Web Novel

Chương 97

Chương 97

Cha Hye-yeon và Kim Tae-young ngồi trên chiếc SUV do Lee Seo-ho lái, chạy băng băng trên đường.

“Không có zombie nhỉ.”

“…Ừ ha. Tớ đã hơi lo đấy.”

Nghe hai người nhìn ra cửa sổ với vẻ mặt căng thẳng nói chuyện, Lee Seo-ho trả lời hờ hững.

“Gần đây có đợt tiếp tế từ bách hóa mà. Nhờ đó dọn dẹp gần hết rồi nên chắc không có mấy con đâu.”

Tất nhiên thực tế không phải vậy.

Chỉ là Lee Seo-ho dùng ý chí để đuổi lũ zombie gần đó đi thôi.

Nhờ vậy, con đường đang lái xe ngoại trừ những chiếc xe bị bỏ lại rải rác thì cảm giác như đang lái xe dạo chơi trong thế giới hòa bình vậy.

“Nhưng mà thật đấy à…? Đến bách hóa là cho vật tư sao,”

“Đương nhiên, không thì tôi đưa hai người đang bận rộn đi theo làm gì.”

“…Cảm ơn nhé, Seo-ho. Chỉ riêng việc tìm được Hye-yeon đã là ân huệ khó trả rồi. Lại còn vật tư nữa.”

“Ừ, có gì đâu…. Bên bách hóa cũng dư dả mà.”

“Nhưng mà bất ngờ thật đấy. Không ngờ thủ lĩnh bên bách hóa lại là cậu. Trong đám đàn ông ở khách sạn cũng bàn tán nhiều lắm. Về chuyện bách hóa ấy.”

“……Thế à?”

Chuyện bách hóa là chủ đề bàn tán giữa đám nô lệ nam cũng không có gì lạ.

Cách đây không lâu có đợt vật tư hỗ trợ từ bách hóa khiến người ở khách sạn vui mừng mà.

Chuyện liên quan đến bách hóa được nhắc đến giữa đám nô lệ nam tầng lớp thấp nhất cũng không có gì quá kỳ lạ.

“Nhưng mà …cậu lãnh đạo bách hóa thì sao lại đi làm nô lệ ở khách sạn làm gì?”

“Thì cậu biết là có lý do nên tớ mới ở đó mà.”

“Ý tớ là, cái lý do đó đáng ngờ ấy. …Bách hóa thì vật tư cũng dư dả. Cũng đâu phải có người cần tìm….”

Kim Tae-young vừa nói vừa liếc nhìn Cha Hye-yeon.

Bản thân cậu đến khách sạn để tìm cô ấy.

Nhưng Lee Seo-ho thì không có vẻ gì là như vậy.

Trước câu hỏi của Kim Tae-young, Lee Seo-ho vừa lái xe vừa im lặng một lúc rồi nói.

“…Đến bách hóa tớ sẽ cho biết. Lúc đó mọi thắc mắc sẽ được giải đáp thôi.”

“Thế à? …Nếu khó nói ở đây thì thôi.”

Câu hỏi của Kim Tae-young dừng lại ở đó.

Sau đó họ tiếp tục lái xe và trò chuyện phiếm.

Và một người đang quan sát cuộc trò chuyện của hai người.

Cha Hye-yeon ngồi ở ghế sau lén lút nhìn Lee Seo-ho.

‘Thật sự …chỉ định cho chút vật tư thôi sao?’

Cô đỏ mặt, lời nói của Lee Seo-ho cứ luẩn quẩn trong đầu.

Tự diễn giải vài câu nói đơn giản theo ý mình.

‘Quả nhiên, …vì không muốn chia tay mình? …Làm thế này thì có thể ở bên mình thêm chút nữa? Là vậy sao?’

Mong rằng lòng người đàn ông kia cũng giống lòng mình.

Cha Hye-yeon vừa lén nhìn gương mặt nghiêng đầy nam tính của Lee Seo-ho đang im lặng lái xe vừa suy nghĩ.

Tôi vừa lái xe vừa trầm ngâm suy nghĩ.

Điều tôi đang nghĩ là về Main Quest.

―Xác nhận Kim Tae-young là ‘Bạn Bè’.

