“Người này đã cứu tớ khỏi bọn cuồng tín đấy. …L, là người tốt.”
Sau lời giới thiệu của Cha Hye-yeon, tôi mỉm cười và khẽ cúi đầu chào những người ở trường trung học K đang tụ tập.
“Tôi là Lee Seo-ho. May mắn được đi cùng cô Hye-yeon đến đây.”
Đương nhiên không có tiếng vỗ tay nào vang lên.
Những người tụ tập ở đây chỉ đến để xác nhận kẻ lạ mặt đột nhiên xuất hiện.
Họ có vẻ vui mừng vì Cha Hye-yeon sống sót trở về và lo lắng cho Kim Tae-young chưa về hơn là quan tâm đến tôi.
Tuy nhiên, một người đại diện trong số năm người mỉm cười nhẹ và gửi lời cảm ơn mang tính hình thức.
“Thật sự cảm ơn anh đã cứu Hye-yeon. Thế giới thế này chắc khó mà quan tâm đến người khác được….”
“Không có gì, việc nên làm mà.”
“A, tôi tên là ‘Yoo Ah-ra’. …Vốn là giáo viên trường này.”
Người phụ nữ cảm ơn tôi là một nữ giáo viên quyến rũ trong chiếc áo sơ mi hơi rách.
Chắc chắn cô ấy trông lớn tuổi nhất trong số những người phụ nữ ở đây nhưng cũng chỉ tầm cuối 20.
‘Ngực thì …thuộc top 2 ở đây rồi.’
Tôi vừa cúi đầu vừa lén kiểm tra bộ ngực của cô ấy.
Bộ ngực to lớn khó giấu sau chiếc áo sơ mi cũ kỹ.
Kích cỡ ngang ngửa với cô nàng tóc đen đuôi ngựa phía sau.
Hai người họ có ngực to nhất trong số phụ nữ ở đây.
Những người khác thì tầm tầm Cha Hye-yeon.
Không, …con nhóc tóc nâu dài trông như chuột hamster kia thì ngực hơi nhỏ.
Chắc cỡ Han Mo-a.
“Nhưng mà này.”
Lúc đó.
Một cô gái tóc ngắn có vẻ thuộc hệ thể thao ở phía sau lên tiếng.
Với đôi mắt tròn xoe và vẻ mặt ngây thơ.
“Anh định ở lại đây luôn sao?”
Cô ta ném ra một câu hỏi khá tàn nhẫn.
“Ga, Ga-ram à! …Sao lại nói lời thất lễ với người cứu Hye-yeon thế!”
“Nhưng mà chị. Phải vạch rõ giới hạn chứ. …Cứu giúp thì cảm ơn, nhưng cảm giác như anh ta định gia nhập với chúng ta một cách tự nhiên ấy.”
Cô gái tên Ga-ram mỉm cười ngây thơ nhưng nói lời lạnh lùng.
‘…Không phải lũ ngốc nhỉ.’
Tất nhiên tôi không thấy khó chịu trước phát ngôn của cô nàng thể thao đó.
Ngược lại đó là phản ứng bình thường trong thế giới này.
Đại dịch zombie thì đương nhiên phải cẩn thận với cả người sống sót bên ngoài chứ không chỉ zombie.
Nhưng phản ứng thế kia thì hơi khó khăn cho tôi.
‘Định ở lại đây mà…. Hưm….’
Ngoài cô nàng thể thao tên Ga-ram, vẻ mặt của những người phụ nữ khác trừ Cha Hye-yeon cũng có vẻ đồng tình với lời cô ta.
Han Bo-mi gặp lúc đầu thì nhìn tôi chằm chằm với vẻ sắc bén lạnh lùng.
Cô nàng ngực to tóc đen đuôi ngựa thì vô cảm khó đoán. Nhưng nhìn tay đặt lên ống thép bên hông thì có vẻ đang cảnh giác.
Còn con nhóc tóc nâu dài như hamster thì sợ hãi nấp sau lưng cô nàng ống thép nhìn tôi.
Chỉ có cô giáo Yoo Ah-ra là xin lỗi tôi với vẻ áy náy.
“Xin lỗi anh. Tae-young chưa về nên mọi người có vẻ nhạy cảm.”
“Có vẻ mọi người dựa dẫm vào cậu Tae-young nhiều nhỉ.”
“Vâng…. Thực ra vì toàn phụ nữ nên càng thế….”
“Vậ, vậy thì!”
