Web Novel

Chương 102

Chương 102

Vụ cá cược với Lee Seo-ho.

Đó là trong số mười người sống sót, phải đưa được ít nhất một người đến trường trung học K.

Không quan trọng bao nhiêu người chết, chỉ cần đưa được một người đến trường trung học thì Kim Tae-young sẽ thắng.

Tất nhiên, gạt chuyện cá cược sang một bên, Kim Tae-young vốn dĩ đã định chịu trách nhiệm với những người sống sót mình cứu được và đưa họ gia nhập nhóm ban đầu.

Nhưng hiện tại, Kim Tae-young đang gặp phải vô vàn khó khăn.

Trong đó vấn đề lớn nhất là.

Sự bất mãn của những người sống sót.

Và mũi dùi của sự bất mãn đó đang chĩa thẳng vào cậu.

“Lạnh quá….”

“Với số thức ăn còn lại thì cầm cự được bao lâu chứ?”

“…Ở bãi đậu xe ít ra còn không phải lo chuyện cơm ăn.”

Trong quá trình di chuyển, họ không ngần ngại buông lời phàn nàn về những chuyện nhỏ nhặt.

Như thể đang trách móc tại sao lại đưa họ ra khỏi bãi đậu xe vậy.

‘Dù sao đi nữa thì thế này chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc trần truồng đeo đai trinh tiết sao?’

Kim Tae-young cảm thấy thắc mắc về điều đó.

Hình ảnh của họ ở bãi đậu xe mà cậu nhìn thấy không phải là cuộc sống của con người.

Run rẩy sợ hãi chỉ vì sự hiện diện của Lee Seo-ho.

Lạnh cóng nhưng không dám đòi hỏi một manh áo.

Và sống trong môi trường như gia súc, cho gì ăn nấy.

Bây giờ họ đang tiến tới một cuộc sống đúng nghĩa con người hơn.

Tại sao họ lại không thể chịu đựng được chút khổ sở trong quá trình đó chứ?

Trong khi cả nhóm đang bị cô lập ở tầng 6 của một tòa nhà, Kim Tae-young lại bị cô lập trong chính tâm trí mình.

Lúc đó.

“Vất vả rồi.”

Lee Sang-un, người tự giới thiệu là giáo sư y khoa, bước tới.

Kim Tae-young liếc nhìn Lee Sang-un đang đến gần rồi nói một cách hờ hững.

“Thầy không có gì bất mãn sao?”

Nghe vậy, Lee Sang-un cười khẩy rồi ngồi xuống cạnh Kim Tae-young.

“Chà, tôi nghĩ vẫn còn quá sớm để bất mãn đấy.”

Một câu trả lời bất ngờ.

Vì Kim Tae-young nghĩ rằng Lee Sang-un cũng giống như những người kia.

Đương nhiên cậu tưởng ông ta cũng sẽ bất mãn với mình.

“Vậy rốt cuộc tại sao những người kia lại như thế? Dù nghĩ thế nào thì so với sự đối xử ở bãi đậu xe, hiện tại chẳng phải hy vọng hơn nhiều sao?”

Gặp được người có vẻ nói chuyện được, Kim Tae-young trút hết nỗi bất mãn trong lòng ra với Lee Sang-un.

Và Lee Sang-un nhìn những người sống sót đang lầm bầm ở đằng xa trước câu nói của Kim Tae-young.

“Những người đó… đã bị nhốt trong chuồng quá lâu rồi.”

“……Chuồng ạ?”

“Vì ngay từ đầu, thay vì đánh cược mạng sống để thử thách, họ đã chọn cách co cụm lại để duy trì sự sống.”

“Tôi không hiểu ý thầy lắm….”

“Ha ha, xin lỗi. Nói đơn giản thì, họ là những người chưa từng vùng vẫy để được sống.”

“Vậy rốt cuộc sau khi Zombie xuất hiện, họ đã sống sót bằng cách nào?”

