Web Novel

Chương 104

Chương 104

Yoo Ah-ra mở mắt, cảm nhận ánh nắng ấm áp tràn ngập lớp học.

Và rồi.

“……Hả.”

Cô đang nằm trong vòng tay của Lee Seo-ho.

Lại còn trần truồng.

Cả hai ôm chặt lấy nhau như đang tận hưởng cảm giác da thịt trần trụi mà không biết xấu hổ.

Trong tình huống đó, Yoo Ah-ra nhớ lại khoảnh khắc mãnh liệt đêm qua.

‘V, vậy là sau đó…. Mình đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.’

Đây chính là trải nghiệm mà cô chỉ từng nghe bạn bè kể.

Ngủ thiếp đi vì cực khoái sau khi làm tình.

Sau khi cơn khoái cảm khổng lồ quét qua não bộ, toàn thân thư giãn và chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Và khi mở mắt ra là trong vòng tay người đàn ông đã hòa làm một với mình hôm qua.

‘…Ấm quá.’

Yoo Ah-ra cảm nhận được sự thỏa mãn lần đầu tiên trong đời.

Cảm giác dễ chịu, an tâm và thoải mái chỉ cần được ôm ấp.

Lúc đó.

“Ưm….”

“……Ưt.”

Lee Seo-ho cũng mở mắt tỉnh dậy.

“A, cậu dậy rồi à?”

Giọng nói trầm đục của người đàn ông vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ sâu.

Giọng nói đó khiến tim Yoo Ah-ra đập thình thịch vô cớ.

Và.

Siết.

Lee Seo-ho sau khi tỉnh táo lại không buông ra mà còn ôm cô chặt hơn.

“Hả, ưt, d, dậy rồi mà….”

“…Cứ thế này thêm chút nữa đi. Cơ thể cô Ah-ra mềm mại và ấm áp nên thích lắm.”

Yoo Ah-ra đỏ mặt trước lời của Lee Seo-ho nhưng cũng thầm nghĩ.

‘Suy nghĩ giống hệt nhau….’

Trong lúc cô đang nghĩ cơ thể Lee Seo-ho rắn chắc và ấm áp thật thích.

Nhận ra cả hai có cùng cảm xúc khiến cô cảm thấy gần gũi hơn.

Lúc đó.

“……Á.”

“…….”

“B, bây giờ…, tức là…. Cái này….”

“Cô Ah-ra….”

Một vật gì đó cứng và nóng hổi ấn vào đùi Yoo Ah-ra.

Lee Seo-ho đang nhắm mắt liền mở ra.

“……Ch, chẳng lẽ.”

Lee Seo-ho cứ thế xoay người Yoo Ah-ra lại và bắt đầu đâm dương vật vào lồn cô.

Bạch bạch bạch⎯!!

“Ha ư ng! Kh, không được…! G, giờ mọi người sắp dậy hết rồi, hưt, màaa…!!”

“Tại cơ thể cô Ah-ra dâm đãng quá đấy chứ. …Và bị phát hiện thì sao nào. Hai bên đều thích mà làm thôi.”

“Nh, nhưng màaa…. Ha ư ng…! Nhưng màaa…!”

Cuối cùng, Yoo Ah-ra bắt đầu ngày mới bằng việc nhận tinh dịch của Lee Seo-ho vào tử cung ngay từ sáng sớm.

May mắn thay, màn làm tình buổi sáng của hai người không bị ai phát hiện.

Vì vẫn còn sớm nên mọi người chưa dậy, hai người thong thả làm tình rồi cùng nhau tắm rửa.

Và như không có chuyện gì xảy ra, Yoo Ah-ra đánh thức mọi người và bắt đầu bữa sáng.

“…À, cậu Seo-ho. …Ăn cả cái này đi.”

“Dạ? Cái này là phần của cô Ah-ra mà….”

“C, cứ ăn đi…. Tôi không muốn ăn lắm.”

“Ha ha, vậy tôi xin nhận.”

Yoo Ah-ra đưa phần đồ hộp của mình cho Lee Seo-ho.

Không có lý do gì đặc biệt.

Chỉ là tự nhiên muốn chăm sóc cho Lee Seo-ho thêm một chút.

Cô mỉm cười hài lòng nhìn Lee Seo-ho ăn ngon lành hộp đồ hộp mình đưa.

