“Phù….”
Dưới ánh nắng chói chang.
Người đàn ông đội mũ rơm, quàng khăn quanh cổ đang chăm chỉ cuốc đất, tạm thời bỏ mũ ra lau mồ hôi.
Lúc đó.
“Tae-young ơi~!”
Nghe thấy giọng nữ trong trẻo từ xa, Kim Tae-young mỉm cười rạng rỡ quay người lại.
“Nè, nước đây. Biến sân vận động thành ruộng chắc mệt lắm nhỉ? Có nóng quá không?”
“Không sao, làm riết cũng quen tay nên thấy cũng được.”
“Hihi, đúng là thể lực của cậu đáng nể thật đấy.”
Cô gái mỉm cười e thẹn là Cha Hye-yeon, nổi bật với mái tóc vàng buộc hai bên dài.
Lúc đó, ánh mắt cô dừng lại ở cần cổ ướt đẫm mồ hôi của Kim Tae-young.
Làn da ẩm ướt phản chiếu ánh nắng.
Thấy cảnh đó, Cha Hye-yeon đỏ mặt, nuốt nước bọt rồi nói.
“Gì chứ~! Mệt rõ ràng mà! Mồ hôi nhễ nhại kìa!”
“Hả? Thì dù sao cuốc đất cũng phải….”
“Đưa đây, tớ lau cho.”
“Hả? A, không cần đâu…! Mọi, mọi người đang nhìn! Thôi…!”
“Thật là~! Với thanh mai trúc mã mà còn ngại gì chứ!”
Cha Hye-yeon giật lấy cái khăn của Kim Tae-young rồi lần lượt lau cổ, trán và má ướt đẫm của cậu.
Thình thịch, thình thịch.
Kim Tae-young đỏ mặt vì Cha Hye-yeon đang di chuyển tay ở cự ly gần.
Cha Hye-yeon cũng không dừng lại trong bầu không khí kỳ lạ đó mà tiếp tục lau mồ hôi.
Cô còn lén lút vuốt ve vai cậu.
Khoảnh khắc ý thức về người khác giới giao nhau.
“Này…. Tae-young đâu phải trẻ con, chừng đó cậu ấy tự làm được mà?”
“Hự á!”
“Ặc…!”
Nghe thấy giọng một người phụ nữ khác vang lên bên cạnh, Cha Hye-yeon giật mình thót tim, siết cái khăn làm nghẹt cổ Kim Tae-young.
“Á! Xin, xin lỗi! Cậu không sao chứ?”
“Thật là, làm cái gì vậy. Lỡ Tae-young bị thương thì sao.”
“Khô, không sao…. Ha, haha.”
“Cẩn thận chút đi. Cậu ấy là người đàn ông duy nhất trong nhóm chúng ta, bị thương là chuyện lớn đấy.”
“Ồ, ồn ào quá! Ai mượn cậu nhảy ra bất thình lình chứ?!”
Trước lời phản bác của Cha Hye-yeon, người phụ nữ tóc đen ngắn ngang vai.
Han Bo-mi.
Cô nheo mắt, ghé sát vào Cha Hye-yeon thì thầm.
“Thấy có kẻ định xuất phát trước, chen ngang thì sao mà ngồi yên được?”
“Hứ, a, ai chen ngang. …Vốn dĩ các cậu mới là người chen vào đấy chứ?! Tớ, tớ là thanh mai trúc mã cơ mà! Bạn bè 15 năm đấy!”
“……Mấy cậu, tớ nghe thấy hết đấy.”
Kim Tae-young gãi má như đã quen với cuộc chiến ngầm của hai người.
Nghe vậy, Han Bo-mi hừ một tiếng rồi quay đi, tách khỏi Cha Hye-yeon.
“Dù sao thì cả hai người. …Sắp ăn cơm rồi nên mau vào đi. Mọi người đang đợi.”
“A, đúng rồi. Tớ đến để báo cái đó mà.”
“Thấy chưa! Mải nhìn ngó lung tung nên làm phiền người khác đấy!”
“Nhì, nhìn ngó?! Bạn bè nói chuyện chút xíu mà cũng nói!”
“Cậu gọi việc dùng khăn sờ soạng cơ thể là nói chuyện hả?!”
“Ừ! Là nói chuyện đấy! Truyền thống lâu đời từ nhỏ rồi, ý kiến gì?!”
