Kim Tae-young mở mắt.
Trần nhà kho của nhà thi đấu giờ đã trở nên quen thuộc lọt vào tầm mắt.
Ánh nắng chiếu vào không gian tối tăm qua khung cửa sổ nhỏ.
“…….”
Mở mắt ra, Kim Tae-young cảm thấy kỳ lạ.
‘……Sảng khoái.’
Trong suốt hơn một tuần bị giam cầm, mỗi sáng mở mắt ra cậu đều cảm thấy lồng ngực bị đè nén.
Cảm giác đó không còn nữa.
Soạt….
Kim Tae-young ngồi dậy với mái tóc rối bù, chớp mắt nhìn vào hư không.
Một buổi sáng thoải mái và sảng khoái.
Tại sao nhỉ.
Rõ ràng gần đây mỗi khi mở mắt vào buổi sáng cậu đều đau khổ.
Không chỉ trong một tuần bị giam cầm trong kho.
Kể từ ngày ném năm người đàn ông làm mồi nhử.
Không, có lẽ từ khi nhìn thấy những người bị biến thành gia súc ở trung tâm thương mại.
Hoặc có lẽ từ khi Cha Hye-yeon bị bắt cóc và cậu thâm nhập vào hang ổ của bọn cuồng tín để tìm cô ấy.
Gần đây Kim Tae-young chưa từng đón một buổi sáng sảng khoái nào.
Vậy mà hôm nay tâm trạng lại tốt đến lạ thường.
Tất nhiên.
Lý do thì cậu có thể đoán được.
Phì cười.
Kim Tae-young tự nhiên bật cười trước suy nghĩ đơn giản của mình.
‘…Chỉ vì có một người tin tưởng mình, mà lại thay đổi thế này sao.’
Cảm giác đè nén lồng ngực cậu rõ ràng là sự oan ức và cảm giác tội lỗi.
Đặc biệt là mấy ngày gần đây sự oan ức đã lên đến đỉnh điểm.
Trong hoàn cảnh đó, người ấy đã xuất hiện.
Người nói rằng sẽ tin tưởng cậu vô điều kiện.
“…….”
Kim Tae-young nhớ lại cuộc ân ái đêm qua với người đó.
‘Tuyệt thật….’
Không phải là lần đầu tiên. Tất nhiên đối phương cũng không phải lần đầu.
Nhưng khoảng thời gian trải qua đêm qua tuyệt vời hơn bất kỳ người phụ nữ nào cậu từng trải qua cho đến nay.
Thậm chí cậu bị trói nên hầu hết các chuyển động đều do Shin Ju-ha đảm nhận.
“…Chị Ju-ha.”
Kim Tae-young gọi tên cô ấy với khuôn mặt ngẩn ngơ.
“…….”
Tất nhiên không phải là không có cảm giác tội lỗi.
Cậu rõ ràng có người mình thích, và người đó cũng thích cậu.
“Nếu Bo-mi thấy chắc sẽ thất vọng lắm….”
Nhưng cậu đang ở trong tình trạng tâm lý rất khó khăn.
Tình huống mà ngay cả Han Bo-mi cũng không tin tưởng cậu.
Trong lúc đó, một người phụ nữ như Shin Ju-ha xuất hiện và nói tin tưởng cậu.
Người đàn ông nào có thể không xiêu lòng chứ.
‘Cho nên chuyện đêm qua…. Hãy kết thúc ở một lần thôi.’
Nhưng Kim Tae-young không thể phản bội Han Bo-mi.
Nhờ sự quan tâm của Shin Ju-ha, cậu đã có khoảng thời gian tuyệt vời và hồi phục tinh thần.
Tất nhiên điều đó có thể là hành động tồi tệ đối với Shin Ju-ha.
Nhưng đối với cậu, mối quan hệ với Han Bo-mi quan trọng hơn.
‘Được rồi, giờ tỉnh táo lại và quay về cuộc sống ban đầu thôi.’
Kim Tae-young mỉm cười đầy sức sống với trái tim đã hồi phục.
Giờ thì Lee Seo-ho hay gì đó cũng chẳng sao cả.
Cậu đã sống sót trong hành trình từ trung tâm thương mại đến đây.
Và đã thắng trong vụ cá cược với Lee Seo-ho, nên sau này có thể trải qua khoảng thời gian bình yên với vật tư dồi dào.
