Web Novel

Chương 88

Chương 88

“Nào, a~.”

“A…. Nhăm, hừm, chóp chép.”

Christine nhận miếng bít tết tôi cắt đưa cho một cách hậm hực và thưởng thức hương vị.

“Thế nào? Ngon không?”

“…Ừm.”

“Tôi có thể cho em ăn những thứ này mỗi ngày.”

Và tôi cẩn thận quan sát biểu cảm của cô ấy rồi hỏi lại lần nữa.

Nhưng vẻ mặt cô ấy vẫn không giãn ra.

“Không chịu.”

Hà, cũng không phải trẻ con nên chắc chắn không thể dùng đồ ăn ngon để dụ dỗ được.

“Đồ ăn ngon không cần. Đã bảo rồi mà. Tôi ghét việc anh dành tình cảm cho những người phụ nữ khác.”

Lập trường của cô ấy rất nhất quán.

“Nào, a~.”

“A…. Nhăm, chóp chép.”

Sau đó tôi múc kem vani rưới siro sô cô la và hạnh nhân dùng làm tráng miệng đút cho cô ấy.

Ban đầu cô ấy nhận ăn với vẻ mặt hậm hực, nhưng khi kem lạnh tan trong miệng, mắt cô ấy mở to trong khoảnh khắc.

“…Ngon quá.”

Đỏ mặt thưởng thức món kem đã lâu không được nếm.

“Tuyệt vời đúng không? Không chỉ nguyên liệu nấu ăn mà cả tủ lạnh, tủ đông đều hoạt động tốt nên có thể sống như cuộc sống ban đầu.”

“Ừm, thì, ghê gớm thật.”

Kem có vẻ khá hiệu quả.

Với món bít tết thì cô ấy bất mãn từ đầu đến cuối, nhưng giờ thì đang lảng tránh ánh mắt với vẻ mặt điềm tĩnh hơn.

“Vậy thì…!”

“Nhưng mà không chịu.”

Tuy nhiên chẳng được bao lâu cô ấy lại nhăn mặt.

“Tưởng tượng cái này cũng phải chia sẻ với mấy người phụ nữ kia là thấy ghét rồi.”

“Sao lại thế….”

Tôi biết qua kiến thức rằng phụ nữ có tính chiếm hữu cao.

Nhưng những người phụ nữ tôi có được cho đến nay chưa từng từ chối việc thuộc về tôi nên tôi không cảm nhận được.

Nhưng Christine bắt đầu bằng tình cảm yêu đương nên không dễ dàng lùi bước như vậy.

‘Tất nhiên dùng quyền thống trị thì dễ ợt.’

Nhưng cưỡng ép bắt phục tùng thì chẳng có ý nghĩa gì lớn.

Tôi định đón nhận cô ấy là người phụ nữ của tôi chứ không phải nô lệ.

“Ư ơ ơ ơ ơ….”

“Đây là máy mát xa xịn nhất trung tâm thương mại đấy. Sướng không?”

“Ư ư ư ưng, thích quá a a a….”

Sau đó tôi đưa cô ấy ăn xong ngồi vào ghế mát xa để trải nghiệm sự tuyệt vời của văn minh hiện đại.

Cái này chắc sẽ làm lay chuyển trái tim cô ấy chứ.

Nhưng.

“Nhưng mà …anh cũng mát xa cho mấy người phụ nữ kia rồi chứ gì?”

Khi ghế mát xa dừng lại, Christine mở mắt trừng trừng nhìn tôi.

“…….”

Thấy vậy tôi lặng lẽ lắc đầu nguầy nguậy.

Ghế mát xa là lựa chọn sai lầm.

Mau chuyển sang chỗ khác thôi.

Và.

“Phim…. Lâu rồi mới….”

“Đằng nào anh chẳng ôm ấp người khác xem mỗi ngày.”

“Thế nào? Trò chơi này….”

“Anh có hứa cả đời chỉ chơi với mình tôi không?”

“Ở đây có cả bồn tắm nữa! Mỗi ngày ngâm bồn nước nóng….”

“Nhà tắm chung à…?”

Chết tiệt.

Khó quá.

Đây là bức tường khó khăn nhất trong tất cả những gì tôi từng gặp.

Christine không hề có ý định lùi bước, liên tục từ chối với vẻ mặt nhất quán.

‘Cứ thế này mà để cô ấy về thì có khi cô ấy làm chuyện dại dột mất….’

Trong khi Trưởng phòng Heo đang nhìn tôi đầy nghi ngờ, nếu cùng cô ấy quay lại khách sạn thì có thể xảy ra chuyện lớn.

Tất nhiên dù bị giam cầm thì vẫn có Dịch Chuyển Tức Thời.

Nhưng tốt nhất là thuyết phục cô ấy ngay tại đây rồi mới quay về.

