Web Novel

Chương 59

Chương 59

Grace thở hổn hển, dựa lưng vào tường cầu thang của một tòa nhà để ẩn nấp.

Sau khi điều hòa lại hơi thở một chút, cô cẩn thận ló đầu ra kiểm tra bên trong cánh cửa của bức tường cô đang nấp.

Và lọt vào tầm nhìn mờ ảo của cô là bóng dáng của ba người.

Nhưng khác với người bình thường, họ đứng ngây ra tại chỗ, thẫn thờ nhìn xuống đất.

―Là Zombie.

‘…Ở đây có ba con.’

Nơi cô đến sau khi rời nhà thờ là một trong những nhà hàng Ý mà cô đã để mắt tới trong những lần thám hiểm trước.

Cô định tìm thức ăn ở đây.

‘Dù sao cũng ít hơn hai người so với mấy ngày trước….’

Bình thường thì sẽ nhắm vào cửa hàng tiện lợi hoặc siêu thị đầy ắp đồ hộp, bánh kẹo, đồ uống có thể bảo quản lâu, nhưng các cửa hàng tiện lợi quanh đây đã bị những người sống sót khác vơ vét sạch thức ăn nên chẳng còn gì.

Cô tìm đến các nhà hàng với hy vọng mong manh.

Nếu may mắn, cô có thể tìm được những nguyên liệu bảo quản được lâu trong số thực phẩm của nhà hàng.

“…Phù.”

Grace hít thở sâu một lần nữa để chuẩn bị tinh thần.

Hôm nay cô đã đi qua năm nhà hàng như thế này.

Nơi này là nơi có ít Zombie nhất.

‘Hôm nay nhất định phải kiểm tra chỗ này.’

Trong nhà thờ lũ trẻ đang đói.

Nếu là bình thường, chỉ cần có một con Zombie cô cũng sẽ tìm nơi khác để đề phòng tình huống xấu nhất.

Vì nếu cô biến mất, lũ trẻ trong nhà thờ chắc chắn sẽ chết.

Cô luôn đặt tính mạng lên hàng đầu.

Cô đã sống sót đến tận hôm nay nhờ cách đó.

Nhưng hôm nay nếu cứ giữ mình như thế thì khả năng kiếm được thức ăn quá thấp.

Hôm nay không kiếm được thức ăn thì lũ trẻ sẽ gặp nguy hiểm.

Quyết tâm đánh cược mạng sống, Grace mở đôi mắt đang nhắm nghiền.

Cô giơ viên gạch đang nắm chặt trong tay lên cao quá ngực.

Đếm đến ba trong lòng.

“…Hự!”

Cô lao nhanh ra khỏi bức tường đang ẩn nấp, ném mạnh viên gạch đang giơ cao.

Viên gạch bị ném toàn lực bay nhanh một quãng xa.

Trong tình huống không cho phép sai sót dù chỉ một lần, viên gạch xé gió bay chính xác vào cửa sổ bị nứt của nhà hàng.

Và với âm thanh lớn, viên gạch làm vỡ cửa sổ và bay ra ngoài từ độ cao tầng 2.

-Ư, ư ơ….

Lũ Zombie cảm nhận xung quanh bằng âm thanh, nghe thấy tiếng vỡ vang khắp nhà hàng liền ngẩng đầu lên, bước đi cọt kẹt.

‘Làm ơn…. Chúa ơi….’

Cô cũng đã dụ lũ Zombie bên ngoài ra xa nhà hàng bằng cách này.

Nên khả năng lũ Zombie xác định vị trí và kéo đến đây khi nghe tiếng cửa sổ là rất thấp.

Nhưng dù sao cũng là chuyện liên quan đến tính mạng.

Nghĩ đến khả năng xấu nhất, Grace nắm lấy cây thánh giá trước ngực cầu nguyện với Chúa.

Và lại đếm đến mười trong lòng.

Khi tín hiệu chuẩn bị tự đặt ra điểm số 0, Grace không do dự lao ra khỏi bức tường, không nhìn gì cả mà chạy về phía cửa sổ.

―Bạch bạch bạch bạch!

Ba con Zombie bị thu hút bởi tiếng cửa sổ nghe thấy tiếng giày thể thao của Grace nện xuống sàn liền quay đầu về phía cửa.

Nhưng khi chúng nhận ra cô thì Grace đã lao người đi rồi.

Lũ Zombie đang tụ tập ở trung tâm cửa sổ vỡ bị sức nặng của Grace lao tới làm mất thăng bằng, ngã xuống như domino.

