đấy!”

Trước vẻ thản nhiên của Lee Seo-ho, Yoo Ah-ra hờn dỗi phản đối.

Thấy vậy, Lee Seo-ho khúc khích cười và khẽ tiến lại gần cô.

Ôm chặt lấy vai Yoo Ah-ra mềm mại và hỏi cô một cách ranh mãnh.

“Cô lo cho tôi đến thế sao?”

“Dạ? Th, thì là….”

“Chuyện này làm tôi hơi vui đấy? …Không ngờ cô lại quý tôi đến mức này.”

“Q, quý gì chứ! …Chỉ là bên ngoài nguy hiểm. Đương nhiên là phải lo rồi….”

Yoo Ah-ra cảm thấy mặt mình nóng bừng nên quay đi.

Nhưng không gạt cánh tay đang ôm của Lee Seo-ho ra.

Chỉ cảm thấy tim đập thình thịch trước hơi ấm và sức mạnh rắn rỏi của Lee Seo-ho.

Sau đó Lee Seo-ho trở về lớp học của mình, chuẩn bị như chưa từng ra ngoài rồi ra chỗ ăn sáng.

Và.

“Đây là điều ước của vụ cá cược lần trước. Bữa sáng hôm nay của cậu tôi sẽ nhận.”

Hong So-ra dùng quyền điều ước thắng cược để cướp bữa ăn của Lee Seo-ho.

“S, So-ra à!”

Và thấy cảnh đó, Yoo Ah-ra với khuôn mặt đầy tức giận lườm So-ra.

“Dù sao thì cướp bữa ăn là sao chứ! Thế cậu Seo-ho phải nhịn đói từ sáng à?!”

“Hừm, chà, thì là vậy đấy.”

“Đã làm việc vất vả rồi mà em quá đáng thế?! Đấu tập cũng là em nhờ cậu ấy làm mà!”

Yoo Ah-ra không thể chịu đựng thêm nữa.

Việc lạnh nhạt với Lee Seo-ho mới gia nhập thì còn chấp nhận được.

Nhưng hành xử gây khó dễ kiểu này thì không thể dung thứ.

Gạt mọi chuyện sang một bên.

Việc làm khổ Lee Seo-ho khiến cô nóng máu.

Tuy nhiên.

“Không sao đâu, cô Ah-ra.”

“Ưt, kh, không sao là thế nào! Nhịn đói rồi sau đó còn làm việc thì mệt lắm đấy!”

“Ha ha, cá cược là cá cược mà. Thay vào đó….”

Lee Seo-ho nhìn Hong So-ra đang thản nhiên ăn uống bất chấp sự quát tháo của Yoo Ah-ra.

Cô ấy cũng trao đổi ánh mắt lạnh lùng với Lee Seo-ho.

“Như cô Ah-ra nói, nếu ước mức độ này. …Thì đương nhiên khi tôi thắng, cô cũng sẽ thực hiện ‘bất cứ điều gì’ chứ?”

Câu hỏi đầy khiêu khích của Lee Seo-ho.

Trước câu hỏi đó, Hong So-ra cười khẩy đầy thú vị và trả lời.

“Hừ, đương nhiên. Mà cậu định thử nữa sao? Lần này thua tôi sẽ tịch thu bữa trưa đấy?”

“Tại tính tôi không chịu thua được.”

“Ha ha! Đồ ngốc. Hôm qua rõ ràng đã biết thực lực rồi mà. …Tôi không thích mấy kẻ không biết lượng sức mình đâu.”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Hong So-ra trở nên lạnh lẽo.

Thực ra cô cũng định coi vụ cá cược đấu tập lần trước là lần cuối cùng.

Vì thế mới đưa ra điều ước nặng nề là cướp bữa ăn.

Để Lee Seo-ho không dám cá cược đùa giỡn nữa.

‘Chỉ định nhờ đấu tập thôi mà…. Cái này phải dằn mặt chút mới yên tâm.’

Nếu cứ cố chấp và không chịu thua thế này thì chắc chắn sau này sẽ gây rắc rối trong nhóm.

Thế giới diệt vong vì Zombie.

Thành viên nhóm lẽ ra phải hành động vì nhóm nhất mà lại cố chấp thì nhóm đó sớm muộn cũng gặp họa lớn.

“Được thôi, vậy hôm nay lại nhờ đấu tập cá cược nhé.”

“S, So-ra à!”

Yoo Ah-ra lại nhìn hai người đang thực hiện vụ cá cược nguy hiểm đó.

Nhưng cả hai dường như không có ý định rút lại ý kiến như lần trước.

Hơn nữa.

“Thôi đi, chị Ah-ra.”

Han Bo-mi đang quan sát ba người.

Cô ấy thêm vào với giọng lạnh lùng.

“Hai người họ bảo ổn mà. Em thấy chẳng có vấn đề gì?”

“Không vấn đề gì chứ! Có thể bị thương, và cậu Seo-ho lại nhịn đói nữa!”

“Thì đấy, chính chủ bảo ổn mà.”

Han Bo-mi nhìn Yoo Ah-ra đầy ngờ vực.

“Mà chị sao lại bao che cho người đàn ông kia thế?”