Hai người trừng mắt nhìn nhau tóe lửa, quên béng việc vừa mới kết thúc cuộc cãi vã lúc nãy.
Biết là có can cũng vô ích, Kim Tae-young thở dài khe khẽ rồi lén lút rời đi.
‘Tự khắc sẽ vào thôi.’
Ngược lại, nếu cậu ở giữa trung tâm thì ngọn lửa có khi còn bùng to hơn.
Kim Tae-young đi về phía lớp 1-1 tầng 1 trường trung học S.
“Tớ về rồi đây. Ồ, mùi này là!”
“Ừ, vất vả rồi. Trưa nay ăn cà ri nhé. …Dù là đồ ăn liền.”
“Lần trước tìm thấy trong xe tải giờ mới được ăn. Haha, tớ đợi mãi đấy.”
“Đồ ăn liền mà cũng thích thế sao?”
“Đương nhiên rồi, dễ ăn uống là một trong số ít ưu điểm của tớ mà.”
Kim Tae-young đến bên cạnh Yoo Ah-ra, giáo viên trường trung học S, nhận cơm và cà ri ăn liền.
Mới cách đây không lâu còn phải lấp đầy bụng bằng bánh kẹo nhiều calo, nên món cà ri này cảm giác như món ăn nhà hàng cao cấp vậy.
“Thật sự nếu không tìm thấy chiếc xe tải đó thì không biết sẽ ra sao nữa.”
“Đều nhờ cậu cả thôi mà. …Hihi, cậu đã liều mạng đi lấy về cho bọn tớ mà.”
“Đâu phải chỉ nhờ mình em. Nhờ mọi người hợp sức cả đấy chứ. Ngược lại nói là nhờ cô Ah-ra thì đúng hơn. Cô dạy trồng trọt, nấu ăn, chữa trị vết thương….”
“Thôi, thôi nào…! Đừng tâng bốc tôi quá, có gì to tát đâu.”
Yoo Ah-ra đỏ mặt xua tay trước những lời khen ngợi tới tấp của Kim Tae-young.
Rồi cô nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ.
“Tôi chỉ chia sẻ vài thứ học được từ bố thôi mà…. Không, không có em thì chắc tôi vẫn còn ở đây….”
Yoo Ah-ra nhớ lại thời điểm ngay sau khi đại dịch bùng phát.
Lúc cô trốn một mình trong phòng giáo viên giữa ngôi trường trung học S tràn ngập zombie.
Khi cô đang cô độc chờ chết.
Kim Tae-young đã dùng trí thông minh dụ hết zombie trong trường ra ngoài và cứu cô.
Nghĩ đến ân huệ đó, cô cảm thấy làm gì cũng không thể trả hết được.
“Thế, thế nên là….”
Vì vậy.
Yoo Ah-ra khẽ đỏ mặt.
Đặt tay lên vai Kim Tae-young.
“Li, liệu, …em có, …thấy khó chị.”
Cạch!
“A a! Cà ri kìa! Hoan hô!”
Ngay khoảnh khắc Yoo Ah-ra định nói điều gì đó với bầu không khí kỳ lạ.
“Hừm, cà ri 3 phút à…. Lâu rồi mới thấy.”
“Tớ thích cái này!”
“Oa, oa…. Dạo này ăn, ăn thế này có ổn không nhỉ.”
Ba cô gái đang làm việc ở nơi khác bước vào lớp học.
Yoo Ah-ra vội vàng rụt tay đang đặt trên vai Kim Tae-young lại.
Người phụ nữ tóc đen đuôi ngựa, mắt sắc sảo, luôn đeo ống thép bên hông. Hong So-ra.
Người phụ nữ da ngăm đen, tóc cắt ngắn mát mẻ, thân hình săn chắc. Sim Ga-ram.
Người phụ nữ tóc nâu dài, trông nhỏ nhắn như trẻ con và có vẻ nhút nhát. Ryu Ha-yan.
Tất cả đều lén lút tụ tập quanh Kim Tae-young để nhận cà ri ăn liền.
Và sau đó, Cha Hye-yeon và Han Bo-mi cũng gia nhập sau khi cãi nhau xong.
“Phù~, ăn tận hai bát liền.”
“Ga, Ga-ram à…. Ăn, …nhiều quá thì.”
