Hai người đang làm tình.
Dương vật to lớn của Lee Seo-ho dính đầy dâm thủy ra vào cái lỗ của Cha Hye-yeon.
Và khi cái lỗ chật hẹp đó bị thứ đồ sộ của Lee Seo-ho cưỡng ép mở rộng.
Cha Hye-yeon thốt ra những tiếng rên rỉ vui sướng.
Và những âm thanh dâm dục lấp đầy phòng học.
‘Cái, cái này rốt cuộc là….’
Yoo Ah-ra biết là không được nhưng vẫn cứ nhìn chằm chằm cảnh tượng đó.
Đỏ mặt, bịt miệng, cố nín thở.
Cảnh Lee Seo-ho không ngần ngại bắn tinh vào trong lồn Cha Hye-yeon.
Cô chứng kiến không sót một chi tiết nào.
Vốn dĩ cô không có sở thích nhìn trộm.
Nhưng.
“Haa, ưt, ha ư ưt….”
Kể từ khi đại dịch zombie xảy ra và gặp Kim Tae-young.
Yoo Ah-ra, người có ham muốn tình dục với người khác giới nhưng không thể giải tỏa.
Đã thủ dâm ngay tại chỗ khi nhìn hai người làm tình.
Khi tỉnh táo lại thì quần lót đã ướt đẫm.
Bạch, bạch.
‘Cái thứ to như thế…. Vào trong đó….’
Cô vuốt ve cái lỗ lồn mới tinh chưa ai từng vào của mình, tưởng tượng dương vật của Lee Seo-ho đi vào.
Bởi vì dáng vẻ của Cha Hye-yeon trông quá sung sướng.
Kích thích ham muốn tình dục của trinh nữ Yoo Ah-ra.
Kết quả.
Phụt phụt phụt!
“Hư ưm…! Hư ư ưng…!”
Yoo Ah-ra cùng lên đỉnh ngay khoảnh khắc Lee Seo-ho bắn tinh vào lồn Cha Hye-yeon lần thứ hai.
Và cảnh tượng đó.
‘Lại còn thủ dâm nữa sao?’
Lee Seo-ho vừa đụ Cha Hye-yeon vừa nhận ra.
‘…Tưởng chỉ nhìn một cái rồi đi thôi chứ.’
Vốn dĩ mục tiêu của Lee Seo-ho là cho cô ấy thấy cảnh này.
Nhưng việc cô ấy ngồi đó xem đến tận cùng cuộc mây mưa cũng khiến Lee Seo-ho bất ngờ.
Và thấy phản ứng đó của Yoo Ah-ra, Lee Seo-ho.
‘Tiến triển dễ dàng hơn rồi đây….’
Vừa hôn Cha Hye-yeon vừa cười.
Sáng hôm sau, Yoo Ah-ra mở mắt muộn hơn thường lệ.
“Ưm…”
“A, chị Ah-ra. Lạ ghê? Bình thường chị dậy sớm hơn bọn em nhiều mà.”
“…Ừ, chị ngủ không ngon lắm.”
Thực tế Yoo Ah-ra không thể ngủ sớm tối qua.
Dù đã thủ dâm xong một lần, nhưng cảnh làm tình của Lee Seo-ho và Cha Hye-yeon cứ lởn vởn trong đầu.
‘Hai người …quan hệ gì vậy? …Hye-yeon trông không giống bị ép buộc.’
Cha Hye-yeon mà Yoo Ah-ra nhìn thấy đã tự mình leo lên người Lee Seo-ho và lắc hông thỏa thích.
Nuốt trọn dương vật Lee Seo-ho và lắc mông nói sướng quá.
Sướng đến mức từ lúc nào đó làm tình như con thú mất hết lý trí con người.
‘…Trông thích thật.’
Yoo Ah-ra vừa dọn dẹp chăn gối vừa lại nhớ đến cảnh tượng tối qua.
Ngay lập tức.
Rỉ ra….
“Ưt….”
“Chị? Sao thế?”
“Không, không có gì.”
Cô lại cảm thấy dâm thủy chảy ra từ lồn.
“Chị ổn thật không đấy…?”
Bo-mi bên cạnh lo lắng hỏi nhưng Yoo Ah-ra gượng cười trả lời.
“Thật, thật sự không sao mà. Chỉ ngủ nướng chút thôi.”