“Rốt cuộc phải làm sao, làm thế nào mới….”

“Dù sao thì Cứu thế chủ…. Bảo một thiếu nữ đang yêu chia sẻ người đàn ông của mình thì có hơi khó không ạ?”

Tôi tạm thời để Christine ngồi ở ghế sofa và lén hỏi ý kiến Lee A-rin.

Trong số những người có thể nhờ giúp đỡ bây giờ, cô ấy là người có nhiều kiến thức nhất nhờ đặc tính Bách khoa toàn thư.

Thậm chí Christine bây giờ vẫn đang trừng mắt nhìn tôi nói chuyện với Lee A-rin.

Cơ hội này cũng không còn nhiều thời gian nữa.

“A, hay là thế này được không ạ?”

“Gì cơ? Gì cũng được, miễn là cách thuyết phục được Christine…!”

“Trong cuộc chiến tình cảm thường thấy… sử dụng cách thức của phụ nữ ấy ạ.”

“Cách thức của phụ nữ?”

“Hơi hèn hạ và tiểu nhân một chút. Nhưng vị kia có vẻ mê Cứu thế chủ lắm rồi nên chắc sẽ có hiệu quả đấy ạ?”

Sau đó Lee A-rin thì thầm vào tai tôi và chỉ cho tôi vài chiến lược.

Nghe thấy tiếng Christine gầm gừ phía sau.

Nhưng tôi liền mỉm cười rạng rỡ trước ý tưởng của Lee A-rin.

“Cảm ơn! Chắc là được đấy!”

“Hê hê…. Vậy sau này thưởng cho em….”

Lee A-rin thấy tôi cảm ơn liền đỏ mặt, xoắn xoắn ngón tay.

Được thôi, xong việc anh sẽ cưng chiều em cả đêm.

Sau đó tôi đứng dậy.

“…….”

Nghe thấy tiếng Christine giật mình trước chuyển động của tôi.

Nhưng tôi không nhìn cô ấy ngay mà hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh.

Tập trung vào biểu cảm.

Buồn bã. Tôi bây giờ đang rất đau khổ và tiếc nuối.

Rồi tôi quay người bước về phía cô ấy.

“Hừ, …nói chuyện gì thế?”

Christine đã quan sát tôi nói chuyện với Lee A-rin từ nãy, tò mò về nội dung cuộc trò chuyện nên hỏi.

Tôi trả lời thành thật.

“Ừm, anh vừa tham khảo ý kiến chút. Xem làm thế nào để Christine chấp nhận.”

“Vô ích thôi! Tôi tuyệt đối không chịu nếu anh không hoàn toàn là của tôi! Tôi ghét cay ghét đắng việc anh thì thầm yêu đương với con khác!”

Christine hét lên với tôi như một con mèo đang khè.

Và tôi làm theo lời khuyên của Lee A-rin.

Làm vẻ mặt ủ rũ hết mức và gật đầu.

“…Quả nhiên là vậy nhỉ?”

“……Ơ?”

Christine thấy phản ứng của tôi khác với suy nghĩ của mình nên làm vẻ mặt bối rối.

Và tôi tiếp tục nói với cô ấy.

“Vậy thì đành chịu thôi. Anh sẽ từ bỏ.”

“……Từ bỏ á. …Cái, cái gì?”

Trong số những lời con cái ghét nghe từ cha mẹ nhất có từ ‘từ bỏ’.

Đơn giản là từ bỏ việc bắt học, hay từ bỏ việc giáo dục.

Không phải là từ bỏ chính đứa con.

Nhưng đứa con sẽ phản ứng nhạy cảm với câu chuyện đó.

Và Christine cũng không khác là bao.

“Từ bỏ á…. Ý, ý anh là bọn họ đúng không? …Lại, lại sống làm thư ký riêng của tôi đúng không?”

“…….”

Tôi đứng lặng im trước mặt Christine đang ngồi trên ghế sofa thúc giục câu trả lời, chỉ cúi đầu xuống.

Vẻ mặt ủ rũ và buồn bã.

Và nở một nụ cười tiếc nuối.

Thấy vậy, khuôn mặt đang cười hỏi của Christine cũng dần bị bóng tối bao phủ.

“K, không phải chứ? Không phải mà…, k, không phải tôi, mà chọn bọn họ sao? …Hức, m, mau nói không phải điii…!”

Ngay sau đó nước mắt cô ấy lưng tròng, đứng dậy nắm lấy vạt áo tôi.

Và sau đó khi tôi vẫn không trả lời, cô ấy bắt đầu lắc đầu nguầy nguậy.

“Không chịu…. Không chịu đâu…! Không được…! T, tôi giờ không có anh thì không được mà…! Hức, đừng mà…! Làm ơn đừng bỏ rơi tôi…!”