Lúc đó Cha Hye-yeon đứng cạnh tôi vội vàng lên tiếng.
“Tae-young không có ở đây nên …nếu có Trưởng, à không, anh Seo-ho ở lại thì chẳng phải yên tâm hơn sao?”
Có vẻ thấy phản ứng của nhóm định đuổi tôi đi nên cô ta muốn đỡ lời.
Tuy nhiên.
Có người lại thấy điều đó kỳ lạ.
“……Tae-young không có ở đây nên?”
Người lên tiếng là Han Bo-mi gặp lúc đầu.
“Hye-yeon, cậu …mà lại nói câu đó sao? Tae-young không có ở đây nên đón nhận người đàn ông kia thay thế à?”
Có vẻ đó là lời nói kỳ lạ đối với Cha Hye-yeon.
Nhưng Cha Hye-yeon không lùi bước.
“Tớ đâu có bảo từ bỏ Tae-young đâu? Ch, chỉ là người đã cứu tớ mà lại đuổi đi lạnh lùng thế này thì tớ không hài lòng thôi!”
“Đúng vậy, thế giới thế này mà vẫn giúp đỡ người khác. Phải giữ đạo lý chứ.”
May mắn là Yoo Ah-ra, người có vẻ đang dẫn dắt nhóm này hiện tại, cũng đồng tình với Cha Hye-yeon.
Thế là cô nàng thể thao đưa ra ý kiến ban đầu cũng xìu xuống.
“…Nếu cả hai đã nói đến thế thì thôi.”
Những người khác cũng đành hạ hỏa khí thế từ chối như không còn cách nào khác.
Kể cả Han Bo-mi đang sừng sộ với Cha Hye-yeon.
Thấy vậy, tôi mỉm cười chào lại lần nữa.
“Vậy tôi sẽ ở lại đây cho đến khi cậu Tae-young về. Mong được giúp đỡ trong thời gian đó.”
Tất nhiên không có câu trả lời nào đáp lại.
‘Rõ ràng [Ma Nhãn Mê Hoặc] đang có tác dụng mà chỉ được thế này thôi sao.’
Tôi nhếch mép cười trước thái độ của họ.
Thực ra dễ dàng mua chuộc được thiện cảm quá thì mất vui.
Muốn tận hưởng thì phải có chút "chảnh" thế này mới thú vị.
“Anh dùng phòng này nhé.”
“Cho tôi cả một phòng học luôn sao?”
“Vâng, vốn là chỗ Tae-young dùng nên anh cứ dùng thoải mái.”
Phòng Lee Seo-ho được phân là phòng học nằm ở phía đối diện hoàn toàn với nơi phụ nữ ở.
“Tae-young lo cho bọn tôi nên bảo là đàn ông thì ngủ ở chỗ xa.”
“Cậu Tae-young chu đáo thật đấy.”
“Đúng vậy, hihi.”
Yoo Ah-ra và Lee Seo-ho tạo được sự đồng cảm xoay quanh Kim Tae-young, nhìn nhau cười nhẹ.
“Vậy đến giờ ăn tôi sẽ gọi, anh cứ nghỉ ngơi đi.”
Sau khi hướng dẫn phòng xong, Yoo Ah-ra định rời đi.
Lúc đó.
“À, …cô Ah-ra?”
Lee Seo-ho giữ Yoo Ah-ra lại.
“Liệu tôi có thể giúp gì không? Dù sao tôi cũng không muốn ở không làm khách.”
Lý do là để nhanh chóng kiếm việc làm nhằm lấy được lòng tin của người ở đây.
Và trước lời nói của Lee Seo-ho, Yoo Ah-ra làm vẻ mặt áy náy.
“Nhưng mà ngày đầu tiên….”
“Không, không sao đâu ạ. Tôi cũng không mệt mỏi gì nên cứ sai bảo thoải mái đi ạ.”
Trước ý kiến nài nỉ của Lee Seo-ho, Yoo Ah-ra chống cằm suy nghĩ một chút.
Và cuối cùng không thắng được lời đề nghị của Lee Seo-ho, Yoo Ah-ra dẫn anh đến một nơi.
“Thì ra đang làm ruộng ở đây.”
“Vâng, vốn dĩ Tae-young đảm nhận việc nặng nhưng giờ cậu ấy vắng mặt…. Phụ nữ bọn tôi định làm thử mà chẳng tiến triển gì cả.”
“Đừng lo. Để tôi làm thử xem.”
Lee Seo-ho cười và cầm lấy nông cụ.
