Web Novel

Chương 89

Chương 89

Buổi giao lưu giữa Giáo chủ Khách sạn L và Thủ lĩnh Trung tâm thương mại S đã kết thúc thành công tốt đẹp.

Thực ra thay vì giao lưu thì chỉ là tôi tỏ tình với Christine thôi.

“Cô Christine, chơi thử trò này cùng nhau không? Muốn thân thiết thì cái này là nhất đấy.”

“Không phải, tắm chung đi! Mở lòng thì cái đó là tuyệt nhất!”

“Ư ưt, Seo, Seo-ho à….”

Christine, người đã miễn cưỡng chấp nhận tôi và những người phụ nữ của Trung tâm thương mại.

Hiện tại để nhanh chóng thân thiết hơn với họ.

Đang bị vây quanh bởi những người phụ nữ của tôi và độc chiếm vô số sự quan tâm.

“Ở Trung tâm thương mại có nhiều quần áo đẹp lắm, mặc thử nhé? Nhờ năng lực của anh Seo-ho mà sạch sẽ cực kỳ.”

“Nói gì vậy. Hơi bối rối đúng không? Có đồ ăn vặt này, ăn cùng trà nóng nhé?”

“Ư ư ưt, t, tôi là, …không, tôi là Giáo chủ của Hoàng Mai Giáo! Không dễ dàng như thế….”

“Phù phù, tôi là tín đồ của Chúa. Trước mặt Chúa mọi người đều bình đẳng nên hãy bỏ mấy cái đó xuống đi.”

“Hả?”

Christine bối rối trước vô số sự quan tâm mà bình thường không được trải qua, gửi ánh mắt cầu cứu về phía tôi.

Nhưng tôi chỉ gửi lại nụ cười hài lòng và thầm cổ vũ cô ấy trong lòng.

‘Phải nhanh chóng thân thiết chứ.’

Tất nhiên tôi hiểu cô ấy ghét, nhưng.

Nếu ở cùng thì sẽ biết mấy cô ấy không phải người xấu đâu.

Và một lúc sau.

“Hức, hu ưt, Seo, Seo-ho à….”

Cô ấy bị xoay như chong chóng bởi yêu cầu của tất cả các cô gái, chạy đến bên tôi với khuôn mặt mếu máo.

Bộp.

Cô ấy nhẹ nhàng sà vào lòng tôi.

Nhưng vì gần đây chỉ ở bên cạnh cô ấy nên tôi có thể lờ mờ nhận ra.

Nước mắt Christine đang rơi bây giờ một nửa là nước mắt giả.

“Hức, bọn họ làm em…, ưt, bảo ghét mà cứ….”

“Rồi, rồi, vui mà đúng không?”

“K, không vui chút nào nhé?”

Quan sát từ xa nên tôi biết.

Christine luôn sống diễn vai một Giáo chủ đàng hoàng tại Hoàng Mai Giáo.

Hình ảnh bây giờ mới là con người thật.

Nên ở vị trí Giáo chủ tại khách sạn, cô ấy chắc hẳn hơi khao khát những người bạn thân thiết không cần đeo mặt nạ như thế này.

Christine mà tôi quan sát từ xa là như vậy.

Giả vờ ghét nhưng thực ra không phải ghét thật.

“Mau về thôi. Giờ xong việc rồi mà.”

Christine kéo áo tôi, miệng vẫn bảo ghét bọn họ đến cùng.

“Trước đó, có một việc …tôi muốn dặn dò. Giáo chủ.”

“Ưt.”

Có phải vì tôi đột nhiên dùng kính ngữ như trước không.

Christine khẽ đỏ mặt và mở to mắt.

Rồi cô ấy cũng hắng giọng hừm hừm.

“Gì, gì cơ?”

“Tôi mong Giáo chủ không tiết lộ những chuyện xảy ra ở đây cho bất kỳ ai ở khách sạn.”

“…….”

Đã có được Christine thì coi như đã có được toàn bộ tín đồ Hoàng Mai Giáo.

Nhưng chính xác thì không phải tất cả.

Trưởng phòng Heo Seo-jin.

Và đội thám hiểm được cường hóa thể xác dưới trướng cô ta.

Tất nhiên Christine đã là của tôi thì nếu có thể, tôi sẽ tước đoạt năng lực của họ rồi xử lý, nhưng.

Theo quan sát cho đến nay, Christine khá quý trọng Trưởng phòng Heo.

Nên cô ấy sẽ không dễ dàng đồng ý với đề xuất xử lý Trưởng phòng Heo.

Và nếu sự thật tôi là chủ nhân Trung tâm thương mại lọt đến tai Trưởng phòng Heo.

Thì có thể sẽ hơi phiền phức.

Nên cho đến khi mọi việc được giải quyết thì phải giữ bí mật.

“…….”

“…Hửm?”

Thế nhưng Christine im lặng nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ một lúc lâu.

Gì thế? Chỉ là một đề xuất đơn giản, chỉ cần nói biết rồi là xong mà.

