Web Novel

Chương 108

Chương 108

Cộp, cộp.

Buổi sáng vừa mới bắt đầu.

Kim Tae-young thận trọng đi qua sân sau của một ngôi nhà.

Chú ý đến những đồ vật lỉnh kỉnh trên mặt đất, cậu khẽ ngó đầu qua cửa sổ nhỏ phía sau nhà.

Quan sát bên trong.

‘…Một, …hai và ba.’

Có ba bóng người đang đứng yên bên trong.

Khả năng đó là người sống sót là bằng không.

Toàn bộ là Zombie.

“Phù….”

May mắn là khớp với số lượng người của Kim Tae-young hiện tại.

Nếu mỗi người xử lý một con thì có vẻ sẽ giải quyết được mà không gây ồn ào lớn.

Soạt.

Kim Tae-young quay đầu nhìn hai người đàn ông đang nấp ở góc nhà phía sau mình.

Hai người đàn ông tự nguyện đi theo thám thính.

Gật.

Kim Tae-young ra hiệu ổn, hai người kia cũng thận trọng đi tới gần như Kim Tae-young.

Để tiếng bước chân không vang lên.

Kìm nén cả hơi thở.

‘Ba con.’

Cậu xòe ba ngón tay thông báo số lượng Zombie bên trong.

Hai người đàn ông gật đầu với vẻ mặt căng thẳng.

Lối vào đã được xác nhận.

Kim Tae-young dẫn hai người vòng ra cửa chính, nhẹ nhàng mở cửa và bước vào nhà.

Bịch, …bịch.

Sợ tiếng bước chân bị nghe thấy.

Cố gắng giảm thiểu tiếng động nhất có thể.

Kim Tae-young nắm chặt cây gậy bóng chày trong tay.

Zombie cơ bản thị lực rất kém.

Thỉnh thoảng có những con nhìn thấy nhưng đa phần là thị lực kém hoặc đã mất.

Nhưng không vì thế mà đứng yên gần đó được, sẽ bị phát hiện ngay.

Thay vì mắt, chúng dùng khứu giác và thính giác để tìm con mồi.

‘……Làm ơn.’

Vì vậy, dù đã đến gần cũng không được chậm trễ.

Lối vào phòng khách.

Ba người áp sát tường, mỗi người chọn một con Zombie để xử lý.

Và hành động ngay lập tức.

Bộp bộp bộp!

“Khừ, …Khừ a a a━! …Kii a a c!”

Bốp!

Xoẹt!

Bốp! Bốp!

Ba người dùng vũ khí của mình đập nát đầu Zombie một cách im lặng nhất có thể.

Tiếng rên rỉ ngắn ngủi.

Sự im lặng sau đó.

Ba người đứng lặng lẽ trong phòng khách đầy máu, căng thẳng lắng nghe âm thanh xung quanh.

“……Không bị phát hiện chứ?”

“Vâng, …có vẻ ổn.”

Nghe Kim Tae-young nói, hai người kia mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ha a…. Sợ vãi đái thật.”

“Suýt tè ra quần.”

May mắn là tiếng hét của Zombie không lọt đến tai những con Zombie khác gần đó.

“Nào, vậy mau tìm kiếm rồi rút thôi. Mọi người đang đợi.”

“Phải thế thôi.”

“Chà, mà Tae-young này. Cậu cứ như điệp viên ấy. Sao thành thục thế?”

“Ha ha, …muốn sống thì phải làm được thôi. Làm vài lần rồi giờ cũng quen.”

“Kể ra cũng đúng, Zombie lan tràn và hỗn loạn thế mà vẫn sống sót được.”

Hai người đi theo Kim Tae-young là những người đã công nhận và đi theo cậu sau khi cậu dụ Zombie trước đó.

Trước lời khen ngợi chân thành của họ, Kim Tae-young đỏ mặt gãi đầu rồi bước đi.

“Tôi sẽ tìm tầng 2. Hai người tìm tầng 1 nhé.”

“Được.”

Lý do ba người đánh cược mạng sống đến đây chỉ có một.

Chính là tìm kiếm vật tư.

Thức ăn Lee Seo-ho đưa cho đã bắt đầu cạn kiệt.

Nên họ đang tìm kiếm để bổ sung vật tư.

Cộp, cộp.

‘Sẽ ổn chứ…?’

Kim Tae-young đi lên tầng 2 với vẻ mặt căng thẳng, nắm chặt cây gậy.

Tầng 2 chưa xác định được bên trong do vị trí.

Thấy không có phản ứng gì với tiếng động vừa rồi thì có vẻ không có Zombie khác.