‘Vậy xác nhận là bạn bè kiểu gì đây.’

Có lẽ với điều kiện mơ hồ thế này thì không có tiêu chuẩn riêng của Quest đâu.

Việc định nghĩa Kim Tae-young là bạn tôi.

Rốt cuộc là do sự lựa chọn của tôi.

‘Chỉ cần xác nhận xem cậu ta có phải bạn tôi theo tiêu chuẩn của riêng tôi là được sao.’

Nếu vậy thì có tiêu chuẩn.

Tất nhiên tiêu chuẩn đó không phải là khi sống ở thế giới bình thường.

Mà là tiêu chuẩn chắc chắn tồn tại trong cái thế giới điên loạn vì zombie này.

Kítttt.

Trong lúc sắp xếp suy nghĩ, chiếc xe đã đến bãi đậu xe bách hóa an toàn mà không gặp vấn đề gì.

“Cái, cái này….”

“Hiiic….”

Khi đến gần bãi đậu xe, giọng nói kinh hãi của Kim Tae-young và Cha Hye-yeon vang lên.

Cũng phải thôi.

Vì xung quanh bãi đậu xe có gần cả ngàn con zombie đang lảng vảng mà.

“Khoan, khoan đã Seo-ho. Xuống đây thật à? Bây, bây giờ zombie…!”

Kim Tae-young quay lại nhìn tôi với khuôn mặt tái nhợt và hỏi.

Và tôi nhìn cậu ta, mỉm cười.

“Đừng lo.”

Đây là bài kiểm tra đầu tiên.

Bài kiểm tra đầu tiên để tôi xác nhận xem Kim Tae-young có phải bạn bè hay không.

“Thực ra tớ, có thể điều khiển zombie.”

“……Gì cơ?”

“Dạ?”

Trên thế giới này, những người biết năng lực của tôi chia làm hai loại.

Một là người của tôi, thuộc sở hữu của tôi.

Những người phụ nữ ở bách hóa và Christine ở khách sạn.

Họ là những người tôi có thể tin tưởng nên biết hết năng lực của tôi.

Hai là kẻ thù, hoặc kẻ thù không đội trời chung của tôi.

Chủ yếu là bọn ở ký túc xá.

Bọn chúng cũng nhận thức được hầu hết năng lực của tôi.

Để xác nhận Kim Tae-young có phải bạn tôi hay không.

Cần phải cho cậu ta biết năng lực của tôi.

Ít nhất trong thế giới này, mối quan hệ không giấu giếm nhau, đó là ‘bạn bè’ theo tiêu chuẩn của tôi.

“Xuống được không?”

Khi tôi hỏi, Kim Tae-young nhìn quanh với vẻ mặt căng thẳng rồi.

Nhếch mép cười.

“Cậu đã nói thế thì là thế thôi.”

“Tin người dễ thế?”

“Khách sạn zombie cũng không tiếp cận được mà. …Thì chắc cũng có thể điều khiển zombie thật.”

Cũng là lý do hợp lý.

Và cạch.

Kim Tae-young tin tôi và bước xuống xe.

Khuôn mặt vẫn căng thẳng nhưng cậu ta nhìn quanh, thấy zombie không tấn công liền thở phào nhẹ nhõm.

“Nào, Hye-yeon. Cậu cũng xuống đi.”

“Vâng, vâng! Trưởng phòng….”

Cha Hye-yeon thấy tôi đưa tay ra liền khẽ đỏ mặt nắm lấy và xuống xe.

Kim Tae-young nhìn cảnh đó với ánh mắt kỳ lạ.

Nhưng thấy cô buông tay ngay sau đó nên cậu ta dời mắt đi.

“Nhưng mà kỳ diệu thật. Sao zombie không con nào cử động thật thế này?”

“Lũ zombie quanh đây tớ bảo không cử động là không cử động.”

“Ý tớ là, sao làm được thế?”

“Ưm…. Giải thích thì dài lắm.”

Tôi đắn đo một chút.

‘Phải rồi, đã tiết lộ thì tiết lộ hết mới đúng.’

Nếu là kiểm tra tình bạn với cậu ta thì không nên giấu giếm gì.