“…Đơn giản thôi. Tôi và họ đều chọn cách ẩn mình ở nơi an toàn. Dù cho thức ăn và nước uống có cạn kiệt.”

“…Cứ thế mà sống sót đến tận bây giờ sao?”

Kim Tae-young không thể hiểu nổi.

Tất nhiên cậu hiểu tâm lý đó.

Zombie ăn thịt người là một sự tồn tại đáng sợ.

Nhưng nếu cứ trốn chui trốn lủi như vậy thì cuối cùng cũng sẽ chết đói thôi.

“Không biết là Chúa giúp, hay là muốn đày đọa thêm nữa. Kỳ lạ là cứ liên tục có người đến giúp đỡ. Ban đầu là binh lính.”

“…Sau đó là Lee Seo-ho.”

Cậu nhớ mang máng đã nghe chuyện về đám lính ở ký túc xá.

Sau đó Lee Seo-ho đã khống chế đám lính để trả thù.

Và từ đó họ sống trong bãi đậu xe với thân phận như vậy.

Lee Sang-un nhìn mọi người với ánh mắt thương hại và tiếp tục nói.

“Những người xuất hiện trước mặt họ cho đến nay đều yêu cầu sự phục tùng và đảm bảo mạng sống cho họ. Cho nên, một người lãnh đạo rủ họ cùng đánh cược mạng sống để chiến đấu như cậu là lần đầu tiên họ gặp.”

“…….”

Kim Tae-young trầm ngâm suy nghĩ trước lời của Lee Sang-un.

Binh lính và Lee Seo-ho.

Những kẻ cai trị, thống trị và hứa hẹn sự sống còn.

Cả hai trường hợp đều phải trải qua cuộc sống bất hợp lý, nhưng vì cuối cùng vẫn sống sót nên họ không có bất mãn.

Vì có hy vọng rằng ngày mai vẫn được sống.

Nhưng bây giờ thì khác.

Ngay lúc này, chỉ riêng tầng 1 của tòa nhà cũng đầy rẫy Zombie.

Đi theo Kim Tae-young là tình huống có thể chết vào ngày mai.

“…Ra là vậy.”

Lúc này Kim Tae-young mới hiểu được suy nghĩ của họ.

Không phải là cậu chấp nhận hay đồng tình, nhưng cậu đã hiểu tại sao họ lại đầy bất mãn.

Và.

Nếu đã hiểu được nguyên nhân của vấn đề thì chắc chắn sẽ có lời giải.

Vì Kim Tae-young luôn vượt qua nghịch cảnh theo cách đó.

“Được rồi, tôi hiểu rồi.”

“…Hửm? Hiểu rồi là sao, cậu định làm gì?”

Kim Tae-young mỉm cười tự tin với Lee Sang-un đang nhìn mình đầy thắc mắc.

Một dáng vẻ hoàn toàn khác với khuôn mặt ủ rũ lúc nãy.

“Cách để thoát khỏi đây.”

Sau đó, Kim Tae-young nói kế hoạch cho Lee Sang-un, người đáng tin cậy nhất trong nhóm.

“Cậu, …nghiêm túc chứ?”

“Vâng, trước đây tôi cũng từng làm chuyện tương tự rồi.”

“Không, nhưng dù sao thì….”

Lee Sang-un nhìn Kim Tae-young với ánh mắt nghi ngờ xem cậu có tỉnh táo không.

“Cậu định một mình dụ bầy Zombie đó sao?”

“Vâng, trong lúc đó thầy hãy cùng mọi người thoát ra và di chuyển. Tôi sẽ hội quân tại điểm đến bên cạnh rạp chiếu phim.”

Kế hoạch rất đơn giản.

Nhưng chính vì đơn giản nên.

“Cậu, …làm thế có thể chết đấy.”

Rất nguy hiểm.

Theo lẽ thường, chỉ riêng sảnh tòa nhà đã có hàng chục con Zombie, bên ngoài chắc chắn còn nhiều hơn những gì nhìn thấy.

