Đó chỉ là một nụ hôn đơn giản.
Nhưng Ga-ram đã hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn đó.
“Hưm ụp…, chụt, ha a…. Chụt chụt.”
Chẳng mấy chốc, cô đã tập trung vào việc quấn quýt lưỡi và trao đổi nước bọt với anh một cách điên cuồng.
Và khi tỉnh táo lại.
Mềm mại.
“Hư ưm….”
Giật, giật.
Tay của Lee Seo-ho đã luồn vào dưới áo phông của cô và đang xoa bóp ngực cô.
Bộ ngực mà khi tự mình chạm vào chẳng có cảm giác gì.
Chỉ cần thay đổi người xoa bóp thôi mà.
‘Sướng quá….’
Hơi thở trở nên gấp gáp và nhịp tim tăng lên.
Cơ thể nóng lên, Ga-ram càng khao khát đôi môi của Lee Seo-ho hơn.
“Chụt chụt…. Ha a….”
Hai người trao nhau nụ hôn sâu đến mức không biết đã bao lâu trôi qua.
Họ nhìn nhau với ánh mắt đầy dục vọng qua sợi chỉ nước bọt mỏng manh.
“……Ưt.”
Lúc đó, bàn tay đang xoa bóp ngực cô của Lee Seo-ho cuối cùng cũng luồn vào trong áo lót.
Vuốt ve trung tâm nhạy cảm của bầu ngực.
Anh nhẹ nhàng chạm vào đầu vú đang cương cứng như đang cù lét.
“Ha ưt…, hư ưng….”
Mới chỉ chạm vào đầu vú thôi mà Ga-ram đã khẽ rên rỉ với giọng nói yếu ớt.
Thấy vậy, Lee Seo-ho mỉm cười hài lòng.
“Anh cởi ra nhé.”
“……Hả?”
Và trước khi nghe câu trả lời của Ga-ram, anh đã bắt đầu cởi áo phông của cô.
Và Ga-ram đã trở thành khỏa thân trước mặt Lee Seo-ho.
‘Gợi cảm thật.’
Lee Seo-ho cảm thấy dương vật mình cứng lên khi nhìn thấy cơ thể khỏa thân của Sim Ga-ram.
Đúng chất dân thể thao, làn da của Sim Ga-ram rám nắng khỏe khoắn.
Nhưng làn da bên trong áo phông không bị cháy nắng nên trắng nõn nà.
Sự tương phản đó khiến Lee Seo-ho thích thú.
Nhưng Ga-ram có vẻ xấu hổ về làn da có ranh giới rõ rệt đó nên dùng tay che cơ thể và tránh ánh mắt.
“Đ, đừng nhìn quá….”
“Sao thế? Đẹp mà.”
“Ưt…, k, không kỳ cục sao? Ngực cũng đâu có to.”
“Lần đầu tiên à?”
“…….”
Tất nhiên Lee Seo-ho đã đoán trước, nhưng nhìn dáng vẻ cúi đầu xấu hổ của cô, anh đã chắc chắn.
Dáng vẻ của một trinh nữ chưa từng cho ai thấy cơ thể khỏa thân.
Và Sim Ga-ram nhìn Lee Seo-ho với ánh mắt bất mãn.
“Đừng có bất công chỉ nhìn mỗi em…. Anh cũng mau cởi ra đi….”
“Muốn xem anh khỏa thân sao?”
“Không phải thế…. Ăn gian mà. Có mỗi em cởi.”
“Ha ha, được rồi.”
Trước lời hờn dỗi của cô, Lee Seo-ho cười và cởi quần áo.
Cơ thể đàn ông săn chắc lộ ra dưới ánh trăng.
Và Sim Ga-ram liếc nhìn chằm chằm vào đó.
Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy cơ thể đàn ông thực sự.
Hơn hết.
‘C, cái đó mà vào được sao…?’
Cô sợ hãi trước hình dáng dương vật to lớn đang dựng đứng đáng sợ dưới hông Lee Seo-ho.
Nhưng cô không thể rời mắt khỏi dương vật cứng ngắc đó và nuốt nước bọt ực một cái.
Có nên chạy trốn ngay bây giờ không.
Sim Ga-ram thoáng nghĩ đến điều đó.
Nhưng hành động nhanh chóng của Lee Seo-ho khi vòng tay qua eo cô và hôn tới tấp khiến cô không thể làm vậy.
“Hưm…. Chụt, ha a…. Ưt.”
Cảm giác lưỡi quấn lấy nhau lại khiến tinh thần cô mơ màng.
Nỗi sợ hãi về dương vật to lớn đã bị chôn vùi bởi khoái cảm của nụ hôn.
Cứ thế lại chìm đắm trong việc trao đổi nước bọt một lúc.
“Chụt…. Ha a….”
Lee Seo-ho rời môi khỏi miệng Ga-ram và cười khẩy.
Rồi nhẹ nhàng hạ tay xuống chạm vào vùng kín của cô.
Ướt át.
“…Ha ưt.”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve cái lồn đã ướt đẫm của cô và mở miệng.
“Giờ chắc ổn rồi đấy.”