Nhưng đây là thế giới lơ là một chút là chết.

Kim Tae-young thận trọng lên cầu thang.

Soạt.

Nhìn qua khe cửa mở để kiểm tra bên trong phòng.

“Phù….”

May mắn là không có Zombie.

Sau đó Kim Tae-young lục soát hai phòng trên tầng 2 để tìm vật tư.

Trong căn phòng có vẻ là của trẻ em, có khá nhiều đồ ăn vặt.

“Ồ, may quá! Đường là năng lượng cao đấy.”

Tuy chỉ là mấy loại kẹo đơn giản nhưng chừng này cũng đủ cầm cự thêm một ngày.

Khoảnh khắc Kim Tae-young mỉm cười vì phát hiện nhỏ nhoi đó.

Rầm!

“……Hự.”

Tiếng động phát ra từ tủ quần áo trong căn phòng Kim Tae-young đang lục soát.

Không giống tiếng đồ vật rơi.

Âm thanh nhân tạo.

Kim Tae-young đã quen với loại âm thanh này.

‘……Có.’

Có lẽ nó nghe thấy tiếng động ở tầng 1 nhưng ở trong tủ nên không ra được.

Và vừa rồi nghe thấy giọng Kim Tae-young nên phản ứng thêm lần nữa.

Rầm!

Tủ quần áo có vẻ bị hỏng hoặc kẹt nên không mở ra được.

Có thể cứ thế bỏ đi.

‘Nhưng tiếng động có thể thu hút Zombie xung quanh.’

Nghĩ đến an toàn thì phải xử lý rồi mới đi là đúng.

Cuối cùng Kim Tae-young.

Ực.

Lại nắm lấy cây gậy với vẻ mặt căng thẳng.

Và.

Soạt.

Đưa tay kia ra nắm lấy tay nắm tủ quần áo.

Cạch!

Mở cửa để Zombie đi ra.

Giờ chỉ cần vung gậy đập nát đầu là xong.

Nhưng.

Kim Tae-young không thể dễ dàng vung gậy xuống.

“Ư ơ ơ ơ….”

Vì thứ bước ra là một bé gái.

Chỉ có một vết cắn ở cổ tay.

Ngoài ra là Zombie của một bé gái với hình hài nguyên vẹn như khi còn sống.

“Khốn kiếp….”

Kim Tae-young không thích điều này.

Thà rằng thối rữa hay mất một phần thịt thì sẽ bớt do dự hơn.

Zombie bé gái với hình hài nguyên vẹn.

Cậu cảm thấy ghê tởm khi phải đập nát đầu cô bé.

Lúc đó.

Trong đầu Kim Tae-young vang lên tiếng hét của ai đó.

‘Đừng do dự! Do dự là chết!’

Đó là lời khuyên của một trong những đồng đội đã cùng cậu vượt qua nguy hiểm.

Là phụ nữ nhưng lại dũng mãnh và đáng tin cậy để giao phó sau lưng, khi nhớ đến tiếng hét của cô ấy.

Kim Tae-young nắm chặt cây gậy.

Và.

“Xin lỗi…!”

Vút!

Bốp!

Kết thúc nỗi đau cho cô bé.

“Hộc, hộc….”

Cảnh tượng tàn khốc khi đầu bé gái vỡ nát và não văng tung tóe.

Kim Tae-young tránh mắt khỏi đó và hít sâu.

Và nhớ đến người đồng đội đáng quý đã giúp cậu giữ vững tâm trí vừa rồi.

Người con gái xinh đẹp nhưng lại thể hiện sự mạnh mẽ đáng tin cậy.

“So-ra, …quả nhiên tớ không thắng nổi cậu.”

Dù không có ở đây nhưng ký ức về cô ấy đã quát mắng cậu.

Nhớ đến Hong So-ra, Kim Tae-young xốc lại tinh thần.

‘Phải rồi, có So-ra ở đó thì trường học cũng sẽ an toàn thôi.’

Kim Tae-young nhớ lại nụ cười đáng tin cậy của cô ấy thoáng qua và cũng mỉm cười theo.

Nhờ đó cậu cảm thấy yên tâm hơn một chút về ngôi trường nơi Lee Seo-ho đang ở.

Bạch, bạch, bạch.

“Ha ưc…. Đau…. Hức, u ưt…, đau….”

Trên khuôn mặt Hong So-ra không còn tồn tại biểu cảm đáng tin cậy và dũng mãnh nào nữa.

“Ha a…, dai vãi lồn. Địt mẹ, phê thật.”

Phập, phập.

Giật, giật.

