Park Da-yeon đi lại gấp gáp dọc hành lang với vẻ mặt bất an.
‘Cái người này rốt cuộc đang ở đâu vậy.’
Vốn dĩ đã là một bà chị tiền bối đáng ghét và kiêu ngạo.
Lại còn là Viện trưởng Viện nghiên cứu.
Với vị trí đó, việc vắng mặt trong khi người khác đang làm việc cật lực cũng là điều có thể, nhưng mà.
Dù sao thì trong tình huống như thế này mà vắng mặt là không thể chấp nhận được.
‘Tình huống mà một phút một giây đều quý giá….’
Chính vì vậy, Park Da-yeon cắn môi đi lại dọc hành lang.
Để tìm Lee Sa-na, người duy nhất vắng mặt.
‘Lần này phải nói cho ra lẽ mới được….’
Bình thường cô ta đã ghét người này rồi.
Nên dù là lỗi nhỏ cũng sẽ bới móc.
Nhưng ngay cả Park Da-yeon hôm nay cũng thực sự tức giận.
Tình hình hiện tại là tình trạng khẩn cấp của Viện nghiên cứu.
Nếu chậm trễ phát triển vắc-xin dù chỉ một chút thì mạng sống của tất cả mọi người sẽ bay màu.
Và trong số những mạng sống đó có cả Park Da-yeon.
Park Da-yeon trừng mắt sắc lẹm, đi dọc hành lang tìm kiếm Lee Sa-na.
“Mẹ kiếp…. Ở đâu chứ. Đã tìm hết rồi mà.”
Cuộc tìm kiếm bắt đầu từ tầng hầm đã lên đến tầng 4 nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lee Sa-na đâu.
Lúc đó.
Cộp, cộp.
Tiếng giày cao gót vang lên từ phía sau Park Da-yeon.
Cô ta quay đầu lại thì chạm mặt Lee Sa-na đang đi xuống từ cầu thang thoát hiểm.
“A….”
Và Lee Sa-na khi chạm mặt Park Da-yeon thì hơi giật mình và thốt lên như vậy.
“A cái gì? Ở đâu chui ra rồi nói ‘A’ là sao? Chị điên à?”
“Em tìm chị hả…. Xin lỗi, chị có chút việc riêng.”
“Tình huống này thì có việc riêng gì chứ! Mọi người sắp chết hết đến nơi rồi!”
“…Chị xin lỗi mà. …Mà em cũng là cấp trưởng nhóm, đích thân đi tìm chị thế này có được không? Muốn tìm thì phải sai đứa út đi chứ.”
“Đứa út nhìn thấy chị thì có dám ho he gì đâu, nên tôi mới phải đến để nói cho ra lẽ đây này?”
“Haizz…. Được rồi, chị xin lỗi. Sau này chị sẽ xin lỗi tử tế. Đi thôi.”
Lee Sa-na cúi đầu xin lỗi cô ta rồi đi lướt qua.
‘Cái này….’
Nhưng cơn giận của Park Da-yeon không dễ nguôi ngoai như vậy.
Bởi vì chính cô ta sáng nay khi nhìn thấy tình hình bên ngoài cũng run rẩy sợ hãi và rơi vào hoảng loạn.
Nghĩ rằng mình sắp chết rồi nên căng thẳng không chịu nổi.
Và các nhà nghiên cứu khác cũng vậy.
Trong khi đó, thấy Lee Sa-na thản nhiên vắng mặt một mình thì không thể không tức giận.
Nhưng.
Bây giờ điều quan trọng không phải là cãi nhau với cô ấy.
Là một nhà nghiên cứu có tri thức, Park Da-yeon hiểu rõ điều đó.
Việc cần làm bây giờ là cùng Lee Sa-na quay lại và nhanh chóng tiến hành nghiên cứu.
‘Nhưng vẫn thấy ức chế….’
Tuy nhiên, vì trong lòng không thoải mái nên bước chân của Park Da-yeon không dễ dàng di chuyển.
Rồi đột nhiên.
‘……Cửa thoát hiểm thì là sân thượng mà. ……Có việc riêng ư?’
