‘Máy quay phim sao…?’
Heo Seo-jin nhìn cái máy quay mà Ryu Da-hee đang tung hứng trên tay, sắc mặt tái nhợt.
‘Làm gì có chuyện đó…! Nói nhảm…! Cho dù máy quay còn nguyên vẹn thì cũng làm gì có pin…!’
Thảm họa Zombie nổ ra đã được vài tháng rồi.
Giờ nhân loại đã quay lại dùng nến thay đèn điện, nhóm lửa trực tiếp thay bếp ga.
Đã mấy tháng trôi qua, làm gì có chuyện máy quay chưa hết pin.
Thậm chí trong cái thế giới này, chẳng có ai đi sạc pin cho cái máy quay làm gì cả.
Heo Seo-jin cố gắng phủ nhận như vậy.
Zè zè.
“Nào, cùng xem nhé?”
Ryu Da-hee quỳ xuống bên cạnh Giáo chủ, chiếc máy quay phát ra ánh sáng và âm thanh.
[…Như vậy đúng không ạ? Vậy thì đưa loại rượu vang này cho Trưởng phòng Lee là được đúng không ạ?]
“Hí i ic…!”
Trong máy quay ghi lại hình ảnh hầu nữ đang rót rượu vào ly của các cán bộ lúc nãy.
Và.
[Đừng có sai sót. Phải giết cho bằng được. …Xong việc ta sẽ cưng chiều ngươi hết mực. Hiểu chưa?]
“…….”
Tiếp theo là hình ảnh và giọng nói của Heo Seo-jin bên cạnh hầu nữ.
Giọng nói đó nói rất rõ ràng.
‘Phải giết cho bằng được.’
Vai Christine sau khi xem hết nội dung trong máy quay khẽ run lên.
Thấy vậy, Heo Seo-jin mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng quỳ xuống van xin cô.
“G, Giáo chủ…! L, làm ơn hãy nghe tôi nói! Chuyện này đều có lý do cả ạ!!”
Bằng chứng hoàn hảo không thể chối cãi nằm trong máy quay.
Trong thế giới bị diệt vong bởi Zombie này.
Việc làm giả video là không thể.
Đó là bằng chứng rõ ràng.
“Giáo chủ đang bị tên đàn ông kia thao túng đấy ạ! Tôi chỉ mong ngài trở lại là Giáo chủ sắc sảo và lạnh lùng như xưa…!!”
“Câm miệng.”
Lời biện minh của Heo Seo-jin đang tiếp diễn.
Giọng nói bình thản của Christine, người đang cúi đầu run vai, đã chôn vùi lời biện minh của Heo Seo-jin.
Christine ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Heo Seo-jin với ánh mắt sát khí.
“G, Giáo chủ….”
“Dám…. Dám đầu độc Seo-ho sao? Dám…. Định cướp đồ của ta khi chưa có sự cho phép của ta sao?”
“Giáo chủ…! K, không phải ạ…! Tuyệt đối…!”
Nhưng Christine không chấp nhận lời của Heo Seo-jin.
Trong đầu cô vẫn còn lưu lại hình ảnh vừa rồi.
Hình ảnh Lee Seo-ho đột ngột ngã gục.
Sủi bọt mép, co giật.
Hình ảnh suýt chút nữa thực sự rời bỏ cô.
Chính vì vậy Christine không thể tha thứ cho cô ta.
“Toàn bộ! Bắt lấy Trưởng phòng Heo quỳ xuống trước mặt ta.”
Mệnh lệnh của cô được đưa ra, các tín đồ cảnh vệ đang túc trực xung quanh di chuyển với vẻ mặt cứng đờ.
Họ từng là những tín đồ làm việc dưới trướng Heo Seo-jin trong đội thám hiểm.
Nên việc bắt giữ thủ lĩnh trực tiếp của mình khiến họ e ngại.
Nhưng mệnh lệnh của Giáo chủ là tuyệt đối.
Cộp, cộp.
Ba thành viên đội cảnh vệ cơ bắp tiến lại gần cô ta.
“Không thể nào…. Chết tiệt…. Không thể nào….”
Và Heo Seo-jin, người bị sốc vì từ thân tín nhất của Giáo chủ rơi xuống làm tội nhân.
Chỉ chống tay xuống sàn, cúi đầu lẩm bẩm nhỏ.
“Trưởng phòng Heo….”
Đội cảnh vệ tiến đến đặt tay lên vai cô ta.
Lúc đó.