“Hưm…. Dù sao đau ốm gì thì nói nhé. Chị mà có mệnh hệ gì bọn em khổ lắm đấy. Biết chưa?”
“……Ừ.”
Tất nhiên cô rất muốn thổ lộ chuyện trong lòng này.
Nếu kể cho đồng đội thân thiết nghe cảnh tượng tối qua thì trái tim đập thình thịch bức bối này cũng sẽ dịu đi chút ít.
Nhưng không thể tùy tiện nói ra được.
‘…Đi rêu rao quan hệ tế nhị của người khác thì quả nhiên là.’
Vì cô từng là giáo viên nên ý thức đạo đức cao hơn người khác.
‘Phải rồi, Hye-yeon cũng là phụ nữ, có thể yêu người đàn ông đã cứu mình chứ.’
Cô quyết định tự thuyết phục bản thân và bỏ qua.
Cũng chẳng phải chuyện lạ.
Trong chiến tranh trẻ con vẫn được sinh ra.
Nên đâu có luật cấm yêu đương trong thế giới zombie.
Miễn không phải bị cưỡng ép thì mình không cần lo chuyện bao đồng.
Vấn đề là.
Rỉ ra….
“Ưt….”
Dâm thủy cứ chảy ra.
Trái tim đập thình thịch.
Dương vật của Lee Seo-ho cứ hiện lên.
Khung cảnh nóng bỏng đó cứ luẩn quẩn trong đầu Yoo Ah-ra.
‘Rửa mặt đi, rửa mặt cho tỉnh táo.’
Yoo Ah-ra muốn nhanh chóng xóa bỏ tạp niệm trong đầu.
Vì thế cô bước về phía phòng học bên cạnh nơi chứa nước.
Nhưng đó là.
Lựa chọn hơi sai lầm.
“A, cô dậy rồi à.”
“……Ưt.”
Yoo Ah-ra vừa ra khỏi phòng học thì chạm mặt Lee Seo-ho ngay.
Nhìn thấy mặt anh, Yoo Ah-ra vô thức đỏ mặt cúi đầu.
Nhưng Lee Seo-ho mỉm cười thân thiện tiến lại gần Yoo Ah-ra.
“Chào, chào buổi sáng. …Chỗ ngủ có thoải mái không ạ?”
Dù sao cũng không thể lờ đi người đang chào hỏi nên Yoo Ah-ra gượng cười thốt ra lời xã giao.
“Vâng, tôi ngủ ngon lắm. Không lo zombie nên ngủ quên trời đất luôn.”
Và trước lời khen chỗ ngủ của Lee Seo-ho.
Yoo Ah-ra vô tình nghĩ.
‘Thì làm tình mãnh liệt thế kia ngủ ngon là phải…!’
Nhưng không thể nói ra miệng.
Dù thế giới thế này nhưng cô nghĩ vẫn phải tôn trọng sự riêng tư cá nhân.
Chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
“Vậ, vậy đến giờ ăn sáng tôi sẽ gọi. Đến lúc đó anh cứ tự nhiên nhé.”
Yoo Ah-ra vội vàng chào rồi định tránh đi.
Nhưng.
“A, khoan đã.”
Bộp.
Lee Seo-ho nắm lấy vai cô giữ lại.
“Dạ, dạ? Sao, sao thế ạ?”
“Không, không phải chuyện đó. …Cô định dùng nước đúng không?”
Lee Seo-ho nhìn về phía phòng học Yoo Ah-ra đang hướng tới và nói.
Phòng học đó là nơi chứa nước lấy từ sông sau trường.
Là nơi rửa mặt đơn giản.
“Vâng, …sáng ra định rửa mặt chút.”
“Quả nhiên là thế. Đang định tìm cô vì chuyện này đây.”
“…Tìm tôi sao?”
“Vâng, thấy hết nước rồi nên định hỏi xem có nên đi lấy không.”
Lúc đó Yoo Ah-ra mới nhớ ra một sự thật.
‘Phải rồi, phụ nữ đi lấy nước khó khăn nên còn ít lắm.’
Sau khi Kim Tae-young rời đi tìm Cha Hye-yeon, việc mang vác nặng trở nên khó khăn.
Nhờ đó việc lấy nước cũng phải bốn người phụ nữ hì hục mới chuyển được.