“Chị….”

Và Han Bo-mi nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

“Sao lại đưa thật thế? …Với Tae-young chị cũng đâu có làm vậy.”

“Hả, hả? C, chỉ là…. Sáng nay chị thực sự không đói lắm. Với lại cậu Seo-ho…. Cũng làm nhiều việc nặng thay chúng ta mà.”

Yoo Ah-ra khẽ đỏ mặt liếc nhìn Lee Seo-ho.

“Muốn dùng sức thì phải ăn cho tốt chứ….”

“Thì đấy. Tae-young cũng dùng sức mà sao chị chỉ chăm mỗi ông chú này?”

“C, cái đó….”

Trước sự truy hỏi của Han Bo-mi, Yoo Ah-ra cười gượng gạo và lảng tránh ánh mắt.

Thực ra cô cũng không biết biện minh thế nào vì là vô thức chăm sóc.

Lúc đó Cha Hye-yeon ngồi bên cạnh xen vào.

“Sao thế~. Chị Ah-ra có thể thực sự không đói mà. Hi hi, anh ăn sô cô la của em không?”

“Hửm? Thôi, em ăn đi.”

“Xì…. Đồ hộp của chị Ah-ra thì ăn mà của em thì không ăn sao? Em cũng không đói mà.”

“Thì….”

“…….”

Han Bo-mi khẽ lườm Cha Hye-yeon đang cười tươi rói.

‘……Gì vậy?’

Cảm giác ve vãn Lee Seo-ho một cách kỳ lạ.

Tất nhiên, đối với cô gái thích Kim Tae-young như cô thì việc Cha Hye-yeon rút lui là chuyện tốt không gì bằng.

Nhưng có gì đó không vừa mắt.

‘……Cứ như Tae-young bị vứt bỏ vậy.’

Tâm trạng không tốt.

Nhưng ngoài cô ra, những người khác vẫn im lặng ăn uống.

Việc Yoo Ah-ra và Cha Hye-yeon ve vãn Lee Seo-ho dường như không ai bận tâm lắm.

Thậm chí có người còn nhìn nhận tích cực về sự gia nhập của hắn.

“A a~. Dù sao thì có đàn ông làm việc nặng cũng tốt thật!”

“Ừ, ừ. …Lúc đi múc nước vất vả kinh khủng.”

Sim Ga-ram thuộc hệ thể thao thường dùng sức thay Kim Tae-young và Ryu Ha-yan nhỏ bé yếu ớt là những người cảm thấy như vậy nhất.

Trước sự đồng tình của Ryu Ha-yan, Sim Ga-ram khúc khích cười nói tiếp.

“Đúng không? Chà~ Ban đầu tớ tưởng chỉ thêm một miệng ăn vô dụng nhưng may thật đấy. Hi hi.”

“Ga, Ga-ram à! Trước mặt cậu Seo-ho sao lại vô lễ thế…!”

“Hả? Thế á? Tớ khen mà.”

Sim Ga-ram nghiêng đầu như thực sự không biết.

Lee Seo-ho chỉ lặng lẽ gắp thức ăn trước lời chê bai không ác ý đó.

Lúc đó.

“Hừm…. Nói đến chuyện dùng sức.”

Hong So-ra với mái tóc đen đuôi ngựa đặc trưng, người im lặng suốt bữa ăn.

Cô ấy khẽ mở lời.

Vốn ít nói nên khi cô ấy lên tiếng, mọi người đều chú ý.

Và Hong So-ra nhìn Lee Seo-ho.

“Cậu có từng tập kiếm đạo không?”

Câu hỏi bất ngờ.

“……Kiếm đạo sao?”

“Phải.”

Vì câu hỏi quá đột ngột nên Lee Seo-ho hỏi lại với vẻ mặt thắc mắc.

Nhưng những người phụ nữ xung quanh dường như đã hiểu ý nghĩa câu hỏi của Hong So-ra.

Và Yoo Ah-ra vội vàng lấy tay chắn trước Lee Seo-ho và nói với Hong So-ra.

“So-ra à…. L, lần trước chị đã nói rồi, cái chuyện đấu tập đó. …Nhất thiết phải làm sao?”

“Hừm, dù sao nếu không tập luyện với người thật thì cơ thể sẽ bị cùn đi. Chị à.”