Và câu trả lời cho thắc mắc đó đến ngay lập tức.

“Thay vào đó.”

“……Dạ?”

“Có điều kiện.”

Cô ấy muốn cái giá cho sự bí mật.

Christine nắm chặt tay tôi và nhìn tôi một cách thận trọng.

“Trong thời gian giữ bí mật. …Ở tại khách sạn, ở phòng của em. …Tạm thời đừng đến Trung tâm thương mại.”

“Hả.”

“Christine chơi xấu!”

“Chị không ngờ em lại thế đấy.”

“Ồ, ồn ào! Cái này là vấn đề giữa tôi và Trưởng phòng Lee nhé?!”

Nghe Christine nói, những người phụ nữ khác phồng má phản đối nhưng tôi cười sảng khoái và gật đầu.

“Được thôi. Thay vào đó phải giữ lời hứa với nhau đấy nhé?”

“……Ừm! Hi hi.”

Có vẻ hài lòng với câu trả lời của tôi, Christine đỏ mặt cười tít mắt và khoác tay tôi.

“À, và đưa thêm một người nữa đến khách sạn nhé.”

“Hả? A, ai?”

Thay vì trả lời câu hỏi của Christine, tôi gọi ngay cô ấy.

“Grace.”

“A, vâng!”

Thế là Grace đang đứng nhìn chúng tôi một cách hài lòng từ xa chạy lại.

“Hãy giải thích Grace giống như đại sứ ngoại giao của bên Trung tâm thương mại. À, phòng thì làm ơn sắp xếp cạnh phòng Giáo chủ hoặc phòng tôi.”

“Hả, hả hả?! Tại sao? Khác với lời hứa mà! Đã bảo ở cùng phòng với em rồi mà!”

Christine có vẻ phán đoán lý do tôi gọi Grace là vì lý do đen tối.

Thế nên tôi ghé sát tai cô ấy thì thầm.

“Chuyện người lớn anh chỉ làm với em thôi. Đừng lo.”

“…….”

Nghe vậy Christine đỏ mặt và không phản đối nữa.

Chắc là đã nhận ra có lý do gì đó.

“Vậy Grace cũng lấy hành lý…. Sao thế?”

“A, a a, không ạ. Không có gì.”

Có vẻ nghe thấy lời thì thầm nên Grace cũng đỏ mặt lảng tránh ánh mắt.

。 。 。

“Hừ, rốt cuộc bao giờ mới ra chứ.”

Trưởng phòng Heo đi đi lại lại tại chỗ cũ ở nơi chờ đợi nãy giờ để đợi Giáo chủ.

Đã mấy tiếng trôi qua kể từ khi đi vào.

Vừa thám hiểm vừa chờ đợi kiểu này là chuyện thường ngày nên việc chờ đợi không thành vấn đề.

Nhưng cô ta lo lắng cho sự an nguy của Giáo chủ khi đi vào đó chỉ có hai người với tên đàn ông hèn kém kia.

“Quả nhiên, quả nhiên mình phải đi vào….”

“Thưa, T, Trưởng phòng. Dù sao thì cũng bình tĩnh chờ thêm chút nữa xem sao ạ. Chắc cũng không có chuyện gì lớn đâu….”

Nghe thuộc hạ nói, Trưởng phòng Heo trợn mắt trừng trừng nhìn cô ta.

“Híic…!”

“Bây giờ mày đang bênh vực cái thằng đàn ông đi cùng Giáo chủ đấy à?”

Và sầm sập bước tới túm lấy cổ áo thuộc hạ.

“Kh, hự, x, xin lỗi. Xin lỗi ạ. Trưởng phòng….”

“Nếu mày còn phát ngôn kiểu đàn bà ngu ngốc (Hung-ja) đó một lần nữa thì tao sẽ giáo hóa cho mày.”

“Hức, ưc, x, xin lỗi…. T, tôi tuyệt đối sẽ không nói nữa….”

Bịch.

Trưởng phòng Heo, người đã nhấc bổng người phụ nữ cơ bắp bằng một tay, ném cô ta xuống sàn.

Cứ thế lại đi vòng vòng.

Đang cắn móng tay vì bất an chờ đợi Giáo chủ bên trong tòa nhà.

“Trưởng phòng! Giáo chủ đến rồi ạ!”

Thuộc hạ đang quan sát Trung tâm thương mại vội vàng báo tin.

“May quá…. Ngài ấy bình an.”

Nhưng sự an tâm đó không kéo dài được bao lâu.

Giáo chủ đang treo trên tay Lee Seo-ho, mỉm cười rạng rỡ giống hệt lúc đi vào Trung tâm thương mại.

Nhìn thấy vẻ mặt đó, khuôn mặt Trưởng phòng Heo méo xệch.

‘Mình ở đây lo lắng đến thế mà….’

Cơn giận dữ không biết làm sao nãy giờ bắt đầu sôi sục.

