Mấy ngày gần đây, Lee Seon-ji cảm thấy một cảm giác kỳ lạ trong góc lòng mình.
“Vậy trước khi chuyện này xảy ra, cô Seon-ji là dân thể thao à?”
“…Đúng vậy.”
“Giỏi thật đấy. Trông người cô mảnh mai thế này mà.”
“Điên à? Tao mà mảnh mai?”
“Thì mỗi lần làm với tôi, cô có thắng được lần nào đâu.”
Park Seong-hoon nói đùa, Lee Seon-ji lườm gã như muốn phản đối nhưng gã chẳng hề bận tâm, cứ cười ngây ngô.
Lee Seon-ji cũng không thực sự khó chịu nên thu lại ánh mắt lườm nguýt và quay đi.
Việc cô trò chuyện những chuyện tầm phào với Park Seong-hoon đã trở thành chuyện thường ngày.
Sáng thức dậy, tắm rửa, trong lúc ăn hoặc sau khi ăn.
Hoặc trước và sau khi làm tình.
Hai người cùng cười, trêu chọc, đôi khi cáu kỉnh nhưng vẫn trò chuyện vui vẻ.
Ban đầu Park Seong-hoon còn e ngại cô, nhưng sau khi liên tục hòa làm một về thể xác, gã bắt đầu đối xử thoải mái với cô.
Giờ đây gã nhìn Lee Seon-ji bằng ánh mắt trìu mến như thể thấy cô dễ thương.
‘…Mình mà mảnh mai?’
Vùi mặt vào đầu gối và quay đi, Lee Seon-ji vô thức đỏ mặt.
Lần đầu tiên được đàn ông bảo là mảnh mai.
Lần trước gã bảo cô dễ thương, cũng là lần đầu tiên nghe thấy những lời như vậy.
Đôi khi cũng bực mình vì tưởng gã trêu chọc.
Nhưng ánh mắt ấm áp của Park Seong-hoon khi nhìn cô cười khiến góc lòng cô xao xuyến lạ thường.
Cảm giác không tệ chút nào.
‘Đàn ông là rác rưởi nhưng….’
Kỳ lạ là cô không ghét việc trò chuyện với Park Seong-hoon.
Đơn giản vì con người gã khá ổn chăng.
Giống như Park Seong-hoon thoải mái với cô, Lee Seon-ji cũng dần cảm thấy thoải mái với gã.
Bạch, bạch.
“Hà, cô Seon-ji…. Sướng quá. Bên trong cô Seon-ji siết chặt quá….”
“Hư ưt, ư hưng…!”
Tình dục, thứ đã chiếm lấy phần sướng nhất của nhau, kích thích đến mức đầu óc mụ mị.
Được bao bọc bởi hơi ấm của gã, bị con cặc nóng hổi thúc vào, cô thậm chí còn nghĩ nếu tình trạng này cứ tiếp diễn cũng tốt.
Thế nên ban đầu cô thấy khó chịu khi làm tình với gã.
“Hà, hư ưng…! Ưt, ha a….”
Giờ đây cô tự nhiên rên rỉ nũng nịu như một người phụ nữ muốn được yêu thương.
Và vô thức hôn lên má Park Seong-hoon đang nhiệt tình lắc hông.
Ngay lập tức.
“Ư ưm…. Chụt, ha a, chụt….”
Cô và Park Seong-hoon trao nhau nụ hôn ngọt ngào, làm tan chảy não bộ và hòa quyện tâm hồn.
“Hà, cô Seon-ji. …Hôm nay tôi cũng bắn nhé. Vào trong thật nhiều…!”
“K, không được đồ ngốc…! B, bắn vào trong nhiều quá rồi…! A ang…!”
Và như một lẽ đương nhiên, Park Seong-hoon ôm chặt lấy cô và bắn tinh dịch vào trong lồn cô.
Phụt phụt phụt phụt━!
“Ha ư ư ư ư ư ưng━!♥”
Dù Lee Seon-ji có ngăn cản việc xuất tinh trong, nhưng rồi cô cũng dùng chân quắp chặt lấy hông Park Seong-hoon đang thúc sâu vào, toàn thân run rẩy vì cảm giác tinh dịch lấp đầy tử cung, há miệng thè lưỡi ra.
