Web Novel

Chương 130

Chương 130

Cuộc giao hoan nồng nhiệt giữa Shin Ju-ha và Kim Tae-young vẫn tiếp tục một lúc lâu sau đó.

“…….”

[Hự, sắp ra rồi…! Ju-ha….]

[Ha a, bên trong đầy…! Hãy lấp đầy bằng cái đó của Tae-young…!]

Và khi hai người họ sắp đạt đến lần xuất tinh đầu tiên.

‘…Mình, đến đây để làm gì nhỉ.’

Han Bo-mi nhìn xuống sàn nhà thi đấu với đôi mắt lờ đờ, rồi đứng dậy.

“…….”

Từ trong kho vẫn vang lên những âm thanh nhớp nháp và tiếng rên rỉ của người phụ nữ.

Shin Ju-ha đã lên đỉnh nhờ sự xuất tinh của Kim Tae-young.

Trực tiếp nghe thấy những âm thanh đó, Han Bo-mi.

Cứ thế lặng lẽ rời khỏi nơi này.

Sau đó hai người họ có làm thêm bao nhiêu lần nữa, điều đó đối với cô không còn quan trọng nữa.

“…….”

Cộp, cộp.

Trong nhà thi đấu tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân của Han Bo-mi vang lên thê lương.

Đôi chân của Han Bo-mi không biết phải đi về đâu, cứ thế bước đi không ngừng.

Và khác với đôi chân đang chuyển động.

Han Bo-mi ngẩn ngơ nhìn vào hư không.

Cô đang đếm những cảm xúc hỗn độn trào dâng từ sâu thẳm trái tim.

Trong đó cảm xúc lớn nhất đương nhiên là cảm giác bị phản bội.

Và tiếp nối cảm giác bị phản bội là sự trống rỗng.

‘Rốt cuộc mình …đã làm cái gì vậy.’

Trong đầu cô tràn ngập những câu hỏi.

Tất cả những khoảnh khắc đã trải qua cùng Kim Tae-young.

Những khoảnh khắc rung động, ấm áp và đáng yêu, những khoảnh khắc cô đã trao trọn tấm chân tình của mình lướt qua trước mắt.

Và khi nhận ra tất cả những khoảnh khắc đó.

Tất cả đều là trò chơi đồ hàng vô nghĩa.

Tách, tách.

“…….”

Từ đôi mắt lờ đờ của Han Bo-mi, những giọt nước mắt như sương rơi lã chã xuống ướt đẫm nền sân vận động.

“…Cậu ấy, …có từng thích mình không.”

Cô vừa đi trên sân vận động yên tĩnh vừa lẩm bẩm một mình như vậy.

Tất nhiên không có câu trả lời nào đáp lại.

Chỉ có bầu trời đêm tối tăm và sân vận động lạnh lẽo cùng cô đứng đó một mình.

Lạnh quá.

Lạnh lẽo và cô đơn.

Người đàn ông mang lại cho cô cảm xúc này đang trải qua khoảng thời gian nóng bỏng ở trong kia.

Han Bo-mi cảm thấy bản thân mình thật thảm hại.

“Hức, …hức.”

Thế là nước mắt đang cố kìm nén càng tuôn trào, làm ướt đẫm làn da mịn màng của cô.

Lúc đó Han Bo-mi mới cảm thấy sự cô đơn trào dâng thay vì cảm giác bị phản bội và trống rỗng.

Cô đơn quá.

Trong thế giới mà cha mẹ, bạn bè đều đã chết hết này.

Kim Tae-young là hy vọng của cô.

Là động lực để cô sống tiếp trong tương lai.

Cô đã yêu cậu ấy chân thành đến mức đó.

Dù Kim Tae-young có yêu cô thật lòng, hay tất cả những khoảnh khắc đó đều không phải là thật lòng.

Dù là trường hợp nào thì Han Bo-mi cũng cảm thấy bị phản bội và thảm hại.

Cứ thế bước đi với những bước chân cô độc.

“…….”

Chẳng mấy chốc Han Bo-mi đã đến trước cửa phòng học.

Trái tim bỗng chốc trở nên lạnh lẽo của cô khao khát hơi ấm.

Và người gần đây luôn ấm áp vỗ về trái tim đó bên cạnh cô hiện lên trong tâm trí.

‘Tất cả là nhờ Bo-mi đấy. Nếu Bo-mi không nhờ thì chuyện này cũng không thể xảy ra đâu.’