Kết quả là ba con Zombie cùng chung số phận với viên gạch cô ném.

“Hộc, hộc….”

Cô thở hổn hển vì căng thẳng, nhìn xuống dưới cửa sổ vỡ.

Lũ Zombie như gián dính bẫy keo, chồng chất lên nhau giãy giụa.

‘Thế này mà cũng không chết….’

Dù là độ cao tầng 2 nhưng lũ Zombie không có trí tuệ để tiếp đất an toàn, chịu nguyên cú va chạm khi rơi xuống mà vẫn sống nhăn.

Nếu là người bình thường thì ít nhất cũng ngất xỉu rồi.

‘Không có thời gian….’

Biết đâu nghe tiếng chúng rơi xuống, những con Zombie khác sẽ tìm đến.

Cô không có thời gian để ngắm nghía lũ ngã xuống đó.

Lấy lại tinh thần, cô quay người ngay lập tức đi về phía nhà bếp.

Nhanh chóng kiểm tra nhà bếp rồi lục soát kho.

Kiểm tra xem có thức ăn ăn được hay vật liệu hữu ích không….

―Phạch phạch!

“Kya á―!”

Trong lúc di chuyển về phía nhà bếp và nghĩ những việc cần làm nhanh tại nhà hàng.

Grace giật mình hét lên vì tiếng động bất ngờ.

Rồi cô giật mình vì tiếng hét của chính mình, bịt miệng lại và nhìn ngay về phía phát ra tiếng động.

Tiếng động phát ra từ cửa sổ vỡ nơi cô vừa đứng.

“…Gì, gì vậy. Hóa ra là chim bồ câu.”

Thủ phạm gây ra tiếng động là tiếng đập cánh của chim bồ câu.

Ánh nắng chói chang chiếu vào qua cửa sổ vỡ.

Dưới ánh hào quang đó, bóng chim bồ câu u ám đang nhìn cô.

Ôm ngực trấn an trái tim đang đập loạn, Grace nhìn con bồ câu trước mắt và chợt nảy ra ý nghĩ.

‘…Mà chim bồ câu cũng ăn được chứ nhỉ?’

Hình như có nghe nói về virus gì đó nhưng không nhớ là có nguy hiểm đến tính mạng không.

‘Tội nghiệp nhưng nếu bắt được con bồ câu kia….’

Nếu nhà hàng này không có thức ăn thì ít nhất cũng có thể cho lũ trẻ ăn.

May mắn là con bồ câu vẫn đậu yên trên khung cửa sổ.

Nếu lát nữa nó bay đi thì lúc đó hối hận cũng muộn.

Grace ngừng đắn đo, nhìn chằm chằm con bồ câu và vớ lấy cái khăn trải bàn gần đó.

Có thể sẽ trượt nhưng thử còn hơn không.

Cứ thế Grace cầu nguyện con bồ câu đừng bay đi, từ từ bước về phía cái bóng đó.

“……Ơ?”

Càng đến gần con bồ câu, cảm giác kỳ lạ càng dâng lên khiến cô thốt ra giọng ngớ ngẩn với khuôn mặt bối rối.

Khi cô đến gần, con bồ câu hiện ra rõ ràng.

Đó không phải là con bồ câu bình thường.

‘Z, Zombie…!’

Dù thấy lạ vì đến gần mà nó không bay đi.

Nhưng danh tính của con bồ câu là bồ câu bị nhiễm bệnh.

Khó tìm thấy đặc điểm của Zombie trên cơ thể nhỏ bé.

Nhưng bản năng nhạy bén qua những lần trốn tìm sinh tử cho cô biết nó đã bị nhiễm bệnh.

‘Hóa ra là nghe tiếng cửa sổ mà đến.’

Zombie nhạy cảm với âm thanh.

Nên khác với bồ câu bình thường sẽ bay đi khi có tiếng động, nó tìm đến khi nghe tiếng cửa sổ vỡ.

Nhưng khác với lũ Zombie người bên ngoài, con bồ câu nhìn thấy cô nhưng không có vẻ gì là muốn tấn công.

Do là chim bồ câu chăng.

Không hiểu nổi nhưng có vẻ không nguy hiểm.

‘A, không phải lúc làm thế này.’

Mải ngẩn ngơ trước loài Zombie khác lần đầu thấy mà lãng phí thời gian.

Grace tỉnh táo lại, quay người đi về phía nhà bếp như dự định ban đầu.

‘Làm ơn cái gì cũng được….’

Grace với tâm trạng khẩn thiết bước vào nhà bếp, bắt đầu lục lọi khắp nơi trong căn bếp bừa bộn.