Cảm giác tê dại nóng bỏng như sắp thành thói quen.
Cảm giác thỏa mãn chưa từng có cùng với tình cảm dành cho Park Seong-hoon cũng dần thay đổi.
Có lẽ vì thế.
“…Nếu ra khỏi đây.”
“…Dạ?”
Lee Seon-ji cẩn thận nói với gã điều mà bình thường cô tuyệt đối sẽ không nói.
Sau một hồi mây mưa, nằm trong vòng tay gã trên nệm, Lee Seon-ji nắm lấy tay gã nói.
“Đồng đội của tao ở khách sạn L. Có muốn …đi cùng đến đó không?”
Vốn dĩ kế hoạch của cô là thoát khỏi đây xong sẽ chia tay Park Seong-hoon dứt khoát.
Ra khỏi cái nhà tù này rồi thì không cần giúp đỡ nhau nữa.
Mạnh ai nấy sống.
Nhưng chỉ sau vài ngày, tâm trí cô đã hoàn toàn thay đổi.
“Nếu tao nói thì chắc chắn mày cũng sẽ được chấp nhận thôi.”
Lee Seon-ji sợ câu trả lời của Park Seong-hoon.
Nên cô hỏi gã với vẻ rụt rè hơn hẳn vẻ đường hoàng thường ngày.
Và Park Seong-hoon nhìn Lee Seon-ji như vậy.
“Vâng, nhất định cùng nhau ra ngoài và cùng đến đó nhé.”
Gã mỉm cười dịu dàng thì thầm vào tai cô câu trả lời mà cô mong muốn.
Ngẩn ngơ nhìn ánh mắt ấm áp của Park Seong-hoon, Lee Seon-ji vô thức cười e thẹn rồi lại dựa vào ngực gã.
‘May quá.’
Nếu bị từ chối chắc cô khóc mất.
Có lẽ vì ân sủng của Giáo chủ biến mất khiến cơ thể yếu đi chăng.
Bình thường cô chẳng bao giờ khóc, nhưng giờ lại trở nên đa cảm lạ thường.
Thế nên Lee Seon-ji an tâm nhắm mắt lại trong vòng tay ấm áp của gã.
“Nhưng mà cô Seon-ji. Dạo này cô diễn hơi kém đi đấy?”
“Hả?”
“Cảm giác dạo này mỗi khi Lee Seo-ho đến xem, cô ít làm vẻ mặt ghét bỏ hơn.”
“C, cái đó…!”
Quả thật đúng như lời Park Seong-hoon, dạo này khi chìm đắm vào tình dục, cô quên cả việc Lee Seo-ho đang quan sát, cứ thế rên rỉ điên cuồng và phó mặc cơ thể cho con cặc của gã.
Thế nên cô cũng ít làm vẻ mặt đau khổ giả tạo theo kế hoạch ban đầu.
“Cái đó là…. T, tại mày cứ kích thích vào chỗ nhạy cảm quá….”
Nguyên nhân là do làm tình với Park Seong-hoon quá sướng.
Lee Seon-ji đỏ mặt cúi gằm xuống.
“Dù sao cứ thế này thì có thể bị Lee Seo-ho phát hiện, hay là đổi cách một chút nhé?”
“……Đổi?”
“Vâng, vốn dĩ chỉ là diễn thôi, nhưng giờ làm đau một chút chẳng hạn….”
“Mày có sở thích đó à?”
“K, không phải! Chỉ là để giúp diễn xuất thôi! Muốn tìm cơ hội trốn thoát thì phải câu giờ mà!”
“…Ưm.”
Làm đau một chút.
Thực ra đau đớn với Lee Seon-ji không phải vấn đề lớn.
Cô có tinh thần thép chịu đựng được cả tra tấn, nên đau đớn do tình dục chẳng là gì.
‘Với lại, …nếu là nó.’
Thậm chí Lee Seon-ji còn nghĩ nếu là nỗi đau do Park Seong-hoon mang lại trong lúc làm tình thì có khi lại sướng.
Cô vùi mặt vào ngực gã, cẩn thận gật đầu.
“Được rồi, vậy thống nhất một tín hiệu nhé.”
“Tín hiệu?”
“Vâng, lỡ như đau quá thật thì sao, nên thống nhất hai ý nghĩa là đau thật và không đau. Thế nào?”