Chỉ còn lại hình ảnh con lợn cái rên rỉ với khuôn mặt đỏ bừng, nước mắt chảy dài vì nỗi đau mất trinh.

“Ơ hức, ưt, hư ưc, làm ơn…. Ưt, nhẹ thôi….”

“Xàm lồn.”

Chát!

“Ha ư ư ư ư ng…!!”

“Con đĩ này phải nói cho đúng chứ. So với làm nhẹ thì đâm mạnh thế này phản ứng tốt hơn hẳn mà.”

“Không phải, hư ưc, không phải mà…! Thật sự. Ha ưt…! Đau quá…! U hư ưc….”

“Thế cái này là gì hả con biến thái!”

Bạch bạch bạch!

Trước lời của Hong So-ra, Lee Seo-ho di chuyển hông nhanh hơn, thúc dương vật khổng lồ của mình sâu vào lồn cô.

“Ha át! Ưc! Hư ưt! Ha ưc…! Kh, không được…! Ha ưc…! Ộc…!”

Thế là lời than vãn của cô tắt ngấm, lồn co bóp chặt lại và Hong So-ra hét lên những tiếng rên rỉ ngu ngốc chìm trong khoái cảm.

Mắt trợn ngược, lưỡi thè ra và chảy cả nước dãi.

Chát! Chát!

“Ha ư ư ư ư c!!”

Tiếp đó Lee Seo-ho vỗ mạnh vào mông khiến lồn càng co bóp chặt hơn.

“Ha a~ Đĩ mẹ, thít chặt vãi. Ha a, này, quay lại đây.”

“Ha ưc! Ưc! Hư ưc…!”

“Quay lại đây con dở này!”

Chát!

“Ô ư ư ư c!!”

Lee Seo-ho đánh vào mông thêm một cái, Hong So-ra như chỉ đợi có thế, lúc đó mới quay người lại.

Và nhìn Lee Seo-ho với đôi mắt run rẩy rồi dang rộng chân ra.

“Hà, bảo quay lại chứ có bảo dang chân ra đâu. Nói xem. Thực ra là muốn bị đâm đúng không?”

“Ư hức…. Kh, không phải….”

“Nước dâm chảy ròng ròng mà còn bảo không.”

Trước lời nói phũ phàng của Lee Seo-ho, Hong So-ra vừa mếu máo vừa đỏ mặt.

Trong khi đó, cái lồn hồng hào của cô vẫn đang mở rộng lỗ, kêu gọi mau đưa dương vật vào.

Phập.

Thấy vậy, Lee Seo-ho đâm ngay dương vật vào.

“Ha a a a a ng!”

Phập, phập, phập.

Cứ thế lắc hông và bắt đầu thưởng thức lồn Hong So-ra lần nữa.

“Ha a ng, hức! A hức! Ha a a ng!”

Hong So-ra giơ tay lên trời, điên cuồng rên rỉ trước kích thích của dương vật.

Giờ thì trông hoàn toàn như đang tận hưởng tình dục.

Thấy vậy, Lee Seo-ho cười hài lòng.

“Chụt.”

“Ha a a a ng!”

Hắn ngậm lấy một bầu ngực đang nảy lên của Hong So-ra dưới thân mình.

Đầu vú cứng ngắc vướng vào lưỡi, da thịt mềm mại và ngọt ngào tràn ngập trong miệng.

Và Lee Seo-ho mút vú cô ngon lành, một tay tận hưởng cảm giác mềm mại và đầy đặn đó.

Bên dưới thì điên cuồng đâm dương vật tận hưởng lồn cô.

Bạch bạch bạch!

Hông di chuyển ngày càng mãnh liệt và nước dâm của Hong So-ra càng trào ra nhiều hơn.

Và lồn cô bắt đầu co bóp chặt hơn nữa.

“Ha a ng…. U ưc, á, ưt…! Ha ư ưc…!”

“Chụt, ha a, …này, sắp ra rồi đúng không?”

“Hư ưc, kh, không phải…!”

“Không phải cái lồn gì, lỗ của mày đang trả lời thế kia kìa.”

“Ư hức…!”

Bạch bạch bạch!

“Tao cũng sắp ra rồi. Phù, bắn vào trong nhé?”

“C, cái gì…?!”

Hong So-ra đang ngoan ngoãn bị Lee Seo-ho đâm, nghe thấy thế liền tỉnh táo mở mắt ra.

Rồi vẻ mặt mê man vì khoái cảm lúc nãy biến mất.

Hong So-ra vội vàng đập vào cánh tay Lee Seo-ho và nói.

“Kh, không được! Bên trong tuyệt đối, a hức! T, hưt, tuyệt đối không được…!!”

