Bốn người đàn ông và Kim Tae-young đang nói chuyện gì đó.
Nhưng tôi ở bên ngoài tòa nhà không thể nghe thấy họ nói gì.
‘…Người quen à? Không, trông không có vẻ thân thiết.’
Tôi chìm vào suy nghĩ trong giây lát.
Trước hết là đã tìm thấy tung tích của Kim Tae-young.
Tất nhiên đối với tôi, sự tồn tại của Kim Tae-young có biến mất cũng chẳng sao, có ở đó thì cũng chỉ như một món đồ chơi.
Tuy nhiên, lý do tôi tìm kiếm cậu ta ráo riết như vậy khi cậu ta biến mất chỉ có một.
Kim Tae-young có thể trở thành mối đe dọa tiềm tàng.
Vì vậy tôi đã đắn đo.
‘Giết hết bọn chúng ngay tại đây…. Hay là….’
Lúc đó, bốn người đang nói chuyện với Kim Tae-young bắt đầu bắt tay cậu ta, và họ không ở lại phòng nữa mà bắt đầu di chuyển.
‘…….’
Thời khắc lựa chọn.
Đương nhiên giết Kim Tae-young rất dễ.
Trường hợp cậu ta trở thành mối đe dọa cho tôi là khi cậu ta bày ra những mưu kế không ngờ tới ở nơi tôi không nhìn thấy.
Nên bây giờ chỉ cần ra lệnh cho lũ Zombie xung quanh là được.
Ngay lập tức lao vào đó giết chết năm người.
‘…….’
[Gù gù…. Gù….]
Tiếng kêu của chim bồ câu Zombie vang lên xung quanh.
‘…Tạm thời theo dõi xem sao.’
Khi tiếng kêu đó sắp dứt, tôi đưa ra một quyết định bất ngờ.
‘Xử lý ngay bây giờ có thể tốt hơn. …Nhưng bọn kia làm tôi để ý.’
Lý trí trong lòng tôi đang gào thét bảo hãy xử lý Kim Tae-young ngay lập tức.
Nhưng một phần trong lòng lại vướng bận điều gì đó.
Chính là bốn nhân vật mới xuất hiện.
Họ định đưa Kim Tae-young đi đâu.
‘…Nếu bọn chúng là gián. …Thì không chỉ bốn con đập vào mắt, mà phải đốt cả cái tổ.’
Giết bọn chúng ngay bây giờ thì sẽ không biết chính xác mối đe dọa tiềm tàng nằm ở đâu.
‘Được rồi….’
Quyết định xong, tôi lập tức bay lên trời.
‘Vừa bay vừa quan sát và bám theo bọn chúng. Tuyệt đối không được để mất dấu.’
Và sau khi ra lệnh cho con chim bồ câu mà tôi đang chiếm hữu, tôi đưa ý thức trở về cơ thể ban đầu.
...
Mở mắt ra, tôi đang nằm.
Chính xác là nằm trên sàn nhà kho lạnh lẽo, đầu tựa vào vật gì đó mềm mại và ấm áp.
Và khi quay đầu lại.
“A, xong rồi hả?”
“…Cô đặt tôi nằm xuống à?”
“Hôm nay dậy sớm mà. …Nằm thêm chút nữa cũng được.”
Da-hee nói vậy và mỉm cười tươi tắn với tôi.
Tất nhiên nụ cười đó bị che khuất một nửa bởi bộ ngực to lớn.
Và cô ấy dùng một tay vuốt tóc tôi, tay kia mân mê vai tôi.
‘Lúc mình chiếm hữu cô ấy làm gì nhỉ. Chẳng có gì đặc biệt.’
Cô ấy thích thế này sao.
Tôi nghĩ sau này nên thưởng cho Da-hee vất vả một chút gì đó, tham khảo sở thích của cô ấy cũng tốt.
Xoạt….
Và tôi nhổm người dậy.
“Không nằm thêm à?”
“Sao làm mặt khó chịu thế…?”
“…Thì tôi bảo nằm thêm mà cậu dậy ngay còn gì.”
“Không phải vì ghét mà dậy đâu. Ngược lại còn thấy thích nữa là đằng khác. …Chỉ là có việc gấp thôi.”
