501-600

Chương 523: Ký Châu (8)

Chương 523: Ký Châu (8)

Tôi và Viên Thiệu đang làm chuyện đó thì tôi xác nhận cô ấy đã hoàn toàn gục ngã rồi kéo các nữ nhân khác vào phòng như thường lệ.

“Chủ, chủ nhân…”

Tư Dữ bị tôi nắm cổ tay kéo đến một cách vô lực.

“Ta đã nghĩ là sẽ thế này mà…!”

Lữ Bố dù lộ biểu cảm bất mãn nhưng cũng không kháng cự mạnh mẽ.

Hai người này như tôi vừa nhắc thì là những nữ nhân xếp hạng thấp nhất trong thứ tự trên giường.

Việc khiến những thiếu nữ yếu đuối như vậy gục ngã thì với tôi là chuyện quá dễ dàng.

“…….”

Tôi nhìn ba nữ nhân nằm dài song song trên giường rồi gãi đầu.

Dù bị cuốn theo không khí mà gây chuyện nhưng giờ xử lý hậu quả thế nào đây.

Tôi thở dài một hơi lớn trong lúc dự đoán mối quan hệ với Viên Thiệu sau này sẽ diễn biến ra sao.

──────────

Khi nam nữ đã đồng thuận chồng lên nhau trao đổi cảm xúc thì khoảng cách tâm lý sẽ thu hẹp.

Viên Thiệu cũng không ngoại lệ nên từ hôm ấy quan hệ giữa chúng tôi trở nên thân thiết hơn rất nhiều.

Khi mới gặp thì cô ấy rõ ràng là người khó đoán suy nghĩ vì biểu cảm thay đổi cực kỳ ít.

Người đứng trên người khác thì phải thể hiện khí chất tương xứng.

Chắc Viên Thiệu thường ngày cũng duy trì dáng vẻ như vậy để cai quản thế lực.

Nhưng hiện tại thì thế nào.

“…Hừ hừ.”

Từ sau hôm ấy mỗi khi dành thời gian với tôi thì tần suất cô ấy cười tăng lên rất nhiều.

Dù nghĩ thế nào thì ngoại hình kinh người ấy sắp bốn mươi tuổi cũng khó mà tin nổi.

Nếu thêm vài tuổi nữa thì sẽ ngang tuổi với Tôn Kiên đã có nhiều con mà cũng khó tin nổi.

Tào Tháo cũng vậy, Lưu Bị cũng vậy, mỹ nữ ở thế giới này lão hóa chậm thật sự cảm nhận rõ ràng.

Dù sao thì mẹ ta đã có con trai tuổi ba mươi cũng khoe vẻ ngoài trẻ trung một cách kỳ lạ…

Trong lúc tôi liên tục suy nghĩ về điều kỳ bí của thế giới này thì hội nghị vẫn tiếp tục diễn ra.

Chủ đề hội nghị thì đơn giản.

Sau này sẽ cai quản Hà Bắc thế nào và hướng chính sách sẽ đặt ở đâu.

Đại khái là hội nghị định kỳ với ý định như vậy.

Nhìn vậy thì trông như tôi sở hữu kiến thức chuyên môn kinh khủng nhưng thực tế thì không phải.

Tôi chỉ xuất hiện ở đây rồi giữ không khí xung quanh thôi.

Giờ đã trở thành mặt tiền không thể thiếu của nhà Hán.

Sự tồn tại ấy có mặt hay không thì hiệu suất công việc cũng khác biệt.

Thành thật thì tôi biết có bao nhiêu đâu mà đưa ra ý kiến kinh thiên động địa gì.

Tôi chỉ nghiêm nghị gật đầu rồi lặp lại câu “Ta hiểu rồi” với ý kiến của các mưu sĩ dưới trướng là xong.

Có người có thể coi nhẹ nhưng tôi cũng có nỗi khổ riêng.

“Gần đây ở quận Cự Lộc thì sản lượng nông sản…”

“Cần điều tra dân số và nhanh chóng khai khẩn đất không chủ…”

Ở nơi các câu chuyện nhàm chán diễn ra này mà giữ dáng vẻ nghiêm túc cả ngày thì thật sự mệt mỏi.