“Con đĩ chó chết nàyyyy!! Không thể nào như thế đượcccc―!!”
“Á á á!!”
Heo Seo-jin vùng dậy, dùng cơ thể đồ sộ hất văng đội cảnh vệ.
Vì là người nhận được ân sủng mạnh nhất và sự tin tưởng lớn nhất của Giáo chủ nên sức mạnh cơ bắp của cô ta không thua kém bất kỳ ai.
Và cô ta sau khi hất văng cảnh vệ.
“……Ưt.”
Nhìn thấy ánh mắt của Giáo chủ đang trừng mình, cô ta nhăn mặt.
Bịch bịch!
Cứ thế đạp đất bỏ chạy.
“Chà.”
“Chạy mất rồi.”
Và Ryu Da-hee cùng Grace đang quan sát cảnh đó lẩm bẩm đầy tiếc nuối.
“…….”
Giáo chủ chỉ cúi đầu nằm trong lòng Lee Seo-ho.
Và Lee Seo-ho, mục tiêu của Heo Seo-jin.
Dịu dàng vuốt ve đầu Christine, người đến cuối cùng vẫn không ra lệnh đuổi theo Heo Seo-jin.
“Hôm nay nghỉ ngơi thôi. Giáo chủ. Chắc em mệt mỏi lắm rồi.”
“……Seo-ho, …không đau sao?”
“Năng lực trị liệu của Grace là hoàn hảo mà. Nhưng anh cũng sẽ nghỉ ngơi nên mau di chuyển thôi.”
Lee Seo-ho không ra lệnh cho Giáo chủ bắt Heo Seo-jin.
Nếu hắn nói thì Giáo chủ sẽ huy động toàn bộ tín đồ bắt Heo Seo-jin ngay.
Nhưng Heo Seo-jin là đồng đội đã cùng nhau dựa lưng sống sót từ sau thảm họa Zombie đến nay.
Hắn hiểu cho tấm lòng của Christine khi cuối cùng không thể đuổi theo cô ta.
Hắn không muốn đặt thêm gánh nặng lên cô gái hôm nay đã quá mệt mỏi trong lòng.
。 。 。
“Đĩ mẹ, cái đĩ mẹ nó…!!”
Heo Seo-jin vội vã chạy ra bên ngoài khách sạn.
Trên đường gặp đội thám hiểm hay tín đồ nhưng có vẻ lệnh truy đuổi cô ta chưa được ban xuống nên mọi người chỉ mỉm cười chào hỏi.
Không ai định bắt cô ta cả.
Cứ thế cô ta chạy thục mạng ra ngoài.
‘Phải chạy trốn ngay…! Bây giờ mà không chạy…!’
Nếu chậm trễ, toàn bộ khách sạn sẽ truy đuổi và cuối cùng cô ta sẽ bị bắt.
Trước đó phải thoát khỏi khách sạn.
Dù bên ngoài đầy rẫy Zombie khác với khách sạn nơi Zombie không thể tiếp cận nhờ ân sủng của Giáo chủ.
Nhưng thà là Zombie còn hơn con người.
Zombie thì cô ta đã bắt và xử lý đến phát ngán rồi.
May mắn là dù Giáo chủ tức giận nhưng dường như chưa tước bỏ ân sủng nên cơ thể cô ta vẫn cơ bắp.
‘Ra ngoài…! Chỉnh đốn lại…! Dù là lén lút tiếp xúc với đội thám hiểm, hay tìm kiếm người sống sót mới để nuôi dưỡng lực lượng…!’
Chỉ cần không bị bắt thì có thể bắt đầu lại.
Nuôi dưỡng sức mạnh lần nữa.
Khi đó sẽ không phải là trò ám sát hèn hạ này mà là một cuộc chiến trực diện đàng hoàng.
Sẽ bắt lấy Lee Seo-ho và tự tay giết chết hắn.
‘Làm như vậy…, chắc chắn Giáo chủ cũng….’
Heo Seo-jin nở nụ cười điên dại với đôi mắt tuyệt vọng.
Một tương lai hư ảo xa vời.
Một tương lai không biết có thành hiện thực hay không.
Trong tương lai đó, cô ta sở hữu Giáo chủ, giáo dục theo ý mình và biến cô ấy thành người phụ nữ của riêng mình.
“Tránh ra!!”
“Dạ? Á á á!”
Thoát khỏi khách sạn, Heo Seo-jin chạy đến nhà xe.
Vô số xe cộ đang được các nô lệ nam bảo dưỡng và quản lý.