“……Thật á?”
Da-hee dường như dỗi hờn, khuôn mặt nhăn nhó khẽ giãn ra trước lời giải thích của tôi.
Thấy vẻ đáng yêu đó, tôi khẽ cười.
Và cứ thế đặt tay lên một bên vai cô ấy.
Rồi nhẹ nhàng tiến lại gần Da-hee, hôn lên môi cô ấy.
“Ưm….”
Da-hee có vẻ hơi ngạc nhiên, đỏ mặt đón nhận nụ hôn của tôi.
Chụt…. Chụt….
Một lúc lâu trong nhà kho thể dục chỉ vang lên tiếng lưỡi của nam nữ quấn lấy nhau.
Và một lúc sau, tôi rời khỏi đôi môi mềm mại của cô ấy và nhìn cô ấy.
“……Lại định nhờ vả gì chứ gì.”
Nhưng ngay trước khi tôi mở miệng, Da-hee đã trừng mắt và nói trước.
……Sao biết hay vậy?
“Cái mặt kiểu ‘sao biết hay vậy’ kìa.”
“Cậu học Đọc Tâm Thuật ngoài Tàng Hình à…?”
“Hiện hết lên mặt rồi còn gì? Cậu tưởng tôi mới gặp cậu ngày một ngày hai chắc?”
Tôi cứ tưởng mình che giấu cảm xúc giỏi lắm, nhưng quả nhiên ở bên nhau lâu nên cô ấy rất sắc bén.
“Thế là gì? …Tự nhiên hôn hít thế này chắc là nhờ vả chuyện gì có lỗi lắm hả?”
“……Không, chỉ là thấy xinh nên hôn thôi.”
“Nói dối. Cảm thấy cắn rứt lương tâm vì lúc nào cũng sai việc chứ gì.”
Da-hee đoán trúng phóc ý định của tôi.
Đáng sợ thật.
Thực tế là tôi cần sự giúp đỡ của cô ấy ngay sau khi kết thúc chiếm hữu, nên trước khi mở lời, tôi nhớ lại những nỗ lực của cô ấy vì tôi gần đây và cảm thấy có lỗi.
‘…Hay là tìm cách khác nhỉ.’
Bị cô ấy nhìn thấu tâm can, tôi lại đắn đo một chút.
Không nhất thiết phải là Ryu Da-hee thì cũng có thể làm được việc này mà.
Và thấy tôi khoanh tay cúi đầu, Da-hee đấm nhẹ vào tay tôi và càu nhàu.
“Thôi nói nhanh đi.”
“…Có được không đấy?”
Thấy tôi hỏi han quan tâm, Da-hee bật cười.
Rồi cô ấy ôm chặt lấy một cánh tay tôi, nở nụ cười vừa mạnh mẽ vừa đáng yêu.
“Tôi cũng hay càu nhàu là cậu sai vặt nhiều. …Nhưng cũng không ghét việc cậu nhờ vả đâu.”
“…Thế à?”
“……Với lại nụ hôn lúc nãy, cũng thích nữa.”
Nói rồi cô ấy khẽ đỏ mặt, xấu hổ quay đi.
Thấy Da-hee với vẻ ngoài sắc sảo lại xấu hổ như vậy, tôi không nhịn được cười.
‘Quả nhiên giúp việc cho mình thì không ai đáng tin hơn Da-hee.’
Vốn dĩ việc này không ai thích hợp hơn cô ấy.
“Việc lần này …có thể sẽ mất nhiều thời gian đấy. Thật sự không sao chứ?”
Và tôi xóa nụ cười trên môi, nghiêm túc hỏi cô ấy.
“…….”
Da-hee ngẩn người nhìn tôi một lúc rồi cười tươi.
“Đổi lại khi về thì cậu là của tôi một thời gian. …Tuyệt đối không cho mấy đứa khác xen vào đâu đấy.”
Và cô ấy đưa ra điều kiện đúng chất của mình.
...
Kim Tae-young quyết định đi theo bốn người tình cờ gặp.
‘Đằng nào cũng không có đích đến.’
Và quan trọng hơn, bầu không khí của họ có gì đó không bình thường.
Rè rè….
Những chuyển động có hệ thống liên lạc định kỳ qua bộ đàm đặc biệt gây chú ý.