“Nhưng mà chị Ha-yan. Tae-young bảo ăn được mà. Giờ lương thực nhiều lắm.”
“Đừng lo, chị. Dù sao với lượng đó cũng đủ cầm cự đến khi thu hoạch hoa màu.”
“Nế, nếu Tae-young nói vậy thì….”
“Ừm, lúc nào cũng phải ăn no để chuẩn bị chiến đấu chứ. Kim Tae-young, ăn xong tập luyện đối kháng chút không?”
“Thật là! So-ra à! Tae-young vừa mới cuốc đất xong mà! Cho cậu ấy nghỉ chút đi!”
Mọi người lẽ ra phải thấy bất an vì đại dịch zombie, nhưng họ đang bám trụ qua ngày với hy vọng vào tương lai, xoay quanh Kim Tae-young.
Và người đàn ông trung tâm đó, Kim Tae-young.
Cậu nhìn sáu người phụ nữ đang nhìn mình với vẻ ái ngại.
‘Mọi người …đều có chút tình cảm với mình.’
Lén chạm tay khi dọn bát đĩa.
Lén đi theo khi đi làm việc.
Đến gần vào giờ nghỉ.
Cả sáu người đều gửi gắm thiện cảm đến Kim Tae-young.
Và đó là lý do Kim Tae-young cảm thấy tội lỗi.
‘…Thà chọn một người. …Thì sau này sẽ không có chuyện tổn thương hơn.’
Cậu cảm thấy tội lỗi vì không thể quyết định chọn một người phụ nữ.
Nhưng cậu cũng có nỗi khổ riêng.
Đêm đó.
Cộp, cộp.
Kim Tae-young rời khỏi lớp 1-3 dùng làm phòng ngủ vào ban đêm và đi lên sân thượng.
“A, hihi, gì thế này. Tâm đầu ý hợp với tớ ghê?”
Mở cửa sân thượng, Han Bo-mi đã đến đó từ trước dưới ánh trăng.
Cô là mối nhân duyên đầu tiên cậu gặp khi bị kẹt ở ga tàu điện ngầm ngay sau khi đại dịch zombie bắt đầu.
Và trước mặt cô ấy là.
━━Một tinh thể pha lê phát sáng màu xanh lục đang lơ lửng giữa không trung.
Kim Tae-young bước đến gần Han Bo-mi đang đứng trước tinh thể.
“Sao rồi? Có gì khác không?”
“Ư ư, hoàn toàn không. Không rơi xuống cũng không bay lên.”
“Vậy à, …mà giờ nhìn vẫn không tin nổi.”
Kim Tae-young đến gần tinh thể, khẽ đặt tay lên nhưng không có gì hiện ra trước mắt cậu.
“Thật sự có hình ảnh ba chiều hiện ra trước mắt cậu hả? Còn giao nhiệm vụ nữa?”
“Ừ, …dù không biết lý do.”
Tương tự, Han Bo-mi cũng khẽ đặt tay lên tinh thể.
Gần tay của Kim Tae-young.
“Cảm giác như người đưa ra hình ảnh ba chiều này …muốn chúng ta sống sót vậy.”
“Sao cậu nghĩ thế?”
Trước câu hỏi nghiêng đầu của Kim Tae-young, Han Bo-mi cười dễ thương dưới ánh trăng và trả lời.
“Thì đúng mà. …Năng lực mạnh lên nhờ ‘độ thân thiết’ của đồng đội. Chẳng phải giống như bảo hãy hợp sức vượt qua nghịch cảnh sao?”
“Haha, chắc chắn rồi.”
Đó là lý do Kim Tae-young không thể tùy tiện chọn người yêu.
Nếu chọn một người.
Năm người còn lại bị tổn thương có thể khiến không gian an toàn hiện tại sụp đổ.
Hiểu rõ điều đó, Han Bo-mi đỏ mặt, khẽ tiến lại gần Kim Tae-young.
“Này….”
“Hử?”
“A, không có gì. …Không có gì đâu.”
Cô không thể hỏi những câu như ‘Nếu không có cái này thì cậu sẽ chọn ai?’.
Cô biết rõ đó là hành động phản bội những ‘đồng đội’ khác.
Dù là Cha Hye-yeon hay cãi nhau, cô vẫn coi Cha Hye-yeon là bạn.