Trong số đó Heo Seo-jin chạy đến chiếc xe Jeep cô ta hay dùng.
Đẩy ngã tên nô lệ nam đang bảo dưỡng, cướp chìa khóa và leo lên xe.
Nô lệ nam biết Heo Seo-jin là ai nên không dám cản cô ta.
Cạch.
Xoay chìa khóa nổ máy.
“Tránh ra hết điiiiii!!”
Vù u u u!!
Heo Seo-jin đạp mạnh chân ga lao về phía trước.
Nơi hướng đến là cổng chính nơi xe cộ ra vào khách sạn.
Ở đó có các nữ tín đồ cấp quản lý đang túc trực trước cổng.
“Á á á á!”
Hoảng hốt trước chiếc xe lao tới bất ngờ, họ né sang hai bên.
Rầm!
Chiếc xe đâm vào cánh cổng sắt bị chặn bằng xích, nhưng cú va chạm làm đứt xích và cô ta cứ thế thoát khỏi khách sạn.
‘Làm được, …làm được rồi!’
Cô ta nhìn thấy hy vọng.
Con đường này là con đường gần đây đã dọn sạch Zombie để vận chuyển vật tư an toàn từ Trung tâm thương mại.
Chắc chắn Zombie vẫn chưa tụ tập lại nhiều.
Cứ thế này lái xe chạy đi, tìm một cứ điểm an toàn rồi chỉnh đốn lại.
‘Như thế…, bắt đầu lại!’
Nụ cười điên cuồng bắt đầu hiện lên trên khuôn mặt Heo Seo-jin.
Tuy nhiên.
Két t t t t t―!!
Cô ta buộc phải phanh gấp chiếc xe Jeep đang lao nhanh.
“T, tại sao….”
Con đường lẽ ra phải trống trơn nhờ việc dụ và tiêu diệt cách đây không lâu.
Ở đó có một chiếc xe tải lớn chắn ngang đường.
Cùng với vô số Zombie đang đứng đó.
Và lũ Zombie đó khi phát hiện ra xe của Heo Seo-jin liền lững thững tiến lại gần.
“…Cái, cái, đĩ mẹ!!!”
Rầm!
Cô ta bùng nổ vì mọi việc từ nãy giờ không suôn sẻ, đập mạnh vào vô lăng rồi cài số lùi ngay lập tức.
Cạch!
Vù u u!
Heo Seo-jin vừa nhìn gương chiếu hậu vừa lùi gấp.
“……Hộc!”
Vù u u u u u―!!!
Két t t t!!
Đột nhiên một chiếc xe tải khác chắn ngang phía sau khiến cô ta phải đạp phanh gấp dừng xe.
‘……Ai, …đến vậy?’
Chắc chắn không phải Zombie lái xe tải nên Heo Seo-jin căng thẳng nhìn về phía ghế lái xe tải.
Và.
Người bước xuống từ đó là Lee Seo-ho.
“……N, này, này!”
Thấy Lee Seo-ho, Heo Seo-jin tức giận nổi gân xanh, nghiến răng ken két.
“Thằng chó chết nàyyyyy!!!”
Cô ta hạ kính xe xuống hét vào mặt hắn để hắn nghe thấy.
“Haizz, giọng tốt thật đấy. Trưởng phòng Heo.”
“Thằng chó chết, tất cả là do mày sắp đặt đúng không. Mày biết rượu vang có độc mà vẫn uống đúng không!!”
“Ha ha.”
Nghe cô ta nói, Lee Seo-ho làm vẻ mặt ngây thơ cười một cái.
Rồi nở nụ cười bỉ ổi như mọi khi.
“Giờ mới biết như một con ngu thì làm được gì?”
“Gì, gì cơ…? Cái thằng đàn ông khốn nạn này…!! Mày, thằng chó chết này…. Rốt cuộc làm sao đuổi theo được!!”
Heo Seo-jin thắc mắc việc hắn đuổi theo nhanh như vậy hơn là chuyện khác.
Heo Seo-jin vừa chạy trốn ngay trước mặt Giáo chủ, chạy không nghỉ đến nhà xe.
Và không dừng lại mà đi thẳng đến đây.
Ít nhất thì hắn, người đang nằm trong lòng Giáo chủ, chỉ có thể di chuyển khi Heo Seo-jin đã cướp xe và thoát khỏi khách sạn.
Việc đuổi theo chiếc xe đang đạp hết ga là không thể.
Trước thắc mắc đó của Heo Seo-jin.