Việc dụ dỗ phần lớn số Zombie đó chẳng khác nào hành động tự sát.

Tuy nhiên, Kim Tae-young dù căng thẳng nhưng vẫn giơ súng lên với vẻ mặt tự tin.

“Nếu nguy hiểm tôi sẽ bỏ chạy. Với số đạn dược này thì chắc là làm được thôi.”

Kim Tae-young thực sự định làm điều đó.

Cho đến nay cậu đã cùng những đồng đội cũ vượt qua nghịch cảnh theo cách này.

Dù nhóm người có khác đi thì phương pháp cũng không cần thay đổi.

‘Nếu họ đã tìm thấy hy vọng dưới trướng những kẻ cai trị an toàn cho đến nay, …thì lần này mình sẽ cho họ thấy một người lãnh đạo biết vượt qua nghịch cảnh.’

Kim Tae-young nhìn mọi người với ánh mắt kiên định đặc trưng.

Ánh mắt của một người không bao giờ đánh mất hy vọng.

“Này, thực sự ổn chứ…?”

“Dù sao thì chỗ đó cũng quá nhiều….”

Nghe kế hoạch của Kim Tae-young, mọi người trong nhóm đều nhìn cậu với ánh mắt bất an.

Nhóm của Kim Tae-young đang đợi ở cầu thang thoát hiểm, nơi họ đã đi xuống rồi lại quay lên nhiều lần.

“Thời điểm thì thầy hãy phán đoán nhé.”

“Ta biết rồi. Nhưng còn cậu….”

“Tôi chỉ cần hội quân ở tòa nhà phía rạp chiếu phim. Nếu quá một ngày mà tôi không đến…. Hãy cứ quyết định thoải mái.”

“Được thôi….”

Mọi người đều có vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi sự thành công của Kim Tae-young.

Cậu ta sẽ thất bại.

Những đôi mắt u ám đó đang nhìn chằm chằm vào Kim Tae-young.

Nhưng.

‘……Mình làm được.’

Kim Tae-young tin vào chính mình.

Và tưởng tượng.

Cảnh mình đưa họ an toàn đến trường trung học, rồi lại cùng nhóm người ở đó hướng tới một tương lai hạnh phúc.

Hình ảnh hạnh phúc của bản thân.

“Húuuu….”

Kim Tae-young nhắm mắt hít sâu một hơi.

Và.

Phắt.

“A a a a a a a⎯!!”

Cậu cố tình hét lớn và lao về phía trước.

“Ư, ơ ơ, ơ ơ….”

“Kii éc, kii éc, khừ ư ư…!”

“Kii a a a a a c…!!”

Ngay lập tức, lũ Zombie đang tụ tập ở sảnh đều quay đầu về phía Kim Tae-young và bắt đầu di chuyển.

‘Làm được, mình làm được!’

Hàng chục con Zombie lướt qua nhanh chóng.

Kim Tae-young chạy qua sảnh tầng 1, chỉ hướng về một nơi duy nhất.

Cậu chạy và chỉ nhìn vào lối ra của sảnh.

Và với những chuyển động nhanh nhẹn, cậu sớm đến được cửa ra vào.

‘Tốt! Giờ chỉ cần ra ngoài…!’

Cạch.

“……Hả?”

Cậu bị chặn lại bởi cánh cửa đã khóa.

“Ư ơ ơ ơ ơ…!”

“Khừ ọc, khừ ơ ơ ơ c…!”

Phía sau là tình huống Zombie đang ập đến.

Phía trước là cánh cửa tưởng là lối thoát nhưng lại bị khóa.

“A a…! Thằng ngu đó! Tao biết ngay mà…!”

Thấy cảnh đó, mọi người ở cửa thoát hiểm đều dự đoán cái chết của cậu.

Nhưng Kim Tae-young không hề hoảng loạn.

Cạch.