Nghe chuyện chính trị và kinh tế một hai ngày thì thôi chứ nghe hàng ngày mấy tiếng thì không mất hứng thú mới là lạ.

Thật lòng thì muốn vứt hết mọi thứ rồi sống nhàn nhã nhưng…

Dù sao thì cái đó là cái đó cái này là cái này.

Một vị quân chủ vĩ đại đã nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi suốt hàng chục năm trời và thống nhất được một Trung Quốc đã bị chia cắt suốt hàng trăm năm, và chỉ trong vỏn vẹn vài năm đã lấp đầy ngân khố của quốc gia cùng với việc xây dựng kênh đào Đại Vận Hà mang lại ảnh hưởng vô cùng sâu rộng cho hậu thế và áp dụng cả chế độ khoa cử, một phương thức tuyển dụng nhân tài mới mẻ.

Đúng như nghĩa đen Tùy Văn Đế là một người đã thành công trong mọi lĩnh vực ngoại trừ việc nuôi dạy con cái và cuộc chinh phạt Cao Câu Ly, các bạn có biết tại sao lại bị chính con trai của mình ám sát hay không?

Vị hoàng đế siêu nhân hiếm có đối thủ trong lịch sử Trung Quốc ấy bị con trai ám sát vì tuổi cao rồi mất hứng thú với chính trị.

Nếu ký ức tôi đúng thì có ghi chép là cận thần của Tùy Văn Đế nhiều lần kiến nghị phải xử lý quốc chính.

Ghi chép công khai như vậy trong sử sách thì nghĩa là hoàng đế đã hoàn toàn buông tay việc nước.

Dĩ nhiên dù mất hứng thú với chính trị thì Tùy Văn Đế vẫn là nhân vật siêu nhân nên ông nhận ra dấu hiệu lạ của con trai và định tước bỏ mọi quan chức.

Nhưng bất hạnh của Tùy Văn Đế là con trai cũng rất có năng lực.

Trong lúc ông buông tay quốc chính thì địa vị giảm sút nên cuối cùng bị con trai ám sát và đứa con ấy sau này được gọi là Tùy Dạng Đế, nhân vật đáng sợ…

Quan trọng không phải cái đó.

Điều tôi muốn nói bây giờ là dù có quyền lực kinh khủng đến đâu nếu buông tay việc nước hoàn toàn thì nhà Hán này bất cứ lúc nào cũng có thể lại trở nên hỗn loạn.

Nhà Hán dân số vượt mấy chục triệu mà chỉ cần một phần trăm gây vấn đề thì cũng đã hơn vạn người chứ ít gì.

Để chứng minh điều đó dù tôi cầm búa đập như chơi trò đập chuột thì vẫn liên tục có kẻ gây vấn đề nhảy ra từ đâu đó.

Dù đã thu hồi lãnh thổ và khôi phục phần lớn nhà Hán nhưng từ đó vẫn chưa đầy năm năm…

Thực tế thì hiện tại mới là lúc công việc nhiều nhất cũng nên.

Mấy chục năm tham nhũng thối nát rồi quốc gia đảo điên phân liệt thành nhiều phần rồi vừa thu gom được thì đột ngột man di ở bên ngoài thống nhất rồi đại chiến với chúng.

Nghĩ lại thì chúng tôi không bận rộn mới là lạ.

…Tôi rõ ràng định sống hưởng thụ rồi nghỉ hưu vào thời điểm thích hợp mà sao lại thành ra thế này?

Khi tôi hơi suy nghĩ liệu hiện tại có ai thay thế tôi được không thì xung quanh đột nhiên hơi ồn ào.

“Ngài nghĩ đề nghị hiện tại hợp lý sao?!”

“Ưm?”

Một nam nhân đột nhiên cao giọng như cực kỳ tức giận.

Nam nhân ấy trông có vẻ có quyền phát ngôn khá mạnh trong thế lực Viên Thiệu thì đang trừng mắt nhìn ai đó một cách đáng sợ mà hét lớn.

“…….”

Không phải đáng sợ mà là sao nhỉ…

Đôi mắt trông hơi giả tạo.

Khi tôi lộ cảm xúc nghi hoặc trước dáng vẻ nam nhân như cố tình gây sự với ai đó thì vang lên giọng nói không quen thuộc.