Khi cô ấy nắm chặt áo tôi, dính sát vào tôi và bắt đầu van xin, tôi từ từ mở miệng.

“Nhưng mà, …biết làm sao được.”

“Sao lại không làm sao được! Q, quay lại như cũ là được mà! T, tôi sẽ làm bất cứ điều gì! Tôi thực sự có thể làm bất cứ điều gì vì Seo-ho mà! Thế nên…!”

“Xin lỗi. Nhưng không còn cách nào khác.”

Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt buồn bã và khẽ mỉm cười.

“Anh rất quý em. Nhưng …những người kia cũng là người anh phải chịu trách nhiệm.”

Dù ánh mắt của những người phụ nữ đang quan sát từ xa có hơi gai người nhưng tôi không bận tâm.

“Vậy thì…. Ý anh là bọn họ quan trọng hơn tôi sao?”

“Làm gì có chuyện đó. Anh đã nói rồi mà. Thời gian ở khách sạn tất cả đều là chân thành.”

“Vậy tại saooo…! Cứ chọn tôi đi! Tôi, hức, tôi sẽ làm anh hạnh phúc…!”

Nhưng tôi lắc đầu trước cô gái đang mếu máo.

Gia Cát A-rin đã nói với tôi.

‘Vốn dĩ tại sao phụ nữ lại không thể dứt ra khỏi mấy gã Casanova chứ?’

Nghe thì hơi đểu, nhưng bản năng của phụ nữ là đánh giá người đàn ông sở hữu nhiều phụ nữ là con đực ưu tú, dù hắn có là rác rưởi đi chăng nữa.

Thậm chí nếu hai người chia tay, đàn ông có phụ nữ khác để chuyển sang.

Nhưng phụ nữ thì coi như chấm hết.

Chính vì vậy lý thuyết là dù biết mình thiệt thòi nhưng phụ nữ cũng không thể từ bỏ.

‘Mình nghĩ cũng thấy chiến lược này rác rưởi thật.’

Nhưng biết làm sao được.

Tất nhiên tôi quý Christine nhưng không thể vì một người phụ nữ mà từ bỏ tất cả.

Nếu có thể sở hữu thì làm bất cứ điều gì.

Chỉ là, đối với người của mình thì cố gắng dịu dàng nhất có thể.

Đó là triết lý của tôi.

Và tôi nhìn Christine một cách luyến tiếc, vuốt ve đầu cô ấy và nói.

“Xin lỗi….”

“Hức, hu hu, sao lại….”

Thế là Christine nước mắt lã chã bám lấy tôi.

“Không chịu, đừng làm thế. Đừng mà, đừng bỏ rơi emmm….”

Vùi mặt vào ngực tôi và bắt đầu nức nở.

Đau lòng thật nhưng để tất cả được hạnh phúc thì đây là quá trình bắt buộc phải trải qua.

Giờ chỉ còn lại một điều.

“Nhưng biết làm sao được. …Anh cũng đã cố gắng hết sức để thuyết phục Christine rồi mà. …Nhưng Christine bảo ghét tất cả còn gì. Tuyệt đối không thể chấp nhận mà.”

“……Ơ?”

“Nên anh cũng đành chịu thôi.”

Đôi mắt Christine ngước nhìn tôi bắt đầu run rẩy.

Tôi đã lờ mờ đưa ra lựa chọn cho cô ấy.

Chấp nhận bất mãn để có được tôi, hay từ bỏ tôi để được thoải mái.

“Sao có thể….”

Christine ngước nhìn tôi mếu máo.

Tôi biết rõ.

Cô ấy không thể chọn gì khác ngoài một con đường.

Nhớ lại lời Gia Cát A-rin đã nói.

‘Cứu thế chủ. Rốt cuộc kẻ yêu nhiều hơn là kẻ ở kèo dưới thôi ạ.’

Cô ấy nói đúng.

Trong tình yêu luôn tồn tại kẻ trên người dưới (Gap và Eul).

Chỉ là không ai chọn con đường trở thành rác rưởi thôi.

“Xấu tính…! Hức, xấu tính thật sự…! Em, đã tin tưởng. …Đã tin tưởng thật lòng mà…!”

“Xin lỗi. Thay vào đó anh sẽ làm em hạnh phúc vô điều kiện. Sẽ trân trọng em cả đời đến mức không nảy sinh lòng ghen tuông.”

“Hu hu…, ưt, hức.”

Cuối cùng Christine đã chọn tôi.

Thực ra dù trong trường hợp nào thì cuối cùng cô ấy cũng buộc phải thuộc về tôi.

Vì tôi còn có quyền thống trị mà.

Nhưng dù sao thì.

Bằng việc tôi trở thành kẻ rác rưởi, tôi đã sở hữu cô ấy một cách hòa bình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!