‘Sẽ ổn thôi. Tình trạng của cậu Tae-young cũng sẽ sớm hồi phục, và khi đó chúng ta sẽ lại có thể sống những ngày tháng bình yên.’

‘Ừ, nếu bị phát hiện thì tôi sẽ chịu mắng cùng cô.’

Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi với anh hiện lên.

Tuy ngắn ngủi.

Nhưng trong cuộc trò chuyện với anh, cô cảm nhận được sự ấm áp, quan tâm và bình yên.

Cô nhớ lại rằng mình đã cảm nhận được những điều cần thiết nhất cho bản thân thảm hại lúc này từ anh.

“…….”

Bây giờ Han Bo-mi mới thành thật nhìn nhận bản thân.

Thực ra lời nói với Cha Hye-yeon là nói dối.

Lời nói rằng cô không quan tâm đến Lee Seo-ho.

Thực tế là, đâu đó trong trái tim, cô đã cảm thấy bị thu hút bởi anh.

Cô nghĩ anh là người tốt, và là một người khác giới hấp dẫn.

Nhưng trong lúc Kim Tae-young đang gặp khó khăn, dù chỉ là một góc nhỏ trong tim, cô cũng không thể phản bội cậu ấy.

Han Bo-mi đã cố gắng lảng tránh tình cảm đó.

Và giữ trọn đạo nghĩa với Kim Tae-young, nhưng.

Rẹt rẹt….

“…Ơ? Bo-mi?”

Cậu ấy đã phản bội cô.

Cho nên.

“Seo-ho….”

Chuyện này tất cả.

Là tại cậu.

。 。 。

“Chụt, ha a…. Hư ưm….”

Hôn là lần đầu tiên.

Vốn dĩ cho đến giờ cô chưa từng hẹn hò với người đàn ông nào.

Dù có nhiều người đàn ông bị thu hút bởi ngoại hình xinh đẹp và tán tỉnh, nhưng Han Bo-mi tập trung vào việc học đã từ chối tất cả.

Vì vậy.

“Ha a…. Anh, Seo-ho….”

“…Cô không sao chứ?”

“Vâng, …nữa, …làm nữa đi.”

[Nụ hôn đầu với Lee Seo-ho khiến đầu óc cô hỗn loạn, một cảm giác ngây ngất bao trùm.]

Đôi môi mềm mại và cảm giác lưỡi quấn quýt thật dâm đãng.

Vòng tay của Lee Seo-ho ôm lấy cô thật vững chãi và ấm áp.

Và.

Cảm giác khao khát lẫn nhau một cách nồng nhiệt này.

Trở thành niềm vui to lớn quay trở lại từ sâu thẳm trái tim.

Nhưng.

“…….”

“Bo-mi…?”

Lee Seo-ho dừng lại trước lời cầu xin của Han Bo-mi.

Không được.

Không được dừng lại.

Nếu dừng lại, khoảnh khắc lạnh lẽo đó lại hiện lên.

Vì vậy Han Bo-mi chủ động tiến lại gần Lee Seo-ho đang dừng lại và hôn anh.

“Bo, Bo-mi…. Ưm.”

“Chụt, ư ưm….”

[Lưỡi lại quấn lấy nhau, cảm giác ngây ngất bao trùm tâm trí.]

Han Bo-mi thích cảm giác này.

Cái ấy cứng ngắc của Lee Seo-ho đang chọc vào người cô cũng giống như đang khao khát cô, thật đáng yêu.

Khi hai người nam nữ lại đắm chìm trong nụ hôn.

“Ha a, đ, đợi chút…. Bo-mi….”

“…….”

Lee Seo-ho đẩy Han Bo-mi ra.

“…Sao vậy ạ?”

Han Bo-mi lại nhớ đến khoảnh khắc ở nhà thi đấu hiện lên trong đầu.

Nhìn Lee Seo-ho với đôi mắt ầng ậc nước.

“Anh, …ghét em sao?”

Han Bo-mi sợ hãi.

Nếu bị ngay cả người này quay lưng, cô cảm thấy mình sẽ sụp đổ mất.

Cô nhìn Lee Seo-ho với trái tim khẩn thiết.

Và trước ánh mắt của cô, Lee Seo-ho làm vẻ mặt khó xử.

Rồi nhẹ nhàng.