Không mong đến đồ hộp.

Chỉ cầu mong tìm được chút đường để bổ sung calo.

Nhưng trái với mong muốn khẩn thiết của cô, thức ăn trong bếp đều đã thối rữa hoặc bị ô nhiễm bởi thứ gì đó.

Ngay cả lọ đường cô mong muốn tối thiểu cũng đổ vỡ trên sàn, không thể ăn được.

Trước cảnh tượng thê thảm đó, Grace lần đầu tiên tuyệt vọng trong ngày hôm nay, ngồi thụp xuống một lúc.

Nhưng cô cố gắng vượt qua cảm giác muốn khóc, nắm chặt tay.

“Vẫn còn nhà kho….”

Bỏ cuộc lúc này là quá sớm.

Hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, nhưng Grace không bỏ cuộc.

Nếu cô bỏ cuộc lúc này, lũ trẻ trong nhà thờ cũng không thể sống sót.

Cô lấy lại tinh thần, đứng dậy.

Và bỏ lại nhà bếp trống rỗng, đi về phía nhà kho.

Khác với các quán ăn khác, nhà hàng quy mô khá lớn thế này chắc chắn sẽ có kho dự trữ nguyên liệu.

Đặc biệt là các loại sốt thường được đóng hộp, nếu tìm được thì có thể nạp lượng calo tối thiểu.

Cứ thế cô đứng trước cửa nhà kho, nắm chặt thánh giá cầu nguyện một lần nữa.

Cầu xin tìm được thức ăn trong này.

Và mở mắt ra, Grace nắm lấy tay nắm cửa nhà kho với đôi tay run rẩy.

“……A.”

Tìm thấy rồi.

Là đậu Hà Lan.

Là đồ hộp đựng đậu Hà Lan.

Không biết dùng cho món gì.

Nhưng Grace nhìn bảy hộp đồ hộp đặt ở góc kệ trong kho, chắp đôi tay run rẩy trước ngực.

Và rơi nước mắt vì nhẹ nhõm, cảm tạ Chúa.

Cái này có thể giúp lũ trẻ sống.

Chỉ là vài ngày thôi, nhưng có thể sống thêm vài ngày nữa.

Vì thế Grace cảm tạ.

‘Được rồi, mau lấy rồi….’

Cầu nguyện cảm kích xong, Grace lau nước mắt, vội vàng bỏ đồ hộp vào ba lô.

Giờ không cần ở lại không gian đáng sợ này nữa nên hành động của cô càng gấp gáp.

Khi Grace thu gom hết đồ hộp và đứng dậy với nụ cười mãn nguyện.

-Ư ơ, ơ ơ….

-Khư ư ư ức….

Từ phía sau cô vang lên tiếng nói rợn người khiến tim cô đóng băng.

Grace giật mình quay lại.

Phía sau cô, ở sảnh nhà hàng, không biết từ lúc nào đã có hai con Zombie.

Hai con Zombie bước đi loạng choạng nhưng hướng chính xác về phía cô.

‘Tại sao…! Mình đâu có gây ra tiếng động nào…!’

Để tránh tình huống bất trắc, Grace đã lục soát nhà bếp và kho với tiếng động nhỏ nhất có thể.

Ít nhất nếu bên trong nhà hàng không có Zombie thì chúng không thể nghe thấy tiếng cô.

Vậy thì chỉ còn một khả năng.

Tiếng hét của cô khi con bồ câu xuất hiện lúc nãy.

Nếu nghe thấy tiếng đó mà tìm đến từ bên ngoài thì thời gian cũng khớp.

‘P, phải tránh đã…!’

Đối thủ là hai.

Hơn nữa từ kho đến sảnh nhà hàng được nối bằng hành lang hẹp.

Không phải một mà là hai con, người yếu đuối như cô không thể đột phá vòng vây.

Bất đắc dĩ cô đành đóng cửa kho lại, đẩy cái kệ bên cạnh chặn cửa.

Ngay lập tức.

―Rầm, rầm.

Lũ Zombie đến sát cửa trong gang tấc, đập cửa ầm ầm tìm kiếm cô.

Và Grace nhìn cánh cửa đó với khuôn mặt trắng bệch, thẫn thờ.

“L, làm sao đây….”

Tạm thời đóng cửa để tránh nạn.

Nhưng nhà kho là mật thất không có cửa sau.

Cô tránh được Zombie nhưng lại tự nhốt mình trong kho.

“Khó khăn lắm…. mới tìm được….”

Nước mắt cô kìm nén nãy giờ tuôn rơi xuống sàn.