Hong So-ra rưng rưng nước mắt, mở to mắt lắc đầu.

Thấy vậy, Lee Seo-ho cười nhếch mép.

“Nói gì thế con dở này. Tao có bao giờ xin phép chưa?”

“……Hả?”

Cứ thế hắn đâm dương vật sâu vào trong Hong So-ra.

Và.

Phụt phụt phụt phụt!

“Ha ư ư ư ư ư ng!!”

Bắn đầy tinh dịch vào trong lồn cô.

“A, ô hức, ưt, b, bên trong…! Đang vào…!”

Hong So-ra trợn mắt nhìn lồn mình và dương vật của Lee Seo-ho với vẻ mặt không thể tin nổi.

Trong mắt cô thấy dương vật đang giật giật trút tinh dịch cắm sâu trong lồn mình.

Đôi mắt Hong So-ra run rẩy như bị sốc.

Mặt khác.

Cô thở hổn hển và đỏ mặt trước khoái cảm mãnh liệt lần đầu cảm nhận.

Lồn cô càng co bóp chặt lấy dương vật, vắt kiệt tinh dịch đang tràn vào.

“Hơ…! Sướng vãi lồn. So-ra à, lồn trinh nữ của mày ngon lắm.”

“Hư ưc…, không được…! Hư ưc, bắn vào trong thì…!”

Phập.

Sau khi vắt kiệt tinh dịch trong dương vật, Lee Seo-ho rút ra khỏi lồn cô.

Thế là.

Róc rách, róc rách.

Tinh dịch đầy ắp trong lồn trào ra khỏi lỗ, tạo nên cảnh tượng dâm dục.

“Hư ưc, ưt, hức….”

Hong So-ra không hề có ý định che cái lồn đó lại, chỉ lấy tay che mặt khóc nức nở.

“Này.”

Và Lee Seo-ho.

Không cho cô thời gian để khóc.

“Làm gì đấy. Không mau chuẩn bị đi.”

“…U ưc, hức, ……hả?”

Nghe Lee Seo-ho nói, Hong So-ra đang khóc lóc liền hạ tay xuống nhìn hắn với đôi mắt ngạc nhiên.

Lee Seo-ho nghiêm mặt.

Nhìn xuống cô với ánh mắt lạnh lùng.

“Tao bảo làm một lần bao giờ? Không dang chân ra nữa à?”

Dương vật của hắn.

Rõ ràng vừa bắn một đống tinh dịch.

Vẫn đang dựng đứng cứng ngắc.

“…….”

Trước vẻ hùng vĩ đó.

Hong So-ra nuốt nước bọt với vẻ mặt như bị mê hoặc.

Đêm mãnh liệt của Hong So-ra và Lee Seo-ho kéo dài đến tận khi đêm tàn vẫn chưa kết thúc.

Bạch, bạch, bạch.

“Ha ưc, hưt, ư ưt….”

Bình minh bắt đầu ló dạng, bầu trời tối tăm chuyển sang màu tím.

Đến tận giờ đó cuộc làm tình của hai người vẫn chưa kết thúc.

“Ha a ng…, ưt…, ha a….”

“Ha a, cảnh đẹp đấy.”

Lee Seo-ho nhìn Hong So-ra đang lắc hông trên người mình, ngực nảy lên bần bật.

Ban đầu là cưỡng ép cô gái đang phản kháng, tự mình lắc hông tận hưởng.

Càng về sau.

Hong So-ra với khuôn mặt dâm đãng càng cầu xin mãnh liệt hơn.

Đến cuối cùng Lee Seo-ho gối đầu lên tay nằm im.

Hắn chỉ việc dựng đứng dương vật lên thôi.

“Ha ư ng…! Ưt! Ha a ng…!”

Hong So-ra nhiệt tình lắc hông trên người Lee Seo-ho như thế.

Giờ thì không còn khóc nữa.

Chỉ làm đôi mắt như lợn cái say mê tình dục.

Mỉm cười nhìn Lee Seo-ho và quyến rũ hắn.

“So-ra à.”

“Ha ưc, ưt, sao thế…!”

Lee Seo-ho mỉm cười nhìn Hong So-ra như vậy.

“Tae-young có biết mùi vị này không nhỉ?”

“Hư ưt!”

Nhắc đến Kim Tae-young, lồn Hong So-ra càng co bóp chặt hơn.

Là cảm giác tội lỗi, hay hưng phấn vì sự thật mình đã phản bội cậu ta.

Dù là gì đi nữa.

Hong So-ra vẫn đang mỉm cười trong khoái cảm tình dục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!