Nắm lấy tay Han Bo-mi bằng bàn tay ấm áp.

“Không, không ghét đâu. …Tôi nghĩ Bo-mi rất quyến rũ.”

“…Thật sao?”

Thật ngốc nghếch.

Rõ ràng là lời khen để an ủi bản thân đang buồn bã.

Nhưng Han Bo-mi nghe lời khen đó lại cảm thấy hạnh phúc dâng trào và mỉm cười.

Nhưng Lee Seo-ho nhìn dáng vẻ đó của cô và cẩn thận mở lời.

“Chỉ là, …Bo-mi đã có Tae-young rồi mà. Cho nên …tôi nghĩ thế này là không đúng.”

“…….”

“Hôn Bo-mi, tôi thực sự không ghét. …Chỉ là tôi không muốn Bo-mi làm chuyện này với người đàn ông mà mình không thực sự yêu.”

Han Bo-mi vừa mỉm cười trong giây lát lại cúi đầu ủ rũ trước lời nói như giáo huấn của Lee Seo-ho.

Lời anh nói đúng.

Nghĩ kỹ lại thì thật thảm hại.

Bị người đàn ông mình thích phản bội, cuối cùng lại tìm đến người đàn ông khác để giải tỏa cảm xúc.

Cô không ngờ mình lại hèn hạ đến mức này.

‘……Không phải.’

Nhưng.

Han Bo-mi trong khoảnh khắc đã phủ nhận lương tâm của mình.

‘Mình không xấu.’

Đó là sự tự vệ theo bản năng để bảo vệ trái tim đang nguy kịch.

Nếu cứ bị chặn lại bởi quan niệm đạo đức và rời khỏi bên cạnh Lee Seo-ho thế này, cô sẽ sụp đổ mất.

“Em …là thật lòng.”

Vì vậy cô.

Đã viết lại trái tim mình.

“Thực ra em…. Thích anh Seo-ho.”

Thực tế thì cô và Kim Tae-young cũng chẳng có quan hệ gì cả.

Cho nên chuyện này quá dễ dàng.

Chỉ cần chấp nhận tình cảm dành cho Lee Seo-ho vào trong tim, và ghi đè lên những cảm xúc đã dành cho Kim Tae-young bấy lâu nay.

Và nghĩ rằng.

Mình ngay từ đầu.

“Em ngay từ đầu.”

Đã yêu Lee Seo-ho.

“Đã thích anh rồi.”

Han Bo-mi sau khi hoàn tất việc ghi đè.

Mỉm cười với đôi mắt lờ đờ đen tối và rơi một giọt nước mắt.

。 。 。

Sau đó Lee Seo-ho đã đáp ứng mọi yêu cầu của cô.

“Hôn em đi, vừa hôn vừa ôm em thật chặt vào….”

Anh ôm lấy eo cô đang đỏ mặt quyến rũ và áp môi lên đôi môi mềm mại.

“Ha ưm…, chụt, ha a…, anh Seo-ho, hư ưm….”

Thế là Han Bo-mi điên cuồng quấn lưỡi với Lee Seo-ho và sờ soạng cơ thể rắn chắc của anh.

Và sau một hồi trao đổi nước bọt bằng nụ hôn mãnh liệt.

“Bo-mi…. Thật sự, không sao chứ…?”

“Vâng, đến đây đi. Em thích anh Seo-ho. Không phải anh Seo-ho thì không được….”

Han Bo-mi trở nên trần trụi, dẫn dụ dương vật cứng ngắc của Lee Seo-ho vào giữa hai chân mình và mỉm cười e thẹn.

Biểu cảm của cô là của một thiếu nữ thực sự rơi vào lưới tình.

Khuôn mặt của người phụ nữ thực sự khao khát tình yêu của Lee Seo-ho.

Và muốn trao thân gửi phận cho anh.

Và.

Phụt….

“Hư ưng…! Ha a…! To quá…!”

Rách, toạc….

“Ha a a a…, v, vào rồi…. Toàn bộ…. Cái ấy to lớn của anh Seo-ho, đầy bên trong….”

Han Bo-mi đã trao trinh tiết quý giá của mình cho Lee Seo-ho.

Sau đó hai người chỉ nghĩ đến cơ thể của nhau và làm tình một cách tham lam.

Bạch, bạch, bạch!

“Ha a, hư ưng, …ha a, tuyệt quá, ưt, ch, chuyện này…! Là lần đầu tiên…!”