“Ưm…. Nhưng trong lúc đó có tín hiệu nào để nhau biết được không?”
“Ví dụ như nháy mắt chẳng hạn. Mắt trái là đau. Mắt phải là không sao. Thế nào?”
“Cái gì thế.”
Lee Seon-ji cười khúc khích trước câu chuyện của Park Seong-hoon.
[Cô thích sự ngớ ngẩn đáng yêu trong vẻ nghiêm túc này của gã.] Story: undefined.
Luôn quan tâm đến cô làm trung tâm, nhưng đôi khi lại ngây thơ như đứa trẻ.
“Có thời gian nghĩ cái đó thì nghĩ cách trốn thoát đi.”
“Cái đó tôi cũng đang nghĩ nát óc đây.”
Cứ thế Lee Seon-ji nằm trong lòng Park Seong-hoon cười tươi rói.
Lee Seon-ji vừa cười vừa cảm thấy trớ trêu.
So với lúc đi tìm người sống sót dưới trướng Giáo chủ và được Giáo chủ công nhận.
So với lúc sống an toàn, ăn ngon trong thế giới hòa bình trước đại dịch Zombie.
Cô cảm thấy nằm trong vòng tay Park Seong-hoon ở cái trung tâm thương mại như nhà tù này hạnh phúc hơn.
‘Nhanh chóng …trốn thôi.’
Cô mỉm cười hạnh phúc trong hơi ấm của gã.
Chẳng bao lâu sau.
Cô nhận ra hạnh phúc đó chính là thứ Lee Seo-ho mong muốn.
“Giờ chán rồi.”
“……Hư ưt, c, cái gì?”
Lee Seo-ho đến xem cảnh Lee Seon-ji bị đàn ông địt trong đau đớn như mọi khi.
Theo tín hiệu của hắn, Park Seong-hoon bắt đầu chồm lên cưỡng hiếp Lee Seon-ji như thường lệ.
Lee Seon-ji cũng diễn vẻ mặt đau khổ để làm hài lòng Lee Seo-ho.
Rõ ràng đến đó vẫn không khác gì mọi khi.
Nhưng khi Park Seong-hoon đang hành hạ Lee Seon-ji.
Lee Seo-ho ngáp một cái rồi nói vậy.
“Này, dừng lại. Rút ra đi.”
Rồi hắn đứng dậy tiến lại gần Lee Seon-ji đang nằm.
Hắn ngồi xổm xuống ngang tầm mắt cô.
“Mày tưởng tao không biết mày đang diễn à?”
Lee Seo-ho cười như thể chế giễu cô.
“……Nói cái gì cơ?”
“Tưởng tao để hai đứa mày ở đây một tuần chỉ để xem mày bị cưỡng hiếp thật à?”
“Rốt cuộc là đang nói cái gì….”
“Tức là….”
Trước Lee Seon-ji đang mở to mắt ngơ ngác không hiểu, hắn lạnh lùng trả lời.
“Những khoảng thời gian vui vẻ với thằng kia. Tất cả đều là do tao sai khiến.”
Câu chuyện gây sốc bất ngờ ập đến.
“…….”
“Nó đối xử tốt với mày lắm đúng không? Cái đó cũng là tao bảo đấy.”
Lee Seon-ji không thể hiểu nổi những lời rõ ràng truyền vào tai mình.
“Mày nghĩ tại sao?”
Trước câu nói của Lee Seo-ho đang cười nhạo cô thảm hại, cô không thể trả lời.
Và Lee Seo-ho cười khúc khích thì thầm vào tai cô.
“Để mày mê mệt nó rồi phun hết mọi thứ ra như một con ngu chứ sao.”
Kết thúc câu nói đó của Lee Seo-ho, những mảnh ghép trong đầu Lee Seon-ji như được lắp ráp lại.
Cô đã cảm thấy lạ.
Tại sao Park Seong-hoon lại tốt với cô như vậy.
Ban đầu cô cũng nghi ngờ trong lòng.
Nhưng dần dần có những khoảng thời gian vui vẻ và cười đùa với gã, cô bắt đầu tự phủ nhận sự nghi ngờ đó.
Và trước lời khẳng định sự nghi ngờ đó là đúng của Lee Seo-ho, Lee Seon-ji run rẩy quay đầu nhìn gã đàn ông phía sau mình.