Dù sao biết cũng chẳng có gì khó xử.

“Tớ bị zombie cắn. Thế là kỳ diệu thay lại có sức mạnh này.”

Tôi tóm tắt lại những gì đã trải qua.

Ngay lập tức.

“Ơ…?”

“Cái đó….”

Hai người mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi.

Và Kim Tae-young ngập ngừng mở lời.

“Cái đó …có phải là …zombie nữ mặc giáp không?”

Không hiểu sao lại mô tả chi tiết về zombie.

Và tôi nhận ra ngay qua lời nói của cậu ta.

Kim Tae-young cũng biết về loại zombie đặc biệt.

“…Con cắn tớ là zombie mặc áo choàng. …Vậy lẽ nào, …cậu cũng?”

“Không, người bị cắn không phải tớ mà là một bạn khác ở trường.”

Nghe được chuyện bất ngờ.

‘…Quả nhiên là còn nữa.’

Tôi đã nghe Christine kể về việc bị zombie mặc váy trắng tinh khôi cắn.

Vì thế những zombie đặc biệt đó có tồn tại.

Và tôi nghĩ sẽ còn những zombie như vậy nữa.

Phần này cần xác nhận chắc chắn.

“Đi theo tớ.”

Tôi đi từ bãi đậu xe thẳng vào tầng 1 bách hóa.

Và nơi đến qua tầng 1 chính là khu thực phẩm dưới tầng hầm.

“Trời, trời ơi…!”

“Điện kìa! Tủ lạnh với tất cả đều…! Trưởng phòng, cái này là….”

“Đây là một sức mạnh khác tớ có được sau khi bị zombie cắn. …Nếu các cậu biết về cái đó.”

Tôi đi đến trung tâm khu thực phẩm.

Nơi có tinh thể pha lê màu xanh lục.

“Cái này cũng từng thấy chưa?”

“…Đồng đội bên tớ cũng tạo ra thứ như thế. Nhờ đó zombie không vào được bên trong trường…. Lẽ nào điện này cũng do tinh thể này….”

“Đúng, là kỹ năng cứ điểm …có được từ tinh thể.”

“Kỹ năng cứ điểm….”

Kim Tae-young chấp nhận từ ngữ lạ lẫm như "kỹ năng" một cách ngoan ngoãn mà không hề thấy gượng gạo.

‘Thu hoạch ngoài mong đợi đây.’

Tìm thấy một người sở hữu tinh thể khác.

Tất nhiên, chỉ với năng lực của tôi cũng đủ sống trong thế giới zombie này mà không gặp vấn đề gì.

Nhưng dù vậy.

Tôi muốn biết lý do của hiện tượng ban cho sức mạnh kỳ lạ này.

Và cảm giác như …nếu tìm được người trải qua chuyện giống tôi thì sẽ biết được lý do.

‘Quest bảo đưa Kim Tae-young về là vì cái này sao…?’

Chỉ là hệ thống đơn thuần nên có thể là tôi suy đoán lung tung.

Vốn dĩ việc Quest có ý chí cũng đã kỳ lạ rồi.

Nhưng dù sao.

Tôi nhận ra việc đưa Kim Tae-young đến đây không phải là vô nghĩa.

“Thật sự lấy nhiều thế này cũng được à?”

“Ừ, cứ ở lại một ngày rồi mai hẵng mang đi. Cả hai cứ nghỉ ngơi thoải mái ở đây.”

Kim Tae-young nhìn thấy vô số thực phẩm tươi ngon và không gian sạch sẽ nhưng chỉ ngạc nhiên thôi.

Chứ không trực tiếp yêu cầu chia sẻ vật tư.

Trong thế giới tìm mãi không ra vật tư này.

Thấy nhiều vật tư thế này đáng lẽ phải lóa mắt mới đúng.

Kim Tae-young chỉ nhìn quanh với đôi mắt ngạc nhiên.

‘…Quả nhiên là thằng ngay thẳng.’

Không nên dễ dàng tin người trong thế giới này nên tôi đã cho cậu ta biết mọi bí mật và xem phản ứng.

Liệu có mờ mắt vì lòng tham mà nảy sinh ý đồ xấu không.