“……Hưt, ưt, c, cái gì…?”
Ga-ram nắm chặt bờ vai rắn chắc của anh, khẽ run rẩy trước cái chạm tay của anh và không hiểu lời anh nói có ý gì.
Vút.
“Á…!”
Nhưng hành động nhấc bổng Ga-ram đang ngồi lên và nhẹ nhàng đặt xuống nệm của anh đã giúp cô hiểu ý nghĩa lời nói đó.
Tự nhiên nằm khỏa thân, dang rộng đôi chân với cái lồn ướt át.
Và giữa hai chân cô, Lee Seo-ho đang cầm dương vật dựng đứng.
“Anh ơi, b, bao cao su…?”
“Xin lỗi, không có. …Nếu lo lắng thì thôi nhé?”
“……Ư ưm, thay vào đó nhất định phải cho ra ngoài nhé.”
“Biết rồi, lỡ có thai anh sẽ chịu trách nhiệm. Đừng lo.”
Lee Seo-ho nhẹ nhàng xoa đầu Ga-ram đang đỏ mặt nhìn dương vật.
Hành động đó khiến Ga-ram cảm thấy tim đập thình thịch với một cảm giác khác với khoái cảm tình dục.
Trước dáng vẻ đáng tin cậy của Lee Seo-ho, sự do dự còn sót lại biến mất.
‘…Mình, sắp làm tình rồi.’
Phó mặc cơ thể cho bàn tay anh.
Sột soạt….
Ngượng ngùng dang rộng hai chân.
Ướt át.
“…Ưt.”
Quy đầu to lớn chạm vào lỗ lồn ướt đẫm.
Sắp tới cái thứ to lớn kia sẽ đi vào bên trong mình.
Tưởng tượng đến sự thật đó, Ga-ram tự nhiên hưng phấn và đỏ mặt.
Lần đầu làm tình.
Lần đầu dương vật đàn ông đi vào bên trong mình.
Trong lúc tưởng tượng điều đó, Ga-ram chợt nhớ ra một sự thật.
‘A, lần đầu của mình …định dành cho Tae-young mà.’
Khuôn mặt người đàn ông đã bị lãng quên hiện lên.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
Vì trong lòng cô lúc này đã tràn ngập hình ảnh người đàn ông trước mắt.
“Anh ơi, em lần đầu nên nhẹ thôi….”
“Không sao đâu. Dù là lần đầu anh cũng sẽ làm cho em sướng.”
“Chuyện đó có thể sao?”
“Ừ, anh thì có thể.”
Và dương vật của Lee Seo-ho bắt đầu đi vào bên trong cô.
Ướt át.
Rẹt, rẹt rẹt….
“Hư ưng…!”
Màng trinh vướng vào dương vật lần đầu tiên đón nhận.
Dương vật to lớn từ từ xé rách lần đầu của Ga-ram và đi vào bên trong.
Chẳng mấy chốc bên trong cô đã bị lấp đầy bởi vật của Lee Seo-ho.
“Hư ét, hư ưng…!”
Giật, giật!
‘Cái gì thế này…! S, sướng quá…!’
Dù bị xé rách thịt để đi vào nhưng hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
Thậm chí cái thứ to lớn đó đi vào cái lồn lần đầu quan hệ.
Ga-ram cảm nhận được khoái lạc của tình dục ngay từ đầu và nhìn Lee Seo-ho với đôi mắt ngạc nhiên.
Lee Seo-ho mỉm cười như thể đó là điều hiển nhiên và nhìn cô.
Cúi người xuống hôn lên môi Ga-ram, người đã lên đỉnh một lần.
Và bắt đầu màn làm tình mãnh liệt.
Bạch, bạch, bạch!
“Ha ang…! Ưt! Ha a ang…!”
Và trong phòng học tràn ngập tiếng rên rỉ của Ga-ram và tiếng ồn dâm dục của tình dục.
‘Sướng quá…! Khác hẳn với hôn…! Đây là làm tình….’
Lee Seo-ho lắc hông không ngừng vào cái lồn non nớt vừa mới đón nhận dương vật.
Nhưng Sim Ga-ram bị cuốn hút bởi mọi chuyển động của Lee Seo-ho.
“Ha ưt, hưt, ha ang…! A, anh ơi…! Hưt, thích quá…! Em thích anh…! Nữa đi…! Hư ưng…!”
Phập, phập, phập!
Mỗi khi dương vật rút ra khỏi lỗ, khoái cảm từ thành âm đạo bị kéo theo.
Và sau đó đâm vào trong nháy mắt, đánh mạnh vào tận cùng âm đạo.
Cảm giác âm đạo của người phụ nữ vừa mới là trinh nữ biến đổi theo hình dạng vật của người đàn ông đầu tiên.
Khoái cảm đó khiến Ga-ram mất đi lý trí, chỉ phó mặc cho bản năng và bắt đầu tham lam cơ thể Lee Seo-ho không ngừng.
Ôm chặt lấy cơ thể rắn chắc của anh.
Nhẹ nhàng cắn vào cổ Lee Seo-ho và rên rỉ trên da thịt anh.