Một tín hiệu kỳ lạ vang lên trong đầu Park Da-yeon.
“Chị, …chị đi trước đi. Tôi đi vệ sinh chút.”
“Gì cơ? Lúc nãy thì tìm chị gấp gáp thế, phải nhanh đi làm việc chứ.”
“Chính chị mới là người tùy tiện vắng mặt đấy nhé. Thôi được rồi, đi riêng đi. Tôi ghé nhà vệ sinh đã.”
“Ừ, vậy thì….”
Nghe Park Da-yeon nói vậy, Lee Sa-na cũng không còn gì để nói nên không hỏi thêm nữa và cứ thế đi dọc hành lang.
“…….”
Park Da-yeon giả vờ vào nhà vệ sinh gần đó, ẩn mình rồi lén quan sát hành lang, xác nhận Lee Sa-na đã biến mất.
‘Chắc chắn có gì đó.’
Bịch bịch!
Và khi Lee Sa-na biến mất, cô ta chạy nhanh về phía cửa thoát hiểm mà Lee Sa-na vừa đi ra.
Leo lên cầu thang và thận trọng tiến lại gần cửa sân thượng.
Kítttt….
Cô ta mở cửa thật khẽ để không bị ai khác phát hiện.
Và Park Da-yeon nhìn qua khe cửa mở, xác nhận danh tính của ‘việc riêng’ mà Lee Sa-na nói rồi mỉm cười.
‘Quả nhiên….’
Ở đó có Thiếu tá Jeong Do-yun đang đứng nhìn về phía xa.
。 。 。
“…Giỏi thật đấy. Tôi chỉ nhìn xuống thôi cũng run cả chân rồi.”
Và một lúc sau.
Park Da-yeon tiếp cận Jeong Do-yun, đụng chạm anh ta một cách lén lút để thăm dò.
Thấy vậy, Jeong Do-yun đang nhìn cô ta mỉm cười nhẹ.
‘…Hai người không phải đang hẹn hò sao?’
Trước phản ứng của Jeong Do-yun, Park Da-yeon cảm thấy khá có khả năng.
Không biết chính xác quan hệ của hai người là gì, nhưng rõ ràng Lee Sa-na có tình cảm với anh ta.
Nên một người công tư phân minh như cô ấy mới đến gặp người đàn ông này trong tình huống như thế này.
‘Nếu không phải hẹn hò…. Thì cướp tay trên cũng chẳng có gì sai.’
Trước phản ứng của Jeong Do-yun, Park Da-yeon đã lên một kế hoạch đen tối trong lòng.
Xưa nay cách trả thù người phụ nữ mình ghét một cách thanh lịch nhất chính là thế này.
Đến với người đàn ông mà cô ta thích.
‘Nếu nói với chị ta là mình đã thành đôi với người này, chị ta sẽ có vẻ mặt thế nào nhỉ.’
Chỉ cần tưởng tượng thôi Park Da-yeon đã thấy rùng mình thích thú.
Lúc đó.
“Nếu sợ thì.”
Jeong Do-yun đang mỉm cười lặng lẽ khẽ mở miệng.
“Đêm nay chắc cô khó ngủ lắm. Bên ngoài ồn ào thế kia mà.”
“Đêm nay ư…?”
Park Da-yeon ngay lập tức nhận ra anh ta lôi chuyện đó ra với mục đích gì.
“Phù, vâng, …thực ra tôi cũng không xem được phim kinh dị đâu.”
“Vất vả cho cô rồi. Đã thế sắp tới còn bận rộn nữa nên chắc mệt lắm.”
Nói rồi Jeong Do-yun lén đặt tay mình lên tay Park Da-yeon.
Đó là sự tiếp xúc da thịt lộ liễu giống như cô ta đã làm.
Thấy vậy, Park Da-yeon ngẩn người nhìn Jeong Do-yun.
Và trước khuôn mặt đang mỉm cười của anh ta, cô ta khẽ đỏ mặt.
‘Gì chứ….’
Và Park Da-yeon cũng cười đáp lại anh ta.
‘Không ngờ …lại dễ dãi thế này.’