Cậu lên đạn khẩu súng trường K-2 đang đeo.

Đoàng⎯!!

Bắn một phát vào cửa kính.

Kính vỡ tan với âm thanh chói tai, tạo ra một lối đi.

“Tốt! Lối nàyyyyy⎯!!”

Vượt qua cánh cửa bị chặn, Kim Tae-young lại chạy không ngừng nghỉ và đứng giữa con đường trước tòa nhà.

Và tại đó.

“Lối này, lũ xác chết khốn kiếp kiaaaa⎯!!”

Cậu cố tình hét lớn để thu hút lũ Zombie xung quanh.

‘Được rồi…!’

Ngay lập tức, hàng chục, hàng trăm con Zombie ùa tới.

Đối mặt với số lượng áp đảo khiến người ta bủn rủn chân tay, Kim Tae-young lại mỉm cười.

Không sợ hãi.

Vì cuối cùng mình sẽ thành công.

“Thầy ơiii!! Nhờ thầy cả đấyyyy⎯!!”

Và Kim Tae-young quay người bắt đầu chạy về hướng ngược lại với điểm đến của cả nhóm.

Kết quả là.

Sảnh tòa nhà đầy rẫy Zombie bỗng chốc trống trơn không còn một mống.

“Thằng đó….”

“Nó làm được thật rồi….”

Trước cảnh tượng khó tin, những người ở cửa thoát hiểm ngẩn ngơ nhìn không gian trống rỗng.

Tất nhiên, việc Kim Tae-young sống sót trở về mới là thành công của kế hoạch.

Nhưng cậu ta thực sự đã dẫn dụ tất cả Zombie và mở ra con đường sống cho họ.

Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khó tin rồi.

Đặc biệt là.

Đối với những người cho đến nay chỉ sống như gia súc của ai đó để giữ mạng.

Đó là một kết quả không thể tin nổi.

“Nào, đừng chần chừ nữa, chúng ta cũng đi thôi. Không được bỏ lỡ cơ hội Tae-young đã tạo ra!”

Và Lee Sang-un vội vã dẫn mọi người ra khỏi cửa thoát hiểm.

Dù hiện tại Zombie đã biến mất nhưng không biết khi nào những con bị rớt lại sẽ quay về.

Bịch bịch bịch!

Và theo sau Lee Sang-un dẫn đầu, cả nhóm vội vã di chuyển.

Trên đường đi có chạm trán vài con Zombie.

Nhưng chừng đó thì mấy người đàn ông có thể xử lý được.

Sau đó, họ đến được tòa nhà văn phòng nhỏ cạnh rạp chiếu phim, điểm đến đã định, mà không gặp vấn đề gì.

Tối hôm đó.

Giờ là lúc mặt trời lặn xuống dưới đường chân trời.

Bầu trời dần chuyển từ màu tím sang bóng tối.

Những người chờ đợi trong tòa nhà bắt đầu nghiêng về ý kiến rằng Kim Tae-young đã chết.

“…Giáo sư. Làm sao đây ạ? …Có nên đi đến trường trung học mà Lee Seo-ho nói không?”

“Không….”

Lee Sang-un nhìn ra ngoài cửa sổ tối tăm và lắc đầu.

“Hãy đợi đến sáng mai xem sao. Đó là kế hoạch mà.”

Tất nhiên, việc dụ dỗ số lượng Zombie đó và sống sót là rất khó.

Chỉ cần đường bị chặn một chút hay chần chừ là sẽ bị Zombie đuổi theo bắt được và giết chết.

Hoặc nếu đi nhầm đường và gặp một bầy Zombie khác thì sẽ bị kẹt cả trước lẫn sau.

Lee Sang-un thực ra cũng đã từ bỏ hy vọng Kim Tae-young sống sót trở về.

Chỉ là, đợi đến sáng.

Đó là kế hoạch mà Kim Tae-young đã đề ra.

Tuy nhiên.