Dùng tay sờ soạng cơ thể cứng cáp của đàn ông, đắm chìm trong niềm vui sướng của người phụ nữ bị đàn ông đè lên.
Cuối cùng.
‘Bắn vào trong đi…!♡ Thật nhiều…! Bắn thật nhiều vào trong đi…!♡’
Siết chặt…!
Theo bản năng, cô quàng chân qua eo Lee Seo-ho, khao khát muốn lấp đầy bụng mình bằng hạt giống của anh trỗi dậy.
Và.
“Ha a, ha a Ga-ram à…. Giờ, anh sắp bắn….”
“Ha ang…! Kh, không được…! Đừng rút ra…! Hưt…! Đừng rút ra…!”
Cô không buông chân ra dù anh đã báo trước sẽ xuất tinh, tham lam đòi hỏi tinh dịch của anh.
“Hự ư ư…! Bắn đây…!”
“Ha ư ư ư ưng…!!”
Và Lee Seo-ho cắm sâu dương vật vào trong lồn theo ý muốn của cô.
Cứ thế bắn tinh dịch vào.
Phụt phụt phụt phụt!
Dương vật đang cắm sâu giật giật, trút hết chất lỏng nóng hổi vào trong.
‘A, đi vào rồi…. Bên trong đầy quá…, sẽ có thai mất…. Thích quá…♡’
Ga-ram hôn sâu Lee Seo-ho và vui vẻ đón nhận tinh dịch của anh.
Nụ hôn đầu.
Lần làm tình đầu.
Đến cả lần xuất tinh trong đầu tiên.
Giờ đây ký ức về người đàn ông cô từng đơn phương không còn sót lại chút nào.
Bên trong cô đã được lấp đầy bởi mùi hương của Lee Seo-ho.
“Anh ơi…. Em yêu anh…. Yêu anh….”
Ga-ram nhắm đôi mắt mơ màng chìm trong dư âm của tình dục trong vòng tay Lee Seo-ho.
。 。 。
“Hộc, hộc….”
Kim Tae-young thở hổn hển và giấu mình trong phòng bảo vệ của một chung cư nào đó.
“Ư ơt, ư ơ ợc….”
“Kư ư ư….”
Những con Zombie đuổi theo cậu bắt đầu lảng vảng xung quanh khi bóng dáng Kim Tae-young biến mất.
‘Chút nữa thôi, …chỉ cần đi thêm chút nữa.’
Hiện tại cậu đang một mình dụ Zombie.
Lý do là để đưa những người sống sót còn lại đến trường trung học an toàn.
Lần này cậu cũng tự nguyện đứng ra làm mồi nhử Zombie.
Tuy nhiên, lý do làm mồi nhử lần này khác với lần trước.
Nếu lần trước mục đích là để cho những người đồng đội đang tuyệt vọng thấy rằng có thể làm được.
Thì lần này là vì cảm giác tội lỗi về cuộc hành quyết phi nhân tính mà cậu đã thực hiện cách đây không lâu.
Cậu muốn chuộc lại lỗi lầm đó dù chỉ một chút.
“Ha a…. Ha a….”
‘Cố lên một lần nữa thôi…. Thì sẽ sớm đến được trường.’
Kim Tae-young siết chặt khẩu súng trường và nhìn lên trần nhà với đôi mắt trũng sâu.
Vì chạy liên tục suốt đêm nên cậu đã quá kiệt sức.
Thức ăn lấy được từ cặp vợ chồng sống sót cũng đã giao hết cho nhóm người đã chia tay nên cậu không có gì để ăn.
Nhưng cậu không bỏ cuộc.
Chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa.
Những người đồng đội ấm áp đó sẽ lại chào đón cậu.
Cô bạn thanh mai trúc mã Cha Hye-yeon.
Bạn tập đối kháng Hong So-ra.
Yoo Ah-ra, người chữa lành tâm hồn.
Ryu Ha-yan nhút nhát và dễ thương.
Sim Ga-ram, người luôn giao phó tấm lưng mỗi khi đi thám hiểm.
Và cả Han Bo-mi, người luôn có thể dựa vào.
Miệng khô khốc vì thiếu nước và phổi đau đớn vì thiếu oxy.
Nhưng chỉ cần cố thêm chút nữa.
Trái tim nát bươm vì tội lỗi này sẽ được chữa lành nhờ các cô ấy.
Kim Tae-young lại củng cố ý chí bằng tia hy vọng đó.
Giờ thì xin kiếu cái địa ngục này.
Không muốn nhìn thấy bộ mặt xấu xa của con người nữa.
Muốn mau chóng trở về.
Về ngôi nhà ấm cúng của mình.
Về bên cạnh các cô gái luôn chào đón mình nồng nhiệt.
Và nhờ sự hy sinh đó của Kim Tae-young.
Những người sống sót còn lại đã chia tay cậu để đi riêng đến trường trung học.
“Ở, ở đây ạ━! Có ai không! Chúng tôi đến nhờ sự giúp đỡ của cậu Tae-young!”
Tất cả đã đến trường trung học an toàn.
0 Bình luận