Hình ảnh Thiếu tá Jeong Do-yun mà Park Da-yeon nghĩ đến cho đến giờ là một người đàn ông nam tính và chính trực.
Vì bình thường dù ở cấp bậc cao nhưng anh ta vẫn luôn cười nói vui vẻ với mọi người.
Nhưng khi trực tiếp tiếp cận thì anh ta có vẻ theo đuổi những mối quan hệ khá dễ dãi, khác với suy nghĩ của cô ta.
Nếu không phải vậy thì là do tình trạng khẩn cấp lần này khiến anh ta buông thả.
‘Mà, dù là quan hệ qua đường …thì thế cũng đủ rồi.’
Dù sao mục tiêu của Park Da-yeon cũng chẳng phải là tình yêu đích thực của Jeong Do-yun.
Chỉ cần quan hệ thể xác để chọc tức Lee Sa-na là đủ.
“Thật đấy, …lúc này mà có người đàn ông tốt bên cạnh thì lòng tôi sẽ thấy thoải mái hơn.”
Vì vậy Park Da-yeon quyết định đáp lại sự quyến rũ lộ liễu của Jeong Do-yun.
Trở thành một người phụ nữ dễ dãi cũng chẳng sao.
Tất nhiên Jeong Do-yun là một người đàn ông tuyệt vời nhưng cô ta không có ý định nghiêm túc với anh ta.
Và trước tín hiệu đó của Park Da-yeon, Jeong Do-yun, …Lee Seo-ho bên trong anh ta cười nhếch mép và trả lời.
“Vậy thì….”
Đó là khoảnh khắc lợi ích của hai người tự nhiên hòa quyện vào nhau.
。 。 。
Trải qua buổi sáng hỗn loạn vì cuộc tấn công bất ngờ của bầy Zombie.
Sau đó, khi tất cả các nghiên cứu kéo dài đến đêm kết thúc, ngoại trừ các nhà nghiên cứu trực đêm, những người còn lại trở về ký túc xá hẹn ngày mai gặp lại.
Và Park Da-yeon cũng lẫn vào đám nghiên cứu đó đi về phòng mình.
Một lát sau.
Kítttt….
Cô ta tắm xong, thay quần áo, xịt nước hoa rồi lại ra khỏi phòng.
‘Lâu lắm rồi mới được vui vẻ.’
Cô ta đang mỉm cười.
Trái tim đập thình thịch khi nghĩ đến việc sẽ có khoảng thời gian vui vẻ với một người đàn ông tốt sau một thời gian dài.
Đặc biệt là ánh mắt của Jeong Do-yun mà cô ta thấy trên sân thượng hôm nay.
Không hiểu sao ánh mắt đó lại quyến rũ khác thường, cô ta vừa nhớ lại vừa đi.
Park Da-yeon thận trọng đi dọc hành lang hướng về phía khu vực của các cán bộ quân đội.
Các cán bộ, đặc biệt là Thiếu tá Jeong Do-yun, được phân cho một căn phòng khá rộng phù hợp với cấp bậc.
Vị trí là cuối hành lang.
Park Da-yeon bước đi uyển chuyển như đang đi trong khách sạn, đứng trước phòng Jeong Do-yun.
Cốc cốc.
Gõ cửa nhẹ nhàng.
Một lát sau cửa phòng anh ta từ từ mở ra.
‘Ôi chao…, cơ thể …săn chắc thật.’
Cửa mở ra, Jeong Do-yun mặc áo phông đen xuất hiện, và qua lớp áo phông đó, cơ bắp săn chắc của anh ta lộ ra.
Thấy vậy, Park Da-yeon khẽ đỏ mặt và mỉm cười.
“…Tôi thực sự chỉ xem phim rồi về thôi đấy nhé.”
“Vâng, tất nhiên rồi. Mời vào.”
Cô ta đã hẹn với Jeong Do-yun là sẽ xem phim vào ban đêm.
Tất nhiên người mở lời trước là Jeong Do-yun.
Anh ta đã dùng một chiêu bài cũ rích: ‘Xem phim gì đó thú vị thì sẽ bớt sợ hơn chăng?’.
Nhưng cũ rích cũng chẳng sao.