Thức ăn tìm được sau mấy ngày.

Giờ mới có thể cho lũ trẻ đang đói ăn cái gì đó.

Nhưng vì sự bất cẩn của mình mà thức ăn vừa tìm được đã thành công cốc.

Nếu chỉ là không có thức ăn thì đơn giản là không may mắn và có thể đứng dậy đi tiếp.

Nhưng tất cả chuyện này là do sự bất cẩn của Grace. Là lỗi của cô.

Sự hối hận ập đến cùng với nước mắt tuyệt vọng và đau đớn khác hẳn lúc nãy, cô ngồi thụp xuống sàn nhà kho lạnh lẽo.

Nếu cứ thế này không ra được, lũ trẻ đợi cô bên ngoài sẽ chết.

Vì mình mà lũ trẻ chết đói.

Nhưng không có cách nào thắng được hai con Zombie.

Cô không có vũ khí gì, và trong kho cũng chẳng có gì giúp ích cho tình huống này.

。 。 。

Khóc đến mệt lả, Grace ôm gối vùi mặt vào, nín thở chờ đợi.

Cầu mong hai con bên ngoài bị thứ gì đó thu hút mà bỏ đi.

Chỉ là dựa vào may mắn, nhưng việc cô có thể làm bây giờ chỉ là cầu nguyện cho may mắn đó.

Cứ thế cô không làm gì, im lặng chờ đợi một lúc lâu.

Không biết chính xác bao lâu đã trôi qua, nhưng cô biết mặt trời bên ngoài đã lặn.

Khác với ban ngày, hơi lạnh bắt đầu ngấm vào cơ thể.

‘Có khi nào cứ thế này….’

Trong đầu đầy ắp mong muốn phép màu xảy ra, một ý nghĩ khác lạ bắt đầu nhen nhóm.

Đó là bản thân thất bại.

Cuối cùng giống như Chúa đã ngoảnh mặt với cô bấy lâu nay, lần này cô cũng bị bỏ rơi, chết dần chết mòn trong nhà kho lạnh lẽo.

Hình ảnh bản thân chết trong tuyệt vọng vì tội lỗi với lũ trẻ hiện lên.

Trước đây cô coi những suy nghĩ này chỉ là suy nghĩ tiêu cực do tâm trí mệt mỏi.

Nhưng giờ thì không.

Cái tưởng tượng đó sắp thành hiện thực ngay trước mắt rồi.

“U ức…. Hức…. Ư hức….”

Suy nghĩ vừa dứt, tiếng nức nở thoát ra từ miệng Grace đang nín thở.

Cái miệng ngậm chặt mong Zombie bỏ đi.

Cô không dám cử động dù chỉ một chút, nhưng cuối cùng không kìm được mà bật khóc.

Trong lòng đã biết rõ.

Mình sẽ chết.

Cố gắng nín thở cũng vô ích, kết quả vẫn thế thôi.

Nhận ra điều đó, việc chờ đợi phép màu trở nên vô nghĩa.

Grace cuối cùng òa khóc nức nở như một đứa trẻ.

Cô gái luôn diễn vai người lớn mạnh mẽ vì lũ trẻ giờ đây trở lại là một thiếu nữ yếu đuối.

“Chúa ơi…, u hức…. Tại sao, hức, tại sao không cứu con….”

Dù tình huống khó khăn thế nào cũng cố gắng không nghi ngờ Chúa mà mình tin tưởng.

Nhưng vào khoảnh khắc cái chết cận kề này.

Grace nghi ngờ vị thần của mình.

Cầu xin khẩn thiết cũng không tìm được thức ăn, tìm được rồi thì lại ra nông nỗi này.

Dù nghĩ tích cực thế nào cũng không thể rũ bỏ suy nghĩ mình đã bị Ngài bỏ rơi.

Dù biết đó là tội lỗi.

Nhưng cô cũng chỉ là một con người.

Bị dồn đến đường cùng, cô nghi ngờ Chúa của mình.

Và.

[ Này, cút ra chỗ khác. ]

Như thể Chúa trả lời sự nghi ngờ của cô.

Từ bên ngoài cánh cửa chỉ có tiếng đập âm u.

―Cốc, cốc.

[ …Có ai không? ]

Giọng nói cứu rỗi vang lên.

“A, a a….”

Cô từ từ ngước đôi mắt trống rỗng vì tuyệt vọng lên.

Giọng nói của con người như phép màu vang lên từ bên ngoài.

Đối với cô, chủ nhân của giọng nói đó.

Cảm giác như tông đồ mà Chúa phái đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!