“Nhưng cũng có thể bị thương mà…! Đã thế giờ còn không đi bệnh viện được!”

“Em sẽ làm như với Tae-young nên đừng lo. Sẽ nương tay vừa phải.”

“D, dù vậy thì…!”

Yoo Ah-ra cố gắng gạt bỏ ý định của Hong So-ra bằng mọi cách.

Nhưng Lee Seo-ho đặt tay lên vai Yoo Ah-ra, cười thích thú và nói với Hong So-ra.

“Tôi chưa từng tập kiếm đạo, nhưng có thể tiếp cô.”

“S, Seo-ho à!”

“Ha ha, đàn ông dứt khoát thế này tôi ưng đấy. Vậy ăn xong ra sân vận động ngay nhé.”

“So-ra, em cũng thôi đi chứ?!”

Yoo Ah-ra dường như bực bội vì hai người không nghe lời mình, giọng nói ngày càng cao lên.

Han Bo-mi đang lẳng lặng ăn cơm ngăn cô lại.

“Chị, thôi đi. Chị biết tính So-ra thế nào rồi mà.”

“Nhưng tự nhiên đấu tập! Có thể bị thương đấy!”

“Bị thương thì sao? Chính chủ cũng bảo không sao mà.”

“Nh, nhưng mà!”

Yoo Ah-ra không hề có ý định nhượng bộ.

Không muốn cho phép.

Nghĩ đến việc Lee Seo-ho bị thương, cô không thể ngồi yên được.

Vì vậy.

“Hye-yeon à…! Em cũng nói gì đi chứ!”

Cô cầu cứu Cha Hye-yeon đang đứng nhìn với vẻ mặt bối rối bên cạnh Lee Seo-ho.

“Ưm…. E, em thì nếu anh ấy bảo ổn. …Thì đành chịu thôi.”

Cha Hye-yeon, người đã quen tuân theo mệnh lệnh của Lee Seo-ho, không thể ngăn cản quyết định của hắn.

Cuối cùng, cuộc đấu tập bất ngờ của hai người đã được ấn định.

“Cô Ah-ra, đừng lo lắng quá. Cô So-ra cũng bảo sẽ nương tay mà.”

“……Nhưng nếu bị thương thì, thật sự….”

Lòng Yoo Ah-ra xao động.

Cô không muốn người này bị thương nhưng hắn không nghe lời khiến cô vừa bực vừa tủi thân.

Nhưng cuối cùng hai người ăn xong.

Cầm kiếm tre bước ra sân vận động.

“Chà~ Ông chú, phải nhìn lại rồi đấy. Có khi là người thú vị hơn tưởng tượng.”

“L, là tớ …thì tuyệt đối không làm đâu.”

Những người khác tiến lại gần cửa sổ lớp học quan sát hai người.

Và đương sự của cuộc đấu tập, Lee Seo-ho.

Hắn nở nụ cười thích thú và buộc lại dây giày thể thao.

Hong So-ra nhìn hắn với vẻ mặt vô cảm và khẽ hỏi.

“Từng chơi thể thao chưa?”

“Từng lao động chân tay rồi.”

“Ha ha, so với cái đó thì trông tự tin đấy.”

“Chỉ là đấu tập thôi mà.”

“Tôi không định làm chỉ để cho vui đâu. Có thể sẽ hơi đau đấy.”

“Chắc cậu Tae-young cũng bị đánh nhiều nhỉ?”

“Bị đánh nhiều, nhưng sự kiên trì thì đáng nể. …Tôi không mong cậu làm được như thế đâu.”

Lee Seo-ho không phản ứng nhiều trước sự khiêu khích của Hong So-ra.

Dù sao cũng không định thắng.

Hắn chưa từng tập kiếm đạo nên có lẽ sẽ là một cuộc đấu tập một chiều.

Nhưng Lee Seo-ho cười.

‘Con nhỏ kia trông cũng ngon đấy.’

Lee Seo-ho có mục đích khác.

“À này, để tăng thêm động lực, tôi có thể đề xuất một việc được không?”

“Đề xuất?”

“Vâng, chỉ là để tăng thêm phần thú vị thôi.”

“Hô…. Tò mò đấy. Là gì?”

“Chuyện thường thôi. Cá cược thế nào?”

“Ý là đặt cược cái gì đó vào thắng thua hả.”