Dù sao thì việc hai người sẽ làm tình là điều cả hai đều ngầm hiểu.
Và cái cớ cho quá trình đó thì ném bừa cái gì ra cũng được.
“Vậy tôi xin phép.”
Vì vậy Park Da-yeon diễn vẻ e thẹn và không ngần ngại bước vào phòng người đàn ông.
“Nghe nói rồi nhưng phòng đẹp thật đấy. Có cả phòng khách nữa.”
“…….”
Cạch.
Park Da-yeon chẳng bận tâm đến tiếng cửa đóng lại mà thong thả quan sát căn phòng.
Một căn phòng khá rộng so với ký túc xá.
Trước mắt cô ta là chiếc ghế sofa nhỏ và chiếc TV lớn.
Ký túc xá rộng rãi có cả lối vào phòng ngủ riêng.
Khi cô ta đang thầm thán phục kích thước đó.
Soạt….
Jeong Do-yun ở phía sau đặt tay lên hai vai Park Da-yeon.
Siết….
Và dùng lực vào bàn tay đang đặt lên, nhẹ nhàng xoay người cô ta lại.
“Ôi chao…. Thiếu tá Jeong. Tôi đã bảo là chỉ xem phim….”
Đã bắt đầu rồi sao?
Người đàn ông thiếu kiên nhẫn thật.
Park Da-yeon nghĩ vậy và ngoan ngoãn xoay người theo tay anh ta.
“……Hả.”
Nhưng khi đối mặt với Jeong Do-yun trước mắt, cô ta đã phải nín thở.
“Ư, ư, ơ ơ ơ….”
“Ơ ơ…?”
Ánh mắt mất tiêu cự khác hẳn lúc nãy.
Giọng nói kỳ quái.
“Thiếu tá…?”
Nhìn bộ dạng không bình thường chút nào của anh ta, Park Da-yeon cảm thấy điềm báo chẳng lành lướt qua trong đầu.
“Á á á á…!!”
Cô ta hét lên thất thanh và định hất tay Jeong Do-yun ra.
Nhưng.
Phập!
“Ư ư ư ưm━!!”
Jeong Do-yun với khuôn mặt đờ đẫn nhanh chóng cử động tay bịt miệng cô ta lại.
Và tay kia ôm chặt lấy eo thon của Park Da-yeon.
Để cô ta tuyệt đối không thể chạy thoát.
“Ư ưm!! Ư ưm!!”
Cảm thấy tình hình diễn biến kỳ lạ, Park Da-yeon vừa khóc vừa giãy giụa.
Sợ hãi, kinh hoàng.
Đó là cảm xúc xuất phát từ bản năng con người, và thường thì những cảm xúc này đoán đúng tình huống.
‘Cứu tôi với…!!’
Park Da-yeon bị bịt miệng, nước mắt giàn giụa và chỉ biết run rẩy.
Lúc đó.
Kítttt….
Cánh cửa phòng mà cô ta nghĩ là phòng ngủ lúc nãy đột nhiên mở ra.
“Phù…. May mà là con khốn đơn giản.”
Từ đó vang lên giọng nói của một người đàn ông lạ hoắc.
Người đàn ông đó không giới thiệu mình là ai.
Mà cứ thế nói tiếp.
“Được rồi, lột đồ ra rồi banh ra.”
“Ư ưm…!!”
Thế là Jeong Do-yun đang giữ cô ta di chuyển như một con rối của hắn.
Soạt, soạt….
“Á á á á á━!! Đừng!! Đừng mà━!!”
“Cứ hét thoải mái đi, phòng này cách âm tốt lắm. Chỉ tổ đau họng thôi.”
Cùng với lời nói gây sốc của người đàn ông lạ mặt.
Chùn chụt….
Park Da-yeon bị cưỡng ép lột đồ dưới, sau đó bị ép banh chân ra, để lộ cái lồn trắng nõn.
Cái lỗ màu hồng ở trung tâm đó đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận đàn ông, như thể đang mong đợi khoảng thời gian nóng bỏng với Jeong Do-yun, trái ngược với chủ nhân đang giãy giụa của nó.
0 Bình luận