“Ha a, bên trong Bo-mi…, cực kỳ sướng….”

“Hư hư, rất hợp với em ưt, đúng không…? Vậy thì nữa, ha ưng…, yêu em nữa đi…. Anh Seo-ho….”

Bạch, bạch, bạch!

Cái lồn hồng hào trơn ướt bị dương vật to lớn khuấy đảo như thú dữ.

Cô gái vừa mới còn là trinh nữ cách đây ít phút thốt lên những tiếng rên rỉ kiều diễm trước chuyển động của cây gậy thịt đó.

“Hư ưt, ha ưt, ưt, …ha a, cảm nhận được, ưt, anh Seo-ho…. Giờ anh bắn sao…?”

“Ừ, hự, không chịu được nữa….”

“Vậy thì….”

Han Bo-mi nhìn Lee Seo-ho với ánh mắt đầy dục vọng.

“Bắn vào trong đi…, bên trong em vốn là trinh nữ, hãy lấp đầy…! Hư ưng…! Bằng hạt giống của anh Seo-ho…!”

Bạch, bạch, bạch.

Han Bo-mi quấn hai chân quanh eo Lee Seo-ho, nhìn anh với ánh mắt mê hoặc.

Và hét lên sung sướng trước những cú thúc hông ngày càng mãnh liệt.

Rồi ôm chặt lấy anh và hôn lên môi anh.

“Hư ư ư ưm…!!”

Thế là cơ thể trần trụi của hai nam nữ dính chặt vào nhau, dương vật to lớn cắm sâu vào trong âm đạo cô.

Tinh dịch nóng hổi phun ra từ dương vật đã đạt đến cực khoái.

Phụt phụt phụt phụt—!

“Hư ư ư ư ưng…!! Ha a, v, vào rồi…! Tuyệt quá…! Hư ưng…! Đầy bên trong…!”

Giọng nói của Han Bo-mi khi bị xuất tinh trong và cảm nhận cực khoái tràn ngập niềm vui.

Ôm lấy cơ thể rắn chắc và đáng tin cậy của anh.

Cảm nhận chắc chắn rằng mình đã trở thành người phụ nữ của anh bằng cách đón nhận tinh dịch của anh.

Và.

Giật, giật.

“Anh Seo-ho…, hư ưng…, ha a…, em yêu anh….”

Han Bo-mi vuốt ve cơ thể Lee Seo-ho một cách trân trọng và lẩm bẩm với nụ cười mê hoặc.

Cả trong tim và trong cơ thể đều tràn ngập Lee Seo-ho.

Giờ đây ký ức về nhà kho lạnh lẽo đó không còn hiện lên nữa.

Bây giờ chỉ còn lại cảm giác hạnh phúc vì đã trở thành người phụ nữ của người đàn ông này.

。 。 。

Cuối cùng cũng ăn được Han Bo-mi.

Sau cuộc làm tình mãnh liệt, Han Bo-mi làm nũng với tôi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong vòng tay tôi.

Ngay cả khoảnh khắc chìm vào giấc ngủ cũng không rời khỏi người tôi mà bám chặt lấy, trông khá dễ thương.

‘Cú sốc khá lớn nhỉ.’

Thì thích đến mức đó nên đương nhiên rồi.

Tin tưởng bao nhiêu thì khi bị phản bội sẽ sụp đổ bấy nhiêu.

Tất nhiên.

Tất cả đều là lựa chọn của Kim Tae-young.

Việc không quay lưng khi nhìn thấy những gia súc ở trung tâm thương mại.

Việc chấp nhận vụ cá cược của tôi.

Việc trừng phạt năm người đàn ông làm mồi nhử.

Việc lao vào tôi để chứng minh bệnh tâm thần.

Và cuối cùng.

Việc làm tình với Shin Ju-ha.

‘Đến mức này thì mày cũng chẳng có gì để oán hận đâu.’

Tôi chỉ là kẻ hưởng thụ kết quả do sự lựa chọn của cậu ta tạo ra thôi.

Cho nên.

Đây cũng là món quà tao tặng mày. Tae-young à.

“…Ư ưm, …anh Seo-ho….”

Tôi vừa xoa bóp mông của Han Bo-mi đang nói mớ, vừa kiểm tra chiếc máy quay phim đã mang đến lúc nãy.

Và mỉm cười trước đoạn video được quay rất rõ nét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!