Trong tầm mắt của Lee Seon-ji đang run lên vì sốc, khuôn mặt Park Seong-hoon đang quỳ gối đầy vẻ tội lỗi hiện ra.
“……Là thật sao?”
Park Seong-hoon không trả lời câu hỏi của cô.
Thay vào đó, Lee Seo-ho đang quan sát tất cả đứng dậy bước về phía Park Seong-hoon.
“Thật chứ sao lại điêu? Này, trả lời đi. Cái gì đúng?”
Rồi hắn ngồi xuống cạnh Park Seong-hoon đang trần truồng quỳ gối, khoác tay lên vai gã.
Lúc đó, Park Seong-hoon đang cúi đầu nghiến răng cẩn thận mở lời.
“X, xin lỗi. Cô Seon-ji.”
Lời nói cuối cùng mang tính quyết định của gã khiến Lee Seon-ji cảm thấy máu trong đầu rút sạch.
Khuôn mặt rơi vào tuyệt vọng.
Khuôn mặt mà cô chưa từng để lộ một lần kể từ khi đến đây, Lee Seo-ho cười vui vẻ.
‘Mình không hề biết điều đó mà….’
Đã ngây thơ nói cho Park Seong-hoon biết vị trí của đồng đội.
Khách sạn L.
Chỉ cần biết sự thật đó, Lee Seo-ho có thể dễ dàng tiếp cận nơi đó và tìm ra nhiều thông tin.
Vì bản thân đã vội vàng tin tưởng Park Seong-hoon.
Giáo chủ đang gặp nguy hiểm.
“Nào, giờ thì nghe chuyện chút nhỉ?”
Thưởng thức thỏa thích vẻ mặt tuyệt vọng của Lee Seon-ji, Lee Seo-ho cười mãn nguyện rồi nhìn thẳng vào Park Seong-hoon.
“Sao? Con ả đó nói gì? Kể hết những gì nghe được xem nào.”
“…….”
“Làm gì thế? Bảo muốn sống thoải mái mà. Không muốn sống như con người à?”
Lee Seon-ji đang cúi đầu run rẩy vì cảm giác bị phản bội.
Nhưng cô cảm thấy bầu không khí có gì đó kỳ lạ.
Cô cẩn thận ngẩng mặt lên nhìn Park Seong-hoon đang bị Lee Seo-ho tra hỏi.
Lúc đó ánh mắt hai người chạm nhau.
Gã lén mỉm cười với cô bằng đôi mắt pha lẫn tội lỗi.
‘Tại sao …không nói?’
Park Seong-hoon rõ ràng không nói ra thông tin đã nghe được từ cô.
Khi cô đang thắc mắc về hành động của gã.
Gã chậm rãi mở miệng.
“X, xin lỗi. …Người, người phụ nữ đó không dễ mở lòng nên. …Tôi không nghe được gì cả.”
“……Gì cơ?”
Câu trả lời không ngờ tới vang lên.
Park Seong-hoon, người mà cô tưởng đã bán đứng cô để giao dịch với Lee Seo-ho.
Đang cúi đầu run rẩy nói dối.
‘Tại sao….’
Lee Seon-ji nhìn cảnh đó với khuôn mặt không thể hiểu nổi.
Rõ ràng gã đã nghe cô nói về khách sạn.
Ngoài ra cô còn kể những thông tin vụn vặt khi tán gẫu với gã.
Nhưng gã lại sợ hãi không nói gì cả.
Và có vẻ Lee Seo-ho cũng không ngờ đến phản ứng này của gã.
Hắn đanh mặt lại, lạnh lùng nhìn Park Seong-hoon rồi đứng dậy.
“Thế à? Không nghe được gì à?”
Rồi hắn đi đến cái bàn gần đó, cầm cái ghế gỗ bằng hai tay.
“Mày coi tao là thằng ngu à?!”
Bốp━!
“Khư hự!!”
Hắn bắt đầu dùng ghế gỗ đánh tới tấp vào Park Seong-hoon đang ngồi.
“Cho mày cả tuần mà bảo không nghe được gì, nghe có lọt tai không?! Đm nhìn hai đứa mày diễn rõ mồn một mà bảo thế à!!”
“Ưt, khư ợc, x, xin lỗi…. Khụ khụ…!”