Trước đề xuất của Lee Seo-ho, khóe miệng của Hong So-ra vốn đang vô cảm khẽ nhếch lên.

Nụ cười của cô đơn giản thôi.

Vì cô nghĩ mình tuyệt đối không thể thua, nên việc Lee Seo-ho đòi cá cược thật nực cười và thú vị.

“Được thôi, nếu tôi thua tôi sẽ thực hiện một điều ước của cậu.”

“Vậy nếu tôi thua tôi cũng sẽ thực hiện một điều ước của cô.”

“Ha ha! Quả nhiên thú vị! Về khoản giải trí thì hơn Tae-young đấy?”

May mắn là Hong So-ra có vẻ ưng ý.

Và khi đề xuất được chấp nhận.

Lee Seo-ho cũng cười nhếch mép.

Cuộc đấu tập quyết liệt của hai người bắt đầu.

Bốp!

Tất nhiên Lee Seo-ho thua ngay lập tức.

“S, Seo-ho à!”

“Ha ha! Sức chịu đựng tốt nhưng kỹ năng thì tệ quá. Dù sao cũng khá vui. Lần sau lại nhờ nhé.”

“So-ra à! Lại còn lần sau!”

“Không sao…. Sáng mai nhờ cô một lần nữa nhé.”

“Đàn ông hơn tôi nghĩ đấy? Đàn ông không chịu thua là rất tốt. Vậy tôi sẽ suy nghĩ về điều ước lần này.”

Hong So-ra cười sảng khoái rồi đi vào tòa nhà.

Lee Seo-ho nằm trên đùi Yoo Ah-ra đang lo lắng, xoa chỗ đầu bị đánh lúc cuối.

‘Điều ước à….’

Và Lee Seo-ho nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Yoo Ah-ra đang che khuất bầu trời một cách thích thú.

‘Mình cũng nên nghĩ sẵn điều ước thôi.’

Nhắm mắt lại và mỉm cười.

Và đêm hôm đó.

Lee Seo-ho nhờ Yoo Ah-ra, người tìm đến vào ban đêm, giữ bí mật chuyện hắn ra ngoài.

“R, ra ngoài sao ạ?”

“Vâng, à, đừng lo. Nếu nghe Hye-yeon kể thì sẽ biết tôi tránh Zombie giỏi lắm.”

“Sao sáng sớm đã thế rồi! Cứ làm mấy chuyện nguy hiểm thôi!”

“Ưm…. Chưa phải lúc giải thích…. Đừng lo lắng quá.”

Lee Seo-ho trả lời qua loa rồi đặt tay lên vai Yoo Ah-ra.

Và ôm chặt lấy cô.

“Nhưng mà chính cô Ah-ra mới là…. Từ sáng sớm đã lo lắng cho tôi ghê nhỉ?”

“……Thì, …tại cậu cứ làm chuyện đáng lo mà.”

Lee Seo-ho thích dáng vẻ trách móc của Yoo Ah-ra.

Lo lắng nghĩa là trân trọng.

Đó là bằng chứng cho thấy không chỉ cơ thể mà cả trái tim cũng đã rung động.

Tất nhiên không vì cô cằn nhằn mà hắn chần chừ hành động.

Lee Seo-ho ôm chặt Yoo Ah-ra đang lo lắng rồi để cô lại phía sau và bước ra ngoài.

“Cậu Seo-ho….”

Yoo Ah-ra cảm thấy tim mình run lên vì sợ hãi như thể chính mình đang đi ra ngoài.

Nhưng có một sự thật mà Yoo Ah-ra không biết.

Một căn nhà trống trong khu chung cư trước trường trung học K.

“Phù…. Giờ không về thì lại vừa khóc vừa giận cho xem.”

Lee Seo-ho tiến lại gần viên pha lê xanh lục đang lơ lửng ở đó.

Viên pha lê mua bằng điểm thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ ‘Bạn bè’ của Kim Tae-young trước đây.

‘Dịch Chuyển Tức Thời.’

Lee Seo-ho di chuyển địa điểm bằng dịch chuyển tức thời.

Nơi đến là cửa hàng tiện lợi trước khách sạn.

Hắn đi đến chỗ Christine, người chắc hẳn đang chờ đợi vì thời hạn đã hứa sắp đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!