“……Hả?”

“Không, thấy lạ thôi. …Lúc Tae-young đấu tập chị đâu có bao che thế này?”

“Th, thì là! Cậu Seo-ho mới đến đây chưa lâu! Cũng đâu có giỏi bằng Tae-young!”

“Hư ư ng~.”

Han Bo-mi tạm chấp nhận lời biện minh của Yoo Ah-ra.

Nhưng trong lòng cô nhìn cô ấy và Lee Seo-ho với ánh mắt nghi ngờ.

Và sau khi bữa sáng kết thúc.

“Phù…. Vậy hôm nay cũng kết thúc nhẹ nhàng nhé?”

Như hôm qua, Hong So-ra và Lee Seo-ho mỗi người cầm một thanh kiếm tre ra sân vận động.

Hong So-ra với ánh mắt coi thường và chế giễu Lee Seo-ho.

Và Lee Seo-ho với vẻ mặt thong dong bất chấp ánh mắt đó.

Hai người họ.

Những người phụ nữ trong trường nhìn họ với những biểu cảm khác nhau.

“Chà~. Ông anh kia cũng ghê thật. Hôm qua thua thảm hại thế mà lại cá cược tiếp.”

“U ưt…. Nói thế này hơi có lỗi nhưng. …C, có vẻ hơi ngốc nghếch.”

“Ha ha! Chị Ha-yan cũng nghĩ thế à?”

Cô gái thể thao Sim Ga-ram và cô gái nhút nhát Ryu Ha-yan nhìn với vẻ thích thú không suy nghĩ nhiều.

‘Mong là không bị thương….’

‘Bị thương thì mình sẽ chăm sóc.’

Và Yoo Ah-ra cùng Cha Hye-yeon lo lắng cho Lee Seo-ho với những mục đích vừa giống vừa khác nhau.

Cuối cùng là Han Bo-mi.

“…….”

Cô ấy vẫn quan sát Lee Seo-ho với ánh mắt vô cảm nhưng sắc bén.

“Nào, vậy thì….”

Và Hong So-ra đã chuẩn bị xong, gõ mũi giày thể thao xuống đất.

Giơ kiếm tre lên.

“Nhào vô.”

Cuộc đấu tập bắt đầu.

“Hự…!”

Vừa dứt lời, Hong So-ra đã lao lên trước và vung kiếm về phía Lee Seo-ho.

‘Vẫn đầy sơ hở…! Kết thúc nhanh để hắn nhận ra sự ngu ngốc của mình nào…!’

Cô vung kiếm với tâm thế ngạo mạn như kẻ bề trên đang dạy bảo.

Và.

Bốp!

“……Hả?”

Cảm giác va chạm rung chuyển đầu óc khiến tầm nhìn cô chao đảo trong giây lát.

‘Không nhìn thấy….’

Chẳng mấy chốc trước mắt cô là bầu trời xanh.

Rầm!

“Á á á á! V, vừa rồi là gì thế! Anh ấy tuyệt quá!”

“Híiii! Đ, đau lắm đấy.”

“Cậu Seo-ho…!”

Và những người chứng kiến cũng đều chú ý đến hai người với khuôn mặt đầy kinh ngạc.

Chỉ một đòn.

Hong So-ra nằm đo ván chỉ sau một đòn duy nhất.

Và Lee Seo-ho đang đứng đó thong dong.

Sự chênh lệch thực lực hoàn toàn khác biệt so với hôm qua.

“C, cái này rốt cuộc, …chỉ sau một đêm làm sao mà.”

Hong So-ra vừa gượng dậy vừa nhìn Lee Seo-ho với khuôn mặt đầy thắc mắc.

Và Lee Seo-ho cười thong thả trả lời.

“À, …thì, may mắn thôi.”

“May mắn sao…?”

“Thì tại cô coi thường tôi và nghĩ tôi sẽ lao vào ngay. Tôi chỉ dồn toàn lực cho đòn đầu tiên thôi.”

“…….”

Đúng như lời Lee Seo-ho, Hong So-ra nhớ lại sự nóng vội của mình.

‘Nhưng tốc độ đó….’

Dù vậy, chuyển động nhanh đó của Lee Seo-ho vẫn không thể hiểu nổi.

Tất nhiên là không thể hiểu nổi.

Chuyển động của hắn thực sự đã nhanh hơn.

‘Phù…. Năng lực của Christine tốt thật đấy.’

Hắn đang nhận được ân sủng của giáo chủ Hoàng Mai Giáo, Christine.

Tuy nhiên đức tin đó không đến mức cuồng tín như đội thám hiểm nên chỉ đơn thuần là tăng cường năng lực thể chất.

Nhưng Christine đã điều chỉnh sự gia tăng năng lực thể chất đó dồn hết vào ‘Độ nhanh nhẹn’.

“Chuyện đó tính sau….”

Lee Seo-ho nhìn xuống Hong So-ra đang ngồi ngẩn ngơ không biết sự thật đó.

Và khóe miệng hắn.

Nhếch lên đầy âm hiểm.

“Chúng ta, có cá cược đúng không?”

Giờ chỉ còn lại niềm vui sướng khi suy nghĩ xem nên ước gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!