Lee Seo-ho chỉ cười nhạo cô ta và nói.
“Người sắp chết rồi còn tò mò cái đó làm gì?”
Việc đuổi theo chẳng có vấn đề gì cả.
Đơn giản thôi.
Lee Seo-ho chỉ [Dịch Chuyển Tức Thời] đến cửa hàng tiện lợi bên ngoài khách sạn.
Ngay sau khi di chuyển, hắn leo lên chiếc xe tải đã bố trí sẵn cạnh cửa hàng tiện lợi và chạy đến con đường duy nhất cô ta có thể chạy trốn này.
Đã chặn đường trước thì chắc chắn cô ta sẽ bị giữ chân ở đây.
Heo Seo-jin không biết điều đó, trừng mắt nhìn Lee Seo-ho như nhìn thấy ma.
“…Mày giết tao á? Mày?”
Cô ta liền cười khẩy.
Cạch.
Và Heo Seo-jin xuống xe đứng trước mặt hắn.
Dù chiều cao tương đương nhưng hắn có tạng người đàn ông trưởng thành bình thường, còn cô ta thì cơ bắp như vận động viên thể hình.
Thậm chí là một chiến binh lão luyện từng đánh chết Zombie.
“Định ném tao cho Zombie rồi bỏ chạy à? Ha, ngay bây giờ bẻ cổ mày rồi thoát khỏi đây là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Heo Seo-jin túm lấy cổ áo Lee Seo-ho.
“Ít nhất tao sẽ cùng mày làm mồi cho Zombie. Thằng đàn ông khốn nạn.”
Hắn tự tin như vậy chắc chắn có lý do.
Heo Seo-jin nghĩ vậy.
Nhưng cùng lắm chỉ nghĩ đến vũ khí, hoặc võ thuật, nên.
Dù là Heo Seo-jin cũng không thể thắng được người đàn ông học võ chuyên nghiệp.
Nhưng cũng không đến mức không giữ chân được hắn để hắn chạy thoát.
Cô ta giơ nắm đấm lên.
“Phụt!”
Và thấy cảnh đó, Lee Seo-ho không nhịn được cười phá lên.
“……Tôi cùng làm mồi á?”
“……Gì?”
“A, xin lỗi. Cô không biết nhỉ. Lũ Zombie đối với tôi thì kén ăn lắm.”
Lúc đó.
Phập.
“Ơ ơ…!”
Heo Seo-jin đột nhiên cảm thấy đau nhói, chân loạng choạng.
Vị trí đau là cổ chân.
Nhìn xuống đó thấy vết thương sắc lẹm và máu đang chảy ra từ cổ chân.
Gân gót chân (Achilles) bị cắt đứt.
‘Tại sao….’
Và lý do có thể biết ngay lập tức.
Soạt.
Người phụ nữ đáng ghét vừa mang máy quay đến vạch trần danh tính của cô ta lúc nãy.
Ryu Da-hee với khuôn mặt vô cảm đứng bên cạnh Lee Seo-ho.
Và thấy vậy Heo Seo-jin.
“Lũ khốn nạn chúng mày…!! Vậy ra Lee Seo-ho, thằng chó chết nhà mày là người bên Trung tâm thương mại à…!!”
Giờ mới nhận ra.
Tại sao người phụ nữ cô ta thấy ở Trung tâm thương mại lại xuất hiện ở khách sạn.
Và tại sao ở Trung tâm thương mại Lee Seo-ho lại đi vào một mình với Giáo chủ.
Và.
Nếu vậy thì.
Giáo chủ của cô ta.
“Các em, ăn đi.”
Nhưng suy nghĩ của Heo Seo-jin chỉ đến đó và không thể tiếp tục được nữa.
Rộp, rộp.
Lũ Zombie bị thu hút bởi máu chảy ra từ cổ chân cô ta.
Đã túm lấy tay chân cô ta, bám vào toàn thân và nhai ngấu nghiến từ da thịt đến nội tạng.
“Đi thôi nhỉ?”
“Dạo này anh sai em nhiều quá đấy? …Cũng chẳng thèm gặp em.”
“Xong vụ khách sạn anh sẽ cưng chiều em.”
“Hừ, đằng nào Christine cũng gầm gừ bên cạnh chứ gì.”
“Thì làm ở Trung tâm thương mại là được.”
Cứ thế Lee Seo-ho.
Đã xử lý an toàn yếu tố nguy hiểm của khách sạn mà không ảnh hưởng đến mối quan hệ với Christine.
0 Bình luận