“Vâng, sẽ sớm hội quân. Mất khoảng hai ngày. …Vâng, lương thực không vấn đề gì.”
Và điều đáng ngạc nhiên là.
“Này, đói không? Đừng ngại, ăn đi.”
“……Cho không tất cả chỗ này sao ạ?”
“Đang tuổi ăn tuổi lớn như cậu thì chỗ này có thấm tháp gì đâu?”
Họ chia sẻ nguồn lương thực dồi dào cho Kim Tae-young một cách vô điều kiện.
“…….”
Kim Tae-young ngẩn ngơ nhìn phần lương thực mình nhận được.
Rõ ràng như lời họ nói, nếu là trước khi thế giới diệt vong thì đây chẳng phải bữa ăn gì to tát.
Nhưng bây giờ thế giới đã diệt vong.
Trong thế giới này, lương thực là thứ quý giá chỉ sau mạng sống.
Việc sẵn sàng đưa ra chừng này thật đáng kinh ngạc.
‘…Rốt cuộc họ là ai?’
Thắc mắc về những người không rõ danh tính.
Liệu có phải là một nhóm giống như đám cuồng tín ở khách sạn không.
Hay là một phần của quân đội còn sống sót.
Sự tò mò đó là lý do lớn nhất khiến cậu ta quyết định đi theo bốn người.
Và thắc mắc của Kim Tae-young đã được giải đáp hai ngày sau, khi đến căn cứ của họ.
“……Đây là.”
Nơi đến cùng họ là một tòa nhà lớn có khu vườn rộng.
Trông giống như một trường đại học.
Nhưng khác với trường đại học có nhiều tòa nhà, bên trong khu vườn rộng chỉ có một tòa nhà duy nhất.
Kim Tae-young đứng trước bức tường cao và cánh cổng lớn chắn ngang khu vườn.
Và một trong bốn người bước tới cánh cổng trước mặt Kim Tae-young đang đứng ngẩn ngơ.
Như một lẽ đương nhiên, anh ta nhấn chuông cửa.
Và người đàn ông nói vào loa.
“Alpha Two, đã trở về. Một người sống sót đã báo cáo qua bộ đàm cũng an toàn.”
[Đã xác nhận. Viện trưởng bảo hãy đến phòng nghiên cứu ngay lập tức.]
“Rõ.”
Ngay sau đó, từ cánh cổng vang lên tiếng thông báo cơ học một lần, rồi tiếng khóa mở cạch vang lên.
“……Có điện sao ạ?”
“Ha ha, ngạc nhiên chưa? Vào trong còn thấy nhiều cái ngạc nhiên hơn nữa.”
Người đàn ông nhìn khuôn mặt Kim Tae-young và cười.
Đúng như lời anh ta nói, Kim Tae-young đang ngạc nhiên.
Tuy nhiên, khác với suy nghĩ của người đàn ông, cậu ta không ngạc nhiên vì họ sử dụng điện.
‘……Giống hệt bách hóa.’
Lý do Kim Tae-young ngạc nhiên là vì cậu ta cảm thấy môi trường ở đây giống với bách hóa của Lee Seo-ho trước kia.
Hơn hết.
‘…Đây là kết giới.’
Đi qua khu vườn và đến gần tòa nhà, Kim Tae-young nhận ra màng chắn bán trong suốt quen thuộc.
‘Vậy thì ai đó trong này cũng giống như Bo-mi hay Lee Seo-ho….’
Kim Tae-young giữ cảnh giác trước phát hiện bất ngờ và cẩn thận đi theo sau những người đàn ông.
“Chắc muốn nghỉ ngơi ngay, nhưng chào hỏi một chút rồi nghỉ nhé. Cô ấy bảo nhất định muốn gặp cậu.”
Nói vậy, bốn người đưa Kim Tae-young lên một thang máy bên trong tòa nhà.
‘…Đi xuống tầng hầm sao.’
Và khi thang máy đến tầng hầm B2, cửa mở ra.
“Aaa━! Chào mừng!”
Cửa mở, ánh sáng trắng cùng không gian trắng toát hiện ra trước mắt Kim Tae-young.
Và như thể đã đợi cậu ta từ lâu.
Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng chạy về phía thang máy.
“Ai, ai vậy….”
“Hư hư, xin lỗi nhé. Tại vui quá. Tôi là Lee Sa-na, Viện trưởng của Viện nghiên cứu này.”
Người phụ nữ tự giới thiệu là Lee Sa-na thoạt nhìn trạc tuổi Kim Tae-young.
Thậm chí trông còn trẻ hơn cậu ta.
Nên Kim Tae-young khá bối rối trước lời giới thiệu là Viện trưởng của cô ấy.
“…Mà khoan, đây là Viện nghiên cứu sao?”
“Ôi, cậu chưa nghe à.”
Trước câu hỏi của Kim Tae-young, Lee Sa-na mỉm cười tươi tắn.
Và cô ấy nhẹ nhàng vén mái tóc màu tím nhạt ra sau tai, mỉm cười xinh đẹp và nắm lấy tay Kim Tae-young.
“Nơi này vốn được sử dụng làm Viện nghiên cứu từ trước rồi. Chi tiết tôi sẽ giải thích sau. Quan trọng hơn là….”
Ánh mắt cô ấy dừng lại một chút, thoáng hiện lên dục vọng.
“Nghe nói Zombie không cắn cậu. Điều đó có thật không?”
...
Đêm ngày thứ ba kể từ khi Kim Tae-young rời khỏi trường trung học.
Tôi dựa vào lan can sân thượng trường trung học, ngắm nhìn mặt trăng trên bầu trời đêm.
Bên cạnh tôi là viên Crystal đang lơ lửng tỏa sáng màu xanh lục.
Đang giết thời gian như vậy thì.
Rè rè….
Tín hiệu chờ đợi từ bộ đàm vang lên.
[Seo-ho à. Nghe rõ không…?]
“Ừ, nghe rõ. Vào trong không vấn đề gì chứ?”
[Vào thì không vấn đề gì. Vì không nhìn thấy người mà. …Quan trọng hơn là có nhiều chuyện phải kể cho cậu.]
Da-hee cẩn thận hạ thấp giọng và bắt đầu giải thích.
[Nơi bọn chúng vào là một nơi giống như Viện nghiên cứu. …Nhưng ở đây, có vẻ giống với bên kia.]
“…Giống á?”
[Có kết giới. Có điện.]
“…….”
Nghe Da-hee giải thích, tôi nín thở trong giây lát.
Kết giới và điện.
Hai thứ đó có ý nghĩa rất rõ ràng.
‘Ở đó sao….’
Quá khứ của con Zombie áo choàng mà tôi thấy trong mơ cách đây không lâu.
Và trong số những nhân vật xuất hiện trong giấc mơ đó, người duy nhất chưa được xác nhận là nữ pháp sư áo choàng trắng.
Người sống sót bị cô ta cắn …đã đưa Kim Tae-young về căn cứ của mình.
‘Quả nhiên không giết mà để đi là đúng đắn.’
Có lẽ tôi đã dự đoán theo bản năng.
Trong thế giới này, để một nhóm người lớn sống sót thì nếu không phải là nhóm có người sở hữu năng lực giống tôi thì rất khó.
Và bốn người gặp Kim Tae-young có thể thuộc về một nhóm như vậy.
“…Làm tốt lắm. Trước mắt cứ ẩn nấp bên trong theo dõi tình hình giúp tôi. Lương thực mang theo….”
Đã nắm được sơ bộ về nhóm người bí ẩn, tôi định kết thúc liên lạc với Da-hee.
Lúc đó, Da-hee vội vàng nói tiếp.
[Không, còn một chuyện quan trọng hơn nữa.]
“……Quan trọng hơn?”
Có gì quan trọng hơn việc nhóm người đưa Kim Tae-young đi là nhóm sở hữu năng lực giống tôi sao?
Tuy nhiên, khác với suy nghĩ của tôi.
Đúng như lời Da-hee, thông tin cuối cùng cô ấy truyền đạt còn gây sốc hơn thông tin vừa rồi.
[Những người này …hình như đang chế tạo vắc-xin.]
“…….”
Nghe câu đó, tôi ngẩn người nhìn lên bầu trời một lúc lâu.
0 Bình luận