Ngay bây giờ cô ta muốn đấm nát mặt tên đàn ông kia giết chết hắn ngay khi hắn đến.

Nhưng không thể làm thế.

Tên đàn ông đó là nô lệ mà Giáo chủ yêu quý.

Thậm chí giờ là nô lệ có quyền lực được trao cả chức Trưởng phòng.

“Này.”

“Vâng, vâng!”

“Cái chúng ta kiếm được …‘cái đó’ lần trước. …Vẫn còn giữ chứ.”

“Dạ? Nếu là cái đó….”

“Cái mà ăn vào là chết ấy.”

“A, vâng, vâng! Vẫn còn ạ.”

Nghe câu trả lời của thuộc hạ, Trưởng phòng Heo nở một nụ cười nhếch mép.

Và một lúc sau, đội thám hiểm chào đón Giáo chủ trở lại tòa nhà dưới sự hướng dẫn của Ryu Da-hee.

“Ngài đã về rồi ạ. Giáo chủ.”

“Ừ, Trưởng phòng Heo. Ở đây cũng không có vấn đề gì chứ?”

“Chúng tôi vẫn ổn. Chỉ là….”

Trưởng phòng Heo trừng mắt nhìn Lee Seo-ho đang cười tươi phía sau Giáo chủ.

“Chỉ lo lắng không biết Trưởng phòng Lee có bảo vệ tốt cho Giáo chủ hay không thôi.”

‘Hô …gọi mình là Trưởng phòng Lee cơ đấy.’

Lee Seo-ho chăm chú quan sát Heo Seo-jin, người bình thường ít khi gọi hắn bằng chức danh Trưởng phòng.

Trong lúc đó, Giáo chủ bám lấy tay Lee Seo-ho nhìn hắn đầy yêu thương.

“Vâng, Trưởng phòng Lee rất tài năng. Nhờ vậy mà buổi giao lưu cũng kết thúc tốt đẹp. Nhờ sự giúp đỡ của Trưởng phòng Lee mà bên chúng ta cũng có được lợi ích.”

“Nếu là lợi ích….”

“Bên Trung tâm thương mại đã quyết định cung cấp cho chúng ta một lượng lớn lương thực. Phù phù, Trưởng phòng Heo nhìn thấy chắc cũng sẽ ưng ý thôi. Lần sau họ sẽ chuyển qua đội thám hiểm nên hãy chuẩn bị nhé.”

“……Vâng.”

Trưởng phòng Heo không thích dáng vẻ Giáo chủ cười rạng rỡ và làm nũng với Lee Seo-ho.

Rõ ràng thành công của buổi giao lưu là chuyện vui.

Nhưng Trưởng phòng Heo lén lút trừng mắt nhìn Lee Seo-ho.

Và ánh mắt đó.

‘Quả nhiên là vậy. …Chẳng đời nào nhìn mình với ánh mắt thiện cảm.’

Lee Seo-ho đã nhận ra.

‘Nếu tỏa ra cái vẻ như công nhận mình’

Thì cô ta định làm gì đó với hắn sớm thôi.

Lee Seo-ho phán đoán như vậy.

Phải thế thì khi hắn xảy ra chuyện gì.

Bản thân Trưởng phòng Heo mới thoát khỏi diện tình nghi.

“Giáo chủ? Vị kia là….”

Lúc đó, một thuộc hạ khác của đội thám hiểm đứng sau Trưởng phòng Heo chỉ vào Grace đang ấp úng.

“A, xin chào.”

Grace có vẻ không quen khi đứng giữa những người phụ nữ cơ bắp nên run rẩy chào họ một cách cẩn thận.

“Vị này là nhà ngoại giao mà Thủ lĩnh Trung tâm thương mại gửi đến cho chúng ta. Là khách quý nên hãy tiếp đãi chu đáo.”

“Vâng, đã rõ ạ.”

Các thành viên đội thám hiểm của Giáo chủ, đa số là người đồng tính, nhìn Grace với ánh mắt nhớp nháp.

Họ cũng chào đón một người phụ nữ xinh đẹp mới.

‘Hu hu, anh Seo-ho….’

Và Grace, người cảm thấy cực kỳ khó chịu trước ánh mắt của người cùng giới, đã gửi tín hiệu cầu cứu bằng mắt cho Lee Seo-ho.

Nhưng Lee Seo-ho giả vờ nhận sự nũng nịu của Christine và lờ đi ánh mắt đó.

‘Phần đó thì nhà ngoại giao tự lo liệu đi nhé….’

Là khách quý nên chắc lúc ngủ sẽ không bị đụng chạm đâu.

Tất nhiên hắn từng thấy trường hợp lén lút sấn tới như đàn ông.

‘Nhưng đề phòng bất trắc thì vẫn phải để Grace dính chặt lấy mình.’

Lee Seo-ho lén quan sát Trưởng phòng Heo.

Nếu kẻ đó định làm gì với hắn.

Thì điều đó có nghĩa là.

Cơ hội đang đến với hắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!