Bé gái không trả lời, cuộc đối thoại của chúng tôi tự nhiên bị ngắt quãng.
Không, vốn dĩ cũng chẳng gọi là đối thoại được.
‘…Mà này, …là hình thức thế này sao.’
Tôi nhìn quanh cơ sở được tạo ra chỉ để bảo vệ bé gái này.
Phòng kính ở trung tâm không gian tối tăm.
Thiết kế không hề quan tâm đến sự riêng tư.
‘Rốt cuộc cái này là để bảo vệ, hay là để giám sát đây….’
Dù là bên nào thì ai nhìn vào cũng biết đứa bé kia quan trọng thế nào với Viện nghiên cứu này.
Thông tin về bé gái kia trong ký ức của Jeong Do-yun không có mấy.
Đứa bé kia đã bị Zombie cắn.
Nhưng không biến thành Zombie.
Và đứa bé kia có thể sử dụng sức mạnh đặc biệt.
Cuối cùng chỉ có cái tên Choi Seo-yeon.
Thông tin nhiều hơn thế không được phép biết đối với Jeong Do-yun, người phụ trách an ninh của Viện nghiên cứu.
‘Mà, với mình thì mấy thông tin đó cũng chẳng cần thiết nên không sao.’
Các nhà nghiên cứu đang tiến hành nghiên cứu vắc-xin dựa trên cô bé bị Zombie cắn mà không nhiễm bệnh.
Nhưng vắc-xin có được tạo ra hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Quan trọng là bọn họ có phải mối đe dọa với tôi hay không.
Cần phải xác nhận điều đó.
Lý do tôi vào nơi bảo vệ Crystal này tất nhiên là để xác nhận thông tin.
“Nghe thấy tiếng chú không?”
[…….]
Tôi bắt chuyện lại với Seo-yeon đang ngồi im không trả lời.
Nhìn bề ngoài thì trạc tuổi học sinh tiểu học.
Có vẻ trạc tuổi Yoon Hyeon-seo ở bách hóa.
Và nghe tiếng gọi của tôi, cô bé chỉ khẽ ngẩng đầu lên mà không trả lời.
“Nghe thấy chứ? Sao không trả lời? …Hay là chú đã làm gì sai à?”
Tôi hỏi lại Seo-yeon đang im lặng.
Cẩn thận hỏi xem có phải Jeong Do-yun mà tôi không nhớ đã làm lỗi gì không.
Tuy nhiên khác với lo lắng của tôi, Seo-yeon lắc đầu nguầy nguậy và cẩn thận mở miệng.
[……Bây giờ là giờ nghỉ mà. …Không trả lời hết cũng được chứ ạ.]
“…À há.”
Nghe câu trả lời của cô bé, tôi đã hiểu.
Đơn giản là một đứa trẻ ít nói.
Nhớ lại Hyeon-seo ở bách hóa cứ bám lấy tôi như chú cháu, sự khác biệt thật lớn.
Hai đứa mà gặp nhau liệu có thân được không nhỉ.
“Ừ, xin lỗi vì làm phiền cháu nghỉ ngơi. Chú chỉ đến hỏi xem cháu có cần gì không thôi.”
[…Cần gì ạ?]
Nghe tôi nói, Choi Seo-yeon ngẩng đầu lên với ánh mắt hứng thú khác hẳn lúc nãy.
“Ở đó mãi chán mà?”
[…….]
Tất nhiên tôi đến đây không chỉ để ban phát lòng tốt cỏn con đó.
Mục đích của tôi có hai.
Vị trí của Crystal và xác nhận mức độ năng lực của chủ nhân nó.
‘Nhưng muốn moi thông tin thì trước hết phải làm thân đã.’
Phương pháp tôi dùng để làm thân ở đây là chiến dịch quà tặng từng dùng với Yoon Hyeon-seo trong quá khứ.
Với trẻ con thì sự buồn chán là địa ngục, còn đồ chơi là thiên đường.
[Vậy thì….]
Và có vẻ suy nghĩ của tôi đã đúng.
Choi Seo-yeon ngập ngừng rồi khẽ mở lời.
...
‘Sách à….’
Tôi nhận sự chào nghiêm của lính canh khu vực bảo mật và rời khỏi phòng của Choi Seo-yeon.
Và chống cằm chìm vào suy nghĩ.
Trong đầu nhớ lại lời Choi Seo-yeon ngập ngừng nói lúc nãy.
‘…Sách, chỉ cần có cái gì để đọc là được ạ. …Truyện dài thì càng tốt.’
Được nhờ một món đồ không hợp với lứa tuổi.
Không, đọc sách thì liên quan gì đến tuổi tác đâu.
Nhưng thường ở tuổi đó thì thích đồ chơi hay máy chơi game hơn là sách chứ.
Tôi đã hỏi thử cho chắc, nhưng đương nhiên không phải truyện cổ tích hay truyện tranh.
Cô bé muốn tiểu thuyết tràn ngập chữ.
Không phân biệt thể loại.