‘Khi bác sĩ Lee Sang-un đến, mình sẽ thử nói là mình đã bình thường rồi.’
Một hạt giống hy vọng mới đã nảy mầm trong lòng Kim Tae-young.
Và chính Kim Tae-young cũng cảm thấy nực cười trước cảm giác của hạt giống đó.
Sự thật rằng chỉ cần được ôm trong vòng tay người phụ nữ tin tưởng mình một lần là có thể hồi phục như thế này.
“Đàn ông khi mệt mỏi chỉ cần ôm phụ nữ là được, hóa ra là thật….”
Kim Tae-young nhìn bầu trời ngoài cửa sổ và lẩm bẩm như vậy.
Thật kỳ diệu khi điều cậu thấy trong truyện tranh lại xảy ra với chính mình.
Lúc đó.
Két….
Cửa nhà kho nơi cậu đang ở bị ai đó mở ra và bước vào.
“……Chị Ju-ha?”
Theo phản xạ, Kim Tae-young gọi tên người phụ nữ cậu đang muốn gặp.
Với hy vọng rằng người trực ban sáng nay cũng là cô ấy.
Nhưng.
Người đến không phải là cô ấy.
Ngược lại.
“Chào, Tae-young.”
Là kẻ đến để giẫm đạp lên hy vọng của cậu với nụ cười trên môi.
。 。 。
Kim Tae-young nhìn thấy tôi mở cửa bước vào thì lập tức nhăn mặt.
“Gì vậy….”
“Ha ha, gì là gì. Đến đưa bữa sáng cho cậu chứ sao.”
Có vẻ như cậu ta không hề chào đón chuyến thăm của tôi.
Tôi phớt lờ ánh mắt lườm nguýt của Kim Tae-young, vui vẻ ngân nga và đặt bữa sáng xuống trước mặt cậu ta.
Thấy vậy, Kim Tae-young lặng lẽ mở lời.
“Để đó rồi cút đi.”
“Hửm? Nhưng mà Tae-young à. Bị trói thế kia thì sao ăn cơm được.”
“Đừng có xàm lồn nữa, cút đi.”
“Thế thì không được. Tôi có trách nhiệm phải cho cậu ăn sáng hôm nay. Cứ thế bỏ đi là chối bỏ trách nhiệm của mình rồi.”
“Thôi nói nhảm đi. Thà tao nhịn đói cả đời còn hơn ăn đồ mày đưa.”
Kim Tae-young trừng mắt nhìn tôi với khuôn mặt đanh lại.
“Mà lo giữ lời hứa đi. Nếu tao thắng cược thì mày phải ngoan ngoãn cút đi. Không nhớ à?”
“…….”
Đúng là đã có vụ cá cược như vậy.
Gần đây có nhiều chuyện thú vị quá nên tôi quên mất.
Mà nội dung cá cược có điều khoản tôi phải cút đi sao? Rõ ràng tôi đã nói là sẽ không can thiệp gì mà.
Ở đây thì có vấn đề gì đâu.
Không, hơn nữa.
“Hơn nữa Tae-young à. Hôm nay chào đón tôi chút đi. Tôi đã mang đến một thứ đặc biệt cho cậu đang buồn chán đây.”
Tôi nở nụ cười ôn hòa với Kim Tae-young đang trừng mắt và nói.
Thế là đôi mắt dữ tợn của cậu ta cũng thoáng hiện lên sự tò mò trong giây lát.
“……Lại định làm trò con bò gì nữa.”
Nhưng sự tò mò đó cũng chỉ thực sự trong chốc lát.
Kim Tae-young lập tức trừng mắt nhìn lại với ánh mắt nghi ngờ.
Nhưng biết làm sao đây.
Cậu trừng mắt thì làm được gì.
Đang bị trói mà.
Lạch cạch, lạch cạch.
Tôi không bận tâm đến phản ứng của Kim Tae-young, hì hục mang món quà vào trong kho.
“……Màn hình?”
“Màn hình di động. Loại dùng ở bãi cắm trại ấy.”
Tôi cảm nhận được khuôn mặt của Kim Tae-young đầy vẻ thắc mắc về danh tính món đồ tôi mang đến.
Thấy vậy, tôi ân cần trả lời dù cậu ta không hỏi.