‘Mình cũng không thể chậm trễ thời gian nếu muốn vui vẻ chút.’
Trường trung học K vận hành ổn định đến kỳ lạ.
Khu vực an toàn zombie không vào được nhờ tinh thể.
Và lượng lớn lương thực lấy được từ xe tải tai nạn.
Cùng nông trại có thể thu hoạch trong tương lai.
Phía sau trường có sông nên việc lấy nước cũng không khó.
Nhìn theo một cách nào đó, nơi này không khác gì thiên đường trong thế giới zombie.
Mình là người ngoài đột nhiên xuất hiện ở nơi như thế.
‘Đương nhiên phải dùng lao động để lấy lòng tin rồi.’
“Hự!”
Vút!
Phập!
Lee Seo-ho bắt đầu cuốc đất để nhanh chóng lấy lòng tin của người ở đây.
Và nhìn Lee Seo-ho lẳng lặng đảm nhận việc nặng, Yoo Ah-ra lặng lẽ quan sát anh.
‘…May mà có anh ấy xuất hiện.’
Các thành viên khác có vẻ e ngại Lee Seo-ho.
Nhưng thực tế Yoo Ah-ra, người đang dẫn dắt nhóm trường trung học K, rất lo lắng khi mất liên lạc với Kim Tae-young.
Vì dù phụ nữ có cố gắng hết sức thì vẫn có nhiều trường hợp cần sức lực đàn ông.
Vì thế sự tồn tại của Lee Seo-ho đột nhiên xuất hiện lại là tình huống đáng mừng với Yoo Ah-ra.
“Cuốc đất mệt lắm đúng không? Anh uống chút nước đi.”
“Không, không sao đâu ạ. Dù sao tôi cũng làm việc nặng nhiều rồi.”
Hơn nữa theo cô thấy, Lee Seo-ho là người khá đáng tin cậy.
Dù là người lạ lần đầu gặp nên phải cảnh giác là đúng.
Nhưng anh đã cứu Cha Hye-yeon, làm việc nặng không kêu ca.
Hơn hết nụ cười của anh khi nhìn cô.
“Phù…. Cảm ơn nước của cô. Tôi uống xong rồi.”
“Không có gì. Anh vất vả thì phải chăm sóc chứ.”
Bản thân nụ cười đó khiến Yoo Ah-ra ưng ý.
‘Theo mình thấy thì có vẻ là người tốt….’
Tất nhiên ấn tượng đầu tiên của Lee Seo-ho tốt một phần là nhờ [Ma Nhãn Mê Hoặc].
Tuy nhiên giờ chỉ dừng lại ở mức ấn tượng tốt.
‘Sau này Tae-young về …sẽ rủ cậu ấy cho anh ta ở cùng.’
Chưa đạt đến mức thiện cảm nam nữ.
Lý do là.
‘Tae-young, ……chắc ổn chứ?’
Trong lòng cô vẫn có sự tồn tại của Kim Tae-young.
Và Lee Seo-ho cũng lờ mờ nhận ra tấm lòng của Yoo Ah-ra và những người phụ nữ khác.
‘Nhìn qua là thấy cả năm người đều có tình cảm với Kim Tae-young….’
Trong số năm người đó.
Người Lee Seo-ho nhắm đến đầu tiên là Yoo Ah-ra.
Nữ giáo viên ngực bự mặc áo sơ mi cũ và quần thể dục trường trung học K.
Và cũng là người ít cảnh giác với anh nhất trong số năm người.
Tất nhiên anh không định cưỡng bức.
Điều Lee Seo-ho muốn là sự giao lưu tình cảm tự nhiên.
‘Đã hứa với Tae-young thế mà.’
Lời đe dọa sẽ giết nếu làm chuyện gì với người ở trường trung học.
Lee Seo-ho không muốn chết.
“Khăn đây ạ.”
“A, cảm ơn cô.”
“…Á.”
Bộp.
Khi nhận khăn Yoo Ah-ra đưa, tay Lee Seo-ho chạm vào tay cô.
Đột nhiên chạm tay đàn ông khiến Yoo Ah-ra giật mình làm rơi khăn.
Cô vội vàng nhặt khăn lên và cúi đầu.
“Xin, xin lỗi! T, tại tôi hơi giật mình…! Tôi sẽ đi lấy khăn sạch!”
“Không, không sao đâu ạ. Tôi dùng cái đó là được. Dù sao cũng bẩn như nhau mà.”