‘Tất nhiên kiếm thì chẳng khó gì….’
Gần bách hóa có vài hiệu sách lớn.
Không phải nơi có lương thực nên sau đại dịch chắc vẫn còn nguyên vẹn.
‘Tạm thời đi kiếm ngay xem sao.’
Đúng lúc cũng gần đến giờ đi ngủ của Viện nghiên cứu.
Sau giờ tắt đèn, ngoại trừ lính gác và cán bộ trực ban thì không ai đến tìm vào ban đêm.
Huống hồ Jeong Do-yun là nhân vật số 2 về an ninh của Viện nghiên cứu với cấp bậc Thiếu tá.
Giờ đi ngủ đồng nghĩa với giờ tự do của tôi.
Vì vậy tôi thoải mái nằm lên giường và kết thúc chiếm hữu Jeong Do-yun.
“……Ưm.”
Mở mắt ra, tôi cảm nhận được cảm giác của cơ thể vốn có.
Nơi đang nằm là chiếc giường êm ái.
Thứ nhìn thấy là trần nhà cao quen thuộc của bách hóa.
Tuy nhiên.
‘……Khỏa thân?’
Cơ thể mát lạnh.
Nhưng bên sườn lại ấm áp.
Lý do tôi biết ngay.
“…….”
Những người phụ nữ ở bách hóa đang nằm cạnh tôi trong tình trạng khỏa thân.
Giống như tôi, trần như nhộng.
Bên phải là Yoo Ha-yeon, bên trái là Ryu Da-hee, phía đầu giường là Han Mo-a và trên chân là Oh Na-yeon đang nằm sấp ngủ.
“Lẽ nào…….”
Nhìn kỹ những người phụ nữ khỏa thân, tôi nhận ra.
Họ ngủ thiếp đi trong tình trạng dính đầy dâm thủy.
Và phần thân dưới của tôi cũng nhớp nháp dâm thủy tương tự.
Dấu vết của hoạt động kịch liệt cách đây không lâu.
‘Đúng như lời Da-hee, ai cũng đói khát cả rồi.’
Có vẻ do tôi vắng nhà lâu quá nên dục vọng của họ tích tụ nhiều.
Không cần nhìn trực tiếp cũng hiện rõ mồn một trước mắt.
‘…Chú ngủ rồi, chắc một chút không sao đâu nhỉ?’
‘Nhưng có lên không?’
‘Nếu là Oppa thì có thể….’
Hình ảnh Yoo Ha-yeon, Ryu Da-hee, Oh Na-yeon nhìn tôi đang ngủ trong trạng thái chiếm hữu và đắn đo lần lượt hiện lên.
Và ngay sau đó nhận ra là có thể, họ lần lượt lắc lư trên người tôi.
‘Nhưng những người khác đâu rồi…?’
Hiện tại nằm cùng trên giường tổng cộng có bốn người.
Nhưng nhân sự ở bách hóa đâu chỉ có thế này.
‘Grace chắc đang ở cùng bọn trẻ trại trẻ mồ côi, Baek Min-a thì ở cùng con gái….’
Còn lại một người.
Không thấy bóng dáng Lee A-rin đâu.
‘Đâu rồi…?’
Với tính cách của Lee A-rin thì không lý nào lại không tham gia bữa tiệc thác loạn này.
Nhìn quanh, tôi nghe thấy tiếng ồn quen thuộc từ xa.
Tiếng điện tử phát ra từ loa TV.
Nhìn về phía tiếng ồn đó, tôi thấy ánh sáng ở phía xa, nơi không gian thường dùng làm phòng khách.
Quả nhiên, đến gần thì thấy Lee A-rin đang ngồi một mình trước TV chơi game.
Tất nhiên là khỏa thân.
“A! Cứu thế chủ!”
“Sao cô chưa ngủ?”
“Hư hư, phàm là game thủ chân chính thì dù có mệt mỏi cũng phải chơi game đến khi kiệt sức ngất đi mới thôi ạ!”
Khỏa thân với đôi mắt thâm quầng mà nói dõng dạc thế thì trông thảm hại thật.
Nhìn giữa hai chân ướt át thì có vẻ Lee A-rin cũng đã tận hưởng đủ rồi.
‘Nhưng đúng lúc lắm.’
Cần người đi hiệu sách cùng.
Thời gian tự do của tôi chỉ có ban đêm nên giờ dậy rồi phải đi kiếm sách ngay.
Và người đồng hành thì Lee A-rin là nhân vật thích hợp nhất.
“Dậy đi. Đi với tôi đến chỗ này chút.”
“Dạ? …A a, lẽ nào Cứu thế chủ…. Vẫn chưa đủ nên định xả nốt vào em….”
Nghe tôi nói, Lee A-rin đỏ mặt làm động tác che cơ thể.
Vẫn chưa đủ cái gì, rốt cuộc đã vắt kiệt tôi bao nhiêu trong lúc ngủ vậy.