Trái với suy nghĩ của những người sống sót.

Két….

“Tôi, về rồi đây….”

Kim Tae-young đã đến điểm hẹn vào lúc rạng sáng.

“Cậu Tae-young!”

Thấy Kim Tae-young mở cửa bước vào, Lee Sang-un và vài người đàn ông khác chạy tới dìu cậu.

Kim Tae-young toàn thân đầy thương tích.

‘Có vẻ không bị gãy xương, nhưng… tơi tả quá. Chắc là đã lăn lộn dữ lắm.’

Chỉ nhìn những vết thương nhỏ và vết bầm tím lớn cũng đủ hiểu.

Lee Sang-un hình dung ra được Kim Tae-young đã trở về như thế nào.

Chính vì vậy, Lee Sang-un.

Không thể không mỉm cười trước sự trở về của Kim Tae-young, người mà ông tin là đã chết.

“…Ha, ha ha. Cậu điên rồ hơn tôi nghĩ đấy.”

Tất nhiên Kim Tae-young cũng không hề khó chịu trước lời nói của ông.

Vì việc cậu làm, nghĩ lại bây giờ cũng thấy điên rồ.

Nên Kim Tae-young cũng chỉ cười.

“Trước đây, …tôi cũng từng nghe câu tương tự.”

Vượt qua cửa tử và trở về an toàn.

Chuyện này cậu đã trải qua vài lần trước đây.

Và Kim Tae-young nhớ lại trải nghiệm giống nhất với chiến dịch lần này.

Đó chính là việc dụ dỗ Zombie tập trung bên trong trường trung học K.

Lúc đó Kim Tae-young cũng tự nguyện làm mồi nhử.

‘Nhưng mà hình như bây giờ còn mệt hơn lúc đó….’

Kim Tae-young được mọi người dìu nằm xuống chỗ đã chuẩn bị.

‘Mệt quá….’

Chạy liên tục cả ngày không nghỉ.

Cơ thể cậu đã cạn kiệt năng lượng.

Lăn lộn, va đập, ngã xuống nhưng cậu vẫn không dừng lại mà tiếp tục chạy.

Kim Tae-young mệt mỏi như vậy.

Chợt nhớ lại chuyện dụ Zombie ở trường trung học.

Yoo Ah-ra, người cậu gặp lần đầu lúc đó.

Cô ấy đã mất hy vọng ở trường trung học, nhưng sau khi gặp Kim Tae-young và nghe chuyện, cô ấy đã cười và nói với cậu.

‘Cậu thực sự không bình thường chút nào….’

Vì ký ức lúc đó ùa về.

Kim Tae-young khúc khích cười với cơ thể đầy thương tích.

‘Cô Ah-ra. …Đang làm gì nhỉ.’

Cứ thế, Kim Tae-young vừa vượt qua cửa ải đầu tiên.

Nhớ về Yoo Ah-ra thân thương và nhắm mắt lại với cơ thể mệt mỏi.

Và.

Vào cái đêm Kim Tae-young sống sót trở về từ canh bạc tử thần và chìm vào giấc ngủ với cơ thể kiệt sức.

Người phụ nữ trong hồi ức mà cậu nhớ đến.

Yoo Ah-ra thì.

Bạch, bạch, bạch.

“A, ư, ha ư, ha a…. Hư ưt!”

Phập, phập, phập.

“Lồn cô Ah-ra, ưt, sướng quá….”

“Ha ư ư…! Làm, thế…! Nhẹ nhàng thôi…! Cô, lần đầu mà…! Ha ưt…!”

Đang bị dương vật của Lee Seo-ho đâm vào, lắc lư bộ ngực to lớn.

‘Sao lại …thành ra thế này.’

“Hư ư ưt…♡”

Yoo Ah-ra, người chắc chắn không ngờ mọi chuyện sẽ thành ra thế này.

Nhớ lại ký ức cho đến khi bị dương vật của Lee Seo-ho đâm vào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!