“Dù sao thì xem màn hình lớn vẫn tốt hơn màn hình nhỏ mà. À, đừng lo về nguồn điện. Có pin dung lượng lớn nên xem một bộ phim cũng không thành vấn đề đâu.”
“Phim á…?”
Tôi mỉm cười và gật đầu trước câu hỏi của Kim Tae-young.
Tất nhiên khuôn mặt của Kim Tae-young không phải là khuôn mặt quan tâm đến phim ảnh.
Biểu cảm kiểu: Thằng này rốt cuộc định làm cái quái gì vậy?
Không cần phải vội vàng thế đâu.
Dù sao thì cũng sẽ vượt quá sức tưởng tượng của cậu mà.
Lạch cạch, lạch cạch.
Tôi kết nối nhiều dây cáp vào máy quay phim và màn hình di động.
Và cuối cùng kết nối nguồn màn hình vào pin dung lượng lớn đã mang theo là xong.
Trong lúc đó Kim Tae-young im lặng quan sát hành động của tôi.
Không thấy nói cút đi nữa, chứng tỏ cậu ta cũng tò mò về thứ tôi định cho xem.
…Nếu bảo cút thêm lần nữa thì tôi đã không cho xem gì mà rút lui rồi.
Con người vốn dễ gục ngã trước sự tò mò.
Và phản ứng đó của Kim Tae-young là tin rất vui đối với tôi.
“Vậy thì bộ phim dành cho cậu đã vất vả suốt một tuần qua, hãy thưởng thức vui vẻ nhé.”
“…….”
Tôi cười tươi rói, ngồi xuống cạnh Kim Tae-young.
Và phát đoạn video trong máy quay phim đang cầm trên tay.
Ngay lập tức.
[Hư ưng…, ư ưt, thích…. Sướng quá…. Ha ư ưng….]
Bên trong nhà kho.
Hình ảnh người phụ nữ quen thuộc cùng tiếng rên rỉ ngọt ngào bắt đầu vang lên.
。 。 。
Kim Tae-young nhìn vào đoạn video trên màn hình mà Lee Seo-ho bật lên.
‘Thật sự là phim sao…?’
Tất nhiên, Kim Tae-young cũng không nghĩ đó là phim điện ảnh.
Chỉ là tò mò xem thằng này định làm trò gì.
Và khi đoạn video đó được phát.
[Hư ưng…, ư ưt, thích…. Sướng quá…. Ha ư ưng….]
Loa của màn hình phát ra những âm thanh xấu hổ, và trên màn hình xuất hiện hình ảnh hai người nam nữ đang lắc lư cơ thể trong không gian tối tăm.
Do ít ánh sáng nên khó nhận ra khuôn mặt.
Nhưng đó rõ ràng là video sex của nam nữ.
‘Cái này là phim sex mà….’
Kim Tae-young cảm thấy hụt hẫng trước danh tính của đoạn video.
Thứ định cho xem chỉ là cái video dâm dục này.
Rốt cuộc cho xem cái này để làm gì.
‘Nghĩ rằng mình sẽ đau khổ vì không được thủ dâm suốt một tuần sao?’
Nếu là vậy thì rất tiếc cho sự thất bại hoàn toàn của Lee Seo-ho.
Bởi vì ngay hôm qua.
Cậu đã giải tỏa hoàn toàn dục vọng tích tụ bấy lâu.
“Này, tắt ngay và cút đi được chưa? Tưởng cái gì hóa ra là….”
Và khi biết danh tính thứ Lee Seo-ho định cho xem, Kim Tae-young nhìn anh ta một cách thảm hại và chửi thề.
Nhưng.
“Suỵt….”
Lee Seo-ho mỉm cười và đưa ngón trỏ lên che miệng.
Và từ từ.
Dùng tay kia chỉ vào màn hình.
Như thể thứ cần cho xem vẫn chưa xuất hiện.
Và khi Kim Tae-young đang nhìn Lee Seo-ho.
Giọng nói của người phụ nữ vang lên từ màn hình.
[Ha a, ha a…. Ưt, cặc anh Seo-ho…. Sướng cực kỳ…. Kỳ lạ thật, ha a, hư ưng, rõ ràng là lần đầu tiên….]
[Bên trong Bo-mi cũng rất tuyệt.]
[Bạch, bạch, bạch.]
Người phụ nữ nãy giờ chỉ rên rỉ bỗng nói gì đó.
Và người đàn ông trong video trả lời lời nói của cô ấy.