“Không phải thế. Cần cô nên mới bảo. Thôi đùa cợt và dậy đi.”
Sau đó tôi cùng Lee A-rin tắm qua loa trong nhà tắm rồi mặc quần áo và rời khỏi bách hóa.
Đương nhiên nơi đến là hiệu sách lớn gần bách hóa.
Lý do đưa Lee A-rin theo là để nhờ cô ấy giới thiệu sách thú vị cho trẻ con tầm tuổi tiểu học trong số vô vàn sách này.
Cô ấy sở hữu năng lực cheat dạng thông tin là Wikipedia mà.
“Cứu thế chủ! Cứu thế chủ! Nếu đọc thì quả nhiên là cái này ạ! Đúng lúc có trọn bộ series này đến tập cuối luôn!”
Và Lee A-rin đáp lại kỳ vọng của tôi, mái tóc vàng óng ả như cái đuôi nhảy cẫng lên trước mặt tôi.
Thứ cô ấy cầm là tập 1 của bộ tiểu thuyết series mà cô ấy giới thiệu.
“…Hưm, Fantasy à?”
“Vâng! Câu chuyện cực hay về nhân vật chính thất nghiệp ăn bám Hikikomori bị xe tải đâm chuyển sinh sang dị giới rồi dùng ma pháp cân cả thế giới ạ!”
“……Đã bảo là cho trẻ con đọc mà?”
“Ư hư hư, Cứu thế chủ thật là, trẻ con thời nay cái gì cũng biết hết đấy ạ? Như em đây hồi lớp 3 đã bắt đầu vào các trang web quảng cáo trên mạng….”
“Tôi không quan tâm đến lịch sử tình dục của cô.”
“A a~, Cứu thế chủ phũ phàng quá!”
Tôi lờ đi Lee A-rin đang bám lấy tay tôi làm nũng và nhìn bìa sách cô ấy đưa.
Tiểu thuyết có hình minh họa trông như ảnh gia đình.
‘Phải rồi, Fantasy thì trẻ con đọc cũng tốt.’
Thoạt nhìn thì không có vẻ gì kỳ lạ lắm.
Đúng lúc không phải chưa hoàn thành mà là tác phẩm đã hoàn thành và có đủ bộ.
Tôi bỏ bộ tiểu thuyết series mà Lee A-rin giới thiệu vào túi giấy.
“Cô không cần gì à?”
“Dạ? Em ạ?”
“Thích mấy cái này còn gì? Tiện thể lấy đi. Không có tôi thì khó ra ngoài lắm.”
Coi như phần thưởng cho việc giúp đỡ.
Tất nhiên hiện tại ở bách hóa cũng mang về đầy máy chơi game hay truyện tranh của cô ấy rồi, đủ thứ giải trí.
Nhưng đằng nào thế giới cũng miễn phí hết.
Nếu có tiểu thuyết hay truyện tranh chưa đọc thì nhân dịp này mang về cũng tốt.
Và nghe tôi nói vậy, Lee A-rin với vẻ mặt cảm động pha chút ngại ngùng mỉm cười và khẽ ôm lấy tay tôi.
Bộ ngực mềm mại trong chiếc áo hoodie truyền đến cánh tay.
“Ôi trời, …đang phũ phàng mà lại dịu dàng thế này là phạm quy đấy.”
Và Lee A-rin khẽ lảng tránh ánh mắt, ngón tay mân mê.
“Nếu hỏi cần gì, …thì không phải là không có thứ muốn.”
Liếc, liếc.
Đôi mắt cô ấy khẽ nhìn tôi rồi lại nhìn xuống hạ bộ của tôi.
Thấy cử chỉ đó của Lee A-rin, tôi cười khẩy, đặt túi giấy xuống và nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ấy.
“Lúc nãy hỏi tôi chưa đủ à, hóa ra người chưa đủ là cô sao?”
“Hi hi, tại em mải chơi game nên chưa tận hưởng được mấy. …Với lại em thích Cứu thế chủ trực tiếp làm cho em hơn.”
Xoạt….
Lee A-rin đỏ mặt khẽ kéo khóa áo hoodie xuống.
Làn da trắng ngần mềm mại ngon mắt hiện ra ngay trước mắt.
Nếu muốn thì chiều thôi. Đền đáp công giúp đỡ mà.
“Chống tay vào kia rồi chổng mông lên.”
“Vâng……♡”
Sau đó tôi đâm côn thịt đang cương cứng vào cái huyệt ướt át và nóng hổi của Lee A-rin.
Cuộc làm tình với cô ấy sau một thời gian dài diễn ra nhớp nháp và nóng bỏng như đôi tình nhân lâu ngày gặp lại.
Ban đầu chỉ kéo quần áo xuống và đâm vào.
Nhưng rồi chúng tôi dần dần khám phá cơ thể nhau, cởi bỏ từng món đồ.
Cuối cùng, khi làm tình đến lần thứ 3, chúng tôi đã trần truồng quấn lấy nhau trong hiệu sách.
0 Bình luận