Park Seong-hoon cuộn tròn người ôm đầu ngay lập tức, Lee Seo-ho không thương tiếc giáng ghế xuống.
‘Tại sao, tại sao không nói….’
Lee Seon-ji không hiểu hành động đó của Park Seong-hoon.
Gã, người định đâm sau lưng cô, moi thông tin rồi bán đứng cô.
Rõ ràng đã nghe được thông tin nhưng không giao cho hắn, chỉ im lặng chịu đòn.
Bốp━!!
“Khư ư ưt…!!”
Park Seong-hoon đầu chảy máu, rên rỉ.
Lee Seon-ji vô thức đưa tay ra khi thấy Park Seong-hoon bị đánh.
“K, khoan đã…!!”
Bàn tay cô đưa ra định ngăn cản Lee Seo-ho đang đánh đập.
Nhưng cô không thể nói hết câu.
Vì Park Seong-hoon đang nằm co quắp nhìn cô.
Dù đang bị đánh, gã vẫn mở to mắt nhìn cô và khẽ lắc đầu.
Đừng ngăn cản.
‘……Tại sao.’
Và gã mỉm cười lén lút để Lee Seo-ho không thấy.
Nháy mắt phải một cái.
Cái nháy mắt đó khiến Lee Seon-ji ngừng run rẩy, những sự việc trong một tuần qua lướt qua trong đầu cô.
Ban đầu thì ghét và khó chịu, nhưng theo thời gian cô đã mở lòng và có khoảng thời gian hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Dù tất cả là do Lee Seo-ho chỉ đạo dàn dựng.
Nhưng Park Seong-hoon đang diễn cũng đã cười thật lòng với cô.
Tấm lòng ấm áp của gã mà cô cảm nhận được, dù ban đầu là giả dối.
Nhưng đến khoảnh khắc cuối cùng, nó không phải là giả dối.
Mọi mảnh ghép trong đầu óc hỗn loạn được lắp ráp chính xác, Lee Seon-ji nhận ra tấm lòng của Park Seong-hoon đang im lặng chịu đòn.
Cô vô thức rơi nước mắt.
Nước mắt trào ra từ cảm xúc dâng trào chảy xuống cằm, rơi tong tỏng xuống sàn.
“D, dừng lại….”
Và cô khó khăn thốt ra giọng nói run rẩy.
Park Seong-hoon vẫn đang bị đánh bằng ghế.
Cô đưa tay về phía người đàn ông không trả lời gì vì cô.
Và nắm lấy ống quần của Lee Seo-ho đang đánh gã như muốn giết chết.
“L, làm ơn dừng lại…!”
Thấy vậy, Lee Seo-ho đang thở hổn hển giáng ghế xuống nhìn Lee Seon-ji bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Gì, có gì muốn nói à?”
“C, cái đó….”
“Không có gì nói thì cút. Tao đang bận.”
Dù vô thức đưa tay ngăn cản Lee Seo-ho nhưng cô thoáng ngập ngừng.
Với sức của cô không thể ngăn Park Seong-hoon bị đánh.
Và cô biết mình phải làm gì để ngăn Lee Seo-ho lại.
Cô thoáng đứng trước ngã rẽ trong lòng.
Trong lúc cô ngập ngừng trước ngã rẽ đó, Lee Seo-ho lại bắt đầu phang ghế vào Park Seong-hoon.
“Chờ chút…!! D, dừng lại làm ơn…!!”
Thấy tiếng rên rỉ đau đớn lại vang lên, Lee Seon-ji không còn thời gian suy nghĩ, chọn Park Seong-hoon.
Người đàn ông đã cho cô biết thế nào là tấm lòng ấm áp mà cô chưa từng cảm nhận.
“Làm ơn…! T, tôi sẽ nói…!”
Cô buông ống quần Lee Seo-ho ra, thay vào đó chống hai tay xuống nệm.
Và cúi đầu run rẩy úp mặt xuống nệm.
Nước mắt rơi lã chã, cô cầu xin hắn.
“Tôi sẽ nói hết…. Làm ơn hãy dừng lại đi….”
Trước bộ dạng thê thảm đó, Lee Seo-ho đang giơ ghế lên cười nhếch mép nhìn xuống Lee Seon-ji.
0 Bình luận