“Mong là, …hoa màu mau lớn.”
“Ngoài kết giới ra không có năng lực nào khác à? Kiểu buff cho hoa màu ấy.”
“Tiếc là chưa có đâu.”
“Hazz…. Vậy ngoài kết giới ra rốt cuộc có năng lực gì nhỉ? …Hay là con zombie mặc giáp nữ ở ga tàu điện ngầm. …Lẽ ra nên mang theo nó?”
“Điên à? Thế thì chết chứ sao mà chạy thoát được?”
“Quả nhiên là thế nhỉ?”
Hai người khúc khích cười trước câu đùa đơn giản và cùng ngước nhìn mặt trăng.
‘Cầu mong cứ thế này …có thể sống an toàn.’
Kim Tae-young nhìn trăng và cầu nguyện tha thiết.
Cậu không thể dùng năng lực đặc biệt như Han Bo-mi.
Nên chỉ biết nỗ lực hết sức trong mọi trường hợp và cầu nguyện.
Ngày hôm đó kết thúc dưới ánh trăng như vậy.
Và ít lâu sau.
Cha Hye-yeon bị nhóm cuồng tín bắt cóc.
Tôi thúc dương vật vào lồn Cha Hye-yeon trong nhà kho yêu thích ở tầng VIP và nhìn tấm lưng của cô ta.
Bạch, bạch, bạch.
“Ha ang…! To quá, thích quá…. Sướng quá…! Trưởng phòng Lee…. Nữa đi…! Nữa đi…! Ha a ang…!♥”
Sau khi biết người phụ nữ Kim Tae-young tìm là Cha Hye-yeon, tôi lập tức đi lên tầng trên.
Lúc đó vừa hay gặp Cha Hye-yeon đang quét hành lang.
Cô ta chạm mặt tôi liền đỏ mặt, thế là tôi kéo luôn vào nhà kho, vuốt ve, hôn hít rồi đụ vào cái lồn ướt át.
‘Sao cảm giác vị lồn ngon hơn thế nhỉ?’
Dù đã xem ảnh của Kim Tae-young nhưng lý do tôi vẫn đụ cô ta rất đơn giản.
Đã đụ rồi thì biết làm sao.
Đụ thêm một lần nữa với người đã làm tình bao nhiêu lần cũng chẳng thay đổi được gì.
Vốn dĩ cũng có vẻ không phải bạn gái.
Hơn nữa đương sự cũng đang thèm khát dương vật.
Và quan trọng nhất.
Dương vật phản ứng rất mạnh.
“Hự! Hye-yeon à, em nứng vãi lồn. Cởi cúc áo ra xem nào.”
Phập, phập, phập, phập.
“Ha a ang…! Thậ, thật sao ạ? Em vui lắm…! Ưt, ha ang, nói nữa đi ạ…! Ngài thích em không? Ha ưt…! Nữa đi…! Yêu thương em đi ạ…!♥”
Khi tôi bóp vú cô ta và hôn lên cổ khác với mọi khi, lồn cô ta bắt đầu siết chặt hơn.
Bạch, bạch, bạch!
“Ha a ang…! Mãnh liệt quá…! Tuyệt quá…! A a…! Thích quá…!♥”
Lồn Cha Hye-yeon đã ướt đẫm dâm thủy, nuốt trọn dương vật tôi.
Con khốn lẳng lơ này là thanh mai trúc mã của Kim Tae-young.
Có lẽ là do cảm giác bội đức và kích thích khi đụ người quen của người quen.
Thế là tôi.
Bắn đầy tinh dịch vào tử cung của cô bạn thanh mai trúc mã lâu năm của người đàn ông đã trở thành bạn tôi.
Phụt phụt phụt phụt━!
“Vào rồi…! Cái thứ nồng nàn của Trưởng phòng Lee…! Ha ưt, nóng quá…!”
Cảm nhận tinh dịch được bơm vào ừng ực, Cha Hye-yeon mỉm cười hạnh phúc, lồn co giật.
Có vẻ cô ta định siết lồn đến giọt cuối cùng.
‘Chắc không có vấn đề gì đâu, ổn mà.’
Nhìn Cha Hye-yeon tận hưởng, tôi quyết định thoải mái sử dụng cái lồn của cô ta.
0 Bình luận