‘Mọi người đều né tránh nên chắc sắp hết rồi.’
Giờ chắc nước lấy về đã cạn đáy.
Và đúng lúc người đàn ông mới đến là Lee Seo-ho tìm tới.
Anh mỉm cười với Yoo Ah-ra đang bối rối và nói.
“Giờ đi lấy luôn nhé?”
“Dạ? Nh, nhưng mà nặng lắm đấy.”
“Không sao. Đi đi lại lại vài lần là được mà?”
Lee Seo-ho khoe bắp tay rắn chắc và cười.
Tất nhiên là mệt thật, nhưng anh tỏ vẻ mình là đàn ông nên dư sức.
Thấy vậy, Yoo Ah-ra vô thức đỏ mặt nhẹ.
“Vậ, vậy thì….”
Và suy nghĩ một chút.
Cô liếc nhìn anh và mở lời.
“Tôi cũng giúp một tay.”
Không hẳn là có ý đồ đen tối.
Chỉ là dù sao việc lấy nước cũng rất mệt.
Nên có một người giúp vẫn hơn.
Biện minh như vậy và đưa ra đề nghị.
Và hai người lập tức mang chậu và xe kéo đi ra sau trường.
“Hự! Ư…!”
“Cô ổn thật chứ? Một mình tôi làm cũng được mà.”
“Khô, không sao…! Đâu thể để anh Seo-ho làm hết một mình được…!”
Yoo Ah-ra cùng Lee Seo-ho cầm chậu đầy nước leo lên con dốc nhỏ.
Xe kéo và cái chậu to sâu trên đó đang ở trên dốc.
Chuyển nước vào đó vài lần là xong việc.
‘Cũng dễ thương phết.’
Lee Seo-ho nhờ chỉ số năng lực Vong Linh Sư tăng lên nên thể lực và sức mạnh cũng tăng, chừng này là chuyện nhỏ.
Giống như có thể làm tình mấy lần liền vậy.
Nhưng thấy Yoo Ah-ra tự nguyện làm việc nặng để giúp mình, anh thấy ưng ý nên im lặng nhận sự giúp đỡ.
“Phù~, giờ mới được một nửa….”
“Vất vả cho cô rồi. Ngồi nghỉ chút nhé?”
“Vâng…. Anh, anh Seo-ho có vẻ không sao thật nhỉ.”
“Thì tôi là đàn ông mà, hay làm việc nặng nên cũng có chút cơ bắp. Muốn sờ thử không?”
Trong lúc ngồi trên dốc nhìn ra sông.
Lee Seo-ho lén đưa tay ra cho Yoo Ah-ra.
Cơ bắp tay rắn chắc nổi lên sau khi xách nước nặng nề lúc nãy.
Thấy vậy, Yoo Ah-ra đỏ mặt nhưng vô thức đưa tay ra.
Sờ thử cánh tay anh.
‘……Cứng quá.’
Cảm giác khó thấy ở phụ nữ khiến tim Yoo Ah-ra đập thình thịch.
Và khi đối mặt với cánh tay rắn chắc đầy nam tính của Lee Seo-ho.
Yoo Ah-ra lại nhớ đến cảnh tượng tối qua.
‘Dùng cánh tay này …nhấc bổng Hye-yeon lên, …dương vật.’
Cảnh tượng cứ hiện lên.
Rõ ràng đã quyết tâm không nghĩ đến nữa.
Là do ham muốn kìm nén bấy lâu chăng.
Hay do vẻ nam tính toát ra từ Lee Seo-ho.
Yoo Ah-ra lại cảm thấy giữa hai chân ẩm ướt, đỏ mặt.
“Thật, thật sự này. …Trông thế mà có cơ bắp ghê.”
Chợt nhận ra mình cứ sờ tay Lee Seo-ho mãi, Yoo Ah-ra giật mình rụt tay lại.
“…….”
Và Lee Seo-ho không nói gì.
Vù vù.
Chỉ tận hưởng làn gió thổi trên dốc và ngắm nhìn dòng sông.
Yoo Ah-ra căng thẳng vì tim đập nhanh và Lee Seo-ho trông có vẻ thong dong.
Bầu không khí kỳ lạ nảy sinh giữa hai người.
Liếc.