“Rốt cuộc vấn đề là gì chứ?”

“Cái đó mà cũng hỏi được sao!”

Cảnh quan viên đối đầu trực tiếp cãi vã lẫn nhau.

Tôi nhìn cảnh ấy thì mới nhớ ra thế lực Viên Thiệu trong lịch sử nguyên bản vận hành thế nào.

Nghĩ lại thì Viên Thiệu giữ vững quyền lực bằng cách khiến thần tử đấu đá lẫn nhau.

Thần tử vì gầm gừ lẫn nhau để kiềm chế đối thủ nên không thể hành động lỗ mãng.

Giả sử một thần tử nhận chút tiền hối lộ đi.

Nhưng nếu làm vậy rồi bị đối thủ cạnh tranh bắt được thì sẽ thế nào.

Thì sao nữa.

Đối thủ cạnh tranh sẽ lập tức chạy đến chỗ Viên Thiệu tố cáo rằng tên kia bỏ bê việc nước chỉ lo lợi ích cá nhân.

Khi ấy thì đầu rơi trong nháy mắt và chúng cũng biết sự thật nên sẽ tự kiềm chế.

Dĩ nhiên cách thức này có rất nhiều tác dụng phụ.

Vì ý nghĩ phải đánh bại đối thủ bằng mọi cách nên có thể không đưa ra ý kiến mang tính xây dựng và khoảnh khắc người lãnh đạo cai quản chúng thiếu năng lực hoặc rơi vào tình huống bất khả kháng không hoạt động được thì thế lực sẽ lập tức tan nát.

Vì vậy trong lịch sử nguyên bản Viên Thiệu vừa chết thì lập tức chia thành phái Viên Đàm và phái Viên Thượng chỉ làm lợi cho Tào Tháo.

Các tiểu mưu sĩ đứng cạnh tôi quan sát hội nghị diễn ra thế nào thì lộ biểu cảm khác nhau rồi nói.

“Không phải chứ cái gì mà hỗn loạn thế này.”

Tư Mã Ý khoanh tay cau mày như không tin nổi.

“…Quang cảnh không hay ho gì.”

Gia Cát Lượng dùng quạt trắng che miệng rồi khẽ nheo mắt.

…Nhưng trừ chuyện khác thì hai ngươi không có tư cách nói vậy chứ.

Mọi người xung quanh đều biết Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý ngày nào cũng gầm gừ lẫn nhau mà.

“Dù, dù sao thì hai người ấy khi cần thì vẫn hợp tác mà…”

“……Vậy sao.”

Lúc ấy Bàng Thống như nhận ra suy nghĩ của tôi thì khẽ tiến lại thì thầm bằng giọng nhỏ.

Dù sao thì nghĩ kỹ thì hai người ấy khi thảo luận phương châm thế lực hay lập kế sách đối phó địch quân thì vẫn hợp tác với nhau.

Dù có lúc thăm dò tâm tư hay thấy sơ hở trong kế hoạch thì lập tức đâm chọt gây ra cuộc đấu khẩu khốc liệt nhưng mức độ ấy thì có thể coi là cạnh tranh thiện chí.

“Tên ngu ngốc này───”

“Trước khi khâu cái miệng vô lễ của ngươi lại───”

Nhưng cái kia không phải cạnh tranh thiện chí mà là cuộc chiến bùn lầy nhằm kéo đối phương xuống bằng mọi cách.

Mức độ ấy thì không phải phản đối vì có vấn đề mà chỉ vì ghét đối thủ nên mới phản đối ý kiến.

Cái này thì trước khi về Lạc Dương phải giải quyết bằng cách nào đó mới được.

“Đại tướng quân.”

“Ưm?”

Khi tôi đang quyết định phương châm sau này và lập kế hoạch cụ thể thì một nam nhân trông hơi khả nghi tiến đến gần tôi.

Tôi nhìn nam nhân rồi hỏi.

“Ngươi là ai?”

“Giới thiệu muộn rồi. Thần (臣) là Quách Đồ (郭圖).”

Quách Đồ (郭圖)?

…Đây chính là tên khốn ấy.

Tôi nhìn mưu sĩ kiệt xuất từng góp công lớn vào việc diệt vong thế lực Viên Thiệu rồi lộ biểu cảm khó chịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!