Yoo Ah-ra chăm chú nhìn Lee Seo-ho lau mồ hôi bằng chiếc khăn cô làm rơi.
‘Sao mình lại giật mình thế nhỉ…?’
Giật mình đến mức xấu hổ.
Chỉ là chạm ngón tay thôi mà.
Thình thịch, thình thịch.
Và ý thức nhỏ nhặt đó.
Trở thành hạt giống nảy mầm cảm xúc kỳ lạ.
Đêm hôm đó.
Yoo Ah-ra như thường lệ không ngủ khi những người khác đã ngủ mà đi tuần quanh trường.
Vốn dĩ cô thích đi dạo.
Và để đề phòng chuyện không hay khi mọi người đã ngủ, cô đi kiểm tra trường một lần nữa.
‘Dù sao cũng may có anh Seo-ho đến.’
Kiểm tra tường rào trường học, Yoo Ah-ra nhớ đến Lee Seo-ho gia nhập hôm nay.
‘Nếu Tae-young về thì tốt nhất…. Nhưng dù sao cũng cần sức đàn ông.’
Việc làm ruộng bây giờ rất quan trọng.
Thành bại của ruộng đó quyết định tương lai của nhóm này.
Và đang nghĩ về Lee Seo-ho, Yoo Ah-ra.
Nhớ lại cú chạm nhẹ ban ngày.
“Thật là…. Lúc đó sao lại giật mình thế nhỉ? Ngại quá….”
Chắc chắn là do bản thân chưa từng yêu đương bao giờ.
Nên mới giật mình chỉ vì chạm tay đàn ông.
Rồi đột nhiên.
Yoo Ah-ra nhớ đến cần cổ đẫm mồ hôi của Lee Seo-ho ban ngày.
“……Ưt.”
Hình ảnh gợi cảm của người đàn ông vô tình hiện lên.
Khiến Yoo Ah-ra đỏ mặt, đá văng hòn đá dưới chân.
‘Đừng nghĩ linh tinh nữa, mau đi tuần rồi vào thôi.’
Cứ thế Yoo Ah-ra kiểm tra xung quanh trường dưới ánh trăng rồi đi vào trong tòa nhà.
Lúc đó.
‘……Chắc ngủ ngon rồi nhỉ?’
Yoo Ah-ra nhìn về phía đối diện hành lang.
Phòng học Lee Seo-ho đang dùng.
Rõ ràng không cần bận tâm cứ thế đi ngủ là được.
Nhưng có lẽ do tưởng tượng gợi cảm vừa nãy.
‘…Phải rồi, ngày đầu tiên mà. …Phải cẩn thận hơn chứ.’
Yoo Ah-ra lén đi về phía phòng học anh ngủ để kiểm tra.
‘Không phải nghi ngờ anh Seo-ho nhưng, …để đề phòng vạn nhất thôi.’
Tự biện minh cho hành động mờ ám của mình như vậy.
Cẩn thận.
Bước đi trên hành lang tối tăm.
Ngay lập tức.
“…! …! …!”
“……Hử?”
Càng đến gần phòng học Lee Seo-ho, tiếng động kỳ lạ càng vọng lại từ hành lang.
‘……Gì vậy? …Nói chuyện?’
Yoo Ah-ra tập trung vào âm thanh đó, thu người lại và tiến đến phòng học anh ở.
Tiếng động ngày càng lớn.
“…Tiếng, …này là.”
Chẳng mấy chốc, Yoo Ah-ra đã biết rõ bản chất của âm thanh đó.
Bạch, bạch, bạch.
“Ha a ang…! Cặc anh Seo-ho tuyệt quá…! Ưt, sướng quá…! Anh cũng thấy lồn em sướng đúng không…?”
“Im nào, nghe thấy hết bây giờ.”
“Ha ưt, nhưng mà…, ha ang…! Cứ đâm vào chỗ sướng, ưt, mãi thôi…! Ha a ang…!♡”
Phòng học nơi Lee Seo-ho đang ngủ.
Bên trong đó, Lee Seo-ho và Cha Hye-yeon đang ôm nhau, tham lam thân xác đối phương.
Trong trạng thái khỏa thân, dính đầy dâm thủy.
Họ đang tận hưởng tình dục như những con thú mất hết lý trí.
“……Ơ?”
Và Yoo Ah-ra.
Nấp cẩn thận, qua khe cửa phòng học hơi hé mở.
Chứng kiến cảnh tượng đó.
0 Bình luận