Lee Seo-ho liếc nhìn sườn mặt đỏ bừng của Yoo Ah-ra.
Trong sự im lặng kéo dài, anh khẽ gọi cô.
“Cô Ah-ra.”
“Dạ, dạ?”
Trước giọng nói trầm thấp bất ngờ gọi tên mình của Lee Seo-ho, Yoo Ah-ra giật mình nhìn anh.
“……Ưt.”
Đôi mắt sâu thẳm của Lee Seo-ho đang mỉm cười.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang căng thẳng của Yoo Ah-ra.
Và Lee Seo-ho chậm rãi hỏi cô.
“…Hôm qua, thấy hết rồi đúng không?”
Trước câu hỏi của anh, Yoo Ah-ra nín thở, đồng tử run rẩy.
Trong khi Lee Seo-ho vào trường trung học và dần trở thành một thành viên ở đó.
Kim Tae-young đang tiến hành cuộc hành quân nghẹt thở cùng những người cậu muốn giúp đỡ.
‘Chết tiệt, bên này cũng….’
Di chuyển trong thành phố đầy zombie cùng mười người.
Việc này khó khăn hơn suy nghĩ của Kim Tae-young rất nhiều.
“Này, cậu Tae-young. …Thế nào? Qua được không?”
Nhóm Kim Tae-young hiện đang nín thở trong cầu thang thoát hiểm của một tòa nhà, nhìn ra sảnh tầng 1.
Kim Tae-young đi đầu quan sát sảnh.
Ở đó có quá nhiều zombie đang lảng vảng.
“Không, …chỗ này cũng khó. Tạm thời vòng lên trên đi.”
Tòa nhà hiện tại là tòa nhà công ty chứng khoán nằm cách bách hóa của Lee Seo-ho một đoạn.
Là nơi trú ẩn tạm thời đầu tiên họ chọn sau khi rời khỏi tòa nhà quán cà phê mà Lee Seo-ho đảm bảo an toàn.
Nơi trú ẩn này có một vấn đề.
Đó là bốn phương tám hướng đều quá nhiều zombie.
“Này! Kim Tae-young! Giờ tính sao?! Cậu bảo chịu trách nhiệm đưa bọn tôi đi an toàn mà!”
“Hức, nhi, nhiều thế kia thì di chuyển kiểu gì! Chúng ta chết đói hết mất thôi!”
“Đệt! Biết thế thà làm gia súc ở bách hóa còn hơn! Tự nhiên lôi bọn tao ra rồi…!”
Dù mới đến nơi trú ẩn tạm thời này được một ngày.
Nhưng mười người sống sót cực kỳ sợ hãi đám zombie.
Như thể bị chặn bởi bức tường tuyệt đối không thể vượt qua, họ đổ lỗi cho Kim Tae-young đang dẫn dắt mình.
Tất nhiên Kim Tae-young có súng nên có thể trấn áp sự phản đối của họ ngay lập tức.
‘…Không được. Làm thế thì, …mình chẳng khác gì Lee Seo-ho.’
Niềm tin của cậu không cho phép dùng vũ lực đàn áp nhóm.
Khẩu súng này chỉ dùng để ngăn chặn tình huống phi đạo đức.
Và những người ở ký túc xá cũng biết niềm tin đó của Kim Tae-young.
Nên trong tình huống u ám này, họ không ngần ngại đổ lỗi cho Kim Tae-young.
“Trả lời đi! Giờ tính sao!”
“Nói gì đi chứ!”
Kim Tae-young chỉ biết ngồi xuống với vẻ mặt u ám, chìm vào suy tư.
Và giữa những lời chỉ trích dồn dập của mọi người, Kim Tae-young chợt cảm thấy cô đơn.
Vì thế thứ cậu nhớ nhất lúc này.
Chính là những đồng đội ở trường trung học.
Những đồng đội chân chính cùng nhau dựa dẫm, tin tưởng và vượt qua nguy hiểm.
Trong số đó, cậu nhớ đến Yoo Ah-ra, người luôn dịu dàng, ôn hòa vực dậy tinh thần cho cậu.
‘Phải rồi, cố lên chút nữa….’
Nhanh chóng kết thúc việc này.
Rồi mau về ăn cơm cô Ah-ra nấu thôi.
Kim Tae-young tự an ủi bản thân như vậy.
0 Bình luận