Tôi đã cho thấy năng lực và vật tư bách hóa với ý đồ đó.

“Thật sự cảm ơn cậu. …Ân huệ này nhất định. …Nhất định tớ sẽ trả.”

Kim Tae-young chỉ thể hiện sự biết ơn thuần túy và nhận lấy phần lương thực tôi chuẩn bị.

Ít nhất nếu mắt tôi không sai.

Cậu ta không hề để lộ chút lòng tham đen tối nào.

Đúng như nhân vật tôi nghĩ.

Giống như nhân vật chính trong truyện tranh thiếu niên, hy sinh vì người khác, không phản bội ai và giúp đỡ người khó khăn.

Là một người đàn ông đáng tin cậy như vậy.

‘…Thế này có thể gọi là bạn bè không nhỉ.’

Tuy nhiên nút [Hoàn thành] của Quest vẫn chưa kích hoạt.

“Lên trên trước đã. Hôm nay tớ sẽ cho các cậu trải nghiệm một ngày như ngày xưa đã lâu không có.”

“Haha, mong chờ ghê.”

Tôi định quan sát thêm một ngày nữa để xem trạng thái Quest.

Cứ thế Cha Hye-yeon và Kim Tae-young theo tôi lên tầng 3.

‘…Ưm, hôm nay cho ngủ tầng 3 nhỉ? Giường nhiều mà, cho ngủ xa bọn con gái chút thì….’

Trong lúc đi thang cuốn lên.

“Ủa? …Phía kia là bãi đậu xe đúng không?”

Kim Tae-young nhìn về phía một lối ra ở tầng 3 và nói.

Đó là lối thông với bãi đậu xe tầng 3.

“……Đúng rồi.”

Tôi nhìn lối ra đó và trả lời khẽ.

“Bên đó có người à?”

“…Sao cậu nghĩ thế?”

“Không, cái đó….”

Kim Tae-young nhìn lối ra với ánh mắt kỳ lạ và lẩm bẩm.

“Cảm giác như thấy ánh đèn và nghe tiếng người.”

Nghe cậu ta nói, Cha Hye-yeon cũng nhìn chăm chú về phía lối ra và lẩm bẩm.

“A, đúng thật. …Nghe thấy tiếng ồn ào.”

Tôi quan sát hai người từ phía sau.

Suy nghĩ một chút.

Rồi mỉm cười trả lời.

“Vậy qua đó xem thử không?”

“Hả…?”

“Bên đó, …tớ đã phân vân không biết làm thế nào. …Nhưng chắc giới thiệu là đúng đắn nhất.”

Cảm thấy điều gì đó kỳ lạ trong lời nói của tôi, Kim Tae-young im lặng nhìn tôi.

Và tôi đi trước dẫn đường về phía bãi đậu xe.

Sau đó hai người ngập ngừng đi theo sau tôi.

‘Phải rồi, cho thấy tất cả của tôi và …nếu chấp nhận điều đó thì là bạn bè.’

Cuối cùng tôi cũng hiểu ý nghĩa của Quest.

Tại sao hệ thống lại bảo đưa Kim Tae-young đến đây.

Tại sao lại bảo xác nhận là ‘Bạn Bè’.

‘Phải, nếu là bạn bè.’

Thì phải chia sẻ mọi bí mật.

Và phải chấp nhận mọi bí mật đó thì mới.

Có thể gọi là ‘Bạn Bè’ được chứ.

Kítttt―.

Cửa vào bãi đậu xe mở ra, không khí lạnh lẽo cùng tiếng ồn ào ập đến chúng tôi.

Với tôi là khung cảnh quen thuộc.

Và.

Với hai người đi theo sau tôi là khung cảnh lạ lẫm.

Bên trong bãi đậu xe tầng 3.

Những nam nữ khỏa thân đang nhìn về phía này với khuôn mặt sợ hãi.

“Cái, cái này….”

Kim Tae-young mở to mắt lẩm bẩm.

Cha Hye-yeon cũng ngạc nhiên tương tự nhưng chỉ biết bịt miệng không nói nên lời.

Nào, sẽ thế nào đây.

Chấp nhận và trở thành bạn bè.

Hay là.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!