Trước nội dung cuộc đối thoại đó.
Kim Tae-young với đôi mắt run rẩy, từ từ nhìn lại vào màn hình.
Ngay lập tức.
[Hư ưng…! Thích, anh Seo-ho…! Hư ưng…! Bị đâm vào tận sâu bên trong…! Ha a ưng…! Tuyệt quá…!]
Mây trôi qua bầu trời ngoài cửa sổ, để lộ ánh trăng bị che khuất.
Theo đó ánh trăng tự nhiên chiếu rọi hình dáng đôi nam nữ trong video.
Và Kim Tae-young với khuôn mặt ngẩn ngơ xác nhận khuôn mặt của hai người đó.
Hai người đó là.
Lee Seo-ho và Han Bo-mi.
Người đang làm tình chính là hai người đó.
“Cái này …là gì.”
Khi nhận ra sự thật đó, Kim Tae-young ngẩn ngơ nói.
Han Bo-mi đang mỉm cười với khuôn mặt đỏ bừng vì hưng phấn.
Cô ấy.
Vừa mới leo lên eo của Lee Seo-ho và bắt đầu lắc mông một cách dâm đãng.
Và hôn lên môi Lee Seo-ho.
Quấn lưỡi như thú vật, rồi lại rời môi ra và hét lên sung sướng.
Cùng với tiếng rên rỉ đó, bộ ngực chưa từng thấy của Han Bo-mi nảy lên nảy xuống.
“K, không phải….”
Kim Tae-young lắc đầu trước nội dung của đoạn video.
Đôi mắt cậu run rẩy chưa từng thấy.
Và cậu phủ nhận đoạn video.
“Đừng có xàm lồn…! Đm, thằng chó chết tiệt!! Đừng có xàm lồn!! Cái này toàn là dàn dựng mà—!!”
Nói rồi Kim Tae-young trừng mắt nhìn Lee Seo-ho với đôi mắt hằn lên tia máu và hét lên.
Cậu vùng vẫy để bóp cổ anh ta ngay lập tức.
Nhưng cơ thể bị trói chặt không hề nhúc nhích.
Chỉ biết bắn nước bọt, há miệng và gào lên như chó điên vào mặt Lee Seo-ho.
“Thằng chó đẻ nàyyy—!! Trả lời đi—!! Trả lời tao đi—!! Mày tưởng tao sẽ bị lừa sao?! Mày tưởng tao sẽ bị lừa bởi cái video dàn dựng rẻ tiền đó sao—!!”
Lý do cậu phủ nhận đoạn video rất đơn giản.
Han Bo-mi đang cười.
Cô ấy đang mỉm cười như thể thực sự thích thú với việc làm tình cùng hắn ta.
Thậm chí cô ấy còn tự mình làm nũng đòi đâm vào sâu hơn.
Han Bo-mi mà cậu yêu.
Han Bo-mi yêu cậu.
Cậu tin chắc rằng cô ấy không thể nào tự nguyện hòa làm một với Lee Seo-ho chứ không phải bị cưỡng ép.
“Bo-mi không thể như thế được…!! Thằng chó này, mày dám lợi dụng Bo-mi để làm cái video khốn nạn đó sao?! Cởi trói ra…!! Con chó cái kia tao sẽ giết mày ngay bây giờ, cởi trói ra—!!”
Trái tim cậu, nơi rõ ràng cho đến lúc nãy vẫn bình yên chưa từng có, trong khoảnh khắc đã trở thành địa ngục a tu la.
“Không phải đâu, Tae-young à.”
Và đối với Kim Tae-young đang gào thét như mèo hoang trong địa ngục đó.
[Hư ưng—! Anh Seo-ho…! Ưt, anh Seo-ho…! Em thích anh…! Thích anh…! Anh Seo-ho cũng thích em đúng không…? Hả…? Hư ưng…!]
“Tỉnh táo lại đi.”
Lee Seo-ho nở nụ cười chế giễu và lặng lẽ trả lời.
“Thế giới Zombie rồi, thằng ngu nào rảnh mà đi dàn dựng video. Tao không toàn năng đến mức đó đâu.”
Và trước sự chế giễu pha lẫn khinh bỉ của Lee Seo-ho, Kim Tae-young trợn ngược mắt và bắt đầu gào thét.
“Lee Seo-hoooooooo—!!”
0 Bình luận